Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 20: Đội báo thù siêu đỉnh của học sinh tiểu học.




Vì muốn đến thăm người bệnh trong phòng bệnh, Chu Bái Bì vẫn rất tôn trọng sự riêng tư.

Đoạn này cũng không có mở màn hình livestream, chỉ có nhân viên công tác quay chụp.

Nếu kế tiếp có đoạn đáng xem, Chu Bái Bì sẽ bỏ tiền, dựa trên sự đồng ý của người nhà để tiến hành chỉnh sửa chương trình.

【Sao lại tối đen thế này?】

【Trực giác mách bảo là lại có "dưa".】

【Gì cơ? Lại có tin đồn, thế thì tôi phải "ăn" cho thật đã. Hôm qua ăn dưa còn chưa đã thèm.】

Phòng bệnh là phòng VIP, xung quanh rất yên tĩnh, mấy người đứng bên ngoài vẫn có thể nghe rõ tiếng cười nói vui vẻ từ bên trong.

Giọng nói của mẹ Cố Nhất Minh vang lên rõ ràng từ trong phòng, "Bé cưng béo tròn của bà, Nhất Minh, con xem, 4kg3  đấy."

"Con nhìn xem, đây là con trai của con."

Trong phòng bệnh, người phụ nữ vẫn chưa tỉnh lại.

Bà ôm đứa bé, "Ba ba, đây là ba ba của con. Ba ba con là ngôi sao lớn, sau này con cũng giống ba ba, làm ngôi sao lớn, kiếm thật nhiều tiền nhé."

4kg3.

Ba ba con là ngôi sao lớn.

Những lời quen thuộc này lại trở nên vô cùng xa lạ với Lâm Ngữ. Tay cầm chốt cửa của cậu ta run rẩy như đang đứng trước cơn địa chấn.

Một đứa bé nặng 4kg3, điều này có nghĩa là ít nhất một năm trước, Cố Nhất Minh đã phản bội tình cảm của họ.

Vậy mà cậu ta vẫn ngây thơ tin rằng Cố Nhất Minh yêu cậu ta, rằng Cố Nhất Minh sẽ không bao giờ phản bội mình.

Ngay cả khi mẹ Cố Nhất Minh từng chỉ trích cậu ta là một con gà trống không thể đẻ trứng, cậu ta vẫn chỉ biết âm thầm chịu đựng.

Bên trong, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục diễn ra...

"Con trai, khi nào thì con mới bỏ Lâm Ngữ, cái đứa như keo dán chó kia? Nó lúc nào cũng quấn lấy con, con không thể vì nó mà từ bỏ tương lai của mình."

"Thẩm Chu, người con nói trước đây với mẹ là Thẩm Chu đúng không?"

Thẩm Chu nghe thấy tên mình từ miệng của hai mẹ con này, cả người bất chợt lạnh lẽo.

Anh ta muốn nhìn xem, hai mẹ con này định tính kế anh ta như thế nào.

Thẩm Chu nghe càng nghiêm túc hơn: "Con không phải nói hắn gia thế tốt, có tiền, có thể lót đường cho con trong giới giải trí sao?"

"Con cố gắng chăm sóc hắn đi."

"Nếu như con với hắn kết hôn, vậy số tài sản khổng lồ của hắn chẳng phải sẽ thành của con sao?"

Thẩm Chu cảm thấy vô cùng ghê tởm, họ lại đang tính toán tài sản của anh ta.

Chỉ là Thẩm Chu không biết, những lời của mẹ Cố Nhất Minh sau đó còn khiến anh ta cảm thấy càng kinh khủng hơn.

"Đến lúc đó, con lại ôm đứa cháu béo của mẹ cho hắn nuôi, dù sao hắn cũng không thể sinh con, tài sản vẫn cần người kế thừa."

"Con cứ ôm về đi, hắn có thể sẽ rất vui đấy."

Thẩm Chu: "......"

Còn hy vọng anh ta làm ba đứa bé?

Ghê tởm muốn chết, bây giờ lại muốn ôm con cho anh ta nuôi, anh ta thà đi quyên góp chứ nhất định không cho hai mẹ con này một đồng nào.

