"Không hiểu vì sao tự nhiên có cả đống phóng viên kéo tới, chúng ta đi nhanh thôi."
Chu Bách Lễ: "Gì cơ? Sao phóng viên tới thì phải chạy? Tôi có làm gì sai trái đâu."
Người đại diện: "Trời ơi, đi nhanh lên! Đúng là cậu không làm gì sai, nhưng tôi nghe nói bên ngoài có người đang phát tán mấy cái tin đồn nhảm. Cậu mà còn nấn ná, lát nữa phóng viên kéo đến đông hơn thì đừng hòng thoát. Cậu biết tụi đó hay bịa chuyện thế nào rồi đấy."
Chu Bách Lễ cũng nhận ra tình hình nghiêm trọng.
Vội vàng thu dọn đồ, anh đeo kính râm, khẩu trang, che kín mít từ đầu đến chân.
Lúc đi ngang qua hành lang, ánh mắt Chu Bách Lễ vô thức liếc sang bên cạnh. Anh bất ngờ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Phản ứng đầu tiên anh nghĩ ngay đến bảo bối "Thỏ Con" trong mấy tấm ảnh. Gương mặt y chang không sai chút nào.
Thậm chí, ngoài đời trông cậu thiếu niên này còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh. Cậu tò mò nhìn về phía trước, không hề nhận ra mình đang được người đàn ông đi bên cạnh che chở rất cẩn thận, sợ cậu gặp bất kỳ tổn thương nào.
Chu Bách Lễ khẽ nhíu mày. Anh vừa mới xem video về cậu thiếu niên và người đàn ông kia.
Trong lòng tự nhiên thấy bực bội. Thế nghĩa là... Thỏ Con xinh đẹp thực sự đang quen với người đàn ông đó sao?
---
Tô Nhạc không biết từ lúc nào đã xuất hiện, từ xa nhìn thấy toàn bộ màn kịch khôi hài đang diễn ra.
Trình Hoành Thịnh lúc này đã bị làm cho mất mặt, đến mức không còn sức lực để đáp trả dù chỉ một phần mười.
Hắn hận Trình Hoành Thịnh, cũng chẳng thể tha thứ cho Trình Vang.
Một người đã phá hủy cả thế giới của hắn, một người thì yếu đuối, vô dụng đã bỏ rơi hắn.
Tô Nhạc vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay ánh mắt đầy thương hại của Tống Yên Kiều.
Tô Nhạc: "..."
Trong lòng Tống Yên Kiều bắt đầu âm thầm kể lại chuyện cũ năm xưa: [Năm đó, Tô Nhạc và Trình Vang đã quen nhau từ thời cấp ba. Lúc ấy, hai người còn là học sinh, nhưng họ đã ở bên nhau.]
[Hồi đó, Tô Nhạc thậm chí còn chưa dùng tên này. Hai người đã từng có một quãng thời gian rất thân mật. Họ lén nắm tay nhau, lén hôn nhau trong khu rừng nhỏ, làm tất cả những điều mà các cặp đôi trẻ tuổi thường làm.]
[Nhưng rồi chuyện yêu sớm của họ bị Trình Hoành Thịnh phát hiện. Dưới áp lực nghiêm khắc từ gia đình, Trình Vang buộc phải chia tay Tô Nhạc. Nếu chỉ là chia tay, thì cũng chẳng có gì đáng nói, vì ai mà chẳng từng yêu sớm rồi bị ăn đòn.]
Mọi người: "..."
Nghe cứ như Tống Yên Kiều từng bị ăn đòn rồi ấy.
[Nhưng vấn đề là, Trình Hoành Thịnh là một tên khốn không biết xấu hổ!!!]
Nghĩ tới đây, cảm xúc của Tống Yên Kiều bắt đầu kích động: [Lúc đó, Tô Nhạc vẫn chỉ là một tên nhóc choai choai. Ấy vậy mà Trình Hoành Thịnh lại thuê người lan truyền tin đồn Tô Nhạc làm "bé đường" cho người giàu ngay trong trường học, khiến Trình Vang hoàn toàn mất lòng tin vào anh ấy.]
[Không chỉ vậy, ông ta còn thuê người bắt nạt Tô Nhạc, khiến anh phải quỳ trước mặt họ, dùng giọng điệu nghiêm túc của một người trưởng thành để đe dọa. Những gì ông ta làm với Tô Nhạc chỉ là những cách đơn giản nhất. Ông ta nói rằng muốn nghiền nát Tô Nhạc là chuyện chỉ cần một câu nói.]
[Trình Hoành Thịnh còn tuyên bố rằng ông ta có hàng nghìn cách để khiến Tô Nhạc sống không bằng chết. Đây là cái giá phải trả vì Tô Nhạc đã "quyến rũ" con trai ông ta.]
[Dù Tô Nhạc đã nhiều lần cầu xin và hứa rằng sẽ không bao giờ liên quan đến Trình Vang nữa, nhưng Trình Hoành Thịnh tàn ác đó vẫn không buông tha cho anh.]
[Những chuyện này đã đủ tàn nhẫn, nhưng điều khiến Tô Nhạc căm hận nhất chính là việc Trình Hoành Thịnh sắp xếp để những lời đồn đó đến tai bà ngoại của Tô Nhạc – người đã nuôi anh khôn lớn. Bà tức giận và đau lòng tới mức qua đời.]
[Từ đó, tuổi trẻ của Tô Nhạc chìm trong bóng tối. Anh bị bắt nạt, bị làm nhục, thậm chí bị quấy rối... Dù Trình Vang có vô tình gặp lại anh, anh ta cũng chỉ làm ngơ.]
Sau khi Tống Yên Kiều ăn hết quả dưa này, thật sự không thể kìm nổi cảm xúc.
[Hiện tại Tô Nhạc dù có hơi quá đáng, nhưng sự thật là anh ấy đã chịu quá nhiều tổn thương. Chẳng lẽ Trình Hoành Thịnh không sai? Chẳng lẽ Trình Vang không sai? Chẳng lẽ Trái Đất này không sai? Chẳng lẽ cả con chó đi ngang qua cũng không sai?]
[Đừng có nói mấy câu kiểu "đừng chạm vào quá khứ", "đừng nghĩ ngợi nữa". Chẳng lẽ mọi chuyện đã xảy ra thì không cần bàn đúng sai nữa sao? Dù không muốn nhắc lại, tôi vẫn cảm thấy cả Trái Đất này nên nổ tung, còn Trình Hoành Thịnh thì nên bị bay màu tại chỗ.]
Mọi người: "..."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, may quá, Sóc Con cuối cùng cũng không công kích bọn họ một cách bừa bãi nữa.
Nhưng không hỏi bọn họ, chẳng lẽ bọn họ không sai gì sao?
Tô Nhạc càng thêm khó hiểu. Rốt cuộc con thỏ đó đang có ý gì?
Thấy hắn đáng thương sao? Hắn không cần ai thương hại mình cả.
Hắn chỉ cần người khác cảm thấy hắn đáng sợ.
Tô Nhạc bước ngang qua Tống Yên Kiều, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng có nhìn tôi kiểu đó, nhìn vậy cũng vô ích thôi. Dù cậu có đẹp thế nào, tôi cũng sẽ không thích cậu đâu."
Tống Yên Kiều: "..."
Tống Yên Kiều: "Tôi hiểu."
Đến lượt Tô Nhạc nghi hoặc. Rốt cuộc con thỏ này hiểu cái gì? Sao lại nhìn mình bằng ánh mắt như kiểu rất thông suốt mọi chuyện thế kia?
Tống Yên Kiều chậm rãi nói: "Tôi đâu phải tiền, không thể làm ai cũng thích được. Anh không thích tôi là chuyện bình thường thôi."
"Anh không thích tôi thì tốt ấy chứ. Dù sao tôi cũng không muốn bị người như anh – một 'người đẹp điên cuồng' – thích đâu."
"Tôi còn hơi sợ nữa. Lỡ một ngày nào đó tôi chọc giận anh, anh lại kêu fans mạng bắt nạt tôi thì sao?"
Tống Yên Kiều, trong bộ đồ yếm vịt vàng nhỏ xinh, chớp đôi mắt long lanh đầy vô tội, trông vừa dễ bị bắt nạt, lại vừa đáng yêu không chịu nổi.
Tô Nhạc: "..."
Cũng hợp lý.
Khoan đã, sao hắn có thể bị thuyết phục thế này?
"Những người đó đều là kẻ xấu, anh ghét họ là đúng, tôi hiểu mà. Những chuyện đó không phải lỗi của anh."
"Nhưng mà tôi không phải người xấu, và mấy người từng bị anh xúi fans trên mạng bắt nạt cũng không phải người xấu đâu. Anh không thể bắt nạt bọn tôi được."
"Bắt nạt người khác là không tốt."
"Làm 'người đẹp điên cuồng' thì được, nhưng tôi khuyên anh nên dùng sự điên đó đối với những kẻ thật sự xấu. Ví dụ như mạnh tay tát vào mặt cái ông già khốn nạn kia và cả con trai ông ta nữa."
Tô Nhạc há miệng, rồi lại ngậm miệng, cuối cùng chẳng nói được gì.
Bên cạnh, streamer dùng điện thoại ghi lại toàn bộ cảnh này, phần bình luận trên màn hình tràn ngập:
【Ha ha ha ha, Thỏ Con chỉnh Tô Nhạc không kịp đỡ luôn.】
【Cười muốn xỉu, Thỏ Con đáng yêu, cưng đang làm gì thế?】
【Tô Nhạc nuốt ngược lại câu chửi thề, chỉ vì một câu "người đẹp điên cuồng" của bé Thỏ mà không biết phản ứng ra sao.】
【Ủa gì vậy, Tô Nhạc, sao mặt anh đỏ như kiểu đang pha trà thế kia?】
Tô Nhạc dời ánh mắt đi. Con thỏ ngốc này thật sự khác xa so với những gì hắn nghĩ.
Cũng khác hoàn toàn với những người hắn từng biết.
Không giống với những người hắn gặp lúc tuổi trẻ, chỉ biết giẫm đạp, chèn ép, bắt nạt, và sỉ nhục hắn.
Hồi đó, hắn không hiểu tại sao thế giới lại có thể chứa đựng nhiều ác ý đến thế.
Cũng không hiểu vì sao chỉ vì mình yêu một lần, lại phải chịu những hình phạt khủng khiếp đến vậy.
Từ đó về sau, hắn không biết cách xử lý các mối quan hệ một cách bình thường. Trong mắt hắn, thế giới này chỉ có quy luật "mày chết thì tao sống."
Hắn chưa từng nghĩ đến việc thật sự ở bên Trình Vang. Hắn chỉ muốn thông qua Trình Vang để trả thù Trình Hoành Thịnh, để vươn tay chạm đến Hoắc Gia.
Nếu thế giới này là cá lớn nuốt cá bé, kẻ yếu sẽ bị tổn thương thì tại sao hắn không thể trở thành kẻ mạnh để thống trị?
Hắn không bắt nạt người khác thì người nhận tổn thương, chịu sự bắt nạt sẽ chính là hắn.
Vậy mà giờ đây, một con thỏ ngốc bỗng xuất hiện, nhìn hắn bằng ánh mắt 'Tôi hiểu anh' khiến Tô Nhạc cảm thấy một loại thoải mái mà trước giờ chưa từng có.
Có lẽ, sâu trong lòng, điều hắn luôn muốn nghe là: 'Đây không phải lỗi của anh."
Tô Nhạc thoáng nhìn lên trần nhà, giọng nói bỗng ngập ngừng: "Nhìn cậu cũng khá đẹp... Nhưng mà tôi không thể làm bạn với cậu được..."
Tống Yên Kiều: "Tôi hiểu."
Tô Nhạc thở phào nhẹ nhõm, con thỏ ngốc này hiểu là tốt rồi. Vậy thì hắn không cần phải nói thêm gì nữa. Hắn biết bản thân không tốt, biết mình chẳng phải người tử tế gì, nhưng con thỏ này thì thật sự rất tốt, rất đáng quý.
Thậm chí, giờ phút này, hắn cũng chẳng còn ghen tị với con thỏ ngốc khi được Lận Huyên cưng chiều, che chở nữa.
Nếu như hắn là một người tốt, nếu như hắn chưa từng trải qua những điều kinh khủng kia...
Có lẽ, hắn cũng sẽ muốn che chở và yêu thương một con thỏ nhỏ như thế, sẽ có thể thật lòng yêu một người.
Tô Nhạc đang chìm trong dòng suy nghĩ miên man thì giây tiếp theo đã nghe thấy con thỏ ngốc mở miệng: "Tôi biết anh muốn nói gì với tôi. Đừng quá buồn hay cô độc làm gì. Không sao đâu, nếu cả thế giới này đều không cần anh, thì nhớ đến tìm tôi. Tôi quen vài người làm buôn bán."
Tô Nhạc: "......"
Điên thật rồi. Xin lỗi nhé, hắn thu lại mấy suy nghĩ đẹp đẽ vừa rồi.
Cái kiểu gì đây? Làm thế nào mà một khuôn mặt đáng yêu như thế lại có thể nói ra mấy câu trừu tượng như vậy?
Cái miệng ấm áp 37 độ kia mà nói chuyện y như đặt trong tủ lạnh, chẳng có nổi một câu nghe lọt tai.
Chỉ nhìn thôi cũng biết ngày thường không thiếu mấy pha nổi điên.
Thôi, xin lỗi nhé, không nói nữa!
Hắn đi trước đây.
Sau đó mọi chuyện được giải quyết vô cùng thuận lợi.
Ông già đáng ghét bị kéo lên tin tức xã hội. Video ngắn lan truyền khắp các trang web nhỏ. Ông già muốn phản bác, nhưng điện thoại là do chính ông gọi, thuốc cũng là do cậu con trai bảo bối của ông đưa.
Cuối cùng, ông già chẳng làm được gì, nhưng vì bê bối ngoại tình mà bị đuổi hoàn toàn khỏi Hoắc Thị. Cậu con trai riêng của ông cũng bị Hoắc Vân Úy tống cổ ra khỏi Hoắc Gia.
Tô Nhạc lên mạng xã hội công khai xin lỗi, đặc biệt là với những người hắn từng làm tổn thương và với cả Tống Yên Kiều.
Tô Nhạc quyết tâm dựa vào nỗ lực của chính mình, sống một cuộc đời rực rỡ, mỗi ngày chăm chỉ làm việc, sống tích cực như ánh mặt trời.
Nhờ việc cuối cùng cũng chỉnh được ông già khốn kiếp, khiến ông ta nhận một cú đòn trời giáng và đặc biệt là sau khi xác nhận đã hoàn toàn đá văng được thằng con riêng ngốc nghếch kia, Tô Nhạc được Hoắc Vân Úy ký hợp đồng mới.
Nếu Tô Nhạc không làm chuyện gì xấu, hắn có thể tiếp tục kiếm tiền nhờ vào việc làm thường trú tại công viên giải trí. Còn nếu dám làm bậy, Hoắc Vân Úy sẽ ngay lập tức chấm dứt hợp tác.
Tống Yên Kiều chớp mắt, trả lời lại bằng một câu khó đỡ: [Hoan nghênh quay về nhân gian chịu khổ. Nếu không chịu nổi, anh cứ tiếp tục ở âm phủ mà đợi đi. Nhưng mà này, làm ơn đừng nổi điên tùy tiện nữa. Muốn sống tốt thì phải kiềm chế chút chứ!]
[Anh nghĩ làm việc chăm chỉ thì sẽ thành "người trên người" à? Làm công chỉ là để phục vụ cho mấy người trên đấy thôi.]
Tô Nhạc: "......"
Ai nói con người không thể nổi điên chứ?
Con thỏ này thần kinh mỗi ngày đều nổi điên được không?
Tô Nhạc không nhịn nổi: [A a a a a a a!!! Tôi muốn phá hủy thế giới này!!! Chỉ để lại mỗi con thỏ thần kinh sống sung sướng một mình thôi!!!]
Tống Yên Kiều: "?"
Đấy, thấy chưa, nói không nổi điên mà mới được hai ngày đã mất kiềm chế rồi.
Đi làm là thuốc trị sự điên cuồng nhưng làm người ta phát điên!!!
Khi lướt thấy trạng thái của Tô Nhạc, Tống Yên Kiều vừa kết thúc ca làm việc ba ngày liên tục. Đi đường cũng nhảy chân sáo, tiện tay nhắn lại một câu: [Tạm biệt, tôi tan làm rồi, anh tiếp tục chịu khổ đi nhé.]
Tô Nhạc: "......"
Sao cái việc này hắn nhất định phải làm chứ? Dựa vào đâu mà con thỏ thần kinh tan làm rồi còn hắn phải tiếp tục cày cuốc đây?
A a a a a a a!!!
Không muốn sống nữa, Tô Nhạc quyết định làm vai phản diện.
[Thế bây giờ họ được tính là gì?]
[Là người xa lạ từng làm tổn thương nhau...]
[Cười muốn xỉu, người đẹp điên cuồng lại tái xuất, mà lần này lại còn nhảy nhót nữa. Cảm giác như tôi càng yêu vợ Thỏ của tôi hơn rồi, ẻm ép điên cả "anh trai điên" luôn mà.]
[Không đùa đâu, "anh trai điên" đúng là điên loạn thật. Xin lỗi cũng là xin lỗi thật, mà bồi thường tiền cho những người bị mình làm tổn thương cũng là thật luôn.]
[Thật ra tôi có một điều không biết có nên nói không... Ai đã từng bắt nạt "anh trai điên" thì cũng nên xin lỗi anh ấy đi. Rốt cuộc anh ấy cũng thảm lắm mà.]
[Đúng vậy, Hoắc Vân Úy với Thỏ Con từng bước từng bước đi tìm người bắt họ phải xin lỗi "anh trai điên".]
[Ồ... Tự nhiên có một khoảnh khắc, tôi cảm thấy vẫn muốn sống tiếp trên thế giới này.]
[Cơ mà tôi vẫn nghĩ ông già khốn kiếp đáng lẽ phải đi tù. Mẹ nó, đi bắt nạt người yếu như "anh trai điên" thì tính cái gì?]
---
Tống Yên Kiều sau khi làm việc xong liền nghỉ ngơi một ngày trọn vẹn ở nhà, nằm lì cả ngày. Mới chậm chạp xếp hành lý chuẩn bị quay lại show để làm việc, vừa ra khỏi cửa đã lề mề cả buổi.
Tống Văn Hi không nhịn được kéo vạt áo Tống Yên Kiều: "Mệt! Không đi! Xin nghỉ đi."
Tống Văn Hi đang nói với Tống Yên Kiều rằng nếu mệt thì cứ xin nghỉ, đừng đi làm nữa.
Tống Yên Kiều xoa đầu cô em gái nhỏ với vẻ mặt vừa dịu dàng vừa đáng tin cậy, cười nói: "Không phải không muốn đi đâu. Chỉ là anh trai...... mắc chứng trì hoãn chút thôi."
[Chứng trì hoãn là —— go toooooooooooooooooooooooooo work]
Tống Văn Hi: "..."
Anh trai lại điên rồi.
Tin xấu: lại phải đi làm.
Tin tốt: Chu Bái Bì lại lại lại tiếp tục tăng lương cho Tống Yên Kiều.
Lần này còn mời thêm ba khách mời nữa.
Tống Yên Kiều lần này không đến sớm nhất, nhưng khi vào đến nơi, nhìn thấy mọi người bên trong, cậu chớp mắt vài cái, lùi ra ngoài, rồi lại bước vào.
Ngay sau đó, trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Tống Yên Kiều hét lên trong lòng:
[Trời đất ơi, đây là sợi dây liên kết của gia đình đúng không?]
[Tôi chỉ nói một câu thôi, quả nhiên mấy người giàu các người biết chơi thật. Đầu tiên là em trai ruột, rồi đến tình cảm em trai, cuối cùng là bảo bối nhỏ, đúng không?]
Chu Bách Lễ: "?"
Gì đây? Chuyện gì đang xảy ra?
Chu Bách Lễ vừa định quay qua hỏi đứa em bên cạnh xem có nghe thấy âm thanh gì kỳ lạ không, thì chưa kịp nói đã bỗng "oa" lên một tiếng.
Chu Tuệ An lập tức lo lắng quay sang nhìn anh mình: "Anh trai! Anh không sao chứ?"
[Anh ta có thể bị sao được cơ chứ? Bị gì mà bị? Có chăng là do đầu anh ta đang rối rắm, không phân biệt được ai là trà xanh, ai là bảo bối nhỏ thôi.]
Gương mặt Sóc Con phình phình, chỉ cần nhìn Chu Bách Lễ là lại bực mình.
Chu Bách Lễ cảm thấy mọi thứ thật hoang đường, bởi trong đầu anh đột nhiên xuất hiện hình ảnh một con sóc.
Mà con sóc đó rõ ràng rất ghét anh.
Sắc mặt Chu Bách Lễ xanh mét, càng thêm chắc chắn rằng âm thanh kỳ quái này, Chu Tuệ An không thể nghe thấy, chỉ mỗi mình anh nghe được.
Tiêu Thần chờ mãi mới thấy Tống Yên Kiều xuất hiện.
Vẫn là gương mặt Sóc Con đáng yêu làm người ta an lòng đó, khiến Tiêu Thần khẽ cong môi cười.
Hắn đến trước, Sóc Con là của hắn.
"Nào, tôi dẫn cậu đi ăn món ngon. Chúng ta đi thôi, mặc kệ bọn họ, không cần giận làm gì. Bọn họ toàn là đồ ngốc."
Chu Bách Lễ: "..."
Bệnh thật rồi, ai là kẻ ngốc hả?
Mấy khách mời của chương trình này có phải đầu óc đều không bình thường hết không?
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đáp, "Ừm."
[Đúng rồi, không nên nói chuyện với người ngốc, không thì sẽ bị ngốc theo.]
Sóc Con ngoan ngoãn.JPG
Chu Bách Lễ: "?"
Chu Bách Lễ xác định, cái giọng nói vừa rồi chính là của Tống Yên Kiều.
Vậy nên, con sóc đó chắc chắn cũng liên quan đến Tống Yên Kiều?
Chu Bách Lễ không nhịn được liếc nhìn Tống Yên Kiều đang đi bên cạnh Tiêu Thần.
Tống Yên Kiều nhanh chóng nhận ra ánh mắt ấy. Bề ngoài vẫn ngoan ngoãn, nhưng trong lòng thì đang khó chịu: [Nhìn cái gì mà nhìn? Có giỏi thì nhào vô đánh nhau đi.]
Chu Bách Lễ: "..."
[Tôi biết ngay là anh không dám. Anh chỉ biết dùng bạo lực tinh thần. Anh nghĩ ai cũng phải chịu đựng tâm trạng thất thường của anh chắc? Ngồi đó mà tỏ vẻ! Anh có phải quên luôn người em ruột của mình là ai rồi không?]
Sắc mặt Chu Bách Lễ dần trầm xuống.
[Ai thèm quan tâm? Ai để ý đến anh? Ai thèm để ý cảm xúc của anh? Mặt trăng xoay quanh Trái đất chỉ vì nó đã chết rồi, không còn biết mình đang làm gì nữa. Vậy tại sao người ta cứ phải xoay quanh anh? Bởi vì trái tim họ cũng đã chết!!! Như vậy, anh to lớn thế này mà ngồi xe lại không chứa được ba người sao?]
[Có một người anh như anh, Lan Lan đúng là đen đủi tận 800 đời.]
Thẩm Chu vừa bước vào phòng đã nghe thấy: "...?"
Lan Lan? Lan Lan lại là ai?
Có phải anh ta sắp có thêm một tình địch nữa không?
---
[Tác giả có điều muốn nói]
Sóc Con: Không hiểu nổi người giàu mấy người đang chơi kiểu gì luôn.