Trước khi 《 Bông Tuyết 》 phát sóng, phim đã bị mỉa mai không ngừng. Chỉ vì có Tống Yên Kiều góp mặt thì chắc chắn chất lượng sẽ tệ hại.
Việc Tống Yên Kiều và Tống Chi Duyên là chị em ruột bị phanh phui, khiến hội anti càng được dịp hả hê. Họ châm chọc rằng Tống Chi Duyên lợi dụng mối quan hệ để đè người khác xuống, còn Tống Yên Kiều thì nhờ có chị gái mới giành được vai diễn này, diễn xuất chắc chắn tệ không còn gì để nói.
Dù Mạnh Hướng Minh đã tung trước một phân cảnh, cũng không thể khiến đám antifan ngừng khẩu nghiệp.
Họ chỉ chờ phim ra rạp doanh thu tệ, rồi đứng trên cao mà tiếp tục cười nhạo hai chị em.
Nhưng khi phim phát sóng, không những phòng vé bùng nổ mà còn nhận về hàng loạt lời khen.
Cảnh diễn giữa hai chị em ruột lấy đi không ít nước mắt của khán giả. Diễn xuất của Tống Yên Kiều và Tống Chi Duyên cũng khiến nhiều người không ngớt lời tán thưởng.
【 Trời ơi! Tống Yên Kiều cậu có nhẫn tâm quá không? Cứ vậy mà rút khỏi showbiz bỏ mặc tụi này sao? 】
【 Bảo bối ơi, diễn xuất của cưng đỉnh quá xá, sao không nhận thêm vài bộ nữa đi? 】
【 Tin vui thì thấy cưng có phim mới, tin buồn thì lại nghe tin cưng rời khỏi giới giải trí. 】
【 Mê quá trời, diễn xuất giỏi thế này mà lại rút lui là sao? 】
【 Tôi càng tìm hiểu lại càng thích Kiều Kiều. Tính cách tốt, diễn giỏi, lầy lội, đẹp trai, còn là sinh viên Đại học A, cậu ấy còn tham gia nghiên cứu phát minh thuốc ức chế nữa. Vào giới giải trí là vì đam mê khoa học á? Đây là thần tiên gì vậy? Thật sự không thể không yêu! 】
【 Nhưng mà, cậu ấy lại rời đi rồi. 】
【 Buồn cười ghê, cảm giác như cả thế giới đều đau lòng vì việc Tống Yên Kiều rời khỏi showbiz vậy á. 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: ...? 】
【 !!! 】
【 Tống Yên Kiều trả lời bằng một cái tát yêu. 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: ....? 】
Lướt qua những bình luận đó, Tống Yên Kiều không thể tin được mà chớp chớp mắt, cậu đâu có rút khỏi showbiz đâu!
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Yên tâm đi, Tống Yên Kiều sẽ không tát mấy người đâu. 】
Biết ngay mà, Tống Yên Kiều lướt mạng bằng tài khoản phụ Chuột Phát Tài và để lại một bình luận.
【 Cũng đúng, sợ tát xong làm họ sảng luôn. 】
【 Xin lỗi nhưng nếu được Kiều Kiều tát một cái, tôi thật sự sẽ phê lắm! 】
【 Tôi cũng vậy! 】
【 Phê chết thì tôi cũng chịu! 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: ...... 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Tính = (3000 chữ oán khí không thể nói ra) 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Không sao, thuyền nhẹ đã lật úp rồi. 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Thật ra Tống Yên Kiều không quan tâm đâu. Cậu ấy không bao giờ lên mạng, mấy người có nói gì thì cậu ấy cũng không biết đâu. 】
Fan: 【 Nói giỡn hay nói chơi vậy? 】
Tống Yên Kiều: "!!!"
Cậu mệt rồi, không muốn giải thích nữa. Thôi kệ, cứ để họ tin là cậu thật sự không lên mạng đi. Dù sao cậu cũng không làm được chuyện đó thật...
Tống Yên Kiều lật người một cái, phát hiện dây sạc điện thoại chỉ còn một nửa đã bị rút ra.
Tống Yên Kiều: "......"
[Thôi dọn dẹp chút rồi vô quan tài nằm luôn.]
Lận Huyên: "?"
