Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 49: Sóc muốn ăn ếch trâu á!!!!.




Tô Hoán không biết vì sao khi hắn nói hắn là học sinh của thầy Giang thì Tống Yên Kiều lại có phản ứng như vậy.

Tô Hoán: "Không lẽ cậu muốn nói cậu cũng là học trò của thầy Giang à?"

Tống Yên Kiều: "Tôi không phải! Anh đừng nói bậy, tôi không thể nào là học trò của thầy Giang? Thầy Giang là ai, còn tôi lại là ai, làm sao tôi có thể là học trò của thầy Giang Tễ được?"

Giang Tễ từng nói, những lúc mất mặt thì đừng nhận là học trò của thầy ấy.

Cậu hiểu.

Cậu tuyệt đối không để làm mất danh dự của Giang Tễ.

Tuyệt đối không để ai biết được thầy Giang Tễ lại dạy ra học trò đáng xấu hổ như vậy.

Cậu thề sống chết bảo vệ chút ít tôn nghiêm cuối cùng của thầy ấy.

Tống Yên Kiều ngay lập tức đổi chiến thuật, cậu chớp mắt, Sóc Con đào một cái hố sâu.

"Anh là học trò của thầy Giang Tễ, vậy chắc chắn anh làm báo cáo đề cương đại cương rất giỏi đúng không? Dù gì anh cũng là học trò của thầy Giang mà." Tống Yên Kiều tỏ vẻ ngoan ngoãn và thật thà.

Tô Hoán kiêu ngạo gật đầu: "Đương nhiên, dễ như ăn bánh."

[Dễ như ăn bánh? Thật không hiểu nổi tại sao lại có người muốn làm học trò của Giang Tễ, bộ không biết thầy ấy thích cho người ta rớt môn à?]

[Tôi còn nghi ngờ chỉ cần bước chân trái vào lớp học thôi cũng chọc giận Giang Tễ, rồi bị thầy ấy cho rớt tơi tả.]

Tô Hoán: "..."

Không có đâu! Thầy Giang không phải kiểu người như vậy!!!

Tống Yên Kiều tiếp tục nghĩ trong đầu: [Để anh rớt rồi, thì anh sẽ phải ngoan ngoãn thôi.]

Tô Hoán: "..."

"Thầy Giang Tễ chắc chắn là thầy của anh rồi!" Tống Yên Kiều tiếp tục nói: "Thầy của anh đấy."

[Không phải thầy của tôi!]

[Giang Tễ, lùi ra, lùi ra, đừng cho tôi rớt, đánh rớt anh ta, đánh rớt anh ta ấy!!!]

Tô Hoán: "..."

Tô Hoán dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra Tống Yên Kiều dường như thật sự rất hiểu thầy Giang Tễ, hơn nữa còn có vẻ không muốn thầy Giang Tễ làm thầy của cậu.

Tô Hoán hơi bực: "Cậu có ý gì đấy? Cậu khinh thường thầy Giang à?"

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều: "Tôi không có mà."

Chỉ là không muốn bị Giang Tễ "đánh rớt" môn thì cũng sai hả?

Tô Hoán: "Thầy Giang là người thế nào, còn cậu chỉ là, chỉ là một cái... bình hoa."

Tống Yên Kiều: [Cảm ơn vì lời khen, nếu Giang Tễ cũng có thể dịu dàng mà gọi tôi là bình hoa như thế thì tốt biết bao. Nhưng Giang Tễ chỉ toàn nói đầu tôi một nửa là nước, một nửa là bột mì.]

[Chỉ cần động nhẹ thôi, lắc lư một cái là thành bột nhão.]

[Nhưng mà bột nhão cũng không tệ. Đúng theo nguyên tắc làm biếng: chỉ cần cậu tỏ ra là người chẳng làm được việc gì thì chẳng có lãnh đạo nào giao cho cậu chuyện quan trọng.]

[Tôi sẵn sàng làm bột nhão, làm bột nhão một trăm năm!!! Tôi chính là tín đồ trung thành của giáo phái bột nhão!!! Thề sống chết đi theo giáo chủ bột nhão!!!]

Tô Hoán: "..."

Điên thật rồi.

Tô Hoán nhìn ánh mắt trong trẻo của Tống Yên Kiều, tựa như đối với những lời vừa rồi, cậu thật sự nghĩ Tô Hoán đang khen mình.

Tô Hoán nghi ngờ nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều.

Chẳng lẽ Tống Yên Kiều thật sự là học trò của thầy Giang Tễ, nhưng lại thuộc kiểu không muốn thừa nhận mình là học trò của thầy Giang Tễ?

Mặc dù cảm giác hơi khó tin.

Nhưng nếu như những gì Tống Yên Kiều nghĩ là sự thật, thì cậu ta có đến 80% khả năng chính là học trò của Giang Tễ.

Tô Hoán: "Tôi..."

Còn chưa nói xong, Tống Yên Kiều đã rút tài liệu từ trong túi ra, cười tươi: "Anh này, anh là học trò của thầy Giang, chắc chắn rất giỏi đúng không? Để tôi kiểm tra anh một chút nhé!"

Tô Hoán: "Gì? Cậu kiểm tra? Tôi?"

"Anh này, nếu tôi muốn làm báo cáo về lĩnh vực pheromone, thì điểm sáng tạo của tôi có thể là gì nhỉ?"

Tô Hoán lật từng trang tài liệu, mặt mày căng thẳng, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tai, rồi đột ngột dừng để tìm điện thoại, lúc thì uống nước, lúc thì đòi đi vệ sinh. Thậm chí, hắn còn để ý đến ngón tay của Tống Yên Kiều, nghĩ rằng chúng rất đẹp và còn muốn cắt móng tay cho cậu ta.

【 Ha ha ha ha, Kiều Bảo, cậu đang làm cái gì vậy? Đảo ngược tình thế à? 】

【 Cười chết!!! Trực tiếp lấy tài liệu ra kiểm tra luôn. 】

【 Mắc cười không chịu nổi, nhìn Tô Hoán cuống lên thế này làm tôi nhớ y chang hồi mình học bài. Cả người bứt rứt, khó chịu vô cùng. 】

【 Tô Hoán ơi, nếu Tống Yên Kiều mà tiếp tục kiểm tra anh, chắc anh phải viết luôn cái báo cáo cho cậu ta mất. 】

【 Tôi hiểu rồi. Lần sau nếu ai bảo muốn kiểm tra tôi, tôi sẽ kiểm tra họ trước, nhét bài thi của mình cho họ làm luôn. 】

【 Nhờ ai đó @ ngay thầy hướng dẫn của Kiều Bảo vào đi. Nhìn là biết cậu ấy đang lười biếng mà. 】

【 Kiều Bảo: Nói không với antifan, không được @. 】

Viết xong báo cáo một cách hoàn hảo, Tống Yên Kiều không quên khen ngợi: "Anh Tô, anh giỏi thật đấy, chắc chắn anh là học trò mà thầy Giang thích nhất luôn."

Tô Hoán đỏ mặt: "Thật... thật à?"

"Thầy Giang thật sự sẽ thích tôi sao?"

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đáp lớn: "Đương nhiên rồi!!!"

Tô Hoán đứng bên cạnh Tống Yên Kiều, nói: "Thật ra cậu cũng rất giỏi. Thế này đi, tôi sẽ giới thiệu cậu cho thầy Giang, cậu làm đàn em của tôi nhé."

【 ??? 】

【 Cái gì? Mới đó là bị lừa rồi à? Ông anh ơi, tỉnh lại đi, người viết báo cáo cho cậu ấy là anh, người ta không muốn bị anh chỉnh thôi! 】

【 Chủ động đưa mình vào tròng à? 】

Tống Yên Kiều: "?"

Ánh mắt Tô Hoán cứ liếc qua liếc lại nhìn Tống Yên Kiều, tràn đầy hy vọng rằng cậu sẽ đồng ý.

Nếu chỉ nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều, Tô Hoán có thể vẫn còn chút nghi ngờ về việc liệu Tống Yên Kiều có thực sự liên quan gì đến thầy Giang hay không.

Nhưng khi thấy Tống Yên Kiều lấy ra chồng tài liệu kia, Tô Hoán gần như chắc chắn 90% rằng Tống Yên Kiều chính là học trò của Giang Tễ.

Giang Tễ đương nhiên không thèm để ý đến loại học trò như hắn. Nhưng chẳng phải nhóm học trò dưới đề tài của Giang Tễ chỉ có một người duy nhất sao?

Giang Tễ hẳn là rất quý mến học trò duy nhất này.

Nếu Tống Yên Kiều là học trò duy nhất đó, mà Tô Hoán lại làm đàn anh của Tống Yên Kiều, chẳng phải cũng miễn cưỡng coi như một phần học trò của Giang Tễ rồi sao?

Tống Yên Kiều nhận là học trò của thầy, biết đâu Giang Tễ vì thương Tống Yên Kiều mà cũng nhận luôn Tô Hoán, để hắn bái vào môn phái của thầy.

Tống Yên Kiều nghi hoặc: "Cái này... không được hay lắm đâu."

Tô Hoán: "Có gì mà không được? Tôi đã dạy cậu viết đề cương bảo vệ, không phải đàn anh của cậu thì còn ai nữa?"

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Yên Kiều: "Chắc cũng được? Để tôi hỏi thử thầy tôi xem, có thể cùng làm chung dự án này không."

Mắt Tô Hoán sáng lên: "Được, cậu hỏi nhanh đi."

Tống Yên Kiều: "?"

[Sao cảm giác như anh ta đã biết mình là học trò xui xẻo của Giang Tễ rồi nhỉ?]

Sóc Con nhìn Tô Hoán chăm chú.

Bị ánh mắt ấy nhìn tới chột dạ, Tô Hoán vội quay đi, cố tỏ ra không biết gì.

Thực ra hắn cũng không chắc chắn lắm.

Hắn chỉ muốn thành công bám theo thần tượng — thầy Giang Tễ mà thôi. Hắn có ý đồ xấu gì được cơ chứ?

Tống Yên Kiều vừa mở điện thoại ra, đã thấy Giang Tễ gửi liền mấy tin nhắn:

【Giang Tễ】: Kiều Bảo, em cảm thấy có một người thầy như tôi mất mặt đến vậy hả?

【Giang Tễ】: Đừng nghĩ tôi không biết, em dùng khuôn mặt vô tội để chọc người khác, còn em thì trốn được sao?

【Giang Tễ】: Tống Yên Kiều, em đem báo cáo đề cương bảo vệ đề cho người khác viết à? Thế em viết cái gì?

Tống Yên Kiều cứng đờ cả người.

[A a a a a a a, Giang Tễ đang xem livestream! Không lẽ thí nghiệm không thuận lợi hay gì? A a a a a, thầy Giang!!!]

[A a a a a!!! Thầy Giang biết mình nhờ người khác viết báo cáo rồi!!!]

[Tiêu rồi! Xong đời rồi!!!]

Tô Hoán nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều, cũng không tránh khỏi cảm giác xấu hổ.

Toang rồi, hắn chỉ định khoe khoang một chút, ai ngờ lại thành ra thế này, ngay trước mặt thần tượng nữa chứ.

Tô Hoán vội vàng giải thích: "Chuyện là như thế này, tôi đúng là học trò của thầy Giang, vì thầy Giang có dạy bọn tôi vài tiết. Vậy nên, tôi cũng có thể coi là học trò của thầy Giang đúng không?"

Tô Hoán dè dặt hỏi, hy vọng cứu vãn chút hình ảnh trước mặt thần tượng.

【 Ủa anh ơi, tự nhiên lại khai hết thế này? 】

【 Cười muốn tắt thở, Tô Hoán ơi, anh khoe thì khoe nốt đi, sao lại tự làm mình lật xe thế này? 】

【 Đúng là tự đưa mình đi luôn. 】

【 Thôi đừng nói vậy, fan chúng tôi đều biết Tô Hoán chỉ thích khoe một chút thôi, nhưng tình cảm dành cho thầy Giang là thật lòng, trời đất đều biết. 】

【 Không phải người lật xe là Tô Hoán à nhưng sao nhìn cứ như người xấu hổ nhất lại là Tống Yên Kiều vậy? 】

【 Mẹ nó! Không phải bị thầy hướng dẫn phát hiện cậu ấy trong chương trình kêu Tô Hoán viết báo cáo cho mình đấy chứ? 】

【 Vẻ mặt "tôi tiêu rồi" của Tống Yên Kiều đúng là buồn cười thật sự. 】

[Chớ cue, đã chết rồi.]

[Tôi hận anh, khoe cái gì mà khoe? Được rồi, tôi cũng hận chính mình, tôi hối hận chết mất! Tại sao không chờ tối lén nhờ anh giúp mà lại làm giữa ban ngày thế này?]

Tô Hoán: "..."

Cảm thấy hối hận, nhưng không quá nhiều.

[Tôi bình đẳng vì tôi hận cả anh và tôi.]

[Tôi là một chiến binh căm ghét thuần túy và khi tôi đạt đến đỉnh điểm, chỉ cần một ánh mắt của anh thôi tôi cũng ghét.]

Tô Hoán không dám động đậy, nhắm mắt lại.

Sóc Con nhìn hắn chăm chú với anh mắt giết người.

[Anh thở thôi tôi cũng thấy ghét!]

Tô Hoán theo bản năng ngừng thở.

[Bây giờ tôi sẽ tự làm mình nghẹt thở chết luôn, để Giang Tễ ôm thi thể tôi mà khóc ròng!]

Sóc Con nằm im, không còn thở nữa, Sóc Con đã tử vong.

Xong đời thật rồi, cảm giác còn tệ hơn việc mất mặt trước thầy Giang Tễ.

Hắn còn sợ hãi hơn khi nghĩ Tống Yên Kiều sẽ kéo mình xuống hố chết chung, vì Tống Yên Kiều trông như thật sự rất ghét hắn, mà cũng rất ghét bản thân.

Tô Hoán: "Thật xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên khoe khoang."

Tống Yên Kiều cười nhẹ: "Không sao, anh không sai, tôi sai."

Tô Hoán càng hoảng: "Kiều Kiều, cậu không sao chứ? Thật đó, tôi thật sự sai rồi. Cậu nói với thầy Giang đi, tất cả là lỗi của tôi, không liên quan đến cậu."

【 Chuyện gì đang xảy ra thế? Sao lại kêu Tống Yên Kiều nói với thầy Giang? Chẳng lẽ Tống Yên Kiều thực sự là học trò của thầy Giang? 】

【 Không thể nào, hai người này rốt cuộc đang diễn trò gì? Tôi xem mà không hiểu gì luôn! 】

【 Không đời nào, Tống Yên Kiều học hành bình thường mà là học trò của thầy Giang sao? Tôi không tin. 】

【 Đúng rồi, Tống Yên Kiều chẳng qua là một bình hoa may mắn thi đỗ vào Đại Học A thôi. 】

Tống Yên Kiều lướt điện thoại, còn chưa kịp phản ứng, thì Giang Tễ lại gửi thêm vài tin nhắn:

【Giang Tễ】: Tô Hoán không phải học trò của tôi, nhưng tôi từng dạy lớp cậu ta, cậu ta ngồi ở hàng thứ ba, chỗ thứ sáu bên phải, hình như là học thay.

【Giang Tễ】: Nhưng không phải người thuộc nhóm đề tài của tôi, nhóm của tôi hiện tại chỉ có em và Đường Lan."

Tống Yên Kiều: "..."

Tốt thôi, chút cơ hội cuối cùng để hỏi tội cũng chẳng còn.

Muốn chất vấn xem Giang Tễ có dạy thêm học trò khác không, thì đã bị cả Giang Tễ lẫn Tô Hoán bóp nát từ trong trứng nước.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Em sai rồi thầy Giang, em không dám nữa.

【 Giang Tễ 】: ...

【 Giang Tễ 】: Lo mà thu thập số liệu thí nghiệm đi, tôi sẽ để ý em sát sao.

Tống Yên Kiều: "..."

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thầy Giang, thầy không làm thí nghiệm sao? Nếu bận, thầy không cần để ý đến em đâu.

[Đã ngoan ngoãn, cầu buông tha.]

Sóc Con khẽ quỳ xuống.

【Giang Tễ】: Lúc nghỉ ngơi thì xem livestream với tốc độ gấp ba lần

【Giang Tễ】: Em phải hiểu, tình thương của ba như núi, mà thầy cũng là ba.

Tống Yên Kiều: "..."

【Giang Tễ】: Em có thể thêm tên Tô Hoán vào nghiên cứu, dự án của em thì em tự quyết định người tham gia.

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Yên Kiều chết tươi cũng không quên đâm Tô Hoán một đao: "Anh tiêu đời rồi."

Tô Hoán: "?"

Hắn tiêu đời thật rồi sao?

Giang Tễ ghét hắn sao?

Tống Yên Kiều cười lạnh: "Thầy Giang Tễ nhớ kỹ anh rồi, anh tiêu đời. Tôi nhớ là học kỳ sau anh lên năm 3 đúng không?"

Tô Hoán hoảng hốt gật đầu, cả người cứng đờ, thần kinh căng như dây đàn.

Tống Yên Kiều: "Học kỳ sau anh có lớp của thầy Giang Tễ, tốt nhất là đi học nghiêm túc, mắt mở to mà nghe giảng. Bằng không, nếu bị rớt môn, anh biết rồi đó."

"Rớt môn thì sao? Thì phải thi lại. Thi lại không qua thì phải học lại. Học lại rồi thì gắn liền với thầy cả đời. Và thế là anh sẽ cùng thầy Giang Tễ 'hạnh phúc' suốt đời."

Tô Hoán rùng mình một cái. Không! Hắn không muốn đâu!

Học lại, thi lại, và cả cuộc đời 'hạnh phúc' cùng thầy Giang Tễ.

Dù thầy Giang Tễ là thần tượng của hắn cũng không được.

Aaaaa!!!

Tô Hoán vội vàng xua tay: "Tôi không phải đàn anh của cậu, bye bye!"

"Cậu tự lo liệu đi, tôi không ghét cậu, cũng không coi thường thầy Giang Tễ. Tôi chỉ là... chỉ là... tự trách bản thân thôi."

Tống Yên Kiều chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Đàn anh!"

Tô Hoán: "..."

Hắn cũng ngoan rồi. Cầu xin buông tha cho!

【 Thầy Giang Tễ đáng sợ vậy sao? 】

【 Cười xỉu, thầy Giang Tễ có gì mà đáng sợ? Anh ấy vừa đẹp trai, năng lực nghiên cứu khoa học hạng nhất, chỉ là thích cho người ta rớt môn thôi. Cũng chỉ rớt 40/50 người, có gì đâu. 】

【 Cảm ơn, sinh viên giờ đã ngoan ngoãn rồi. 】

【 Tôi hiểu rồi, tại sao chẳng ai mê đắm thầy Giang Tễ. Cuối cùng thì anh ấy thật sự làm người ta rớt môn. Dù có mê đắm đến đâu, đứng trước nguy cơ rớt môn cũng phải tỉnh lại. 】

【 Bị Giang Tễ để ý, tức là một chân của anh đã đặt vào danh sách rớt môn rồi. 】

【 Không đúng đâu, không bị để ý, anh vẫn có nửa chân trong danh sách rớt môn mà. 】

【 Haha, giờ tôi đã hiểu tại sao Kiều Bảo không muốn thừa nhận Giang Tễ là thầy mình. Lại còn thắc mắc tại sao có người muốn Giang Tễ làm thầy họ. 】

Tống Yên Kiều trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn phải chuẩn bị làm thí nghiệm và xử lý số liệu một mình.

Người sống trên đời chẳng có gì cả, chỉ bốn chữ: "Tự lực cánh sinh." Nếu không được nữa thì nằm xuống thôi.

【 Tống Yên Kiều còn ở đây sao? 】

Fan của Mạc Vũ Hâm nhìn chương trình vẫn đang livestream, càng xem càng khó chịu. Số liệu của 《Trở Lại Nguyên Trạng 》này còn tốt hơn chương trình ở bên cạnh.

Fan nhìn chương trình này còn chưa livestream được chưa bao lâu, thì trên hot search đã xuất hiện hai hashtag: #Tống Yên Kiều sinh viên và #Tống Yên Kiều rớt môn phải thi lại.

Họ đồng loạt khẳng định rằng chắc chắn Tống Yên Kiều đã bỏ tiền mua hot search. Nếu không làm sao có chuyện lại lọt top tìm kiếm ngay lúc này.

Thật đúng là kiểu người nhỏ nhen, chuyện bé tí cũng đưa lên hot search.

【 Đúng vậy, hot search của anh mấy người đúng là khác người. Tiền nhiều nên bỏ ra để tự PR, kéo người vào xem livestream của mình. 】

【 Chính xác, nếu không phải do Tống Yên Kiều mua hot search, thì số người xem làm sao có thể hơn được phòng bên cạnh. Nghệ sĩ bên đó vừa nổi tiếng vừa có danh tiếng lớn hơn hẳn. 】

【 Buồn cười thật, chỉ vì rớt môn mà cũng lên hot search. Tống Yên Kiều lừa người qua đường cũng được, chứ đừng tự lừa dối mình nha. 】

【 Fan của Mạc Vũ Hâm? Đừng có hống hách quá. Anh của các người cũng mới vừa lên hot search đó. 】

【 Tôi nói rồi, anh trai nhà chúng tôi mới giỏi thiệt. Không như Tống Yên Kiều, dù có lên hot search trước thì cũng chẳng trụ nổi. 】

【 Anh Hâm của tôi là nhất! Là người nổi tiếng đỉnh cao nhất trong tương lai, lên hot search cũng là chuyện nhỏ. 】

【 ??? Vui mừng thế mà không biết anh nhà mình lên hot search vì vụ TSLS* à? Chương trình bên họ còn ngừng phát rồi kìa. 】

(* TSLS: là viết tắt của "偷税漏税" (tōu shuì lòu shuì), có nghĩa là trốn thuế hoặc gian lận thuế. )

【 Trời má! Lúc trước có người nói Mạc Vũ Hâm chọc phải Tống Yên Kiều là chắc chắn sụp phòng, you là nhà tiên tri phải không? 】

【 Mấu chốt là fan của Mạc Vũ Hâm, thật sự nghĩ Tống Yên Kiều bỏ tiền mua hot search sao? Họ không biết Sóc Con bủn xỉn đến mức một đồng xu rơi cũng nghĩ là của mình à? 】

【 Nói Tống Yên Kiều mua hot search? Cậu ấy còn kêu bạn thà đưa tiền cho cậu ấy còn hơn. 】

【 Lên được hotsearch thì cậu ấy chắc chắn sẽ hỏi: "Có thể không lên hot search này không? Nếu được thì trả lại tôi một ít tiền nhé?" 】

Bên ekip chương trình 《 Trở Lại Nguyên Trạng 》cũng thấy hot search này.

Trước đó, hai chương trình phát sóng cùng lúc cạnh tranh nhau gay gắt. Nhưng số liệu của 《 Trở Lại Nguyên Trạng 》 luôn tốt hơn bên kia, làm ekip rất hả hê.

Nhân viên không nhịn được, quay sang nói với đạo diễn: "Đạo diễn, ông đúng là sáng suốt. May mà không đuổi Tống Yên Kiều đi, nếu giữ lại Mạc Vũ Hâm, chương trình của chúng ta chắc giờ đã toang rồi."

Đạo diễn Nhậm vẫn còn cảm giác sợ hãi, nghĩ đến việc nếu thật sự để Mạc Vũ Hâm ở lại, chắc chắn ông đã mất thêm một chương trình.

Đạo diễn lúng ta lúng túng: "Không phải tôi sáng suốt, nhờ vào Tống Yên Kiều, bởi vì có Tống Yên Kiều. Nhờ có cậu ấy, chương trình này mới duy trì được tới giờ."

Nhân viên không suy nghĩ nhiều về ý sâu xa trong lời đạo diễn, chỉ cảm thấy ông nói đúng thật.

Mạc Vũ Hâm sụp phòng, fan của hắn ta cũng đuối lý. Trước sự cố TSLS, họ thậm chí không biết biện minh thế nào cho hắn ta.

Tống Yên Kiều không biết nấu ăn, nên cũng không vào bếp gây rối. Trong số khách mời, người duy nhất biết nấu là Tần Đức Minh – người từng tham gia một đoàn phim với Mạc Vũ Hâm trước đây.

Nhân lúc này, Tống Yên Kiều lại ngồi xuống viết báo cáo đề tài, định đưa cả "đàn anh tốt" của mình vào chung.

Nhưng Tô Hoán khéo léo từ chối ngay lập tức. Có thể thấy rõ rằng, sự ngưỡng mộ của Tô Hoán dành cho Giang Tễ không lớn bằng nỗi sợ rớt môn.

【 Kiều Bảo, sao cưng viết mà trông như sắp chết vậy? 】

【 Bảo bối à, viết nhanh lên, lát nữa không kịp ăn cơm đâu. 】

【 Tống Yên Kiều, đừng có làm biếng. Lát nữa mà bị giảng viên "sờ gáy" thì đừng trách! 】

Tống Yên Kiều cảm thấy không muốn sống nữa, đờ đẫn nhìn màn hình như một con cá chết.

"Ăn cơm thôi!"

Đến khi Tần Đức Minh gọi, Tống Yên Kiều mới chịu đóng máy tính lại: "Tôi đâu phải không viết, chỉ là ăn cơm xong sẽ viết."

【 Kiều Bảo, có quỷ mới tin cưng. 】

【 Với tư cách là một nhà tiên tri, tôi khẳng định Kiều Bảo sẽ đợi đến ngày cuối của chương trình mới viết xong. 】

【 Đúng rồi, cậu đâu phải không viết, chỉ là: ăn cơm rồi viết, ngủ dậy lại viết, xong chương trình lại viết. Nhưng Kiều Bảo ơi, cậu đang lừa ai vậy? Sinh viên cũng không dễ bị lừa đâu! 】

Tống Yên Kiều đi vào bếp, trên bàn cơm đã bày sẵn.

Cậu ngẩn người: món cải thìa xào, cải trắng luộc, canh hành, đậu hũ xào và đậu que luộc.

Chỉ nhìn mấy món ăn này thôi đã khiến cậu có chút muốn quay về bàn mà viết báo cáo ngay lập tức.

Nhưng bữa cơm này không phải do cậu nấu, Tống Yên Kiều cũng không định nói gì thêm, có người nấu ăn là tốt rồi, ăn thôi.

Khúc Bình Hạ cầm đũa, thuận miệng nói: "Được rồi, mọi người ngồi xuống ăn cơm đi."

Tần Đức Minh bỗng lên tiếng: "Tôi không bảo mọi người cứ thế ngồi xuống ăn cơm đâu."

Mọi người: "?"

Không phải gã vừa bảo sẽ nấu cơm sao? Cơm này không phải gã nấu à? Bây giờ lại có ý gì đây?

Tần Đức Minh: "Tôi không cấm mọi người ăn, nhưng nếu muốn ăn bữa cơm này, mỗi người phải đưa tôi một xu."

Lúc trước, MC đã phát cho mỗi người hai xu để làm kinh phí ăn uống trong ngày.

Tần Đức Minh đã dùng một đồng xu để đổi nguyên liệu nấu ăn và sau khi nấu xong, gã vẫn còn dư một xu.

Tất cả mọi người đều cảm thấy như vừa nuốt phải ruồi.

Tần Đức Minh nói thêm: "Tôi nấu ăn vất vả như vậy, mấy món này cũng ngon lắm. Ai muốn ăn thì mau đưa xu ra."

[Không ngon đến mức ấy đâu, làm tôi ăn thế này chắc phải viết 800 lá di chúc mỗi ngày mất.]

Mọi người: "......"

[Ăn xong chắc đến sức để thắt cổ cũng không có. Muốn nhảy lầu chắc cũng bị hạ huyết áp mà bò không lên nổi sân thượng.]

Tô Hoán không nhịn được, suýt nữa bật cười.

[Một xu đổi nguyên liệu, giờ đòi bốn xu cho một bữa cơm, anh ta có quá đáng không chứ?]

Mọi người cũng cảm thấy vậy. Nói thật, họ đã tính toán sẵn, sẵn sàng đưa hai đồng xu cho Tần Đức Minh, vì dù sao gã cũng dùng một đồng mua nguyên liệu và chịu khó nấu nướng.

Nhưng bốn xu thì đúng là quá đáng.

Tần Đức Minh: "Muốn ăn thì mau đưa tiền đây."

Gã có vẻ rất tự tin, vì ngoài gã ra, chẳng ai ở đây biết nấu ăn cả. Mầm Nhạc dù không vui nhưng vì giữ thể diện, vẫn đưa cho Tần Đức Minh một xu rồi ngồi xuống ăn.

Những người khác lần lượt làm theo.

Tống Yên Kiều vẫn còn đang cân nhắc. Với cậu, mỗi xu đều có thể quyết định cơ hội giành được giải thưởng 1 triệu cuối cùng.

Càng nghĩ, Tống Yên Kiều càng thấy tiếc, không muốn đưa tiền. Nhưng nếu không đưa, cảm giác như sẽ làm xấu mối quan hệ với mọi người.

Tần Đức Minh bước đến trước mặt cậu, nói thẳng: "Cậu thì hai xu."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều thấy Tần Đức Minh không có vẻ như đang đùa, cậu không nhịn được nói liên tục: "Rõ ràng anh có thể lấy hai xu của tôi ngay nhưng mà anh chỉ làm có xíu đồ ăn, ăn ba miếng là hết sạch, anh tốt dữ luôn."

Tần Đức Minh lạnh lùng nhìn Tống Yên Kiều, có vẻ không mấy vừa lòng với cậu.

Nếu không phải vì Tống Yên Kiều, Mạc Vũ Hâm chắc chắn sẽ không bỏ chương trình này, gã cũng sẽ tiếp tục duy trì mối quan hệ CP với Mạc Vũ Hâm. Nhưng bây giờ thì sao? Mạc Vũ Hâm đi rồi, Tần Đức Minh vốn định theo Mạc Vũ Hâm tham gia chương trình khác, nhưng chương trình đó lại chê gã không quá nổi tiếng.

Nếu mọi chuyện đã như vậy, gã phải nghĩ cách kiếm thêm xu để cuối cùng nhận được phần thưởng từ chương trình. Có lẽ phần thưởng từ chương trình sẽ mang lại cơ hội tốt cho gã.

Tần Đức Minh đã quyết tâm, tính toán chọn con đường tai tiếng, nhắm vào Tống Yên Kiều. Nếu không nổi tiếng thì mới đáng sợ.

Tần Đức Minh: "Muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi."

Tống Yên Kiều keo kiệt siết chặt xu trong tay: "Tôi không ăn, tôi đi đây."

Tống Yên Kiều bước ra khỏi khu biệt thự nhỏ, nhìn bóng dáng cậu lẻ loi.

Tần Đức Minh trong lòng vẫn suy nghĩ, không ăn thì đói thôi, gã không tin mấy ngày nay Tống Yên Kiều sẽ không ăn bữa nào. Không ăn là vì chưa đủ đói mà thôi.

【 A a a a, sao lại khi dễ Sóc Con như vậy? 】

【 Không cho ăn là khi dễ à? Cũng đâu phải không cho ăn đâu. 】

【 Đúng vậy, chỉ cần đưa tiền là được, nghe sao mà như kiểu ai đang chịu ủy khuất vậy. 】

【 Không phải sao? Cái này còn không phải khi dễ, còn không phải nhắm vào Tống Yên Kiều sao? Người khác chỉ cần một xu, Tần Đức Minh lại yêu cầu Tống Yên Kiều hai xu. Chính anh ta đổi nguyên liệu còn chỉ cần một xu thôi mà. 】

Tống Yên Kiều đi trên con đường nhỏ ở nông thôn, mặt đường xi măng gồ ghề, mỗi bước đi là một viên đá nhỏ, một chút sơ suất là có thể vấp phải. Nhưng cậu vẫn nghe thấy ai đó nói: "Cẩn thận."

Tống Yên Kiều không đụng vào ai cả.

Chưa kịp nói gì, đối phương đã tiếp tục: "Cậu là người tham gia chương trình trong thôn chúng tôi à? Tôi đã thấy cậu từ sáng nay rồi."

Người đó là một chàng trai tóc ngắn, dáng người khỏe mạnh, rất nam tính, kiểu người ngầu ngầu, phong độ.

Tống Yên Kiều nháy mắt, bất giác bị cuốn hút, không nhịn được mà thốt lên: "Oa!"

Đối diện, Hứa Thiệu Cùng nhìn Tống Yên Kiều, thấy cậu có vẻ ngoài rất thanh tú, vừa nhìn là biết là một người ngoan ngoãn, dễ gây thiện cảm cho người khác.

Hứa Thiệu Cùng nhìn Tống Yên Kiều, vốn dĩ tính tình anh rất nhiệt tình, bước lại gần và hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"

Tống Yên Kiều chưa kịp trả lời, nhưng bụng lại tự dưng kêu lên hai tiếng, khiến cậu cảm thấy hơi xấu hổ.

"Vậy đến nhà tôi ăn cơm nhé, ba tôi nấu ăn ngon lắm."

Tống Yên Kiều: "Được không?"

Hứa Thiệu Cùng gật đầu: "Được chứ."

Tống Yên Kiều cảm thấy hơi ngại khi đi ăn cơm ở nhà người khác, nên cậu chủ động đề nghị: "Vậy tôi giúp anh làm việc gì đó, đổi lại là có thể ăn cơm không?"

Hứa Thiệu Cùng thấy Tống Yên Kiều có vẻ ngượng ngùng, anh hiểu ngay, nếu cậu giúp một chút, chắc chắn sẽ làm cậu thoải mái hơn. Hứa Thiệu Cùng mỉm cười: "Được, vậy tối nay cậu đến nhà tôi nhé. Tôi dẫn cậu đi bắt ếch trâu**, cậu dám bắt không? Trong thôn chúng tôi có nuôi ếch trâu, bắt xong thì ngày mai đem đi bán."

(** Ếch trâu: loài ếch lớn đến từ Mỹ và trở thành món ăn đặc sản tại Trung Quốc)

【 A a a a, Kiều Bảo!!! Không được bắt ếch trâu!!! 】

【 Bảo bối, mẹ không cho con bắt đâu, con chỉ là một con Sóc Con, con sẽ bị ếch trâu ăn mất đấy! 】

【 Mẹ ơi, ai hiểu cho tôi, tôi sợ nhất là mấy con đó. A a a a!!! 】

【 Vợ ơi, chị không đồng ý để cưng chịu tội đâu mà! Bảo Bối, đừng bắt ếch trâu nha, cứ để chị giúp cưng bắt nhé, tay của vợ mà đi bắt thì không ổn đâu. 】

【 Bắt ếch trâu!! Tay không bắt ếch à? Doge Chạy chối chết. 】

【 Các cô... Thôi uống ly trà xanh cho mát nè. 】

【 Anh Lận, anh mau đến đây đi, Kiều Bảo vì ăn cơm mà không từ thủ đoạn, cậu ấy muốn đi bắt ếch trâu rồi! 】

Tống Yên Kiều đôi mắt sáng lên: "Được, ếch trâu, ăn ngon."

[Mình thích ăn ếch trâu!!! Ếch trâu đại nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!!!]

Sóc Con ngao một tiếng, đối với những con ếch trâu còn to lớn hơn nó, giống như một con mèo nhỏ, hơi thở dồn dập.

Cái đuôi lông xù thỉnh thoảng lộ ra, dáng vẻ như nó có thể ăn hết tất cả ếch trâu.

[Ếch trâu dễ thương như vậy, đương nhiên phải ăn luôn cho đã, để tôi ăn chúng vào miệng.]

Hứa Thiệu Cùng: "?"

Anh.... Có phải bị điên rồi không?

Không chỉ thấy Tống Yên Kiều im lặng không nói, còn thấy cả con sóc. Mà con sóc này lại muốn ăn luôn cả con ếch đồng to hơn nó.

【 Tác giả có chuyện muốn nói 】

Kiều Bảo: Ếch trâu mới đúng là cơm của sóc, chứ không phải mớ rau xanh kia.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận