Tống Yên Kiều hoàn toàn không ngờ rằng Lận Huyên lại xuất hiện ở nơi này.
[AAAAA, tôi muốn đâm đầu chết vào đậu hũ đi cho rồi, tổng tài cũng đi chơi công viên giải trí sao? Anh đi làm gì? Anh có hiểu gì đâu mà đi? Anh đi chơi công viên giải trí có khác gì thái giám đi dạo lầu xanh không chứ?]
Lận Huyên: "......"
Nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều, Hoắc Vân Úy và Trần Viện đều đứng hình.
Làm tốt lắm Sóc bảo bối.
Ngay cả Lận Huyên mà cậu cũng nổi điên cho được, không đúng, phải là cậu dám phát điên tới mức như vậy với Lận Huyên.
Thẩm Chu cười phun cả nước. Cái miệng nhỏ của Tống Yên Kiều đúng là trước sau như một, lúc nào cũng "bắn" thẳng thừng không kiêng nể ai.
Có lẽ vì Thẩm Chu cười hơi quá đà, Tống Yên Kiều liếc nhìn qua liền nhận ra Thẩm Chu và Lâm Ngữ.
[AAAAAA, Chu Chu, Lâm Ngữ, sao các anh cũng ở đây? Bộ các anh lập đoàn thái giám đi dạo lầu xanh à?]
Thẩm Chu vừa cười toe toét, ngay giây sau cứng đờ tại chỗ.
Anh ta không phải thái giám.
Thật sự không phải thái giám!!!
Tiếng lòng của Tống Yên Kiều đôi khi làm người ta tức đến mức muốn cãi nhau nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
[Các anh đáng lẽ giờ này đang ngồi máy bay riêng, bay từ quốc gia này qua quốc gia kia, nhảy dù nghệ thuật, ăn tiệc cực kỳ sang chảnh, nhưng cuối cùng phát hiện ra suất ăn 8 ngàn lẻ 8 tệ chỉ có hai lá rau, ăn không no, rồi lại bay về nước, sau đó ghé quán Mạch Mạch vì suất ăn nhiều mà rẻ, đúng không?]
[AAAAA, rốt cuộc các anh tới đây làm gì?]
[AAAAA, nói gì đi chứ, sao không ai nói gì hết (Sóc Con ôm chặt lấy bản thân). Mỗi lần gặp các anh là thấy đang thả thính nhau lửa nóng rực, nhưng chỉ cần tôi mở miệng nói một câu hay chỉ cần một biểu cảm thôi là các anh im re. Sao? Các anh thiếu tiền tôi à? Gặp tôi là chạy liền đúng không?]
Lận Huyên định lên tiếng trấn an con thỏ nhỏ đang có vẻ hơi nổi xung, nhưng còn chưa kịp nói gì...
Tống Yên Kiều đã chuyển sang giai đoạn tiếp theo:
[Trời ơi, mấy ngài không thích yêm nữa rồi. Thật là lạnh lùng quá đáng, loài người đúng là vô tâm. Được rồi, yêm sẽ biến mất ngay lập tức, để các ngài khỏi phải khó chịu vì yêm. Một người như yêm, đúng là nên biến mất thôi.]
[AAAAA, mở cửa, mở cửa ra, tôi phải đi! Tôi không ở trong lồng sắt nữa đâu! Mau thả tôi ra ngoài! Các người nghĩ nhốt tôi lại thì nhốt được lòng yêu nước của tôi sao?]
Lận Huyên hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Đừng sợ. Tôi chỉ muốn làm hình trái tim với cậu, không có ý gì khác đâu."
"Cậu sợ tôi vậy sao? Chẳng lẽ chúng ta quen biết nhau?"
Tống Yên Kiều: "?"
Thỏ con ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, hàng mi khẽ run, bối rối nghĩ: Không quen anh sao?
À đúng rồi.
Tống Yên Kiều ngay lập tức im lặng. Hình như là vậy thật.
Hiện tại cậu là Mộc Kiều, Mộc Kiều đang mặc đồ của thỏ con, có liên quan gì đến Tống Yên Kiều chứ?
[AAAAAAA, nhưng mà nếu cái áo choàng này rớt thì làm sao đây?]
[Chỉ cần nghĩ tới việc họ phát hiện ra mình lén mặc đồ của thỏ con ra ngoài là mình muốn đào hố chôn mình luôn. Cái này khác gì không mặc quần áo mà chạy vòng vòng đâu chứ!]
[Đúng là nhục nhã, nhục nhã thật sự...]
Thỏ con dường như đã mường tượng ra mọi chuyện sau ngày hôm nay. Khi cậu quay đầu lại, cảm giác xấu hổ ấy không cách nào né tránh hay giảm bớt được.
Tống Yên Kiều thật sự rất muốn đào một công trình lớn bằng ngón chân.
Sóc Con ôm quả thông trong tay, nghĩ đến viễn cảnh mọi người biết được chuyện này thì "lạch cạch," quả thông rơi xuống đất.
Đôi mắt tròn long lanh như sắp khóc, ánh nhìn đáng thương đến mức khiến người ta tan chảy.
Trần Viện và Hoắc Vân Úy suýt nữa hét toáng lên đầy phẫn nộ.
Quá đáng!!!
Quá đáng!!!
Còn dám bắt nạt sóc của các chị đây, lại còn dọa đến mức sóc sắp khóc.
Trong lòng hai người, Lận Huyên chính thức bị xếp vào sổ đen, cả đời này không được phép lại gần sóc nữa.
Lận Huyên bỗng cảm thấy hơi áy náy. Có lẽ anh đã vội vàng quá, khiến Tống Yên Kiều bị dọa.
Anh cúi xuống, giọng trầm nhẹ: "Đừng khóc, đừng khóc. Cậu có muốn xem tôi làm ảo thuật không?"
Ảo thuật?
Sóc Con ngước mắt nhìn, tâm trạng không tốt, nhưng ánh mắt vẫn đầy mong đợi nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.
Lận Huyên nhẹ nhàng nói: "Nhìn nhé, tay trái của tôi có hai Sóc Con làm bằng vàng, tay phải thì không có gì."
Tống Yên Kiều hơi bị thu hút, khẽ đáp: "Ừm ừm."
Lận Huyên tiếp tục: "Cậu xem tay tôi không hề di chuyển đúng không?"
Tống Yên Kiều gật đầu: "Đúng vậy."
"Bây giờ cậu đưa hai tay ra, duỗi về phía tôi..."
Tống Yên Kiều hơi nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, đưa tay về phía Lận Huyên. Cậu cảm nhận được một làn hơi ấm thoáng qua lòng bàn tay khi anh thổi nhẹ.
Cậu nghiêng đầu đầy thắc mắc. Ảo thuật sao? Nhưng không có gì cả mà?
Giây tiếp theo, hai Sóc Con bằng vàng xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.
"Oa!!!"
Đôi mắt trong veo, long lanh của thỏ con sáng rực lên, chăm chú nhìn hai Sóc Con bằng vàng đáng yêu trên tay mình.
Cậu ôm chặt lấy Sóc Con bằng vàng óng ánh, ánh mắt không nỡ rời.
[Quả nhiên, màu vàng luôn là màu đẹp nhất trên đời này, dù trong tình huống nào cũng như vậy!]
[Mình nói rồi mà, sao anh Lận lại đẹp trai đến vậy? Hóa ra là vì anh ấy lấp lánh như vàng thật!]
"Tôi chỉ là thích cậu, mới muốn làm biểu tượng hình trái tim với cậu, thật sự không có ý gì." Lận Huyên nhân cơ hội nhấn mạnh thêm một lần nữa.
Anh chống tay lên lồng sắt, tay áo kéo cao, để lộ cánh tay với những đường gân nổi bật. Đôi mắt anh hơi cụp xuống, ánh nhìn chân thành và tràn đầy trân trọng.
Tống Yên Kiều bắt gặp ánh mắt ấy, cảm thấy bớt căng thẳng hơn.
"Ừm."
Cậu chớp mắt, hàng mi dài mảnh run rẩy như thể gió nhẹ thổi qua cũng có thể khiến nó rung động, nhìn vào khiến người ta như muốn tan chảy.
Giả vờ tỏ ra không để ý, Tống Yên Kiều đẩy Sóc Con bằng vàng mà Lận Huyên vừa tạo ra về phía anh: "Trả lại cho anh này."
Nhưng Lận Huyên nghe tiếng lòng của Sóc Con lại không như vậy.
Trong đầu, cậu vẫn ôm chặt hai Sóc Con bằng vàng vào lòng, càng nhìn càng không muốn buông. Tay thì lại cứ tự ý đưa ra, nhưng lòng thì muốn níu giữ thật chặt.
[Làm sao bây giờ? Đầu thì nói trả lại, nhưng tay sao không nghe lời thế này? Hay là để tôi ôm thêm chút nữa, rồi anh lấy sau nhé?]
Tống Yên Kiều lưu luyến không rời.
Trần Viện & Hoắc Vân Úy: "!!!"
Bảo bối ơi, đừng cần của anh ta nữa! Bọn chị mua cho em, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!!!
Cuối cùng, Tống Yên Kiều nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, dứt khoát đẩy Sóc Con vàng chóe – to cỡ nửa bàn tay của cậu – về phía Lận Huyên.
[Lấy nhanh đi!!! Nếu không tôi đổi ý, sẽ không đưa nữa đâu. Tôi sẽ ăn hết luôn, không chừa cho anh cơ hội nào!]
Lận Huyên bật cười khẽ: "Cho cậu đấy. Giữ đi. Xem như quà gặp mặt lần đầu."
Lần đầu gặp với thân phận Mộc Kiều này.
Oa!!!
[Anh Lận đúng là đỉnh của đỉnh!!! Quả nhiên, chỉ có nhân vật nam chính dưới ngòi bút của tác giả mới phong độ đến thế. Người biết tặng vàng mới là tổng tài chân chính!!! Mới là tổng tài đỉnh nhất!!!]
Lận Huyên: "......"
Rốt cuộc là vàng đẹp hay anh đẹp?
Thẩm Chu đứng từ xa, không mấy hài lòng nhưng cũng không dám lại gần, sợ lại làm Tống Yên Kiều hoảng sợ thêm lần nữa.
Nhưng dù sao cũng không nhịn được mà thầm mắng trong lòng. Lận Huyên thật sự là quá gian xảo, chuẩn bị trước quà tặng bằng vàng, lại còn tự mình lén lút xuất hiện ở công viên giải trí.
Đừng tưởng là anh ta không nhìn ra mưu đồ gì. Chỉ có mỗi Tống Yên Kiều ngây thơ như chú Sóc Con kia là chẳng nhận ra điều gì.
Còn bị Lận Huyên dỗ dành vài câu mà tin sái cổ, nghĩ rằng Lận Huyên thực sự không biết mình là ai.
Cách đó không xa, một số ông lớn trong ngành đang quan sát tình huống này, có kẻ cảm thấy hiếm lạ: "Đúng là nhiều năm rồi chưa thấy Tổng giám đốc Lận chiều chuộng ai đến vậy."
Mọi ánh mắt lúc này đều tập trung vào Tống Yên Kiều. Ngay cả khi cậu có ngốc nghếch đến mấy thì cũng nhận ra.
Ngay sau đó, cậu nghe có người nói vậy.
Sóc Con nghi hoặc.jpg
[Ơ! Đây chẳng phải lời thoại của quản gia sao?]
[Anh trai! Tên đó định xin làm quản gia nhà anh kìa.]
Cậu khẽ cử động đôi tai thỏ xinh xắn của mình, ánh mắt trong veo, ngước lên nhìn Lận Huyên, giống như đang chờ anh đưa ra câu trả lời.