[Thôi bỏ đi, sợ ông xã có sở thích b**n th**, dù mình có chui vô quan tài rồi chắc cũng không tha cho mình.]
Lận Huyên: "......"
Cũng chưa đến mức b**n th** như vậy đâu.
Gần đây Lận Huyên bận rộn chuẩn bị cho đám cưới của hai người. Ban ngày ngoài công việc thì chỉ lo sắp xếp các hạng mục liên quan đến hôn lễ. Vừa về đến nhà đã nghe thấy Sóc Con lầm bầm than thở.
Lận Huyên lên lầu, tìm thấy Tống Yên Kiều rồi cúi xuống hôn cậu một cái.
Tống Yên Kiều: "Anh trai ơi, ôm em một cái."
Cậu muốn ôm Lận Huyên để nạp năng lượng.
Lận Huyên bị tiếng "anh trai ơi" này làm cho tâm trí đảo lộn. Bình thường Tống Yên Kiều rất ít khi gọi "chồng", chỉ khi nào chơi trò tình thú mới gọi. Hầu hết thời gian, cậu thích gọi anh là "anh trai".
Mà Lận Huyên cũng cực kỳ thích nghe cậu trai nhỏ mềm mại này gọi mình như vậy, vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu.
Lận Huyên: "Ừm."
Lận Huyên: "Ngày mai mình đi thử đồ cưới nhé?"
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn dụi dụi vào anh: "Được ạ."
Bản thiết kế lễ phục cưới đã xem qua từ trước. Đó là một bộ vest trắng, trên áo được đính vô số viên kim cương nhỏ, dưới ánh mặt trời lấp lánh như những vì sao, vô cùng lộng lẫy.
Hoa văn trang trí cũng mang ý nghĩa rất đẹp.
Được thiết kế bởi Quý Thanh Trúc.
Thiệp mời lần lượt được gửi đi. Tin tức Tống Yên Kiều và Lận Huyên sắp kết hôn làm náo động dư luận. Vốn dĩ nhà họ Tống và nhà họ Lận là thông gia, có rất nhiều người muốn dựa hơi. Hơn nữa Tống Đình và Lận Huyên đều mong muốn Tống Yên Kiều có một hôn lễ long trọng nhất, vô cùng coi trọng chuyện này.
Tống Yên Kiều vẫn đi học như bình thường, vẫn làm thí nghiệm, vẫn nghỉ ngơi đúng lịch trình. Chỉ khi nào có yêu cầu, cậu mới xuất hiện.
Dù vậy việc vừa học vừa chuẩn bị đám cưới cũng khiến cậu mỗi lần về nhà đều tự kỷ.
Lận Huyên phải ôm dỗ dành một lúc lâu, sáng hôm sau cậu mới ngoan ngoãn đi học tiếp. Anh cũng hiểu, Sóc Con nhà mình thực sự không có chí hướng, không thích cố gắng gì hết.
Tống Yên Kiều không có ý kiến gì về chuyện kết hôn. Bây giờ không cưới thì khi nào cưới? Không lẽ đợi tốt nghiệp rồi mới cưới sao?
Cậu còn phải tích lũy đủ điểm tín chỉ để lấy bằng nữa kìa.
Nếu có thể nhờ hôn thú mà được cộng điểm tín chỉ, cậu thậm chí muốn kết hôn tám lần luôn.
Lận Huyên nghe xong chỉ biết dở khóc dở cười.
May mà kết hôn một lần không thể tăng thêm tín chỉ.
Anh cũng không muốn ly hôn với Tống Yên Kiều.
Khi ngày cưới càng đến gần, chỉ một tin đồn nhỏ cũng đủ để đẩy Tống Yên Kiều lên top tìm kiếm. Cậu đã không còn hoạt động trong giới giải trí nhưng vẫn thường xuyên lên hot search.
【 Kết hôn? Đùa à? Tống Yên Kiều mới 19 tuổi thôi đúng không? 】
【 Làm vậy để đảm bảo bản thân được vào hào môn chứ gì? 】
【 Sóc Con nhà chúng tôi vốn dĩ đã là hào môn rồi, thật sự chịu thua mấy người. Không hiểu tại sao các người cứ nghĩ cậu ấy phải trèo cao vậy? 】
【 Sóc Con nhà chúng tôi xứng với Lận Huyên 800 lần luôn, không có gì là không xứng cả, rất đẹp đôi được chưa? 】
【 Tôi thấy Tống Yên Kiều nên quay lại đóng phim đi, kiếm tiền của tụi tôi còn hơn là đi bám vào hào môn. 】
【 ...... 】
【 Không phải chính mấy người ép Kiều Bảo rời khỏi giới giải trí hả? 】
【 Tống Yên Kiều không thật sự nghĩ rằng nhà họ Lận, nhà họ Thẩm, nhà họ Tiêu, những gia tộc lâu đời như vậy sẽ coi trọng cậu ta đấy chứ? 】
【...... Anti của Tống Yên Kiều đúng là điên thật rồi. Tôi chỉ là người qua đường mà còn thấy quá đáng, người ta đang chuẩn bị hôn lễ mà vẫn lải nhải chê bai được. 】
【 Đừng kéo Kiều Kiều trở lại giới giải trí, cậu ấy thực sự chỉ muốn nằm im thôi. 】
【 Kiều Bảo kết hôn không lẽ là vì có thể dùng giấy đăng ký kết hôn để được cộng điểm tín chỉ à? 】
【 Tôi thấy lầu trên nói đúng sự thật rồi đó. 】
Ba ngày nữa là đến đám cưới.
Lận Huyên cuối cùng cũng không nhịn được, đăng một bài lên Weibo.
【Lận Huyên V: Mọi người nhất định phải đến dự hôn lễ của tôi và Sóc Con nhé.】
Không lâu sau đã có người trả lời.
【Thẩm Chu V: Chính anh không có vợ à? Anh bị bệnh à? Không phải cũng là cưới Sóc Con thôi sao? Cao giọng vậy làm gì?】
Thẩm Chu tức muốn chết, rõ ràng là anh ta thích Tống Yên Kiều trước, vậy mà Lận Huyên lại ra tay nhanh đến mức anh ta còn chưa kịp phản ứng, thiệp mời đã được gửi đến tận tay.
Anh ta không hề muốn đi chút nào, thậm chí còn âm thầm mong Tống Yên Kiều và Lận Huyên ly hôn, sau đó anh ta sẽ theo đuổi cậu lại từ đầu.
【 Tiêu Thần V: Ha hả, không biết xấu hổ. Kết hôn thì sao? Cũng đâu phải không thể ly hôn. 】
Từ khi biết Tống Yên Kiều sắp kết hôn với Lận Huyên, Tiêu Thần đã nóng lòng tìm cậu để bày tỏ tình cảm nhưng tất nhiên là bị Tống Yên Kiều khéo léo từ chối.
Lúc rời đi, hắn còn nhìn thấy dấu vết mờ ám trên cổ Tống Yên Kiều, vừa nhìn là biết do cái tên Lận Huyên không biết xấu hổ kia làm ra.
Tiêu Thần tin chắc, Lận Huyên nhất định đã dùng thủ đoạn gì đó mới leo lên được vị trí này.
Hôm nay, hắn đã bị sốc một lần khi thấy Lận Huyên cao giọng khoe khoang, giờ lại bị sốc thêm lần nữa.
【 Tiêu Thần V: Anh khoe khoang như vậy thì có khác gì tiểu tam không? Đúng kiểu ép vua thoái vị. 】
【 Lận Huyên V: Tiểu tam là diễn xuất, chính cung mới là địa vị. 】
Còn rất kiêu ngạo.
Bối Ngọc Đường đương nhiên biết Tống Yên Kiều không thích mình nhưng vẫn hóng drama.
【 Bối Ngọc Đường V: Kiều Bảo mở cửa, anh là Lận Huyên đây. 】
【 Đàm Nguyên Tư V: Em muốn kết hôn, nhưng chú rể không phải anh. Kiều Kiều, nhìn lại anh đi, cho anh một cơ hội, hôm nay anh có thể chui vào chăn em không? 】
【 Lâm Ngữ V: Kiều Kiều phải hạnh phúc nhé. Nếu không hạnh phúc thì ly hôn đi. 】
Lận Huyên: "......"
【 Đêm nay thật sự náo nhiệt ghê. 】
【 Kiều Bảo về nhà, phát hiện trong chăn toàn người. 】
【 Ơ? Không lẽ không phải tổng giám đốc Lận về nhà, phát hiện trong chăn là Kiều Bảo cùng người đàn ông khác sao? 】
【 Xóa đi, tôi cũng có chút muốn tranh vợ với anh rồi. 】
Tống Yên Kiều học xong, lê cái thân mệt mỏi về nhà. Vừa bước vào cửa đã nghe thấy Lận Huyên hỏi cậu:
"Bảo bối, em còn yêu anh không?"
Tống Yên Kiều: "......?"
[Mệt mỏi quá.]
[Tiết học vừa rồi mệt không khác gì lên giường với mười tám người đàn ông có tính cách khác nhau.]
Lận Huyên: "!"
Anh không dám hỏi tiếp, chỉ ôm Tống Yên Kiều một lúc cho cậu nạp năng lượng rồi mới đi nấu cơm.
Tống Yên Kiều cũng tự giác vào bếp. Vừa mới tắm xong, cậu mặc áo sơ mi của Lận Huyên, đôi chân trắng thẳng tắp chỉ vừa đủ che khuất phần thịt mềm.
Nếu nhón chân ôm lấy cổ Lận Huyên thì sẽ lộ ra ngay.
Mùi quýt thanh mát từ người cậu phảng phất trên áo sơ mi, cực kỳ quyến rũ.
Tống Yên Kiều chủ động đưa tay ôm lấy cổ Lận Huyên:
"Anh... anh hôm nay có gì đó không đúng lắm."
Lận Huyên biết cậu đang nói về chuyện gì, véo nhẹ eo cậu: "Không đúng chỗ nào?"
Anh bế Tống Yên Kiều đặt lên bàn bếp, nhẹ nhàng chạm vào môi cậu:
"Chúng ta sắp kết hôn rồi, không công khai sao?"
Tống Yên Kiều lại nghĩ đến câu nói trước đó của Lận Huyên — tiểu tam là diễn xuất, chính cung mới là địa vị — mặt liền nóng bừng.
[Nhưng mà anh như vậy thì mọi người sẽ không vui đâu.]
Lận Huyên hôn lên môi Tống Yên Kiều, hôn thật nhiều lên gương mặt trắng nõn của cậu, sau đó nhẹ nhàng cắn lên môi cậu: "Anh không quan tâm họ vui hay không."
"Nhưng mà, bảo bối à, nếu em hôn người khác, anh sẽ ghen đấy."
Tống Yên Kiều: "?"
Tống Yên Kiều: "!!!"
Tống Yên Kiều có chút hoảng loạn. Sao Lận Huyên lại biết cậu đang nghĩ đến người khác chứ?
Lận Huyên véo nhẹ da sau cổ cậu: "Lại nghĩ đến người khác."
Tống Yên Kiều: "!!!"
[Ba lớn biết mình đang nghĩ gì đấy thật hả?]
Lận Huyên không biết từ lúc nào đã lấy một quả cà chua nhỏ từ tủ lạnh ra, đưa đến miệng Tống Yên Kiều:
"Bảo bối, sao không nói tiếp?"
"Không phải thích gọi..." Lận Huyên ghé môi mỏng sát bên tai cậu, thấp giọng nói một câu khiến cả người Tống Yên Kiều cứng đờ.
Trời ơi, cậu gọi nhiều tiếng "ba lớn" như vậy, có phải Lận Huyên đều biết hết không?
"Anh đút cho bảo bối ăn cà chua nhỏ, được không?"
Tống Yên Kiều: "......"
[Cũng không biết là đút theo nghĩa đen hay...]
Cậu mới nghĩ được nửa câu đã lập tức dừng lại, trong đầu lặp đi lặp lại câu "không được nghĩ bậy, không được nghĩ bậy, không được nghĩ bậy..."
Nhưng mà... Lận Huyên vẫn nghe được nửa câu đầu. Vốn dĩ anh đã không có ý đứng đắn, giờ thì lập tức hiểu ngay:
"Đếm xem bảo bối có thể ăn được mấy quả nhé?"
Tống Yên Kiều chớp mắt chậm rãi, còn chưa kịp phản ứng, cũng không dám nghĩ lung tung, càng không dám nói gì, sợ Lận Huyên nghe thấy tiếng lòng của mình.
