Tống Yên Kiều ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện mình xuyên về thời điểm còn chưa quen biết Lận Huyên, hơn nữa còn nhận lời mời làm quản gia cho anh.
Trước đó chỉ nói đùa là đang thất nghiệp, sau đó lại kêu đi làm quản gia cho Lận Huyên, vậy mà chuyện này thật sự thành sự thật.
Làm quản gia, cậu rất chuyên nghiệp, hơn nữa Lận Huyên trả lương cũng không thấp, vậy nên Tống Yên Kiều lại càng làm việc chuyên nghiệp hơn.
Chỉ có điều Lận Huyên thật sự không hay về nhà.
Dựa theo những gì Tống Yên Kiều biết về Lận Huyên, anh chắc chắn sẽ không về căn nhà này. Trước đây Lận Huyên ở đâu tiện thì ở đó, vì để đảm bảo có giấc ngủ đầy đủ, trước khi ở cùng anh, cơ bản là làm xong thì ngã đầu ngủ luôn.
Mở mắt ra lại tiếp tục làm việc, đúng chuẩn trâu bò trời sinh.
Tống Yên Kiều ở căn biệt thự này quá nhàn rỗi, không có việc gì thì cứ nghỉ ngơi, cũng không lo Lận Huyên không đến tìm mình.
Cậu cứ thoải mái ở biệt thự ăn dưa, thỉnh thoảng xử lý vài chuyện lặt vặt ví dụ như mỗi ngày đều chuẩn bị ba bữa cơm theo tiêu chuẩn Lận Huyên về nhà. Nhưng vì Lận Huyên không về, quản gia như cậu đành miễn cưỡng ăn giúp anh vậy.
Phải nói là biệt thự này có quá nhiều chuyện hóng hớt. Hôm nay thấy chú Tôn trêu ghẹo cô giúp việc này, ngày mai lại thấy ông ta trêu cô khác.
Vẫn là chú Tôn giỏi nhất, biết cách chơi thật.
Mấy chuyện trong biệt thự lại một lần nữa khiến Tống Yên Kiều nhận ra, thế hệ trước tuy miệng thì bảo thủ nhưng hành động thì không bảo thủ chút nào.
Ví dụ như nửa đêm cậu dậy đi uống nước, phát hiện thím Vương và chú tài xế đang yêu đương, đúng chuẩn một chuyện tình hoàng hôn đỏ rực.
Quá nhiều chuyện để hóng, thật sự là hóng không xuể.
Tống Yên Kiều cảm thấy mình như rơi vào một khu rừng đầy quả thông, hôm nay nhặt hai quả, ngày mai lại nhặt hai quả.
Cuộc sống đúng là muôn màu muôn vẻ, đến mức cậu quên luôn cả chồng mình.
Có lẽ vì Tống Yên Kiều quá rảnh rỗi, thím Vương nhìn không quen: "Quản gia Tống ơi, cậu nên mang cơm đến cho cậu chủ đi."
"Cậu chủ không nói gì, đó là ngài ấy rộng lượng với chúng ta. Nhưng nếu chúng ta không làm gì thì cũng không hay."
Tống Yên Kiều: "Thím Vương, con thấy nếu cậu chủ rộng lượng với chúng ta, vậy chúng ta cũng nên rộng lượng với chính mình một chút."
Thím Vương: "?"
Thím Vương: "Quản gia Tống, cậu..."
Tống Yên Kiều: "Quản gia Tống là tôi đây muốn đi ngủ rồi."
Bác Vương: "..."
Ê rốt cuộc cậu có đang làm quản gia đàng hoàng không vậy?
Không giống chút nào.
Thím Vương nghĩ vậy, cũng hỏi thẳng luôn.
Tống Yên Kiều: "Không ai làm quản gia giỏi hơn con đâu."
Mình siêu chuyên nghiệp mà.
Tống Yên Kiều tự tin: "Cậu chủ về rồi sẽ biết con giỏi cỡ nào."
Cái vẻ tự tin kỳ lạ của cậu thật sự khiến thím Vương cũng lung lay suy nghĩ, không biết có phải thật hay không.
Tống Yên Kiều nhìn gương mặt thím Vương liền đoán ra thím ấy đang nghĩ gì: "Đương nhiên là thật, so với việc chú tài xế tặng thím vàng còn thật hơn."
Thím Vương: "Cậu nói linh tinh gì đấy, chú tài xế tặng tôi vàng là thật mà."
Tống Yên Kiều mỉm cười, thím Vương ngay lập tức cảm thấy có điều không lành, gấp gáp đi thử vàng.
Mới thử một cái liền biết ba sợi dây chuyền đều là giả, vừa đốt đã đổi màu.
Tống Yên Kiều vừa cắn miếng dưa vừa thổi gió: "Thím Vương, con đã nói rồi mà."
Thím Vương: "..."
Tống Yên Kiều: "Thím Vương, thím chia tay đi. Không những không tặng thím vàng thật, mà ngay cả tình yêu chân thành cũng không có."
Thím Vương lạnh lòng, nhưng lúc chưa phát hiện vàng là giả thì thím ấy không thấy gì hết.
"Lát nữa cậu chủ sẽ về nhà ăn cơm, cậu chuẩn bị một chút đi." Không biết ai nhận điện thoại xong, quay lại thông báo với Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều: "Biết rồi."
Cậu quay sang thím Vương: "Thím Vương, đi gọi các dì nấu cơm đi, làm ngon một chút."
Sắp gặp lại Lận Huyên rồi, không biết dạo này anh sống thế nào, cũng không rõ anh còn nhớ mình không.
Dù sao lần này mình lại biến thành quản gia, đúng là kỳ quặc quá đi.
Là cậu gặp được Lận Huyên trước hai năm.
Nói cách khác, theo dòng thời gian thì cậu và Lận Huyên vẫn chưa quen biết nhau.
Nhưng mà chuyện này vẫn rất kỳ quái, có lẽ đây không phải cùng một thế giới, vì một thế giới mới sẽ không thể tồn tại hai Tống Yên Kiều.
Hiện tại Lận Huyên thế nào, cậu cũng không rõ, vậy nên trước mắt cứ tiếp tục làm quản gia đã.
Làm quản gia, lĩnh lương cũng ổn.
Công việc này, tạm thời cậu chưa phá hỏng được.
---
Một chiếc xe sang trọng lặng lẽ lái vào biệt thự, mất tận mười lăm phút mới đến gần khu nhà chính. Mọi người đã chuẩn bị xong xuôi, xe của cậu chủ vừa vào đến cổng biệt thự đã bị Tống Yên Kiều theo dõi.
Chờ đến khi cửa xe mở ra, một người đàn ông khí chất cao ngạo bước xuống, bộ vest màu đậm hoàn hảo ôm lấy thân hình cao thẳng, dường như từng chi tiết trên người đều đã được chuyên gia xử lý tỉ mỉ.
"Chào mừng cậu chủ về nhà!"
Đám người hầu xếp thành hai hàng, đồng thanh chào đón vô cùng khí thế.
Lận Huyên: "......"
Cái màn này là gì đây.
Tống Yên Kiều gật gù đầy hài lòng: "Cậu chủ lâu rồi không cười như vậy."
Thím Vương: "?"
Cậu chủ cười lúc nào?
Thím Vương vô cùng nghi hoặc, hơn nữa làm vậy không ngại à? Bà đây ngại thay cậu luôn đấy.
Khóe môi Lận Huyên hơi cong lên: "Làm tốt lắm."
Thím Vương càng thêm hoang mang về cuộc đời, hóa ra cậu chủ thật sự thích kiểu này à?
Trên tay Lận Huyên còn ôm một con mèo con, Tống Yên Kiều dứt khoát nhận lấy: "Đây là lần đầu tiên cậu chủ mang mèo về nhà."
Nhìn dáng vẻ này thì chắc là lúc nhỏ được dỗ dành lắm đây.
Mí mắt Lận Huyên giật giật, thím Vương cũng có vẻ mặt kỳ lạ.
Không khí xã giao này... thật sự lạ lắm.
Nếu không biết đây là con mèo, còn tưởng anh đang bế con gì linh thiêng lắm á.
Lận Huyên ngồi xuống bàn ăn trước, anh nói: "Quản gia Tống vất vả rồi, ngồi xuống ăn chung đi."
Tống Yên Kiều kéo ghế ngồi xuống, mỉm cười: "Không vất vả, tại số khổ thôi."
Lận Huyên: "......"
Thím Vương: "......"
Ăn đi, hai người này chắc có bệnh rồi.
Tống Yên Kiều ăn cơm, thím Vương thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có gì đó chặn được cái miệng của cậu lại.
Nhưng ánh mắt vẫn cứ dán chặt vào từng cử động của Lận Huyên. Chờ đến khi anh ăn xong một bát cơm, Tống Yên Kiều cũng đã chuẩn bị xong một tràng, vui vẻ nói: "Cậu chủ lâu rồi không ăn cơm ngon như vậy."
Thím Vương: "......"
Ba mẹ ơi, lời này đến muộn nhưng cuối cùng cũng tới.
Thím Vương không nhịn nổi nữa, gấp gáp dịch xa Tống Yên Kiều một chút để giữ khoảng cách an toàn. Nếu lát nữa cậu chủ nổi giận với quản gia thì ít ra cũng đừng giận lây sang bà.
Lận Huyên đang định gắp cơm mà chợt khựng lại, không biết nên ăn thêm một chén nữa hay dừng ở đây thì hơn.
Ánh mắt anh đầy bất đắc dĩ nhìn xuống cái chén trước mặt rồi chuyển chủ đề: "Tôi nhớ là cái chén này không phải hình dạng này."
Thím Vương lúc này mới để ý, đúng là thiếu mất cái gì đó.
Bà nhớ rõ, bộ chén này có một miếng vàng ròng làm họa tiết trang trí, nhưng giờ chỉ còn lại dấu vết mờ mờ, không biết miếng vàng đã biến đi đâu mất.
Bản năng khiến thím Vương quay sang nhìn Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều mỉm cười: "Trông có khó coi lắm không? Vàng ròng trông quê mùa quá, nên tôi gỡ nó xuống rồi."
Thím Vương: "......"
Trời ơi, con người sao có thể đạt tới mức độ này chứ.
Lận Huyên: "...... Cũng đẹp mà, nhã nhặn."
Thím Vương: "!!!"
Cậu chủ ơi, ngài có nghe xem mình đang nói gì không?
Cậu chủ bị quản gia Tống dẫn dắt chạy trật đường ray mất rồi!
Tống Yên Kiều cười tươi rói: "Tôi cũng thấy vậy."
Mấy thứ quê mùa như vàng ròng này, vốn dĩ nên dành cho mấy người có gu thẩm mỹ kém thôi.
Sau bữa tối, đầu bếp đã chuẩn bị xong cơm cho Khương Khương. Tống Yên Kiều bế Khương Khương đi ăn, lúc đi ngang qua Lận Huyên, cậu tiếp tục nói: "Cậu chủ lần đầu tiên để tâm đến một con mèo như vậy."
Lận Huyên: "......"
Tống Yên Kiều ngồi xổm xuống bên cạnh, nhìn Khương Khương ăn cơm: "Khương Khương, dạ dày cậu chủ không tốt, mày ăn giúp cậu chủ nhiều một chút nhé."
Lận Huyên: "......"
Thím Vương vẫn luôn đứng bên cạnh quan sát, phát hiện cậu chủ không chỉ không tức giận mà dường như còn rất chịu đựng quản gia Tống.
Bình thường đến cả bà cũng không chịu nổi mà nay cậu chủ lại chấp nhận được? Hay là cậu chủ thích kiểu trừu tượng này thật?
Buổi tối, Tống Yên Kiều chuẩn bị lên lầu ngủ, trong lòng vô cùng hài lòng với một ngày hôm nay.
Cậu rất thích kịch bản của chính mình hôm nay, nếu buổi tối còn có thể xem thím Vương và tài xế cãi nhau nữa thì càng hoàn hảo.
Nghĩ vậy, Tống Yên Kiều bước lên lầu hai, sau đó liền thấy thím Vương đang cố gắng hạ nhỏ giọng nhưng vẫn không giấu được tức giận, đang chửi tài xế té tát.
Tống Yên Kiều xem đến mê mẩn, đột nhiên bị ai đó từ phía sau ôm lấy eo.
"Lại xem gì vậy quản gia Tống?"
Tống Yên Kiều: "!"
Tống Yên Kiều: "Cậu chủ..."
Lận Huyên: "Bà chủ nhỏ, tự em cũng nên nhìn xem gần đây cậu chủ vui vẻ thế nào đi."
Lận Huyên không nói nhiều, lập tức bế Tống Yên Kiều đi.
Thím Vương nghe thấy động tĩnh, vội vàng ngẩng lên nhưng cuối cùng chỉ kịp thấy hai vạt áo khuất sau bậc thang, một cái là của cậu chủ, cái còn lại là của quản gia Tống.
Thím Vương: "!!!"
Tống Yên Kiều lập tức hiểu ra, Lận Huyên chính là Lận Huyên đã kết hôn với mình vài tháng trước.
Lận Huyên sau khi xuyên tới thế giới này đã tìm Tống Yên Kiều rất lâu, thậm chí dựa theo dòng thời gian để điều tra về Tống Đình, nhưng không chỉ không tìm được Tống Yên Kiều, mà ngay cả Tống Đình cũng không tồn tại ở thế giới này.
Lận Huyên tiếp tục tìm kiếm, chợt nhớ ra chuyện bản thân rất ít khi về nhà và trước đó Tống Yên Kiều từng nói mình đang làm quản gia.
Anh lập tức điều tra, quả nhiên quản gia nhà mình tên là Tống Yên Kiều, vội vàng trở về thì liền gặp phải những chuyện xảy ra hôm nay.
Lận Huyên: "Sao không đến tìm anh?"
Tống Yên Kiều chớp mắt, bị Lận Huyên hôn lên má: "Nếu lỡ không phải anh thì không phải em sẽ quá đường đột à?"
Tống Yên Kiều vòng tay ôm cổ Lận Huyên: "Hơn nữa em biết nếu là anh, nhất định anh sẽ tìm thấy em."
"Dù em có lạc đường, anh cũng sẽ đến tìm em."
Tống Yên Kiều mỉm cười, đôi mắt cong cong, khiến lòng người xao động.
Lận Huyên không kìm được mà dịu dàng nhìn cậu, như đang nâng niu một món bảo vật dễ vỡ: "Vậy em cứ đứng yên đó, đợi anh tìm thấy em, nếu không đi lạc thì làm sao bây giờ?"
Tống Yên Kiều: "Em không lạc đường, em chỉ không muốn đi thôi."
Lận Huyên cúi đầu h*n l*n ch*p m** cậu: "Không muốn đi thì đừng đi, anh tới là được rồi."
Lận Huyên nhẹ nhàng véo má cậu: "Gầy đi rồi."
"Ngày mai anh nấu cơm cho em, đồ họ làm không ngon bằng anh đâu." Lận Huyên khẽ nhướng mày.
Tống Yên Kiều tựa vào lòng anh: "Được thôi."
Lâu rồi không gặp Lận Huyên, Tống Yên Kiều rất nhớ anh, ôm anh rồi kể rất nhiều chuyện, đặc biệt là những tin đồn gần đây, từng chuyện từng chuyện đều kể hết cho anh nghe.
Ngày hôm sau Tống Yên Kiều tỉnh dậy, tiếp tục làm công việc quản gia của mình nhưng vừa xuống lầu liền bị chặn đường.
Thím Vương nóng lòng muốn hóng chuyện: "Bà chủ ơi, cậu với cậu chủ hòa thuận là tôi vui lắm rồi."
Tống Yên Kiều: "......"
Thím Vương: "Bà chủ, sao cậu không cười, trời sinh không thích cười à?"
Tống Yên Kiều: "......"
Cậu đưa tay day trán, cười bất đắc dĩ: "Thím Vương, thím có cảm thấy ai cũng nên có lúc nhận quả báo không?"
Thím Vương chột dạ, ánh mắt tránh né. Nhân lúc cậu chủ không có ở đây mà trêu đùa quản gia Tống, không lẽ không ổn à?
Tống Yên Kiều lại một lần nữa ngủ thiếp đi, cảm giác như bản thân vừa mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ bất kể khởi đầu thế nào, cậu và Lận Huyên đều sẽ đến được với nhau.
Những giấc mộng đó như đang nói với cậu rằng, họ sinh ra là để bên nhau và không thể tách rời.
Dù có ra sao, Lận Huyên cũng sẽ yêu cậu.
Tống Yên Kiều ôm lấy cổ Lận Huyên.
Ánh mắt Lận Huyên dịu dàng cúi xuống, hôn lên trán cậu: "Bảo bối, tỉnh rồi à?"
Tống Yên Kiều nhanh chóng hôn lên yết hầu anh một cái, rồi lại rúc vào lòng anh tiếp tục ngủ.
Như thế này cũng rất tốt.
Người yêu ở bên cạnh, vậy là đủ rồi.
【 Toàn văn hoàn. 】