Không, anh ta còn muốn tìm người để đánh gãy chân chó của Cố Nhất Minh.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn nhìn thoáng qua Thẩm Chu: [Sau chuyện này, chắc Chu Chu không yêu đương mù quáng nữa đâu]

[Trong nguyên tác, Cố Nhất Minh lừa cưới Chu Chu, đến khi con trai đã tám tuổi, Cố Nhất Minh đã chiếm lấy gia tộc Thẩm làm của riêng, sau đó Chu Chu mới biết tới sự tồn tại của đứa con trai này.]

[Bởi vì tình yêu tan biến, tên tra nam Cố Nhất Minh vô tình đã biến Thẩm Chu từ một người tỏa sáng lấp lánh thành người mắc bệnh tâm thần, cuối cùng cắt cổ tay tự tử trong phòng vẽ tranh]

Thẩm Chu: "!!!"

Anh ta vì tên tra nam chó chết này mà tự tử?

Thẩm Chu vừa định nói gì đó, liền nhìn thấy ánh mắt trách móc của Tống Yên Kiều: [Nhìn thấy không, yêu đương não tàn không có kết quả tốt]

[Sóc Con nhìn chằm chằm.jpg]

Lúc này, Tống Yên Kiều cực kỳ giống như một con chim gõ kiến, gõ mạnh vào người khác khiến người ta phải đau đầu.

[Con cái do người ta sinh ra mà lại cùng họ với anh mới đau chứ]

Thẩm Chu:......

Thẩm Chu cảm thấy có chút chột dạ trước Tống Yên Kiều, rõ ràng đây là hướng đi của cốt truyện, anh ta vẫn chưa làm chuyện này nhưng lại cảm thấy rất áy náy.

Anh ta thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Tống Yên Kiều.

Nhìn chú sóc nhỏ giận, rất hung dữ.

Thẩm Chu liền chọc chọc nhìn Lâm Ngữ, ánh mắt ra hiệu với Lâm Ngữ, nói cậu ta đó.

Lâm Ngữ: "......"

Cố Nhất Minh có vẻ hơi bực bội:"Được rồi, đừng nói nữa. Con và Thẩm Chu căn bản không thể nào, hắn không thích con."

"Không phải trước đó con nói hắn thích con sao? Không phải con nói chỉ cần vẫy tay một cái, hắn sẽ cùng kết hôn sao?"

Tống Yên Kiều bình thản: [Đương nhiên là bởi vì con trai bà tự luyến siêu mạnh mẽ.]

[Cố Nhất Minh, anh có chuyển tiếp được không? Cho tôi một ít đi, tôi gần đây cảm thấy tự ti.]

Trần Viện: "......"

"Nếu con không làm được, thì đưa WeChat của Thẩm Chu cho mẹ, mẹ sẽ đi dỗ dành hắn, mẹ nhất định nâng hắn tới mức trong lòng bắn pháo hoa luôn, ngày mai sẽ cùng con đi đăng ký kết hôn."

Thẩm Chu: "......"

Anh ta có thể nói rằng mình bị ép buộc không?

Anh ta có giống người dễ bị ăn h**p lắm hả?

"Có muốn không......?"

Câu nói của bà lão chưa kịp dứt, đã bị Cố Nhất Minh cắt ngang: "Con sẽ đưa WeChat của hắn cho mẹ, mẹ cứ thử đi."

"Và này, gần đây đừng có khi dễ Lâm Ngữ nữa, trước khi Thẩm Chu đồng ý kết hôn với con, mẹ hãy tạm dừng một thời gian đi."

"Gần đây con còn phải ra album, còn phải dỗ dành tên đó viết ca khúc, mẹ không muốn con không kiếm được tiền, nuôi không nổi cháu trai của mẹ đâu đúng không?"

Bà lão có vẻ không vui: "Vợ con đang ở cữ, mẹ không thể sai khiến cô ta, vậy mẹ không thể sai khiến Lâm Ngữ sao?"

"Chính nó muốn ở bên con, mẹ tra tấn nó thì có sao?"

Cố Nhất Minh có chút bực bội, gần đây gì cũng không vừa lòng: "Không phải con không cho mẹ tra tấn, mà là mẹ chờ nó viết xong bài hát mới được."

"Chờ nó viết xong, mẹ muốn sai bảo nó thế nào, đánh hay mắng, con không quan tâm."

Lâm Ngữ cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, cậu ta nhận ra rằng trong mắt Cố Nhất Minh, cậu ta chỉ là một công cụ kiếm tiền.

Thậm chí, hắn còn để mẹ hắn tùy ý ép buộc cậu ta.

