Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 51: Cậu là người thông minh..





Tô Hoán vốn định đi tìm Tống Yên Kiều, nhưng vừa ra khỏi nhà chưa được 100 mét đã thấy không đi nổi.

Bên cạnh có một nhà đang tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Hơn nữa, chiều nay Tô Hoán ăn cơm chỉ vì nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều, nhưng giờ thì sức để đứng còn không có.

Cả đời Tô Hoán chưa bao giờ cảm thấy chán nản như lúc này. Thật sự thà không ăn còn hơn, một bát cơm chỉ có mấy lá cải khô, ăn xong mà cứ như ăn một cú lừa đau đớn.

Tô Hoán nuốt nước miếng, rất muốn mặt dày đi xin chút cơm ăn, nhưng lại cảm thấy không ổn.

Trong chương trình này, tất cả tiền bọn họ đều phải nộp lại cho tổ sản xuất, nên hắn cũng không thể dùng tiền mua đồ ăn được.

Đang nghĩ ngợi, Tống Yên Kiều đột nhiên từ trong nhà bước ra, đụng ngay ánh mắt của hắn.

Tô Hoán: "Kiều Bảo? Sao cậu lại ở đây?"

Tống Yên Kiều: "Tôi ra hái ít hành, chú Hứa bảo cần hành thái nhỏ để làm ếch om."

Tô Hoán: "..."

Được, được lắm, cả nhóm cứ lo Tống Yên Kiều ăn uống không đủ, sợ cậu trốn ra ngoài khóc lóc, ai ngờ cậu ấy ở đây ăn uống sung sướng, còn đứng cùng đầu bếp chính, trông có vẻ ăn đến quên trời quên đất.

Biết thế lúc đầu hắn đã chẳng đưa xu nào cho Tần Đức Minh, đi theo Tống Yên Kiều từ đầu thì hay rồi.

Tô Hoán: "Cậu ra đây rồi ăn chực ở đây luôn hả?"

Tống Yên Kiều chớp mắt, không tiếc lời khen ngợi: "Đúng thế, chú Hứa với dì Quý nấu ăn siêu ngon."

Tô Hoán càng thêm hâm mộ, đây là lợi thế của mấy người đẹp trai sao? Mới ra cửa đã tìm được chỗ ăn ké rồi.

Hắn thật sự muốn "hắc hóa", ghen tị đến phát điên.

Nhưng mà Tô Hoán cũng thấy hơi ngại khi nhờ Tống Yên Kiều dẫn mình đi ăn chung. Nếu đây là cơm nhà Tống Yên Kiều thì hắn còn dám, nhưng đây lại là cơm nhà người khác mà cậu ta đang ăn ké, nếu dẫn cả hắn theo thì không tiện lắm.

Tô Hoán: "Nhà họ có nuôi chó không? Cho chó ăn thì có thể chia phần tôi được không?"

Tống Yên Kiều: "Không có đâu."

Tô Hoán: "Vậy đồ ăn thừa của các cậu, có thể lén mang ra cho tôi không? Cậu cứ bảo là lấy cho mấy con chó hoang ăn."

Tống Yên Kiều: "..."

"Kiều Bảo, tìm được hành chưa?" Một giọng nói vang lên, Hứa Thiệu Cùng từ trong nhà bước ra, nhìn về phía em trai mới. Nhưng vừa ra đến nơi, anh đã nghe thấy đoạn đối thoại của Tô Hoán.

Hứa Thiệu Cùng: "..."

[Tuổi trẻ đúng là không có giới hạn, con người giờ còn tranh ăn với chó nữa hả?]

Tô Hoán & Hứa Thiệu Cùng: "..."

Tô Hoán cũng thấy hơi xấu hổ, liền xoay người định đi. Nhưng Hứa Thiệu Cùng quay sang hỏi Tống Yên Kiều: "Hai cậu cùng nhau tham gia chương trình à?"

Tống Yên Kiều: "Đây là đàn anh của tôi."

Hứa Thiệu Cùng: "Vậy bảo đàn anh của cậu vào ăn cùng đi, cũng đủ đồ ăn mà thêm một người nữa không sao đâu."