Cậu vẫn chưa hiểu tại sao Lận Huyên có thể nghe được suy nghĩ của mình, cũng không biết chuyện này bắt đầu từ khi nào.
Lúc đầu, Tống Yên Kiều còn cố gắng kiềm chế không suy nghĩ gì nhưng dần dần, cậu khẽ nức nở không còn kiểm soát nổi trí tưởng tượng của mình nữa.
[Nhiều quá.]
[Cà chua nhỏ chua thật...]
Cậu ấm ức vô cùng, trên thực tế chỉ mới ăn có một quả, Lận Huyên cũng không nỡ bắt nạt cậu, thấy vậy còn dỗ dành cậu nhả ra.
Sau đó anh tiếp tục dụ dỗ Tống Yên Kiều cùng mình nấu cơm. Anh ôm lấy cậu từ phía sau, hướng dẫn từng chút một.
Tất nhiên anh không để cậu đụng vào dao dù chỉ một lần.
Những ngón tay trắng nõn của Tống Yên Kiều bám chặt vào tay áo anh, mỗi lần không theo kịp bài giảng là lại bị anh bế bổng lên, để hai chân rời khỏi mặt đất, như vậy mới có thể nhìn rõ cách nấu ăn.
"Bảo bối, học xong chưa?"
Lông mi Tống Yên Kiều run rẩy như cánh quạt nhỏ.
Rõ ràng dù có học không nổi, Lận Huyên cũng không trách cậu.
Vậy mà đuôi mắt cậu vẫn đỏ hoe, hai mắt long lanh hơi nước trông cứ như vừa bị anh la vậy, vừa ấm ức lại đáng thương.
Cậu còn chưa hoàn hồn sau màn dạy học cường độ cao vừa rồi, hơi thở còn chưa ổn định, những tiếng thở khe khẽ từ môi cậu thoát ra, ngọt ngào vô cùng.
Làm người ta chỉ muốn hôn cậu một cái, nói với cậu rằng không học được cũng không sao.
"Mệt lắm à? Thật sự không học được thì thôi vậy."
Một lúc sau mặt cậu lại đỏ bừng, nhẹ giọng nói: "Lại... lại dạy tiếp cũng được..."
Lận Huyên: "Ừm."
Anh nghiêm túc thật sự, quyết tâm dốc hết vốn liếng, từng chút từng chút dạy cho Tống Yên Kiều, không để cậu học uổng phí.
"Xắt rau là như thế này, kiên nhẫn một chút, mới đầu cứ từ từ."
"Nhất là khi cắt cà chua nhỏ, chúng rất dễ lăn, không cẩn thận là sẽ bị đứt tay. Nhưng mà nếu cắt mạnh quá, nó sẽ nổ nước rồi bắn tung tóe."
Lận Huyên cầm tay Tống Yên Kiều cắt một quả cà chua căng mọng, nước văng khắp nơi:
"Em xem nước bắn nhiều chưa, quần áo anh ướt hết rồi."
Mặt Tống Yên Kiều càng đỏ hơn.
Cậu cảm thấy mình học không giỏi lắm, lại còn bắn nước cà chua lên người Lận Huyên nên lí nhí: "Xin lỗi..."
Lận Huyên hôn nhẹ lên gáy cậu: "Không sao, nước b*n r* ngọt lắm, dính trên người anh cũng không sao, đẹp mà."
"Bảo bối có muốn nếm thử nước cà chua* không?"
(*: Bản dịch để nước quýt???? Tui tự sửa lại)
Tống Yên Kiều hơi mơ màng.
Nếm sao?
Nhưng mà... nó bắn hết lên quần áo Lận Huyên rồi, có vẻ hơi dơ?
Nhưng Lận Huyên đã nếm rất nhiều lần rồi...
Cậu còn chưa kịp phản ứng, đầu lưỡi non mềm vừa thò ra đã bị Lận Huyên nhét cho một quả cà chua nhỏ.
Quả cà chua bị cắn vỡ, nước chua ngọt tràn ra, làm môi Tống Yên Kiều ướt đẫm.
Nhìn cực kỳ gợi cảm, khiến người ta chỉ muốn hôn lên đó.
Lận Huyên vừa nghĩ vậy, liền cúi đầu hôn cậu, cùng cậu chia sẻ vị chua ngọt của quả cà chua nhỏ.