"Được rồi, hiện giờ con không có thời gian để xem mấy chuyện này, tự mẹ lo liệu đi."

"Nếu như bị chụp được là con xong đời, lần sau không có chuyện gì, mấy chuyện nhỏ như này đừng làm phiền con."

Lâm Ngữ vừa định mở cửa đối chất với Cố Nhất Minh, nhưng lại bị Trần Viện giữ lại tay.

"Tiểu Ngữ, cậu đã nghĩ cách làm bọn họ trả giá lớn như thế nào chưa?"

Lâm Ngữ và Tống Yên Kiều cùng ngây người nhìn Trần Viện, hai người còn chưa kịp phản ứng.

Tống Yên Kiều và Lâm Ngữ đồng thời chớp mắt, trả giá cái gì, hiện tại không phải nên chửi Cố Nhất Minh máu chó đầy đầu hả?

Lâm Ngữ chửi không lại, cậu có thể giúp Lâm Ngữ chửi tiếp, dù sao có chửi là được rồi.

Trần Viện: "......"

"Chị khuyên mấy đứa bây giờ đừng bứt dây động rừng."

Trần Viện: "Không sao đâu, mấy đứa đều là những người bạn nhỏ thuần khiết, mấy chuyện này để người lớn tàn ác làm."

Tống Yên Kiều quay đầu nhìn Lận Huyên, miệng nhỏ bĩu lại: [Không lẽ muốn anh Lận trói tên cặn bã lại cho mọi người cùng mắng chửi? ]

Lận Huyên: "......"

Tàn ác là đi bắt cóc hả?

[Hay là để tên Sở Ngự ngốc nghếch ác độc đi cắn mông Cố Nhất Minh?]

Sở Ngự: "......"

Có đôi khi hắn rất muốn bịt miệng Tống Yên Kiều.

Nhưng mà vô dụng!!!!

Bịt được miệng của Tống Yên Kiều, trong lòng cậu vẫn sẽ đâm chọt người khác, thật đáng sợ!

[Nếu anh Lận trói hắn lại, mình nhất định sẽ để Cố Nhất Minh ba ngày không ăn gì, rồi trước mặt hắn làm đủ trò, để hắn hiểu rõ cái gọi là sự hiểm ác của thế giới này.]

Nghe Tống Yên Kiều nói về sự hiểm ác, Thẩm Chu không nhịn được "Oa" một tiếng.

Đây mà gọi là hiểm ác sao?

Căn bản trong cốt truyện gốc,độ hiểm ác của cậu chỉ được 1/100 so với những gì Cố Nhất Minh đối xử với anh ta thôi.

Chỉ có điều, khi đối diện với ánh mắt Tống Yên Kiều, Thẩm Chu bỗng nhiên nuốt chửng vô số lời định nói.

"Yên Kiều, cậu có phải đang tính toán đem tên đàn ông phản bội đó cho chết đói ba ngày ba đêm?"

Tống Yên Kiều nghiêng đầu, có chút ngẩn ngơ, sao Thẩm Chu lại biết cậu đang nghĩ gì?

Thẩm Chu không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc, bỗng dưng cảm thấy Tống Yên Kiều có vẻ đẹp bất chợt.

Giống như khi vẽ tranh, đột nhiên có một cảm hứng lóe lên.

Vừa đẹp lại vừa thoáng qua nhưng không thể bắt kịp, cũng không thể nắm giữ.

Thẩm Chu lại một lần nữa tự hỏi liệu Tống Yên Kiều có thật sự đẹp như vậy không.

Nhìn vào ánh mắt của Tống Yên Kiều, Thẩm Chu cảm thấy tai mình nóng bừng: "Nhìn gì vậy? Cậu chỉ cần chớp mắt, tôi đã biết cậu đang nghĩ gì."

"Tống Yên Kiều, cậu thật là độc ác."

"Cậu đúng là một người xấu."

Tống Yên Kiều thoáng chốc bị thu hút sự chú ý, không thèm nghĩ rằng đó là điều không bình thường.

Tống Yên Kiều cong môi cười: [Đúng vậy, Sóc Con kiêu ngạo.jpg, phải xấu xa như vậy mới không bị tên Cố Nhất Minh ngu dốt theo dõi.]

Tống Yên Kiều "gợi lại" khiến Lâm Ngữ, Thẩm Chu và Tiêu Thần được nhớ thương bởi Cố Nhất Minh phải im lặng.

Mấy người nhìn qua có vẻ ác độc nhưng thật ra lại ngây thơ, cố gắng tụ lại nghĩ ra kế hoạch trả thù tra nam theo phong cách học sinh tiểu học.

Thẩm Chu: "Trước tiên chúng ta cần lấy tiền về đã, Trần Viện đi chụp ảnh trước, sau đó đe dọa Cố Nhất Minh chuyển tiền, trước tiên đòi lại số tiền từ mấy ca khúc Lâm Ngữ viết trong vài năm qua cho Cố Nhất Minh."

Tống Yên Kiều yếu ớt đáp: "Không được đâu, cái này sẽ bị kết tội tống tiền."

"Ngày hôm qua tôi đã tra rồi, nếu là tìm minh tinh đòi tiền mà không phạm pháp, tôi đã làm lâu rồi."

Lận Huyên: "......"

Lận Huyên im lặng nhìn thoáng qua, hôm qua anh dùng acc cao cấp đầu bảng kết bạn với Tống Yên Kiều nhưng vẫn chưa được thông qua.

Chắc là nên chuẩn bị tiền cho Tống Yên Kiều.

Anh không muốn nhìn thấy Tống Yên Kiều khóc sau song sắt.

Lận Huyên: "Cậu có bằng chứng gì không? Nếu có, có thể kiện anh ta về tội xâm phạm bản quyền tác giả."

Lâm Ngữ: "Có. Tôi có lịch sử trò chuyện, còn có các phiên bản sáng tác, từ bản nháp đến bản thảo, quá trình sáng tác đều có hết."

Lâm Ngữ rất trân trọng thành quả sáng tác của mình, mỗi bài hát đối với cậu ta đều như là đứa con tinh thần.

Vô số ngày đêm, từng điểm sáng tác, cậu ta đều ghi chép lại cẩn thận.

Nhìn thấu Cố Nhất Minh, giờ đây còn có thể lấy lại tác phẩm của mình từ tay Cố Nhất Minh, Lâm Ngữ bỗng nhiên không còn cảm thấy quá đau buồn nữa.

Cố Nhất Minh đã xin lỗi cậu ta, nhưng tại sao cậu ta lại phải tiếp tục đau khổ vì Cố Nhất Minh như thế?

Trước tiên, phải đánh xong cái kế hoạch trả thù này đã.

Lận Huyên: "Tôi sẽ liên hệ với luật sư, sau đó cùng mọi người sắp xếp lại chứng cứ."

"Mọi người có thể tin tưởng vị luật sư này, chỉ cần chứng cứ đầy đủ, chắc chắn sẽ khiến Cố Nhất Minh ăn bao nhiêu trả lại bấy nhiêu."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn gật đầu, ngưỡng mộ nhìn Lận Huyên: [Vẫn là nhà tư bản tà ác.]

Lận Huyên: "......"

Tống Yên Kiều giữ vẻ mặt bình tĩnh, lặng lẽ lách lại gần Lận Huyên, đứng chung một chiến tuyến với anh: [Đây là lần đầu tiên cùng mặt trận thống nhất với "nhà tư bản tà ác", nên có chút chưa quen.]

[Dù sao thì phải đoàn kết mọi lực lượng có thể đoàn kết, huy động mọi yếu tố có thể huy động.]

[Dù đầu óc mình có hơi 'vàng', nhưng lòng mình thì 'đỏ'. Sóc Con kiêu ngạo chống nạnh.jpg]

Lận Huyên: "......"

Huy động được anh, liệu có ngày nào đó Tống Yên Kiều sẽ lật đổ anh không đây?

Thoạt nhìn, Tống Yên Kiều có vẻ rất ghét "nhà tư bản tà ác".

Tống Yên Kiều nghiêm túc suy nghĩ xem có nên góp một viên gạch cho "Đội báo thù siêu đỉnh của học sinh tiểu học" không.

"Có lẽ, các anh... đã từng nghĩ tới chưa... Cố Nhất Minh và mẹ hắn ta......" Tống Yên Kiều ngập ngừng, ánh mắt liếc đi nơi khác.

Cậu chưa nói hết câu, nhưng đã bị mấy ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm.

Không cần vòng vo, nếu có "dưa" thì nói thẳng đi!

Chúng tôi sẵn sàng tiêu hóa!

---

[Tác giả có điều muốn nói]

Kiều Bảo: Tôi! Sóc Con đây! Gõ mấy thứ xấu xa!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận