[Nhưng mà, anh nói chuyện với một hai ba bốn năm sáu người gì đấy.]
Tô Hoán: "......?"
Đây có phải tiếng người không? Hắn hỏi thật, đây có phải tiếng người không?
Khúc Bình Hạ: "......"
Hai từ duy nhất để diễn tả tình hình — — k*ch th*ch!
Tô Hoán không tin nổi những gì Tống Yên Kiều đang nghĩ trong đầu, nhưng Khúc Bình Hạ thì hoàn toàn tin. Cô ấy thậm chí còn bắt đầu đếm từng người một.
Khúc Bình Hạ: "Nhìn đôi mắt này xem. Một bên là mắt đào hoa, bên còn lại là mắt phượng. Không phải là hai người à?"
"Còn cái kiểu trang điểm này, thêm một người nữa là ba."
"Đôi tay này, nhìn cái là thấy không hợp lý, bốn người."
"Rồi cái này nữa, anh ơi, bạn gái anh để lộ xương quai xanh, trên chút nữa là yết hầu đúng không? Năm người à?"
Tống Yên Kiều gật đầu điên cuồng: [Đúng vậy luôn, cả phòng ký túc xá nam!!! Người thứ sáu là cái người hay giả giọng và tám chuyện với anh. Họ đổi ca để nói chuyện với anh!!! Người mỗi ngày nói chuyện với anh đều khác nhau.]
Tô Hoán: "......"
Tô Hoán vẫn cố chấp tự biện minh: "Con gái cũng có thể có yết hầu mà. Cô ấy chỉ là quá gầy, sau này tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, để cô ấy tăng cân một chút."
Aaaaa!!! Không thể nào! Không thể nào là thật được! Hắn không chịu nổi, thật sự không chịu nổi!
Cả người vốn rất thờ ơ như Mầm Nhạc cũng không thể tin nổi. Cái vụ này càng nghe càng phi lý.
Không nhịn được, nhóc ấy ngồi xuống cạnh Tống Yên Kiều và tiếp tục hóng chuyện.
Lúc đầu, nghe Tống Yên Kiều nói có sáu người thay nhau nói chuyện với Tô Hoán, Mầm Nhạc đã thấy đủ kỳ quặc.
Nhưng giờ nghe chuyện cả phòng ký túc xá nam đều góp mặt, nhóc mới biết thế nào là quá sức tưởng tượng.
Tô Hoán ngồi co ro tự cô lập ở góc phòng: "Mấy người đừng nói nữa, tôi không muốn nghe."
Tống Yên Kiều ngồi yên cạnh Tô Hoán, ngoài miệng không nói gì k*ch th*ch thêm, nhưng trong lòng thì vẫn âm thầm vui vẻ chọc ghẹo hắn.
[Toi rồi, kiểu này là yêu đồng giới vào thứ ba, thứ năm, thứ bảy, còn hai tư sáu thì quay lại yêu con gái, cuối tuần uống cháo gà để điều chỉnh tâm lý.]
[Hoán Hoán, kiểu người hay động lòng như anh thì dễ thành nhân vật bị giày vò nhất trong mấy truyện HT* đấy.]
(*Hoàng văn: Ừm... Lại H đấy)
Khúc Bình Hạ gật đầu lia lịa. Đúng rồi, chính xác là như vậy. Cô nhìn là biết ngay kiểu này.
Khúc Bình Hạ thậm chí muốn bắt tay Tống Yên Kiều để khen ngợi, nhưng vừa nhìn lên...
Tống Yên Kiều thế này, hình như... ừm... ừm...
Thôi, cô quyết định không nói nữa. Nói ra chắc Tống Yên Kiều sợ chết mất. Cô vẫn muốn tiếp tục hóng chuyện.
Tô Hoán: "......"
Không thể nào, chắc chắn sự thật không phải như vậy.
Tô Hoán: "Tôi sẽ gặp cô ấy ngay bây giờ."
Tống Yên Kiều nghiêng qua: "Anh thật sự muốn đi gặp cô ấy?"
[Nhìn mà xem, cả phòng bọn họ đều rất thích anh, tôi sợ anh có đi mà không có về.]
Tô Hoán rùng mình: "Không có đâu, tôi sẽ nói đi gặp cô ấy ngay lặp tức."
【 Tô Hoán Hoán Hoán 】: Có muốn gặp mặt không bé?
【 Bé Con 】: Anh muốn đến gặp em sao? Hay để em đến gặp anh?
Đối phương gửi tới vài bức ảnh kèm lời nhắn: 【 Bé Con 】: Anh thích bức ảnh nào, phong cách nào, em có thể trang điểm theo phong cách đó.
Lúc mở những bức ảnh, tay Tô Hoán run rẩy không ngừng.
[Hay lắm, sáu bức ảnh, chọn ảnh nào thì người đó sẽ đến gặp anh.]
Tô Hoán đếm rõ ràng, chỉ có năm bức ảnh. Sắc mặt hắn tươi tỉnh hẳn, chỉ có năm, không phải sáu. Tống Yên Kiều đã nói sai.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, lời Tống Yên Kiều lại khiến tim hắn thắt lại.
[Ồ không đúng, là năm bức ảnh, còn có một giọng nói nữa.]
Quả nhiên, đối phương gửi thêm một đoạn giọng nói: 【Vậy anh thích giọng của em hơn đúng không?】
Tô Hoán: "......"
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Đàn anh thích ai thì phải thích tất cả con người của người ta, mau nói anh thích hết đi."
Tô Hoán: "......"
Rõ ràng hắn không tin lời Tống Yên Kiều, nhưng giờ hắn lại cảm thấy như bị đẩy thẳng xuống hố lửa.
[Kiểu này là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Hoán Hoán, mạnh mẽ lên, có gì tự mình gánh.]
Tô Hoán: "......"
Tống Yên Kiều nói đúng, dù thế nào đi nữa, hắn phải tự mình đi xem. Dù có bị lừa, hắn cũng phải xem thử là ai lừa mình.
【 Bé Con 】: Vậy anh muốn chúng ta gặp ở đâu?
【 Bé Con 】: Hay là để em đến gặp anh, bé không muốn anh vất vả.
Tô Hoán: "Ngày mai tôi sẽ đi gặp. Thành công thì gọi là Hoán Hoán, thất bại thì gọi là......"
Trong lòng Tống Yên Kiều lặng lẽ bổ sung: [Gọi là Tiểu Thất.]
Tô Hoán: "Thất bại thì tính sau."
【 Được rồi, chuyện này mị phải hóng đến cùng, ngày mai bọn mị sẽ đi theo anh xem mặt. 】
【 Hoán Hoán, hy vọng anh vẫn giữ được cái tên này vào ngày mai. 】
【 Em sợ ngày mai tên anh sẽ là Hoán Hoán —— nhớ bảo vệ chặt "cúc hoa" của mình. 】
【 Ủa ê!! Ngày mai Hoán Hoán đi gặp mặt rồi không làm ruộng nữa, Hoán Hoán không làm ruộng thì tôi xem gì đây? 】
【 Hoán Hoán: Tôi đi tham gia show giải trí, không phải đến làm trâu làm ngựa.】
【 Ngày mai mọi người nghỉ một ngày đi, dù sao định sẵn là nhóm chúng ta chỉ nấu cơm, tám chuyện linh tinh, ấm áp bên nhau. Nhưng nếu ăn dưa cũng không phải không được. 】
Tống Yên Kiều chớp mắt: "Mai tôi đi với anh."
Khúc Bình Hạ cùng Mầm Nhạc sôi nổi giơ tay: "Tôi/Em cũng đi, tôi/em cũng đi, bọn tôi/em đi bảo vệ anh."
Tô Hoán run rẩy đồng ý rồi hẹn giờ với mọi người. Sau đó, Tô Hoán lên lầu, hơi đau đầu, muốn ngủ mà không ngủ được.
Trước khi ngủ, Tống Yên Kiều vẫn tiếp tục trò chuyện phiếm với người bạn trừu tượng của mình.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, tôi kể anh nghe chuyện này nè.
Lận Huyên: "?"
Lận Huyên nghe Tống Yên Kiều nói thao thao bất tuyệt, quả nhiên, Tống Yên Kiều ở đâu thì ở đó có náo nhiệt.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Anh có biết câu chuyện này dạy chúng ta điều gì không?
【 Jiang 】: ?
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nếu quá trong sáng thì sẽ bị người khác chơi đùa. Nói một hai câu thì có thể bị trêu chọc, nhưng nếu nói nhiều hơn thì chính anh sẽ trêu lại họ.
【 Jiang 】: ...
Đúng là một kiểu ngụy biện kỳ cục.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Khương Khương, sao anh không nói gì?
Lận Huyên: "..."
Thật ra là đang nghĩ không biết Tống Yên Kiều muốn nói đến đâu.
【 Jiang 】: Tôi nghĩ trong sáng cũng tốt mà. Tất nhiên, nếu cậu không thích thì cứ xem như tôi chưa nói gì.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Trong sáng thì tốt cái gì mà tốt!!!
Lận Huyên tiếp tục im lặng.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Trong sáng thì làm sao mà bằng vàng được. Chúng ta phải giống vàng ròng, thế mới đỉnh!!!
【 Jiang 】: Cái này tôi đồng ý. Ai mà tặng cậu nhiều vàng ròng nhất, người đó chắc chắn thích cậu nhất.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Chuẩn.
Hai người cứ thế mà trò chuyện, lúc thì nói về tiền, lúc lại nói đến tình yêu, kiểu gì cũng tràn đầy không khí thoải mái.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, Tô Hoán đã gọi mọi người dậy. Chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là hắn ngủ không được thôi.
Chỗ họ sắp đến là một thành phố cấp 1 gần một ngôi làng nhỏ. Khi Tô Hoán vừa nhắc đến, bên kia lập tức tỏ ra vui mừng, bảo rằng mình cũng đang ở gần đó.
Trong quán ăn, Tô Hoán ngồi riêng một bàn, còn Tống Yên Kiều, Khúc Bình Hạ và Mầm Nhạc ngồi chung một bàn.
Tống Yên Kiều vẫn không yên tâm để Tô Hoán ngồi một mình, nhất là khi sáu người kia có vẻ hơi b**n th**.
Chắc là bọn họ sẽ không làm gì tổn thương Tô Hoán đâu, nhưng hình như cũng chẳng thân thiện lắm.
Khi sáu người cùng bước vào, radar của Tống Yên Kiều lập tức reo lên: [Đến rồi, đến rồi, tên đó còn dẫn theo năm thằng bạn cùng phòng nữa.]
Mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa, bao gồm cả Tô Hoán.
Đi ở giữa là một "cô gái" mặc đồ nữ, còn lại đều là con trai. Người ở giữa trang điểm ngọt ngào dễ thương, nếu không tính chiều cao 1m79, thì nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Tô Hoán nhìn không chớp mắt. Trời ạ, đây chính là bảo bối của hắn!!!
Tống Yên Kiều che mặt: [Thôi được rồi, Hoán Hoán, tôi thấy anh có vẻ mê mẩn rồi đấy.]
[Hoán Hoán không trong sáng, hóa ra là anh nói dối đúng không?]
Khúc Bình Hạ thì thầm: "Cái cô nhóc đáng ghét kia, ăn mặc cũng chảnh thật."
Ngoài "em gái ngọt ngào" cao 1m79, những người còn lại đều cao trên 1m80, mỗi người tựa như đều có thể làm người mẫu.
Tô Hoán: "..."
Hắn không phải!!! Thật sự không phải!!! Tin hắn đi!
Tô Hoán: "Bảo bối, sao em dẫn theo nhiều người thế? Đây đều là anh trai của em à?"
"Em gái" ngọt ngào ở giữa mỉm cười: "Đúng vậy, họ không yên tâm để em đi một mình. Anh ơi, anh không để bụng đúng không?"
Tô Hoán kiên quyết phủ nhận trong lòng. Đây có phải giả giọng gì đâu. Chắc là Tống Yên Kiều thỉnh thoảng nhầm lẫn một chút cũng bình thường thôi đúng không?
Tô Hoán nóng bừng cả mặt, không nhận ra ánh mắt của mấy chàng trai xung quanh nhìn mình có gì lạ.
"Em gái ngọt ngào" nói: "Anh ơi, em đưa tiền cho anh sao anh không lấy? Chẳng lẽ anh không thích em?"
Tô Hoán: "Đương nhiên là không phải. Anh nhận được tấm lòng của em là đủ rồi. Làm sao mà mặt dày đến mức nhận tiền của em chứ."
Một chàng trai khác lên tiếng: "Anh cứ lấy đi. Em ấy có tiền, em ấy vui vẻ khi đưa tiền cho anh tiêu mà."
Tống Yên Kiều: "..."
[Mấy người họ đều muốn tiêu tiền cho Tô Hoán à?]
[Nhìn thì có vẻ là một "em gái ngọt ngào" đấy, nhưng khí chất bộc lộ ra còn mạnh mẽ hơn mấy người còn lại nữa.]
Tô Hoán: "..."
Mặt Tô Hoán đỏ bừng, không phải như vậy đâu!
Khúc Bình Hạ nhắm mắt lại, chịu không nổi. Thật sự không biết nói gì nữa, đúng là tình yêu làm con người mù quáng. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài thôi, cả hồn đã bay mất, đừng nói đến chuyện nhìn ra chút cốt cách đàn ông gì ở đây.
Tô Hoán cảm giác có ai đó đang cố tình cọ chân mình. Nghĩ rằng đó là "bạn gái" của mình nên hắn chẳng để ý.
Mấy người khác ở xa chỉ biết trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi chuyện xảy ra. Không ai dám xen vào. Một người cọ chân một chút thì có sao đâu?
Khúc Bình Hạ đẩy khoai tây chiên đến trước mặt Tống Yên Kiều, đút cho Sóc Con ăn: "Ăn đi, Kiều Bảo."
Tô Hoán trong lòng rối bời, chẳng nghe được gì nữa.
"Em gái ngọt ngào" đột nhiên đứng dậy: "Em ra ngoài một chút. Anh cứ ở lại nói chuyện với các anh của em đi."
Tô Hoán đương nhiên nghe gì làm nấy, gật đầu lia lịa. Dù không có đề tài cũng cố tìm chuyện để nói với mấy người khác.
Nhưng dần dần, Tô Hoán cảm thấy không ổn lắm. Bạn gái mình đã đi rồi, nhưng dường như vẫn có ai đó đang cọ chân hắn.
Giống như.... Vẫn có người đang cọ chân Tô Hoán không ngừng!
Chẳng lẽ đúng như những gì Tống Yên Kiều nghĩ sao?
Sắc mặt Tô Hoán thoáng cứng lại, theo bản năng nhìn về phía bàn của Tống Yên Kiều.
Tống Yên Kiều đang cắn ống hút, đôi môi ướt át lấp lánh dưới ánh sáng. Tô Hoán nhìn chằm chằm Tống Yên Kiều, trong lòng gào thét: Mẹ nó! Hắn bị điên rồi!!? Mới không nghe theo tiếng lòng của Tống Yên Kiều!?
Aaaaaa!!!
Làm sao một người con trai có thể vừa trong sáng lại vừa đầy quyến rũ đến thế này? Tống Yên Kiều chính là ví dụ sống động bày ra ngay trước mắt hắn!
Nếu mặc cho Tống Yên Kiều một chiếc váy, bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ cậu ấy là một cô gái ngọt ngào.
Tống Yên Kiều cúi đầu: [Tên đàn anh ngốc nghếch này hình như phát hiện ra gì đó rồi.]
Cả bàn theo ánh mắt của Tô Hoán nhìn sang, thấy một chàng trai xinh đẹp đang cắn ống hút. Đôi mắt trong veo như mèo con, hàng mi dày run rẩy như lông quạ, tự như đang chạm vào trái tim người nhìn.
Lúc này, động tác cọ chân Tô Hoán bất ngờ dừng lại.
Một người đàn ông: "Đó là bạn của anh à?"
Tô Hoán: "...."
Tin tốt: Có lẽ anh không gặp nguy hiểm nữa.
Tin xấu: Tống Yên Kiều có vẻ đang bị chú ý.
Tô Hoán lắc đầu điên cuồng. Dù bản thân có tiêu đời, hắn cũng không thể kéo Tống Yên Kiều xuống nước.
Tô Hoán: "Không phải. Cậu ấy không phải bạn tôi. Chỉ là người qua đường thôi. Tôi không quen biết cậu ấy."
Một người đàn ông vẫn không ngừng liếc mắt về phái Tống Yên Kiều, giọng nói đầy tiếc nuối: "Tôi tưởng anh nhìn cậu ấy vì cậu ấy là bạn anh. Nếu là bạn, chút nữa tụi mình còn có thể rủ đi chơi chung"
Tô Hoán: "Không chơi đâu. Tôi phải về sớm, mẹ tôi kêu tôi về ăn cơm."
Người đàn ông kia: "Gấp gì? Lần đầu gặp mặt mà sốt sắng đòi về nhà à?"
Tô Hoán: "Không về nhà thì làm gì? Tất nhiên là phải về nhà rồi. Gặp mặt xong thì nên về nhà với mẹ chứ."
Người đàn ông bỗng cười khẽ: "Không phải chứ. Chẳng phải anh nói thích chúng tôi lắm sao? Anh nói là thích tất cả chúng tôi luôn mà, sao không ở lại thêm chút nữa? Ai đi gặp mặt với người mình thích mà không..... Đi thuê phòng?"
Vài người xung quanh liếc nhìn đầy ám muội.
"Yêu đương là điều anh muốn nói với chúng tôi, giờ lại định chạy hả? Từng câu từng chữ của anh đều gọi bảo bối kia kìa."
Tô Hoán lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, ước gì mình biến mất ngay tức thì.
Hắn phải về nhà!
Tô Hoán vội vàng đứng dậy: "Tôi đi trước."
Nhưng lại bị người khác nắm lấy tay: "Đừng đi mà."
Tống Yên Kiều thấy tình hình không ổn: [Chết rồi, bắt đầu chiến dịch bảo vệ Hoán Hoán, thề sống chết bảo vệ cúc hoa.. của Hoán Hoán.]
Tô Hoán: "......"
Bên cạnh, hai người khác cũng đã chuẩn bị sẵn. Trong khi mọi người không ai nhận ra chuyện gì đang xảy ra, Tống Yên Kiều cầm ngay ly nước trái cây tạt thẳng vào mặt đối phương, Khúc Bình Hạ cũng lấy cái túi lao vào đánh, còn Mầm Nhạc thì nhắm mắt nhắm mũi vung tay loạn xạ.
Tô Hoán kịp phản ứng cũng tham gia vào trận chiến. Trong phút chốc, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Chờ mọi người bình tĩnh lại thì thấy bị đưa thẳng tới đồn cảnh sát.
Tống Yên Kiều nép sau lưng Khúc Bình Hạ.
Chú cảnh sát đang giảng giải răng đe: "Ẩu đã đánh nhau, có chuyện gì không thể nói chuyện đàng hoàng với nhau à?"
Người đối diện lập tức lên tiếng: "Bọn tôi đâu có đánh nhau, tụi tôi toàn bị đánh thôi. Chú cảnh sát, chú nhìn mặt tôi đi, bị bọn họ cào ra thế này đây."
Rồi gã chỉ tay về phía góc, nơi Tống Yên Kiều đang đứng: "Cậu kia không đánh đâu, cậu ta chỉ tạt nước vào mặt tôi, mà còn là nước cậu ta đã uống qua. Tôi nghi cậu ta thích tôi."
Tống Yên Kiều: "?"
Khúc Bình Hạ thì thầm với Tống Yên Kiều: "Xong đời, Kiều Bảo, cậu chỉ tạt hắn ly nước thôi mà hắn nói mê sảng rồi."
[Lời chị nói tôi không dám đồng tình hoàn toàn, nhưng dựa vào lý luận biện chứng ma huyễn của Marx, đúng là Cậu Bé Bọt Biển chính là tổ trưởng ưu tú nhất được tuyển chọn bởi Tổ Dân Phố. Tuy nhiên, xét theo logic siêu thực trong Cyber Punk mà nói, mùa hè này vẫn hợp nhất là uống một chén chè đậu xanh bách hợp rồi xem phim hoạt hình Hiệp Sĩ Heo và Gấu Anh Gấu Em phiêu lưu trong rừng. Chị nghĩ sao?]
Mọi người: "......"
Tống Yên Kiều: [A a a a a!!! Nghiền nát! Nghiền nát tụi nó ra luôn!]
[Hoán Hoán, đã nói anh đừng yêu qua mạng, giờ hay rồi, gặp ngay b**n th**. Đây là b**n th** của anh, anh tự xử lý đi, tôi không lo nổi đâu. Tôi không quan tâm mẹ anh có gọi anh về nhà ăn cơm hay không, nhưng anh tôi thật sự đang gọi tôi về nhà ăn cơm đây.]
Tô Hoán: "......"
Hắn nhận ra mình sai rồi, lần này thực sự sai nghiêm trọng.
[Gì? Về nhà ăn cơm? Người ta chính là muốn ăn cơm thôi. Không ăn cơm thì chết, chết thật chứ không phải giỡn.]
Tô Hoán: "Rõ ràng là hắn hẹn hò qua mạng rồi lừa gạt tôi. Còn quấy rối với tôi nữa, bạn tôi mới ra tay đó."
"Quấy rối gì chứ? Cái gì gọi là hẹn hò qua mạng bị lừa gạt? Tôi lừa tiền anh hả? Bọn tôi không những không gạt tiền anh, còn chuyển tiền cho anh, còn nữa, quấy rối ở chỗ nào? Rõ ràng là cả đôi bên tự nguyện."
"Tôi..." Tô Hoán gào lên: "Không phải quấy rối hả? Các người còn cọ tôi nữa."
Chú cảnh sát: "Thôi đi, đừng có mà om sòm nữa."
Tống Yên Kiều, Tô Hoán, Khúc Bình Hạ và Mầm Nhạc lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống, ngoan ngoãn như cừu non.
Chờ Tô Hoán và Khúc Bình Hạ kịp phản ứng, cả hai đồng loạt nhìn về phía Tống Yên Kiều, người vẫn đang ngồi xổm.
"Sao cậu ngồi xổm làm gì vậy?"
Tống Yên Kiều lí nhí: "Tôi sợ chú cảnh sát."
[A a a a a!!! Lại mất mặt nữa rồi!!! Tôi thật sự không chịu nổi cái tính nhát gan của mình nữa. Đi học sợ thầy cô, học quân sự sợ huấn luyện viên, giờ tới đồn cảnh sát còn sợ chú cảnh sát nữa!!! Huhuhu, không sống nổi nữa, thề không sống nữa. Tôi đây, một chú Chuột nhỏ mà cũng có ngày phải vào đồn cảnh sát sao.]
Mọi người: "......"
Đến cả kẻ bất lực cũng phải bị Tống Yên Kiều làm cho bối rối.
Chú cảnh sát cười vì Tống Yên Kiều: "Được rồi, lại đây. Ai có thể liên hệ người nhà thì liên hệ, không thì gọi bạn bè tới."
Tống Yên Kiều: "......"
Sóc Con ngồi xổm xuống nghịch mấy sợi dây thừng màu mè: [Ok, bán dây thắt cổ đây, màu đỏ, vàng, xanh, tím, chọn một sợi đi. Mọi người chọn trước, còn lại để tôi.]
Mọi người: "......"