Lận Huyên im lặng: "......"
Nhà nào lại có quản gia rảnh rỗi đi ngắm chủ nhà chằm chằm thế này? Lẽ nào làm quản gia lại hấp dẫn đến vậy?
Cảm xúc của mình còn chưa giải tỏa hết, còn phải quản cảm xúc của người khác nữa.
[Anh Lận?]
[À! Xem ra quản gia nhà anh không chuyên nghiệp lắm, chẳng hiểu mấy về chuyện này. Hoặc nhà anh vốn không có quản gia.]
[Khác tôi nha, tôi thì biết rất nhiều về chuyện làm quản gia đấy!]
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn dỗ dành mình, tin chắc rằng không phải do cậu hiểu sai khi đọc tiểu thuyết mà vấn đề nằm việc chú quản gia không giỏi lắm.
Đôi mắt long lanh vừa đảo một vòng, Tống Yên Kiều bỗng nghĩ ra điều gì đó.
Lận Huyên cảm giác có ai đó nắm lấy góc áo mình. Quay lại thì thấy Tống Yên Kiều ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trong trẻo như hai trái nho căng mọng, tràn đầy mong đợi.
"Nếu một ngày nào đó tôi thất nghiệp, tôi có thể đến nhà anh làm quản gia không?"
Lận.....
Tống Yên Kiều chớp mắt, phản ứng cực nhanh, lập tức nhớ ra bộ áo choàng mình đang mặc vốn chẳng quen biết gì với Lận Huyên. Cậu đành lặng lẽ nuốt cái tên "Lận" kia xuống.
"Anh ơi..."
Tiếng "anh ơi" mềm mại phát ra từ thiếu niên nhỏ nhắn khiến lòng Lận Huyên mềm theo. Thậm chí trong khoảnh khắc ấy, anh còn nghĩ rằng Tống Yên Kiều thực sự muốn nói điều gì nghiêm túc.
"Tôi rất giỏi làm quản gia, không chỉ biết nói câu: 'Thiếu gia đã lâu rồi không cười như vậy.'"
"Tôi còn biết nói: 'Thiếu gia là người tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, không ai hiểu rõ thiếu gia bằng tôi.'"
"Với 'Thiếu gia trước giờ chưa từng ăn những món này, là ngài đã thay đổi anh ấy, ngài thật sự là người định mệnh của anh ấy.'"
Cái miệng nhỏ của Tống Yên Kiều cứ thế thao thao bất tuyệt, nhìn là biết mỗi câu thoại trong tiểu thuyết tổng tài đều được cậu thuộc làu. Không thiếu một chữ.
Lận Huyên: "..."
Cậu nhóc này thực sự muốn vào nhà anh và nói câu: "Thiếu gia là người tôi nhìn từ nhỏ đến lớn" sao?
Bên cạnh, các ông lớn: "..."
[Công việc công nhân bỏ ngang, đổi nghề quản gia, đã get√.]
"Aaa, thỏ con làm quản gia, anh mau đồng ý đi, anh mau đồng ý đi!!!"
"Trái tim của anh làm bằng đá à? Sao anh không đồng ý bé?"
Thậm chí vài du khách đứng xem bên ngoài cũng không chịu nổi cảnh Tống Yên Kiều bị từ chối:
"Nếu anh không nhận, tôi sẽ tranh thủ giành người đấy!"
Lận Huyên: "..."
Anh nhắm mắt lại, khó mà tưởng tượng cảnh Tống Yên Kiều vào làm việc trong nhà mình. Liệu những người khác trong nhà sẽ biến thành cái dạng gì đây?!
[Hoặc tôi cũng có thể đóng vai thanh mai trúc mã ác độc, anh yên tâm, diễn vai tiện, tôi rất thạo.]
[Ông chủ ơi, suy nghĩ chút đi mà!]
Sóc Con mong chờ.jpg
Lận Huyên: "..."
[Tác giả có điều muốn nói:]
Sóc Con xin việc: Tôi làm công siêu giỏi!