Tống Yên Kiều: "Không cần, tôi không cần tiền của anh. Cũng không muốn cùng anh tăng điểm rung động cảm xúc."
Chu Bách Lễ không thể ngờ được Tống Yên Kiều lại từ chối chuyện tăng điểm rung động với anh.
Một cảm giác không cam lòng và nhục nhã dâng lên trong lòng.
"Tại sao?"
Chu Bách Lễ cười lạnh: "Cậu nghĩ là tôi không trả nỗi tiền cho cậu hả?"
Tống Yên Kiều: "... Không phải."
Chu Bách Lễ: "Không phải, vậy tại sao người khác thì được, còn tôi thì không?"
Tống Yên Kiều muốn nói gì đó nhưng lại thôi, có lẽ bản thân cậu đã mang sẵn định kiến với Chu Bách Lễ.
Nếu Chu Bách Lễ chỉ là một đứa trẻ, có lẽ cậu đã khoan dung với anh ta nhiều hơn.
Thật ra cậu cũng không chắc mình sẽ khoan dung, vì cậu cảm thấy điều đó có thể làm tổn thương Đường Lan.
Chu Bách Lễ đâu còn là trẻ con nữa, anh ta hoàn toàn có thể bù đắp cho những gì mình đã làm năm đó, nhưng anh ta lại không làm.
Anh ta chỉ chọn tiếp tục tổn thương Đường Lan.
Sự im lặng của Tống Yên Kiều khiến Chu Bách Lễ bực tức: "Tại sao? Cậu phải nói rõ với tôi. Tại sao ngay từ đầu cậu lại đối xử với tôi như vậy?"
"Không phải ngay từ đầu tôi đã đối xử với anh như vậy, tôi ghét anh, anh cũng không thích tôi."
"Tôi thật sự không hiểu tại sao anh còn muốn tìm tôi để tăng điểm rung động cảm xúc."
"Anh hoàn toàn có thể tìm một người khác hợp với anh để làm điều đó."
Chu Bách Lễ lại sững sờ. Đúng vậy, anh ta cũng ghét Tống Yên Kiều. Nhưng tại sao khi thấy người khác tìm đến Tống Yên Kiều, anh ta vẫn muốn làm điều tương tự đó?
Anh ta cũng không biết tại sao.
Tống Yên Kiều thở dài: "Được rồi, nếu anh đã muốn nói thì tôi sẽ đi cùng anh."
[Tôi không phải vì anh, chỉ là tôi nghĩ Đường Lan không đáng phải chịu đựng như vậy.]
Tống Yên Kiều tự nói với mình rất rõ ràng, không phải vì Chu Bách Lễ, mà là vì Đường Lan.
Cổ họng của Chu Bách Lễ có chút khô khốc, mang theo cảm giác hơi tanh của máu.
Vì Đường Lan, Chu Bách Lễ muốn cười, nhưng cuối cùng chỉ giữ lại một biểu cảm cười nhạt.
Tống Yên Kiều chắc là biết rồi.
Đúng vậy, Tống Yên Kiều khác với mọi người, dường như chẳng có gì mà cậu không biết.
Tống Yên Kiều..... có thể nói cho anh biết nên..... làm thế nào không?
"Cậu đi với tôi một lát, làm ơn!"
Chu Tuệ An nhìn Tống Yên Kiều và Chu Bách Lễ càng đi càng xa, lòng cậu ta càng lúc càng nóng ruột.
Ban đầu, cậu ta để ý chuyện này vì trên ứng dụng điểm rung động của cậu ta vẫn ở mức 0, trong khi điểm của các khách mời ghép đôi ngẫu nhiên khác thì không hề như vậy.
Cậu ta không muốn cuối cùng lại để con số đó trông quá thảm hại. Dù không đứng đầu, cậu ta cũng không muốn mình trở nên quá khó coi.
Cậu ta cũng muốn tìm Tống Yên Kiều để tăng điểm của mình. Nhưng khi gặp Tống Yên Kiều, cậu ta lại thấy Chu Bách Lễ đang nói chuyện với cậu.
Cảm giác nguy cơ trong lòng Chu Tuệ An càng lúc càng mạnh.
Lần đầu tiên cậu cảm thấy sợ hãi như vậy.
Thật lòng mà nói, mọi chuyện những ngày qua đã khiến cậu ta hoàn toàn không thể chấp nhận nổi.
Từ nhỏ, cậu ta được đưa về nuôi trong nhà họ Chu. Mọi người trong nhà rất yêu thương cậu ta, chưa bao giờ nói với cậu ta rằng cậu ta không phải con ruột của họ.
Nhưng rồi Đường Lan bất ngờ quay về và cậu ta phát hiện ra mình không phải con cháu nhà họ Chu.
Cậu ta hoảng sợ. Cậu ta dùng đủ cách để làm nũng và lấy lòng mọi người, chỉ vì sợ mình sẽ không còn được yêu thương, sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Chu. Đặc biệt là khi cậu thấy hoàn cảnh sống của Đường Lan.
Cậu ta không muốn có cuộc sống như vậy, hoàn toàn không giống cuộc sống của con người.
Cậu ta không muốn bị đuổi ra khỏi nhà họ Chu.
Cậu ta muốn trở thành một phần thật sự của gia đình họ Chu.
Chu Tuệ An siết chặt nắm tay, tựa như đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.
Tống Yên Kiều và Chu Bách Lễ đều đeo tai nghe, cùng nhau đi bộ trên con đường nhựa vào buổi tối.
Tống Yên Kiều chưa nói gì, Chu Bách Lễ đã lên tiếng trước: "Tôi đã làm sai một chuyện, nhưng không dám thừa nhận, cũng không dám để ai biết."
Tống Yên Kiều không nói gì.
Với Chu Bách Lễ, đó chỉ là một lỗi lầm nhẹ nhàng thoáng qua. Việc không dám để người khác biết này đối với Đường Lan mà nói là gánh nặng nặng nề đè lên suốt mười mấy năm.
Anh ta không có quyền được nhận sự tha thứ từ Đường Lan.
Dù trong tiểu thuyết chỉ là vài dòng chữ ngắn ngủi nhưng nếu đặt vào một người, đó là hy vọng nhỏ nhoi cùng giằng xé suốt cả đời.
Tống Yên Kiều nói: "Tôi kể cho anh nghe chuyện này trước."
"Một cậu bé, từ nhỏ rất thích anh trai mình. À, năm cậu bé đó một tuổi, tên là Bình An, người nhà ai cũng yêu thương, mong cậu cả đời được bình an."
"Nhưng rồi một ngày, nhân lúc vú nuôi không chú ý hai anh em. Khi đó anh trai hai tuổi hỏi cậu bé Bình An một tuổi có muốn phiêu lưu không."
"Bình An một tuổi chẳng biết phiêu lưu là gì, nhưng cậu bé tin rằng mọi lời anh trai nói đều đúng."
"Vì vậy, nhân lúc dì đi mua nước, anh trai dẫn theo Bình An lén trốn đi để phiêu lưu."
"Chuyện chẳng có gì bất ngờ, hai đứa trẻ ăn mặc tươm tất lập tức bị bọn buôn người nhắm đến. Bình An phát hiện trước, cậu bé đẩy anh trai ra, bảo anh chạy nhanh đi tìm người giúp."
"Nhưng anh trai không đi tìm ai cả. Vì sợ mọi người biết mình đã làm lạc mất em, anh không dám nói ra, chỉ kéo tay dì. Có lẽ, anh cũng từng có khoảnh khắc muốn kéo dì đi tìm em."
"Vú nuôi làm lạc mất một đứa trẻ, cũng không dám lập tức báo với người lớn trong nhà. Hai người tìm kiếm rất lâu, lâu đến mức hoàn toàn bỏ lỡ cơ hội cứu Bình An."
"Đến khi gia đình đổ xô đi tìm, Bình An đã bị mang đi rồi."
"Không muốn chịu trách nhiệm, anh trai nói rằng Bình An tự bướng bỉnh bỏ đi. Dì cũng nói rằng Bình An tự ý chạy trốn."
"Mọi người đều không muốn gánh trách nhiệm, nên cuối cùng mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Bình An."
Chu Bách Lễ không thể ngăn được đôi tay mình khẽ run rẩy.
Tống Yên Kiều bỗng nghiêng đầu: "Anh còn nhớ cậu ấy tên Bình An không?"
Chu Bách Lễ có chút chịu không nổi cách Tống Yên Kiều cứ hỏi từng câu, từng câu như vậy.
Những câu hỏi đó hoàn toàn xé toang những chuyện anh không muốn nhắc tới, không để anh có cơ hội trốn tránh.
"Từ lúc bị bắt đi, cậu ấy không còn được bình an nữa."
"Cậu ấy bị bán cho một gia đình trên núi không có con cái. Sau này họ sinh được con trai, Bình An bị đổi tên thành Đường Lười. Rõ ràng cậu ấy rất siêng năng chăm sóc cả nhà, nhưng họ vẫn xem cậu ấy là kẻ lười biếng, không coi cậu ấy như một con người."
"Cậu ấy khó khăn lắm mới trở về được, nhưng phát hiện cái tên của mình đã bị người khác lấy mất. Cậu ấy tự đổi tên thành Đường Lan, nghĩa là gợn sóng lan rộng."
"Anh sợ cậu ấy ghi hận anh, sợ cậu ấy nói ra sự thật năm đó. Vậy nên anh thà để cả nhà họ Chu ghét bỏ cậu ấy. Anh biết rõ Chu Tuệ luôn nhắm vào Đường Lan, nhưng anh cũng không ngăn cản."
"Anh yếu đuối như lúc còn nhỏ, nhát gan như lúc còn nhỏ, và cũng trốn tránh trách nhiệm như lúc còn nhỏ."
"Chỉ khi bôi nhọ Đường Lan, anh mới tự thuyết phục mình rằng những gì anh làm là đúng, rằng chuyện anh làm năm đó không sai, rằng cậu ấy đáng phải chịu như vậy."
"Nói dối quá lâu, anh có phải đã tin rằng Đường Lan ham chơi tự bỏ đi là sự thật không?"
"Chỉ đến khi Đường Lan chết, anj mới dám đối mặt với cậu ấy, mới biết hối hận, mới cảm thấy bản thân đau đớn tới tột cùng."
"Tôi không muốn Lan Bảo phải chịu tổn thương như vậy nữa, nên anh không cần phải......"
Chu Bách Lễ cuối cùng không chịu nổi, hét lên: "Tống Yên Kiều, cậu im đi!"
"Tôi căn bản không muốn nghe những gì cậu nói đâu."
Đôi mắt Chu Bách Lễ đỏ rực, anh nhìn chằm chằm vào Tống Yên Kiều, ánh mắt đầy u ám.
"Cậu nghĩ mấy năm nay tôi sống tốt lắm sao? Cậu nghĩ vì sao tôi lại chiều chuộng Chu Tuệ An đến vậy? Là vì tôi muốn bù đắp, vì tôi biết mình đã sai!"
Tống Yên Kiều bị dọa đến run lên một chút, nhưng vẫn cố lấy can đảm mà lên tiếng: "Nhưng sai là sai! Anh sai rồi thì không phải nên che giấu, mà phải biết cách bù đắp."
Đột nhiên, Đường Lan từ đâu bước ra, đẩy mạnh Chu Bách Lễ khiến anh loạng choạng ngã xuống đất.
"Anh làm gì vậy? Chu Bách Lễ, anh bị điên à?"
Đường Lan vừa run rẩy vừa hét lên: "Anh bắt nạt cậu ấy để làm gì? Anh không phải muốn nghe à?"
"Nói ra rồi lại không chịu nghe, anh bị làm sao vậy? Anh đúng là một con chó điên."
"Tôi đáng lẽ phải sớm biết, phải rời xa anh, rời xa cả nhà họ Chu."
"Kiều Kiều, chúng ta đi thôi. Nói chuyện với anh ta chỉ phí lời."
"Đầu óc anh ta có vấn đề rồi."
Tống Yên Kiều và Đường Lan ban đầu rời đi rất dứt khoát, phong thái đầy tự tin, bóng dáng cũng vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng khi chắc chắn không thấy Chu Bách Lễ đuổi theo nữa, cả hai liền ôm chầm lấy nhau.
Tống Yên Kiều: "Ôi trời, sợ chết khiếp! Tôi còn tưởng anh ta định đánh tôi!"
Đường Lan: "Tôi cũng vậy! Anh ta thật sự có vấn đề à? Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu anh ta có phải anh ruột tôi không. Hay cái xét nghiệm DNA kia có sai sót gì. Anh ta trông cứ như một siêu nhân điên vậy!"
Tống Yên Kiều gật đầu điên cuồng: "Tôi cũng thấy vậy. Hay là cậu cùng tôi đi xét nghiệm lại xem, biết đâu chúng ta mới là anh em ruột!"
Cả hai vừa đi vừa cười, vừa tranh thủ chế giễu cơn điên loạn của Chu Bách Lễ lúc nãy.
Tống Yên Kiều sực nhớ ra, hỏi: "Sao cậu lại đến đấy? Vừa rồi cậu xuất hiện một cách lấp lánh như thế, sau đó cũng lấp lánh mà đẩy ngã anh ta. Thật sự mềm mại, bóng bẩy lắm, cậu là Dove hả?"
"Tơ lụa mềm mại."
Đường Lan bị Tống Yên Kiều chọc cười: "Không phải đâu."
Đường Lan nói: "Chu Tuệ An đến tôi kể lể nói thấy cậu với Chu Bách Lễ đi ra ngoài. Phải cảm ơn cậu ta, nếu không tôi mà chạy chậm chút nữa, chắc chẳng dám tưởng tượng nổi."
Tống Yên Kiều: "Quả nhiên, ở sau lưng tôi nói này nói nọ, chứng minh nhân cách cậu ta có vấn đề, đã nói cậu ta chẳng phải người tốt lành gì rồi mà."
Đường Lan gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng tình.
"Tôi chúc hai người đó cột chặt với nhau mà chết, khỏi cứu." Tống Yên Kiều tiếp tục mỉa mai.
Đường Lan: "Tôi cũng thấy vậy. Ông anh trai kia của tôi, tôi chẳng muốn nhắc. Tôi từng coi anh ấy là anh trai, nhưng anh ấy không coi tôi là em. Sau này, tôi cũng chẳng coi anh ấy là anh trai nữa."
Tống Yên Kiều nghe xong, thở phào nhẹ nhõm. May là y không bị cái đồ hư hỏng đó kéo xuống cùng.
"Thế giờ cậu định sao? Cậu có muốn đi không? Cậu học ngành sinh học mà, hay là tôi giới thiệu cậu qua làm thí nghiệm cho một giáo sư tôi quen. Tôi sẽ làm việc nuôi cả hai người."
[Lan Bảo nhà mình cũng có tố chất nghiên cứu khoa học bẩm sinh, nếu không phải bị ông anh trai kia cản đường, mình không dám tưởng tượng cậu ấy có thể lợi hại đến mức nào.]
[Biết đâu, nếu có Lan ở đó, mọi thứ sẽ có thể..... vì có thêm một người trợ giúp.]
Đường Lan: "Tôi cũng rất muốn đi. Tôi ngưỡng mộ một giáo sư lắm, thầy ấy siêu giỏi, từng là người trẻ tuổi nhất thế giới đạt giải thưởng Z. Nhưng chắc thầy ấy không nhận tôi đâu. Với lại, tôi làm việc cho cậu thì cũng được."
"Tôi không cần tiền của cậu đâu, tôi có thể lén lấy tiền nhà họ Chu để làm thí nghiệm."
Tống Yên Kiều: "?"
Tống Yên Kiều nghĩ ngợi một lúc: "Cậu nói giáo sư đó, có phải là Giang Tễ không?"
Đường Lan lập tức phấn khích: "Đúng rồi, đúng rồi, chính là giáo sư Giang!"
Tống Yên Kiều: "Chờ quay xong chương trình, tôi dẫn cậu đi gặp thầy ấy."
Đường Lan: "!!!"
Đường Lan: "Cậu mau véo tôi một cái đi, sao tôi cảm giác mọi thứ không thật chút nào thế này?"
Tống Yên Kiều: "Chờ cậu gặp thầy Giang Tễ, để thầy ấy véo cậu."
Đường Lan: "Kiều Bảo, cậu giỏi thật đấy, cậu quen cả thầy Giang Tễ luôn!!! Tôi còn tưởng cả đời này phải đậu cao học của thầy Giang thì mới có cơ hội gặp thầy ấy."
Tống Yên Kiều chớp mắt, bị khen đến mức ngại ngùng: "Là thầy Giang giỏi, khen tôi làm gì? Tôi chẳng có gì giỏi cả."
Tống Yên Kiều từ trước đến giờ luôn biết mình không phải kiểu thiên tài như Giang Tễ, thậm chí còn không bằng cả Đường Lan.
Cậu chỉ học ngày học đêm làm bài mới thi đậu vào Đại học A, cùng lắm thì cậu chỉ thuộc dạng chăm chỉ hơn người thường một chút, may ra miễn cưỡng cùng học chung trường với thiên tài thật sự.
Tống Yên Kiều cũng biết giới hạn của mình chắc cũng chỉ dừng lại ở Đại học A.
Vậy nên, cậu chẳng hề nghĩ đến chuyện xen vào nghiên cứu của Giang Tễ.
Cậu là người bình thường, nên điều cậu có thể làm tốt nhất chính là kiếm thêm ít tiền, để hỗ trợ Giang Tễ nghiên cứu thuận lợi hơn một chút.
Mà dù vậy, cái sự bình thường của cậu đôi khi lại cực kỳ hữu dụng.
"Dù sao thì cậu vẫn rất giỏi. Ít nhất trong mắt tôi, cậu đúng là siêu đỉnh." Đường Lan tiếp tục khen lấy khen để.
Khen đến mức Tống Yên Kiều vừa bước vào cửa đã suýt vấp ngã.
Tiếng động làm mọi người trong phòng quay lại nhìn, Tống Yên Kiều xấu hổ xoay người, đưa lưng về phía mọi người.
Sóc Con hoảng hốt ôm cái đuôi của mình, hai tai đỏ hồng, lông xù xù, tai run rẩy, giọng nói mềm mại: [Đừng nhìn cũng đừng hỏi, hỏi làm gì, chỉ là Sóc Con bị khen nên lâng lâng thôi!]
[Không phải Sóc Con muốn lâng lâng đâu, nhưng cậu ấy khen Sóc Con đấy!!!]
Lận Huyên khẽ cười: "Kiều Bảo? Cậu còn đứng đó làm gì? Lên lầu ngủ đi."
Tống Yên Kiều như bừng tỉnh, xoay người: "Được, đi ngay, lên lầu ngủ thôi."
[Sóc Con cũng muốn đi ngủ, Sóc Con buồn ngủ thì phải ngủ, không thì sao làm việc nổi? Mạng của Sóc cũng là mạng mà!!!]
Lận Huyên nói tiếp: "Đi tắm rửa đi, tắm xong tôi xoa bóp cho, hôm nay cậu đi lại nhiều rồi."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đáp: "Dạ được!!!"
[Không hổ danh là ba tôi, ba đúng là số một, tôi mãi mãi cảm động vì tình cảm ba con sâu sắc này.]
Lận Huyên: "......"
Khi Tống Yên Kiều đi tắm, Lận Huyên ngồi nhìn ứng dụng hiển thị điểm rung động mà trầm ngâm.
Tại sao điểm rung động giữa Tống Yên Kiều với mình, Tống Yên Kiều với Thẩm Chu và Tống Yên Kiều với Tiêu Thần lại giống như nhau?
Cảm giác như hôm nay chẳng được gì cả.
Vậy nên... Lận Huyên day nhẹ giữa trán, lại một lần nữa bật cười.
Hóa ra Sóc Con tham tiền không chỉ nhận đơn của anh.
Thôi được rồi.
Anh còn biết nói gì hơn?
Trong lúc đó, Tống Yên Kiều vừa tắm vừa tự hỏi.
[Mình có phải hôm nay quá lịch sự không? Ừ, quá lịch sự. Đúng là không nên nói chuyện với bọn điên, nói cũng không có tác dụng.]
[Mình có phải đã cho anh ta quá nhiều mặt mũi không? Đúng vậy, mặt mũi cũng sắp hướng lên trời, lần sau nhất định không để vậy nữa.]
[Không, một lát nữa ra xem anh ta mất mặt thế nào đã.]
[Mình có nên ra tay không nhỉ? Lần sau phải kêu gọi anh trai điên tới đánh anh ta!!! Nhưng trước đó phải cho anh trai điên học võ đã, rồi mới đánh. Học phí thì mình tài trợ, nhưng mỗi cú tát của anh trai điên sẽ trả 5 đồng 2 xu.]
Lận Huyên im lặng, xem ra hôm nay Sóc Con đã bị ai đó bắt nạt.
Tống Yên Kiều vừa bước ra khỏi phòng tắm, đã không chờ nổi: "Anh, tôi ra ngoài một lát, trở về thì anh mát xa cho tôi nhé."
[Bỏ lỡ chuyện hay thì không ổn, để tôi đi xem sao, anh cứ ở đây, tôi quay lại ngay. ]
Lận Huyên: "......"
Ăn dưa thì không ai nhanh hơn Tống Yên Kiều. Vừa ra đến ngoài, cậu đã kéo Tiêu Thần lại: "Tôi khuyên anh, hôm nay đừng về ở nữa."
Tiêu Thần: "?"
Tiêu Thần có linh cảm sắp có chuyện, thế là đi theo Tống Yên Kiều: "Cậu định đi đâu thì cho tôi đi với."
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Được thôi, nhưng chúng ta phải im lặng."
Đến trước một căn phòng, Tiêu Thần và Tống Yên Kiều vừa ngồi xuống chưa bao lâu, thì từ phía sau lại có thêm một đám người đi theo.
"Trùng hợp ghê, các anh ở đây làm gì vậy?"
Mọi người đè thấp giọng nói chuyện.
"Ngắm trăng thôi, không biết sao lại đến đây. Kiều Bảo, các cậu cũng đến ngắm trăng à?"
Tống Yên Kiều: "......"
Cậu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng vậy, tôi cũng đến ngắm trăng."
【Cái cảnh này đúng là điên thật, có ai đến đứng trước cửa nhà người ta để ngắm trăng không chứ?】
【Tôi, khụ, bảo đảm camera trong phòng kia tắt rồi.】
【Mẹ nó! Họ đang làm cái gì vậy? Tiêu Thần ở bên ngoài, thế thì tôi yên tâm... À không đúng, Tiêu Thần ở ngoài rồi, vậy thì...?】
【Được rồi, ăn dưa là bản năng của con người. Bản chất con người chính là loài chồn thích hóng chuyện.】