Chu Tuệ An không hiểu vì sao Chu Bách Lễ bỗng nhiên giữ khoảng cách với cậu ta như vậy. Cậu ta biết mình có lỗi, nhưng chẳng lẽ Chu Bách Lễ không có lỗi sao?
Nếu không phải vì Chu Bách Lễ luôn đối xử tốt với cậu ta, thì cậu ta có như vậy không? Chu Bách Lễ cứ cho cậu ta hy vọng, rồi lại chính tay dập tắt toàn bộ những hy vọng đó.
Tống Yên Kiều lặng lẽ kéo Đường Lan ra đứng phía sau mình.
Đường Lan: "?"
Hành động giống như cây đậu, chẳng lẽ cậu là cây đậu chắc?
Cảm nhận được hành động của Tống Yên Kiều, Đường Lan đứng sau lưng cậu: [Cẩn thận đấy, Chu Tuệ An sắp làm màn một khóc hai nháo ba tự tử bây giờ. Giờ đầu cậu ta trọc lóc, chẳng sợ bị nắm tóc đâu.]
[Chắc lại đang đánh cược vào chút tình cảm còn sót lại của Chu Bách Lễ dành cho cậu ta.]
Chu Bách Lễ: "..."
Đang cược vào tình anh em plastic của bọn mình sao?
Chưa kịp để Chu Bách Lễ phản ứng, Chu Tuệ An đã nắm chặt lấy tay anh ta.
"Anh, anh cứ xa cách em thế này, em buồn lắm. Em không cố ý đâu, anh không biết là em thích anh đến mức nào đâu. Chính vì thích anh nên em mới làm những chuyện ngốc nghếch như vậy."
Tống Yên Kiều chớp mắt, không biết từ lúc nào đã lùi ra tận góc tường.
Cậu cầm một bịch khoai tây chiên, xé ra, đưa sang bên trái cho Tiêu Thần. Tiêu Thần lấy một nắm, rồi đưa sang bên phải cho Thẩm Chu. Thẩm Chu cũng lấy một nắm, rồi đưa lên phía trước cho Lận Huyên.
Lận Huyên: "Tôi chỉ cần một miếng để thử vị thôi."
Tống Yên Kiều: "Vậy anh há miệng ra đi, tôi ném thẳng vào. Chứ tay bẩn rồi lại l**m cũng phiền."
Lận Huyên: "..."
Cứ thế phân phát một vòng xong, mấy người lại đứng ở góc tiếp tục theo dõi.
[Phải nói chứ, chuyện này còn hấp dẫn hơn cả mấy màn tranh giành tình cảm nữa, như đang xem bản live vậy.]
【Ê nha! Mấy người đang làm cái gì vậy?】
【Lận Huyên, aaaaaa, tôi thật sự muốn hét lên. Ai cho anh ăn khoai tây chiên, anh còn nhớ mình là tổng tài bá đạo không?】
【Ha ha ha ha, tôi lại lại lại lại gặm được nữa. Anh Lận ơi, anh là cún con sao? Kiều Bảo kêu anh há miệng là anh há miệng, ném miếng khoai vào miệng anh luôn.】
【Kiều Kiều, tôi đang nhìn cậu đấy. Tôi muốn xem cậu có l**m hay không.】
【Không có ai làm thì chắc anh Lận cũng sẵn sàng giúp Kiều Kiều l**m luôn.】
【Được rồi, mấy người đúng là không bình thường chút nào.】
【Show hẹn hò × cậu trai quê đang ăn dưa √】
【Ngay từ đầu chỉ tính ăn dưa thôi, ai ngờ show hẹn hò này lại thành ngựa hoang sổng chuồng, chẳng kéo lại được.】
Chu Bái Bì nhìn mấy dòng bình luận tràn lan, bất giác bật cười. Show hẹn hò? Gọi ai là show hẹn hò vậy, chẳng yêu đương được tí nào.
Bầu không khí tốt như vậy, cuối cùng lại bị mấy miếng dưa phá nát hết cả.
Thôi kệ, kiếm được tiền là được.
Ông cũng chẳng phải người có lý tưởng cao xa gì. Chỉ đơn giản bị tiền tài làm mờ mắt thôi.
"Anh, nếu anh ghét em như vậy, em cũng chẳng còn lý do để sống nữa."
"Anh không biết à? Em bị bệnh, sống chẳng được bao lâu đâu."
Dù gì cũng là đứa em ở bên cạnh mình lâu nhất, Chu Bách Lễ trong phút chốc mềm lòng.
Dù biết rõ Chu Tuệ An đã từng bỏ thuốc mình, anh ta vẫn theo bản năng muốn tha thứ cho cậu em trai này.
"Chuyện gì xảy ra? Bị bệnh gì? Lúc nào vậy? Nói đàng hoàng đi, đừng khóc nữa."
Chu Tuệ An lấy ra một tờ giấy chẩn đoán bệnh, đưa cho Chu Bách Lễ: "Hai hôm trước em mới đi bệnh viện kiểm tra ra."
Cậu ta cười buồn bã: "Suy thận rồi, không chữa được đâu. Trừ khi thay thận."
Chu Bách Lễ nhìn sang phía Tống Yên Kiều, ý nghĩ muốn thay thận chợt lóe lên trong đầu.
Tống Yên Kiều theo phản xạ kéo Đường Lan ra sau lưng mình: [Tên này rõ ràng đang nhắm vào thận của cậu]
[Hai tên này đúng là mấy kẻ điên, cậu không thể để bọn họ bắt được. Mất một quả thận thì còn sống được, nhưng vấn đề là Chu Tuệ An muốn cắt 2 quả thận của cậu, làm cậu chết ngay trên bàn mổ]
Đường Lan: "...."
Thực tế thì y chẳng muốn mất quả thận nào cả.
Vậy nên, trong cốt truyện gốc, y bị thiểu năng trí tuệ hả?
Chu Bách Lễ muốn lấy thận của y, thế là y liền để cho Chu Bách Lễ làm thật?
Lận Huyên cũng nhận ra hành động điên rồ của hai kẻ kia, anh bước tới che chắn cho Tống Yên Kiều và Đường Lan.
"Bình tĩnh lại đi" Giọng Lận Huyên lạnh lùng, nhìn hai người kia như nhìn hai thằng ng*.
"Theo luật pháp quy định, nếu có người tự ý lấy nội tạng của người khác hoặc lấy nội tạng của người chưa đủ 18 tuổi, hoặc dùng thủ đoạn ép buộc, lừa gạt để cướp nội tạng thì sẽ bị xử tội cố ý gây thương tích hoặc tội cố ý giết người. Tội nặng nhất có thể bị tử hình."
Tống Yên Kiều đứng sau lưng Lận Huyên: [Ba mình ngầu quá trời quá đất. Ba còn biết trích dẫn luật pháp nữa. Cái này đúng chuẩn là phong cách của ba mình]
[Mình đã nói rồi mà, phải nên mua một cuốn luật bỏ túi, thế này thì có thể khoe mẽ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu]
Lận Huyên: "...."
Lận Huyên: "Nếu nhà họ Chu không quản được con trai mình thì pháp luật sẽ làm thay."
Tống Yên Kiều chớp mắt: [Anh ơi, tên đó sẽ mang người ra nước ngoài để lấy thận á]
Đường Lan: "...."
Vậy tính mạng của y, cứ vậy bị hai tên điên kia nhắm vào hả?
Đường Lan có chút hiểu tại sao Tống Yên Kiều mỗi sáng thức dậy đều muốn đấm nát cái thế giới này, bởi vì y cũng rất muốn làm thế.
[Thật sự không hiểu các người nghĩ kiểu gì. Có bệnh thì đi chữa, sao cứ phải lấy thận của người khác? Suy thận cũng đâu phải chết ngay lập tức. Nhà họ Chu các người giàu như vậy, chẳng lẽ còn không trả nổi chi phí chạy thận cho Chu Tuệ An?]
[Cậu ta còn trẻ thế này, chẳng lẽ không đợi được một quả thận phù hợp hay sao?]
Chu Bách Lễ dần bình tĩnh lại: "Bây giờ anh sẽ sắp xếp bệnh viện tốt nhất cho em, ngay lập tức đi chữa bệnh. Nhà họ Chu sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu, cứ yên tâm điều trị, những chuyện khác em không cần phải nghĩ đến."
Chu Tuệ An không ngờ Chu Bách Lễ lại phản ứng như vậy, nước mắt rơi lã chã: "Anh, anh thực sự không cần em nữa sao? Em..."
Lời Chu Tuệ An chưa kịp nói hết đã bị Chu Bách Lễ cắt ngang: "Chu Tuệ An, cả anh và em đều hiểu rõ, em không thực sự thích anh. Chỉ cần em ngoan ngoãn, không tiếp tục gây chuyện với Lan Lan, thì anh và ba mẹ sẽ vẫn đối xử tốt với em."
Tống Yên Kiều và Đường Lan cùng giật mình.
Tống Yên Kiều: "Tôi cứ cảm giác tên của cậu bị anh ta gọi đến phát bẩn luôn ấy."
"Với lại, đừng có nhằm vào Kiều Bảo nữa."
Tống Yên Kiều ngơ ra: "..."
Sóc Con lảm nhảm cái gì đó, nhưng nhìn biểu cảm thì rõ là đang chửi thầm rất dữ.
"Không muốn sống nữa phải không? Hay là bọn mình nhảy từ tầng 5 xuống rồi chết luôn đi?"
【Cười chết mất, hai người các cậu đang thì thầm cái quái gì thế?】
【Không đùa đâu, tôi còn nghĩ mấy người này tùy tiện muốn lấy thận ai thì lấy.】
【Khoảnh khắc đó, tôi thật sự tưởng Chu Bách Lễ ta định lấy thận Đường Lan thật.】
【À, tôi hạ tiếng ồn mới nghe rõ. Hai người kia đang nói cảm giác tên của mình bị Chu Bách Lễ gọi đến phát bẩn, còn định nhảy từ tầng 5 xuống tìm chết nữa.】
【Không phải chứ, hai cậu...】
Chu Tuệ An ngay trong ngày đã bị nhà họ Chu đưa vào bệnh viện, tìm bác sĩ tốt nhất trong lĩnh vực liên quan để chữa bệnh cho cậu ta.
Tống Yên Kiều chớp mắt một cái, ổn rồi, giải quyết xong, tiếp tục nằm lười.
Tống Yên Kiều cứ như vậy mà nằm ì trong phòng ngủ suốt buổi trưa, mãi đến 2 giờ chiều trong phòng livestream thì mọi người mới lại nhìn thấy cậu.
【Cuối cùng thì bảo bối cũng chịu ra khỏi cửa hả?】
【Haha, nhìn cái vẻ ngáy ngủ còn chưa tỉnh ấy, mắt lờ đờ, bước chân ngượng nghịu, chớp mắt mỗi 30 giây mới nháy một cái.】
【Cười muốn xỉu, chắc cậu ấy còn chẳng biết mình đang ở đâu luôn.】
【Sóc Con bảo bối bụp một tiếng, ngã cái rầm xuống sofa.】
Lận Huyên cũng chú ý thấy Tống Yên Kiều đã xuống lầu. Mấy ngày nay, cậu chẳng ngủ yên giấc gì cả, nửa đêm thường ngồi suy nghĩ về mấy chỗ giấu đồ.
Ban đầu, anh cũng không hiểu Tống Yên Kiều định giấu cái gì.
Nhưng hôm nay, khi biết chuyện Chu Tuệ An, Lận Huyên đã đoán ra: Tống Yên Kiều định giấu Đường Lan đi.
Đúng là một con Sóc Con, trong đầu chỉ toàn nghĩ chuyện giấu hạt dẻ cho mùa đông.
Quay đi quẩn lại trên bản đồ, người xem thì chẳng hiểu cậu đang làm gì, thực sự không hiểu nổi.
Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Tống Yên Kiều vang lên. Cậu như người máy, bấm mở máy.
Đầu dây bên kia: "Chào anh, xin hỏi anh là......"
Tống Yên Kiều nhắm mắt, đầu óc như bị mỡ heo bọc kín, trả lời: "Không có tiền, không đi M.D, không muốn bán thận... Chị muốn ăn hạt điều không? Ý tôi là, nếu chị muốn ăn hạt điều thì chị có thể mua một phần. Chúng ta cùng ăn chung, chị cũng biết đấy, nghèo kiết xác như chúng ta làm sao mà mua nổi hạt điều, chỉ có thể ăn ké hạt điều của người khác thôi."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu: "Xin hỏi, có phải đây là phụ huynh của Tống Văn Hi không? Tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp của Tống Văn Hi."
Nghe đến ba chữ "chủ nhiệm lớp," Tống Yên Kiều giật mình tỉnh cả người, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một giáo viên nghiêm khắc đội mũ ong mật.
Nếu người bình thường sợ thầy cô một, thì mức độ sợ của Tống Yên Kiều phải nhân đôi. Không nói đâu xa, chuyện xuyên sách của cậu đúng là oan uổng.
Trước khi xuyên sách, cậu đã trải qua chín năm giáo dục bắt buộc. Sau khi xuyên, lại tiếp tục thêm mười tám năm nữa.
Nhưng vì lo em gái mình có chuyện, Tống Yên Kiều đành căng da đầu nói chuyện với giáo viên: "Đúng rồi, có chuyện gì vậy cô? Hi Hi nhà em làm sao à?"
Trong lòng Tống Yên Kiều gào thét: [Aaaa!!! Muốn chạy quá!!! Hi Hi, em đừng hại anh nhé! Em chắc không sao đúng không?]
[Aaaa!!! Mẹ ơi, hôm nay con muốn bỏ trốn!!!]
Đầu dây bên kia: "Tống Văn Hi vừa đánh vỡ đầu bạn học ở trường."
Tống Yên Kiều: "Đánh vỡ đầu bạn học á? Vậy không sao đâu."
Đầu dây bên kia: "......?"
Tống Yên Kiều vội chữa lại: "Ý em là, chỉ cần Hi Hi không sao là tốt rồi."
Đầu dây bên kia: "...... Yêu cầu phụ huynh đến trường một chút."
Mặt Tống Yên Kiều tái mét, nỗi sợ bị thầy cô quản lý lại ập đến. Giọng cậu yếu ớt, như sắp khóc: "Cô giáo ơi, có thể không đi được không? Em xin lỗi, thực sự là em muốn đi lắm, nhưng mà... em sợ thầy cô lắm."
Đầu dây bên kia: "......"
Tống Yên Kiều: "Em nghĩ là Hi Hi tuy đánh vỡ đầu bạn học, nhưng hậu quả không nặng bằng anh nó đâu. Cô giáo phạt em ấy chút thôi, đừng nặng tay quá. Nếu không, Hi Hi về sẽ khóc lóc bảo cô giáo chỉ nhắm vào em ấy."
"Cô giáo cứ phạt em ấy về nhà ngay lập tức, không được nghe giảng bài, không được học thêm kiến thức gì hết. Cô giáo thấy sao?"
Đầu dây bên kia: "...... Anh của Tống Văn Hi, tôi nghĩ anh vẫn nên đến đây."
Tống Yên Kiều: "Vậy cô gọi cho anh cả em đi. Em không được đâu, nhìn thấy thầy cô là chân em run hết cả lên."
Đầu dây bên kia: "...... Anh cả của anh bảo anh phải đi."
Lúc này, Tống Văn Hi đang ngồi trong văn phòng, hờ hững liếc mắt một cái. Cô bé đã nói không cần gọi phụ huynh. Gọi phụ huynh thà trực tiếp nói với cô bé còn hơn.
Giờ hay rồi, lại dọa anh trai sợ chết khiếp.
Tống Yên Kiều: "......"
Anh cả à, anh muốn mạng em thật sao?
Tống Yên Kiều vẫn cố vùng vẫy: "Cô ơi, hay là em đưa tiền luôn? Bên đó muốn bao nhiêu tiền viện phí em cũng trả. Hoặc họ muốn em quỳ cũng được. Giờ em quay luôn video quỳ gửi qua có được không?"
Đối diện: "......"
Đúng là điên thật, không phải chứ, đây là anh trai ruột của Tống Văn Hi sao?
Lận Huyên đứng bên cạnh cũng im lặng, sợ hãi giáo viên nhưng lại cùng thầy Giang nói trừu tượng hết câu này tới câu khác.
Rốt cuộc, thầy Giang này là người thế nào mà không đứng đắn như vậy?
Lận Huyên: "Để tôi đi cùng cậu."
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Hay là anh tự đi luôn đi? Từ nay về sau, anh chính là anh ruột của Tống Văn Hi."
Lận Huyên: "......"
Lận Huyên: "Thế còn cậu?"
Tống Yên Kiều: "Tôi là anh họ."
Lận Huyên: "......"
【Bảo bối, cưng đang làm cái gì vậy? Cả người bảo bối run kìa!】
【Rõ ràng là cậu sợ giáo viên muốn chết.】
【Hơi tò mò khi Kiều Bảo sợ giáo viên tới vậy, vào đại học gặp giảng viên thì làm sao?】
【Mọi người đều nói giảng viên đại học là những người ít gây áp lực nhất, thậm chí... Ờ, thôi không nói nữa. Vòng xoay học thuật của họ, nghe tới thôi đã muốn im lặng rồi.】
【Haha, từ anh ruột cái biến thành anh họ.】
【Cảm giác quen thuộc ghê, thà quỳ luôn còn hơn gọi phụ huynh.】
【Cảm giác Tống Yên Kiều sẽ quỳ thật.】
【Nhảy nhót như con chuột, điên quá trời!】
【Cái show hẹn hò này làm tôi cười xỉu up xỉu down.】
Cuối cùng, Tống Yên Kiều cũng không tránh được việc phải đến trường gặp giáo viên. Nhưng Tống Văn Hi lại không thể nào hiểu nổi một vài người anh em này.
Chu Bái Bì lại một lần nữa kêu PD cầm máy ảnh đi theo đoàn người, đồng thời tranh thủ làm việc với nhân viên trường học để trao đổi thông tin.
Một mặt, việc Tống Yên Kiều gọi phụ huynh lần này thu hút nhiều sự chú ý. Là một đạo diễn đã tạo ra nhiều chương trình nổi tiếng, Chu Bái Bì tất nhiên biết điểm nhấn nằm ở đâu.
Huống chi đây lại là một ngôi trường!
Còn có nơi nào thích hợp để tái hiện thanh xuân, kết hợp chút câu chuyện tình cảm học đường, hơn cả trường học không?
Quay thẳng vào chủ đề thanh xuân, cùng nhau chụp những cảnh hồi ức tuổi trẻ, tiện thể giúp tình cảm thăng tiến.
Chu Bái Bì tùy cơ ứng biến chuẩn bị kế hoạch, chính ông cũng không khỏi muốn tự khen mình là thiên tài.
Ngôi trường mà Tống Văn Hi theo học là trường quý tộc, từ tiểu học đến trung học đều liên thông, rất cao cấp. Chỉ cần đi qua hành lang trong trường cũng thấy mức độ đầu tư rất lớn. Phần lớn học sinh sau khi tốt nghiệp đều chọn đi du học.
Tống Yên Kiều chớp mắt, đứng phía sau Lận Huyên, trông như một chú chim cút.
Điện thoại của Tống Yên Kiều tạm thời bị Lận Huyên giữ. Tống Yên Kiều vốn không rành đường, mà đây lại là lần đầu tiên cậu đến trường này. Trường của Tống Văn Hi thì lại rộng ngang một trường đại học lớn.
Tống Yên Kiều tỏ vẻ mình cũng không biết đường đi.
Tống Yên Kiều khẽ nói: "Anh ơi, tôi xin anh, lát nữa gặp giáo viên, anh cứ nói anh là anh ruột của Hi Hi được không?"
"Đối phương nếu không gây chuyện trước thì Hi Hi chắc chắn không đánh nhau với họ đâu. Anh giúp Hi Hi một chút là được mà."
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên nhéo nhẹ má Tống Yên Kiều, vừa trầm giọng nói: "Đừng lo, để tôi giải quyết. Sẽ không có vấn đề gì đâu, tôi không để Hi Hi chịu thiệt đâu."
"Nhưng mà... Hi Hi có nhận tôi không?"
Tống Yên Kiều khẽ nói: "Hi Hi thông minh mà, theo hiểu biết của tôi, chắc chắn sẽ nhận ra."
Chu Bách Lễ với chiếc đầu quấn đầy băng, đi bên cạnh họ. Anh ta thầm nghĩ, "Hiểu biết thật sao?" Tống Yên Kiều thật sự rất tự tin. Trước đây, anh ta cũng nghĩ mình hiểu rõ Chu Tuệ An, nhưng cuối cùng thì không phải vậy.
【Em gái, hê hê, đã lâu không gặp em gái.】
【Tóc của em gái thật sự rất ngầu, tôi rất thích, chờ tôi lớn lên, tôi nhất định sẽ làm kiểu tóc giống em gái nhỏ.】
【Xem ra Tống Yên Kiều và em gái cậu ấy cũng chỉ là mối quan hệ bình thường thôi, nếu không sao em gái bị mời phụ huynh mà còn không muốn tới.】
【Thật sự sẽ nhận Lận Huyên là anh sao? Không tin, lần trước tôi thấy con bé chỉ là một đứa ngốc thôi.】
【Ủa khoản... Mấy người có bệnh à?】
Tiêu Thần cất giọng hơi gượng gạo: "Tôi cũng có thể làm anh trai cho em cậu."
Những người khác: "Tụi tôi cũng được có thể? Hi Hi có chịu nhận tụi tôi không?"
Tống Yên Kiều: "......"
[Không phải đâu, mấy anh đừng quá lố, đây là mời phụ huynh mà, mời phụ huynh đó!!! Sao lại tranh nhau thế này?]
[Tôi không hiểu nổi mấy anh nữa. Mấy anh đúng là không sợ giáo viên thật à? Muốn ở trong trường mà làm bạn với giáo viên luôn hả?]
Tống Yên Kiều đẩy gọng kính, ngoài mặt thì tỉnh bơ lý trí: "Nếu mấy anh muốn làm anh trai của ai đó, có thể ra cổng trường chờ, biết đâu có mấy đứa nhóc muốn mời phụ huynh tìm tới. Chắc cũng sẽ trả mấy anh năm đồng."
Mọi người: "......"
Bọn họ đâu định kiếm tiền kiểu đó?
Tống Yên Kiều thỉnh thoảng cũng cảm thấy cực kỳ bất lực vì mấy người kia đúng là đầu gỗ.
Cả bọn đi theo Lận Huyên đến trước cửa phòng giáo viên. Chưa kịp bước vào thì bên trong đã nghe thấy tiếng khóc lóc ầm ĩ.
"Ý gì đây? Nó dí đầu con tôi vô thùng nước, đập đầu con tôi đến chảy máu. Gọi phụ huynh mà cả buổi chưa thấy tới?"
"Mấy người quên mất mỗi năm chồng tôi đóng cho trường này bao nhiêu tiền rồi hả? Tiền đóng nhiều như vậy để con tôi vào đây chịu khổ sao?"
"Con trai tôi từ trước đến giờ rất ngoan, lễ phép, nghe lời. Tôi không hiểu sao cái con bé đó lại đối xử với con tôi như thế."
"Tôi nói trước, nguyên tắc của tôi là con tôi không gây sự, nhưng cũng không ngại dính vào rắc rối."
Cậu nhóc cũng ngồi khóc, vừa kêu gào gọi mẹ, vừa trừng mắt nhìn Tống Văn Hi.
Tống Văn Hi thì bịt tai lại bằng bông gòn.
Mặt cô bé lạnh tanh, ngồi yên một chỗ, trông như đang rất phiền với đứa nhóc ầm ĩ này.
Giáo viên chỉ biết cúi đầu: "Tôi hiểu là con chị chịu ấm ức. Đợi phụ huynh của Tống Văn Hi tới, tôi sẽ bắt phụ huynh của bé xin lỗi ngay."
Tống Yên Kiều: "......"
[Được rồi, xin lỗi thì xin lỗi. Nếu không ổn, để Lận Huyên xin lỗi xong về nhà mình xin lỗi lại cũng được.]
[Thôi, hay là để mình tự làm luôn đi.]
Tống Yên Kiều kéo tay áo của Lận Huyên, nhưng bị anh giữ lại: "Để tôi, tôi có kinh nghiệm hơn."
Tống Yên Kiều: "?"
[Kiểu cốt truyện chó cậy thế chủ này mà cũng tới phiên tôi rồi à?]
Lận Huyên: "......"
Lận Huyên đẩy cửa bước vào, Tống Văn Hi nhìn lướt qua Tống Yên Kiều đang đứng sau lưng Lận Huyên, lập tức hiểu ra.
Rồi, coi bộ anh trai đã tìm thêm cho cô bé một người anh mới.
Cũng hợp lý thôi.
Nhìn qua thì người này trông cũng lợi hại không kém anh cả của cô bé. Nếu không phải anh cả đang bận họp ở ngoài, chắc chắn anh ấy đã tự đến đây rồi.
Tống Văn Hi chậm rãi bước đến bên cạnh Lận Huyên: "Anh, nó lấy keo nước, mực nước đổ lên ghế của em, gọi em là đầu trọc, bảo em là con trai."
"Em còn trả lại nó."
Nói xong, Tống Văn Hi quay qua nhìn Tống Yên Kiều: "Em không sao, đánh cho nó khóc thôi."
[Cô nhóc mạnh mẽ là phải thế.]
[Hi Hi không làm gì sai cả.]
Tống Văn Hi khẽ nhếch môi cười.
Cậu nhóc bên kia vừa thấy Tống Văn Hi dẫn phụ huynh tới mà còn cười, lập tức càng giận dữ hơn, khóc toáng lên: "Mẹ ơi, hu hu hu, mẹ nhìn nó đi, mẹ nhìn nó đi!!!"
"Hu hu hu!!!"
Nhưng mẹ của cậu nhóc lại không trả lời ngay, thay vào đó là sửng sốt trước giọng nói vừa rồi.
Không thể nào?
Chẳng lẽ mình nghe nhầm?
Giây tiếp theo, cô nghe được một giọng nói kỳ quái vang lên trong đầu: [Con trai của chị bị chiều đến mức này rồi sao? Chị thử nghĩ xem, trước đây nó có đối xử với mấy đứa khác như vậy không? Chị không nhận ra gần đây nó hay cãi lại, không chịu nghe lời chị à?]
Cô Ninh sững người, chẳng lẽ đúng là con trai mình bắt nạt con bé kia?
Cô cũng thấy có gì đó không ổn, nhưng không thể chỉ vì vài lời nói vu vơ mà nghi ngờ con trai mình.
Lận Huyên kéo Tống Văn Hi ra sau, để bé đứng gần Tống Yên Kiều rồi nói: "Nếu cần gì thì cứ nói thẳng với tôi. Nếu Hi Hi nhà chúng tôi thực sự sai, chúng tôi sẽ xin lỗi. Nhưng nếu con trai chị cũng có lỗi, nó cũng phải xin lỗi."
Tống Văn Hi khẽ ngoéo tay vào lòng bàn tay Tống Yên Kiều, ngẩng đầu nhìn anh như đang hỏi — Hi Hi nhà chúng tôi?
Tống Yên Kiều cũng nhẹ nhàng ngoéo lại tay Tống Văn Hi — Tạm thời Hi Hi chung nhà với anh ấy. Anh ấy sẽ không để ai ức h**p em đâu.
Tống Văn Hi gật đầu, thôi được.
Dù sao bé cũng chỉ có một ông anh này.
Chủ yếu là vì hôm nay giáo viên nhất quyết bắt gọi phụ huynh. Nếu không, ngày mai cô bé sẽ mang 500 ngàn ra cổng trường thuê ai đó đóng giả phụ huynh cho xong.
Cậu nhóc kia vừa nghe bảo mình phải xin lỗi thì lập tức không chịu, hất tay mẹ mình ra: "Bà không phải mẹ tôi, bà nhìn đi, tôi bị người ta bắt nạt thế này."
Cô Ninh hoàn toàn không ngờ con trai ngoan của mình lại làm vậy, bị đẩy lảo đảo, đứng yên một lúc không tin nổi vào mắt mình.
Lận Huyên đang giải quyết mọi chuyện ở phía trước, còn Tống Yên Kiều thì rảnh rỗi đứng sau lưng quan sát tìm dưa ăn dưa.
[Chị à, đứa nhỏ này mà không dạy dỗ một trận thì giữ lại làm gì?]