Chưa kịp để Tống Yên Kiều lên tiếng, Tô Hoán đã quay lại, mới đi ba bước đã ngoảnh đầu trở lại.

"Đúng rồi, tôi là đàn anh của Kiều Bảo đây. Giờ tôi có thể vào được không? Mấy người cần hành thì để tôi hái luôn cho!"

Trời ơi, chỉ cần nói mình là đàn anh của Tống Yên Kiều là có cơm ăn, biết thế đã nói lúc đầu rồi.

Hứa Thiệu Cùng: "..."

[Tô Hoán!!! Nhìn anh cứ như dân chạy nạn mười năm chưa được ăn bữa cơm nào tử tế!]

[Anh đúng là chỉ đợi câu này để vào ăn thôi đúng không?]

Lúc đầu, chú Hứa còn vui vì có thêm người tới ăn cơm.

Nhưng sau khi thấy "sức chiến đấu" của Tô Hoán, ông không thể ngăn khóe miệng mình co giật.

Canh thì bị Tô Hoán chan ngập bát, cơm thì ăn không ngừng, đến mức chính con trai của ông còn chưa ăn được bao nhiêu. Ông đành phải gắp thức ăn cho cậu con trai mình như đang tranh giành với hổ.

Tống Yên Kiều đứng bên cạnh, vừa nhìn vừa lắc đầu:

[Nhìn đứa con trai đói thành cái gì rồi kìa?]

[Đúng là nghiệp chướng mà.]

Chú Hứa: "Không lẽ tổ chương trình không cho các con ăn cơm à? Nếu vậy, hay con qua nhà chú làm việc, bên này tụi chú bao cơm luôn."

Tô Hoán cười gượng, đúng là đồ ăn ở đây ngon hơn đồ của tổ chương trình thiệt.

Hắn đúng là có hơi xiêu lòng.

Tô Hoán: "Cũng không phải không cho ăn, chỉ là khó ăn quá thôi. Có ai ăn nổi món rau cải úa đâu."

【 Tổ chương trình bị ném đá thảm thật, còn chú Hứa thì đúng là thật lòng. Nếu không muốn sống cảnh ăn chẳng no thì qua đây bán ếch trâu với chú đi. 】

【 Nhưng mà, đây chắc là lần khách mời ăn uống thảm nhất mà tôi từng thấy. 】

【 Nhìn thôi cũng biết Tần Đức Minh nấu ăn dở ẹt. 】

Tô Hoán: "Kiều Bảo, nếu cậu không có việc gì thì tôi về trước nhé. À, để tôi rửa cái chén xong rồi quay lại."

Tô Hoán cảm thấy mình không thể cứ ăn cơm nhà người ta mà không làm gì cả.

Nhưng chú Hứa đã nhanh tay hơn, bưng cái mâm đi mất: "Không cần đâu, con là khách mà, để chú làm cho. Cứ ở đây chơi thêm chút đi, các con cứ chơi, chú đi rửa chén."

[Chú Hứa, chắc là chú tiếc cái mâm đúng không? Chú sợ đàn anh của con đi rửa chén rồi tiện thể l**m sạch cái mâm đúng không?]

Chú Hứa quay sang tặng cho Tống Yên Kiều một ánh mắt tán thưởng, rõ là nghĩ của ông với Sóc Con nhà mình giống nhau như đúc.

Tô Hoán chột dạ quay đi chỗ khác. Hắn... Hắn chỉ nghĩ tới thôi, chứ hắn đâu có l**m thiệt đâu!

Hắn!!! Chắc chắn sẽ!!! Dùng nước rửa chén rửa thật sạch sẽ.

Tối 9 giờ, mọi người cùng nhau ăn bữa khuya, rồi ngồi ngoài sân hóng gió. Gió núi lạnh thoảng qua, con mèo con đang chơi đùa với con thỏ ở trong sân, mọi thứ yên bình và tuyệt đẹp.

Tống Yên Kiều nghĩ thầm, chờ đến ngày không phải làm việc nữa, cậu cũng muốn sống ở một nơi như thế này.

Mỗi ngày chỉ nằm dài, thức dậy thì phơi nắng. Ừm, tốt nhất là có một đầu bếp nấu ăn ngon nữa. Chỉ nghĩ thôi mà nước mắt hạnh phúc như muốn chảy ra từ khóe miệng.

Tô Hoán ghé lại gần Tống Yên Kiều: "Kiều Bảo, tôi không phải kiểu người hay chó l**m gì đâu."

Tống Yên Kiều: "???"

Tống Yên Kiều lập tức cảm thấy như vừa thả được một quả bom nặng khỏi lòng: [Không phải kiểu đó? Anh chắc chắn chưa? Nhìn anh hèn mọn vậy mà nói không phải chó theo đuôi hả?]

[Người ta đã chơi anh như một con chó, anh còn muốn tự nhủ là họ thích anh thật lòng, chứ không phải chỉ đùa giỡn với anh sao?]

Tô Hoán nghe thế không vui, liền mở điện thoại, bật WeChat ra: "Tôi có chó l**m đâu? Tôi không phải vậy, không tin thì xem lịch sử trò chuyện của tôi này."

Chú Hứa ở trong sân cùng Hứa Thiệu ở bên ngoài, một người không muốn rửa chén, một người vừa xem phát trực tiếp vừa đưa tiến độ ăn dưa cho Quý Thanh Trúc, đều xúm lại xem.

Hai người họ mở ra lịch sử trò chuyện:

【 Tô Hoán Hoán Hoán 】: Bé con, làm sao đây? Nhớ em quá.

【 Bé Con 】: Anh trai (mặt nhỏ đỏ bừng, đưa tay nhỏ xoa xoa mặt anh), anh nhớ bé thế này, bé chỉ muốn thơm anh một cái thôi.

【 Tô Hoán Hoán Hoán 】: Biết ngay mà, bé con thương anh nhất. Anh đây sẽ cố kiếm tiền mua kẹo cho bé nhé.

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Yên Kiều: [Xin lỗi, tôi không chơi trừu tượng nổi nữa. Phát hiện ở đây có hai người còn khiến tôi hết hồn hơn.]

[À không, phải nói là vài người mới đúng.]

[Xin lỗi, tôi sai rồi. Anh không phải kiểu người hay chó l**m, anh là người điên chính hiệu!]

Cả chú Hứa và Hứa Thiệu Cùng đều đồng loạt biến sắc, mặt giống như bảng pha màu, đủ loại màu sắc trộn lại đầy khó coi.

Chú Hứa: "Nếu mày dám yêu đương kiểu này, tao đá gãy chân mày luôn!"

Hứa Thiệu Cùng: "...."

Nếu anh mà yêu kiểu đó, chưa cần ba anh ra tay thì Quý Thanh Trúc đã đạp anh chết trước rồi.

Tô Hoán đầy nghi hoặc nhìn ba người: "Biểu cảm của mấy người vậy là sao? Mấy người có cần phải ghen tị tới vậy không?"

Sóc Con lập tức nhảy xa mấy mét, hai tai vung vẩy liên tục: [Không! Không! Không! Anh cứ nói đi, nói hết kiếp này, qua kiếp sau, rồi kiếp sau nữa, anh cứ nói thoải mái đi, đừng buông tay nhau, đừng làm khổ người khác nhé!]

Tống Yên Kiều thậm chí còn nhìn về phía con thỏ nhà Hứa Thiệu Cùng: [Thỏ con nhà anh Thiệu Cùng ơi, mau dùng chiêu "đóng băng ngàn dặm" mà lôi anh ta đi chỗ khác mau.]

Hứa Thiệu Cùng và chú Hứa điên cuồng gật đầu. Đúng rồi! Chuẩn rồi! Đừng có rời nhau ra rồi làm khổ người khác.

Tô Hoán: "...."

Tô Hoán cất điện thoại vào túi — cả thế giới này không ai hiểu được tình chuyện tình ngọt ngào của hắn. Thôi kệ, yêu đương là vậy mà, giống như uống nước, nóng lạnh tự mình biết, chỉ cần bé con tốt với hắn là được rồi.

Tô Hoán có chút buồn bã, nhiều lần định đưa Tống Yên Kiều xem lịch sử trò chuyện giữa hai người nhưng lần nào cũng bị từ chối.

Cả hai lại ở nhà Hứa Thiệu Cùng thêm nữa tiếng nữa rồi mới quay về.

Tần Đức Minh thấy hai người về thì không hài lòng lắm, vì trông Tống Yên Kiều có vẻ rất vui, thậm chí không có dấu hiệu đói bụng nào. Tần Minh Đức nghĩ mãi cũng không hiểu nổi tại sao.

Theo lý mà nói thì không hợp lý chút nào, Tống Yên Kiều cả tối chưa ăn gì mà sao vẫn vui vẻ như vậy. Rõ ràng là không bình thường.

Chắc là đói tới choáng váng rồi.

Dù biết điều đó không thể xảy ra nhưng Tần Đức Minh vẫn muốn tin rằng Tống Yên Kiều đang đói tới mức đầu óc mụ mị.

Tần Đức Minh: "Mai đi cấy lúa, ai cũng phải mang theo cơm trưa. Nếu hai người muốn tôi chuẩn bị cơm hộp cho thì nộp liền một xu cho tôi."

Ngày mai phải mang cơm là kế hoạch mà ban tổ chức đã lên lịch từ trước.

Khúc Bình Hạ: "..."

Muốn tiền tới phát điên rồi hả?

Khúc Bình Hạ: "Không cần, rau nấu với nước sôi thì ai mà không biết làm, tôi tự làm được."

Tần Đức Minh cười khẩy: "Cô biết nhóm bếp củi chắc? Nhìn cô là biết kiểu minh tinh chỉ biết trang điểm rồi, cô cũng biết hả? Tôi không có ý coi thường cô đâu..."

Tần Đức Minh đánh giá từ trên xuống dưới, nói là không coi thường, nhưng ý thì rõ ràng là vậy.

Khúc Bình Hạ muốn phản bác, nhưng thực ra cô không biết thật, tức đến mức không nói nên lời.

Tống Yên Kiều ở trong góc quan sát một lúc, rồi bất ngờ giơ tay: "Chị ơi, em biết nhóm bếp củi nè."

[Vừa mới học thôi, siêu dễ luôn, tôi làm được, tôi làm được, chỉ cần dạy một lần là biết ngay. Để tôi dạy cho chị Bình Hạ.]

[Chị Bình Hạ chắc chắn học một lần là biết thôi!]

Khúc Bình Hạ nghe xong, mặt mày dễ chịu hơn chút, liếc qua Tống Yên Kiều rồi quay sang lườm Tần Đức Minh: "Đáng đời anh không được Kiều Bảo thích."

Tần Đức Minh: "..."

Tống Yên Kiều dạy Khúc Bình Hạ cách nhóm lửa. Trong lúc này, Mầm Nhạc và Tô Hoán vui vẻ đề xuất cả hai người sẽ dùng xu để đổi lấy đồ ăn.

Tô Hoán đề nghị: "Hay mình làm chung đi. Tôi và Nhạc Nhạc chuẩn bị đồ ăn, Hạ Hạ nấu cơm. Cũng không cần nấu cầu kỳ, chỉ cần nấu một nồi nước sôi cho chín là mai mang đi được. Mình làm thêm ít thịt nữa, chắc chắn ngon hơn cái cải luộc hôm nay."

"Kiều Bảo hỗ trợ mấy việc lặt vặt, Hạ Hạ cũng chuẩn bị thêm một phần cho Kiều Bảo được không?"

Tô Hoán tiếp tục hỏi Khúc Bình Hạ. Khúc Bình Hạ bình tĩnh nhìn hắn: "Dạ được, anh Tô Hoán."

Tống Yên Kiều: "Mọi người không cần chuẩn bị cho tôi đâu, mọi người tự lo cho mình là được rồi."

"Nếu không còn gì nữa, tôi lên phòng ngủ trước."

Tô Hoán không nói thêm gì. Dù sao, Tống Yên Kiều cũng chẳng cần lo lắng. Tuy không biết nấu ăn, nhưng cậu ấy được nhiều người thích, chắc chắn sẽ có cơm mà ăn ngày mai thôi.

Tần Đức Minh nhìn nhóm người tự lực cánh sinh mà không vui chút nào. Trong lòng lại thầm ghi nợ Tống Yên Kiều một khoản, nghĩ rằng nếu không phải tại cậu ấy thì giờ mình đã có thể kiếm chút tiền từ mấy người này.

Tống Yên Kiều đúng là phiền phức, không những muốn đẩy Mạc Vũ Hâm đi, mà còn chẳng muốn để mình yên ổn.

Tần Đức Minh lườm mấy người bên trong, nghĩ bụng kệ bọn họ làm, dù gì chắc chắn cơm họ nấu cũng dở tệ. Sáng mai mình sẽ nấu một bữa thật ngon, để trưa mai họ phải thèm đến chết.

Tống Yên Kiều nằm trên giường, lần nữa quăng bài báo cáo dang dở ra khỏi đầu.

Cậu mở WeChat và bắt đầu chơi trừu tượng

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Body đang làm what ? Đã eat cơm chưa? Có miss tôi không? Dù sao thì tôi miss cậu. Có thể nào say (nói chuyện) với tôi một chút được không?

Lận Huyên nhận được tin nhắn đầu tiên của Tống Yên Kiều lúc 11 giờ đêm. Lúc đó, anh vẫn đang tăng ca.

Nhưng khi nhận được tin nhắn này, Lận Huyên mỉm cười, tựa như anh đã chờ đợi nó cả ngày.

【 Jiang 】: Body đang tăng ca.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh thảm thật đấy, đồng cảm với anh một giây. Anh cũng đồng cảm với tôi đi? Mai tôi phải dậy lúc 6 giờ sáng, giờ chỉ còn bảy tiếng để ngủ.

【 Jiang 】: Sao khổ thế? Body đừng làm việc quá sức, không thì body lại mệt đến kiệt sức.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nhưng mà hôm nay tôi ăn được bữa siêu ngon luôn ấy!!!

Lận Huyên: "..."

Thế giới này sao lại có nhiều người nấu ăn ngon đến vậy? Anh vừa lo không có ai nấu cơm, sợ Tống Yên Kiều sẽ bị đói. Lại vừa sợ người khác nấu ăn ngon quá, khiến Tống Yên Kiều vui đến quên trời quên đất.

Anh phát hiện ra rằng, cái ưu điểm duy nhất là biết nấu ăn của mình dường như chẳng còn gì đặc biệt nữa.

Có vẻ ngoài việc kiếm tiền, anh chẳng có tài gì nổi bật.

Lận Huyên nghiêm túc suy nghĩ xem mình có nên đi học thêm lớp nấu ăn nào đó không.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Tôi mệt quá, Khương Khương, tôi đi ngủ đây.

【 Jiang 】: Được rồi, cậu ngủ đi.

【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Thần xin lui xuống, mong rằng công chúa của thần tự biết chăm sóc bản thân. Thần một khi lui, là lui cả đời. Tội thứ nhất: Gặp ngài; Tội thứ hai: làm phiền ngài; Tội thứ ba: bên cạnh ngài; Tội thứ tư: ngắm ngài; Tội thứ năm: nghĩ về ngài; Tội thứ sáu: lo lắng cho ngài; Tội thứ bảy: bảo vệ ngài; Tội thứ tám: chăm sóc ngài; Tội thứ chín: thương ngài; Tội thứ mười: yêu ngài. Mười tội đã đủ, thần tội đáng chết muôn chết thần xin cáo lui.

Lận Huyên: "..."

Lật ngược trời đất, Tống Yên Kiều dám diễn kịch với anh thế này.

Tống Yên Kiều gửi xong tin nhắn, buông điện thoại, rồi ngủ luôn.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức reo đúng giờ.

【 A a a a a, Bảo Bảo, sao cưng lại dùng cái tiếng kèn xô na vỡ để làm báo thức vậy hả? Cưng định tiễn hết mấy chị đây đi luôn à? 】

【 Hiểu rồi, Tống Yên Kiều chắc không muốn dậy sớm nên mới để tiếng chuông này. 】

【 Không đâu, có lẽ là, lúc Kiều Bảo không chịu dậy sớm thì chỉ bật chuông báo thức, còn nếu không thì chúng ta cũng chẳng nghe thấy chuông này đâu. 】

Tống Yên Kiều rửa mặt xong, hai tay buông thõng, bước xuống lầu như một xác sống.

Sáng sớm trên núi, sương mù mỏng manh trôi lững lờ, mấy nhà sớm dậy nhóm bếp củi, làn khói mỏng từ bếp tỏa ra trong không khí thoang thoảng mùi thơm của cây thông.

Vì sương mù bao phủ, tầm nhìn cũng không được rõ lắm.

Mọi thứ đều bình yên tĩnh lặng.

Nếu không để ý tới sóc con đang cos xác sống trong sân.

Tần Đức Minh dậy sớm chuẩn bị cơm, vừa quay người đã thấy trong màn sương mờ mờ là một cái xác đứng lù lù.

Tần Đức Minh hoảng hồn, suýt nữa ngã quỵ, vội nhắm chặt mắt.

Miệng lầm bầm liên tục, "Trừ tà lui đi!!! Nam mô a di đà phật!!! Thích Ca Mâu Ni phù hộ con,... đi lạc căn, ma ha trát na nha, ba tư ba lạc căn, a a a a a a......... tự ma..."

Khi mở mắt ra lần nữa, "xác sống" đã biến mất, làm Tần Đức Minh càng sợ hơn.

【 Cái quái gì thế này? Trừ tà đuổi xác à? 】

【 Kiều Bảo, cậu... cậu thật sự âm u quá. 】

【 Cuộc sống vốn đã chán, sóc cũng phải cosplay thành xác sống. 】

【 Tống Yên Kiều mà dậy sớm thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt. 】

【 Sáng sớm bật livestream mà tưởng mình nhầm chương trình. 】

【 Tần Đức Minh chắc sắp bị dọa chết rồi. 】

【 Dọa kiểu này ai mà chịu nổi? Nhắm mắt lại thì "xác sống" còn ở đó, mở mắt ra thì lại biến mất. 】

【 Thật sự điên rồ, sáng sớm nhìn thấy Tống Yên Kiều cosplay xác chết, còn Tần Đức Minh thì đọc chú kèm với la hét. 】

Hứa Thiệu Cùng và Quý Thanh Trúc đứng ở ngoài cửa chờ Tống Yên Kiều. Nhìn thấy Tống Yên Kiều đưa tay đi về phía họ, cả hai người đều ngẩn người, thậm chí có khoảnh khắc nghĩ đến việc đưa Tống Yên Kiều đến tiệm vàng mã trong làng để kiểm tra.

Mãi đến khi Tống Yên Kiều gọi họ hai tiếng, họ mới hiểu ra rằng cậu dậy quá sớm, đang đưa hai tay ra phía trước để dò đường.

Hứa Thiệu Cùng và Quý Thanh Trúc nhìn nhau. Từ ánh mắt đối phương, cả hai đều hiểu ý nghĩ của nhau.

Quý Thanh Trúc — Em ruột của anh đấy.

Hứa Thiệu Cùng— Em ruột của em á.

Quý Thanh Trúc —Hả?

Hứa Thiệu Cùng — Thôi được rồi, em ruột của anh.

Nhưng mà, sau khi lên núi, trạng thái của Tống Yên Kiều tốt lên không ít. Cậu chỉ tập trung nhặt rất nhiều nấm, có một cái nhặt một cái không nói tiếng nào.

Hai người phía trước đang yêu đương, còn Tống Yên Kiều phía sau lại đang nhiệt tình biểu diễn: [Sóc Con đi hái nấm, đeo một cái sọt tre lớn, sáng sớm chân trần đi khắp rừng cây và đồi núi, cậu ấy hái nhiều nấm nhất... đến mức cái sọt nhỏ như dù cũng đầy ắp.]

[Đầy sọt sọt sọt sọt sọt lý đầy sọt lý đầy, đầy sọt sọt sọt sọt sọt lý đầy sọt lý đầy, đầy sọt sọt lý đầy sọt sọt lý đầy sọt sọt lý đầy sọt sọt lý đầy sọt sọt sọt lý đầy]

Hai người phía trước vốn dĩ đang nắm tay, nhưng trong đầu lại chỉ toàn là câu "Đầy sọt sọt sọt sọt sọt lý đầy sọt lý đầy" của Tống Yên Kiều.

Đúng là tê liệt hết cả người.

Mối tình này không thể tiếp tục được, khi mà bên cạnh lại có một "kênh trẻ em" khiến họ cảm thấy việc yêu đương ở đây chẳng khác gì dạy hư Sóc Con.

Hai người ngoan ngoãn hái Bản Lam Căn, rồi tiếp tục nhặt nấm.

Lúc Tống Yên Kiều quay về, còn nghe thấy Tần Đức Minh đang khoa chân múa tay kể với mọi người chuyện sáng nay gặp quỷ.

Tống Yên Kiều tò mò lại gần: "Quỷ gì vậy?"

Sóc Con cũng tò mò muốn nghe.

【 Kiều Bảo, cưng còn tò mò là quỷ gì à? Quỷ là cưng đấy!!! 】

【 Kiều Bảo, cưng còn không biết xấu hổ hỏi nữa, cưng sắp dọa người ta chết khiếp rồi. 】

Tần Đức Minh không thèm để ý đến Tống Yên Kiều, tiếp tục kể chuyện sáng nay gặp quỷ đến mức khô cả miệng: "Sáng nay tôi dậy lúc 6 giờ đúng không? Tôi nhóm lửa nấu cơm, nhìn ra sân thì thấy có quỷ..."

Tống Yên Kiều nhích lại gần hơn, nghe thấy câu tiếp theo: "Hắn duỗi thẳng hai tay, từ trong nhà đi ra cửa."

Tống Yên Kiều: "..."

Tống Yên Kiều chột dạ, vội vàng rút lui, trông chẳng khác nào một con sóc nhỏ hoảng hốt.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người lập tức hiểu ra có chuyện gì.

Tô Hoán khẽ cười: "Tôi thấy cậu nhát gan thật đấy. Làm gì có quỷ nào, chắc cậu nhìn nhầm thôi?"

Tần Đức Minh đáp: "Tôi không hề nhìn nhầm!"

Tô Hoán nhìn Tống Yên Kiều đang chột dạ lẩn trốn. Tần Đức Minh theo ánh mắt Tô Hoán nhìn sang, kết quả thấy ngay bóng dáng Tống Yên Kiều, lập tức tỉnh ngộ: hóa ra Tống Yên Kiều vừa từ ngoài trở về.

Nhưng rõ ràng lúc 6 giờ sáng, ngoài "con quỷ" ra, gã không thấy ai khác. Nếu không phải Tống Yên Kiều thì còn ai nữa?

Mặt Tần Đức Minh càng khó coi hơn. Nếu thật sự là quỷ thì không nói làm gì, nhưng bây giờ lại là Tống Yên Kiều, chẳng phải sẽ có khối người bảo gã nhát gan sao?

"Tống Yên Kiều!!!"

"Cậu dám sáng sớm giả quỷ dọa người, cậu đúng là..." Tần Đức Minh chỉ thẳng vào Tống Yên Kiều. Chỉ cần nhớ đến mấy câu mình nói khi nãy, gã cảm thấy ngón chân muốn đào xuống đất vì xấu hổ.

Hóa ra gã lại bị Tống Yên Kiều chơi một vố.

Tống Yên Kiều từ từ quay đầu lại: [QAQ, tôi sai rồi. Nhưng tôi không cố ý, anh đừng hung dữ với một cái... xác sống như vậy!]

"Người sống là quỷ tập sự, ch·ết đi là quỷ trưởng thành. Vậy nên, bản chất tôi đã là quỷ rồi."

"Sao tôi lại không tính là quỷ chứ?"

Mọi người: "..."

Tống Yên Kiều còn bước thêm vài bước về phía Tần Đức Minh, chỉ vào quầng thâm mắt của mình: "Anh nhìn chỗ này, đây không phải quầng thâm, đây là thi đốm. Gần đây tôi hơi mập lên một chút, nhìn như người khổng lồ vậy. Qua vài ngày nữa tôi sẽ gầy lại, đó là quá trình phân giải. Sáng nay tôi hành động chậm vì toàn thân hơi cứng đờ."

"Tôi đã là xác sống, anh nhường tôi một chút đi. Thôi được, nếu anh không tha thứ thì thôi. Xác sống vốn dĩ không có tình yêu mà."

Tần Đức Minh: "..."

Tần Đức Minh chỉ vào Tống Yên Kiều: "Cậu... cậu... thần kinh à?"

Tống Yên Kiều chớp chớp mắt: "Sao anh biết?"

Tần Đức Minh: "......"

【 Kiều Bảo, cưng......】

【 Thật ra tôi lại bị Tống Yên Kiều thuyết phục rồi. 】

【 Vậy thì, bảo bảo cưng là một con Sóc con quái quỷ phải không? 】

【 Vậy thì tôi thích Sóc Con thì được coi là gì? 】

【 Trước đây là yêu quý động vật nhỏ, giờ lại là yêu thích xác sống. 】

【 Thật sự mà nói, tôi là kiểu người thích chơi những trò nghịch ngợm, mỗi lần nhìn thấy vợ luôn làm những hành động mà tôi đã biết trước, cậu ấy là một tên thần kinh, mỗi lần cảm thấy cậu ấy quá điên rồ, thì cậu ấy lại dùng gương mặt xinh đẹp kia để đánh một đòn tấn công sắc bén vào tôi. 】

[Vậy nên so với cái chết lâu dài, thời gian sống thật ra rất ngắn, vì thế muốn chết cũng là một loại nỗi nhớ quê nhà.] Tống Yên Kiều tiếp tục trong lòng nói những điều chưa kịp nói xong.

Mọi người: "......"

Có lý.

Có chút hoài niệm về quê hương.

---

Người dẫn chương trình đứng trước một mảnh đất rộng hơn hai mươi mẫu.

"Bên ngoài ruộng có nước, hôm nay nhiệm vụ chính của mọi người là cấy mạ, tất nhiên có thể mọi người không quen thuộc lắm, vì vậy chúng tôi sẽ mời dân làng quê nhà đến hỗ trợ mọi người, họ sẽ dạy cách cấy mạ và cũng sẽ là đồng đội tham gia thi đấu của mọi người."

"Đội đầu tiên cấy xong hai mẫu đất, sẽ nhận được năm xu thưởng, đội thứ hai hoàn thành sẽ nhận bốn xu thưởng, đội cuối cùng chỉ có một xu thôi."

"Mọi người phải cẩn thận lựa chọn đồng đội cho mình nhé, tất nhiên mọi người cũng phải nghĩ cách thuyết phục đồng đội của mình, chỉ có vậy họ mới quyết định tham gia đội với mọi người."

"À, nhắc nhẹ một chút, chân thành là quan trọng nhất, đừng chỉ nghĩ đến kỹ thuật."

Nói xong, người dẫn chương trình mời năm người dân làng lên.

Tống Yên Kiều liếc mắt một cái là thấy người anh trai vừa mới nhận của mình – Hứa Thiệu Cùng.

Tần Đức Minh cũng liếc mắt một cái thấy Hứa Thiệu Cùng và gã thật sự xác định là phải chọn Hứa Thiệu Cùng, vì Hứa Thiệu Cùng rõ ràng là kiểu người có sức lực rất tốt.

Tần Đức Minh cũng rất tự tin rằng Hứa Thiệu Cùng sẽ chọn cùng đội với mình, gã chủ động đi đến gần Hứa Thiệu Cùng: "Chào cậu, tôi cấy mạ rất giỏi, tôi không giống như bọn họ, toàn mấy người hoàn toàn không có kinh nghiệm."

Tần Đức Minh còn có chút ý tứ gì đó, chỉ nhìn những người khác rồi liếc mắt một cái: "Tôi tin rằng cậu là người thông minh, cậu sẽ chọn tôi, chúng ta có thể cùng nhau giành được giải nhất."

Nói xong câu này, Tần Đức Minh cảm giác như đã nắm chắc phần thắng.

Ai lại không muốn giành giải nhất chứ? Mà chỉ cần đi theo gã thì chắc chắn sẽ giành giải nhất.

Hứa Thiệu Cùng chắc chắn sẽ không chọn Tống Yên Kiều, mới sáng sớm đã giả thần giả quỷ.

Tần Đức Minh còn không quên liếc mắt về phía xa, nhìn thấy Tống Yên Kiều đang đứng đấy.

Xác sống ngốc nghếch, chắc chắn sẽ là người cuối cùng được chọn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận