Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 60: Xuống chảo dầu..




 

【Em cảm giác Tống Yên Kiều không có sốt ruột chút nào, em tin tưởng Tống Yên Kiều.】

【Ê nha! Bé cưng của chị mà bị nguyền rủa á thì có quay lại nói tên đó là mình mắc đi đ*i không? Lạ thiệt chứ.】

【Dù sao Kiều Bảo không gấp, tôi cảm thấy Kiều Bảo sẽ không sao đâu. 】

【Thấy có âm mưu nha, không chừng Thích Chính Thanh do Tống Yên Kiều mời rất là giỏi á, nên cậu ta chắc chắn sẽ khiến Tần Đức Minh chết. 】

【Gì vậy? Làm gì có chuyện như vậy, sao mà chết được? Tôi méo tin mấy thứ tà ma như này đâu. 】

Bình luận trong livestream vẫn tiếp tục rộn ràng, Tống Yên Kiều không biết gì cả, chỉ vui vẻ nhận thưởng 1 triệu và chia sẻ với Thích Chính Thanh.

【Cười chết, trong mắt con nhà tôi chỉ có tiền thôi, làm gì có Tần Đức Minh ở đó? 】

【Cảm giác bé nó chỉ muốn đi theo Thích Chính Thanh để làm thiên sư thôi. 】

【Chẳng phải đây cũng là một kiểu ôm đùi sao? Chỉ cần Thích Chính Thanh ra tay, cậu ấy chỉ việc thỉnh thoảng hét lên một câu trong livestream là đủ. 】

Tống Yên Kiều chớp mắt: "Sau này còn có chuyện như này thì nhớ gọi tôi nha."

Thích Chính Thanh: "..."

Sau khi ghi hình xong, các số liệu đều được Tống Yên Kiều tổng hợp lại. Cậu không vội về, nhưng những người khác vì còn chạy lịch trình nên phải đi trong đêm.

Tống Yên Kiều không có việc gì gấp nên không vội, nguyên nhân chính là vì Lận Huyên cũng đang ở đây.

Lận Huyên đã nói trước là hai người sẽ cùng về.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Anh Lận, lát nữa tôi qua tìm anh nha.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Tôi đang ăn cơm ở nhà dì.

【Lận Huyên】: Ừ.

Tống Yên Kiều đang dọn chén đũa thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài.

Quý Như Phương: "Kiều Bảo, ra mở cửa đi."

Tống Yên Kiều: "Dạ."

Tống Yên Kiều đã rất quen thuộc với nhà của Quý Như Phương, mà Quý Như Phương cũng coi Tống Yên Kiều như con cháu trong nhà, sai cậu làm gì cũng chẳng khách sáo.

Nhất là nghe câu "Dạ" này, Quý Như Phương lại càng thêm mềm lòng.

Nếu có thể nuôi thêm Tống Yên Kiều một thời gian nữa thì tốt biết mấy.

Cũng không biết ai lại nhẫn tâm bỏ mặc một đứa trẻ như vậy.

Tống Yên Kiều vừa mở cửa liền thấy Lận Huyên, cậu ngạc nhiên: "Anh Lận, sao anh lại đến đây?"

Lận Huyên cúi mắt nhìn Tống Yên Kiều giờ đã thành con nuôi của Quý Như Phương: "Tới ăn ké."

Quý Như Phương nghiêng đầu nhìn thoáng qua, chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Tên nhóc này, sợ Tống Yên Kiều không có cơm ăn nên tuyển chọn địa điểm quay ở đây, tưởng bà không biết à?

Quý Như Phương: "Kiều Bảo, để cậu ấy vào đi."

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn nhích sang một bên, để Lận Huyên bước vào.

Quý Như Phương vẫn đang bận nhắn tin với ai đó.

Lận Huyên chào bà, Quý Như Phương chỉ đáp qua loa: "Vào bếp phụ đi."

Tống Yên Kiều lẽo đẽo theo sau Lận Huyên, trông chẳng khác gì cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn.

Một lúc sau, Tống Yên Kiều cuối cùng không chịu được mà chọc chọc lưng Lận Huyên: "Anh Lận..."

Chàng trai ngước đầu nhìn anh, thấp giọng nói: "Anh quen dì Quý hả? Có phải anh nhờ dì ấy giúp tôi không?"

Lận Huyên mỉm cười, xoa xoa tóc Tống Yên Kiều, cũng hạ giọng hỏi lại: "Nếu đúng là tôi nhờ thì sao?"

Tống Yên Kiều: "?"

Cậu chớp mắt: "Thì cảm ơn anh chứ sao."

Lận Huyên cười nhẹ: "Cảm ơn tôi? Chỉ nói cảm ơn là xong à, không có gì thực tế hơn sao?"

Tống Yên Kiều nghiêm túc nghĩ ngợi, cuối cùng nhịn đau mà nói: "Tôi cho anh một trăm."

Lận Huyên: "Một trăm à? Ít quá."

Tống Yên Kiều tròn xoe mắt: "Anh muốn tôi phá sản luôn sao?"

Cậu thở dài: "Thôi được, tôi cho anh một ngàn."

"Vài bữa cơm luôn á."

Lận Huyên bật cười: "Ngốc à, tôi chỉ chọn chỗ quay ở đây thôi, còn làm dì Quý thích em là nhờ khả năng của em. Không cần tiền đâu, cứ giữ lấy."

Tống Yên Kiều: "Vậy giờ chúng ta đi phụ anh Thanh Trúc đi."

Ăn cơm xong, Quý Thanh Trúc mới nói đến chuyện muốn Tống Yên Kiều làm đại diện. Tống Yên Kiều: "?"

Cậu thốt lên: "Anh nói em làm đại diện á?"

Quý Thanh Trúc: "Ừ."

Tống Yên Kiều: "Anh nghiêm túc đấy chứ?"

Cậu dí sát lại gần Quý Thanh Trúc, vừa nghiêng đầu vừa hỏi, nhưng lại bị Lận Huyên kéo cổ áo ra xa.

Gần quá, kéo ra một chút.

Sóc gần gũi, Sóc tuyệt vời; Quý Thanh Trúc không có ý giới hạn, Quý Thanh Trúc sai rồi.

Lận Huyên kéo Tống Yên Kiều ra xa, rồi mới yên tâm để hai người nói chuyện.

Quý Thanh Trúc: "..."

Nhìn cái kiểu chiếm hữu này của Lận Huyên, sao không tự dìm chết vì ghen đi chứ.

"Anh không sợ em làm không tốt à?" Tống Yên Kiều vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chúng ta quen thân thì quen thân, nhưng em không muốn làm hại anh đâu."

Cậu cũng biết lần này bộ sưu tập mới rất quan trọng với Quý Thanh Trúc.

Quý Thanh Trúc cười nhẹ: "Không đâu, anh tin vào thiết kế của mình, cũng tin em."

Quý Thanh Trúc: "Tối nay anh sẽ bảo người đại diện gửi hợp đồng cho em, được chứ?"

Tống Yên Kiều gật đầu như giả tỏi. Nếu Quý Thanh Trúc đã nói vậy, cậu nhất định sẽ cố gắng hết sức.

Weibo cá nhân của Tống Yên Kiều vốn dĩ do người đại diện quản lý. Tối hôm đó, anh Triệu - người đại diện - đã đăng bài thông báo về hợp tác với nhà họ Quý.

Anh Triệu thậm chí còn gọi điện khen ngợi Tống Yên Kiều không ngớt: một nghệ sĩ như cậu thực sự chẳng cần phải lo nghĩ gì. Anh ta còn chưa kịp tìm tài nguyên thì đã có đối tác lớn tìm đến Tống Yên Kiều rồi.

Mở đầu sự nghiệp đã là làm đại diện cho nhà họ Quý, dù chỉ là một dòng sản phẩm, cũng quá đỉnh còn gì?

Tống Yên Kiều bị khen đến đỏ cả mặt, nhưng cũng rất lo lắng không biết mình có làm tốt được không.

Cậu biết làm người nổi tiếng không hề đơn giản, mà Tống Yên Kiều lại không tự tin lắm vào giá trị thương mại của mình.

Weibo của Tống Yên Kiều rất ổn, chỉ có vài anti-fan thỉnh thoảng chọc ngoáy vài câu.

【Thật sự không ai nhớ vụ đổi mệnh đó sao?】

【Đổi mệnh mà cũng tin, là giả đó.】

【Nếu giả thì tôi thấy cả Tống Yên Kiều lẫn Tần Đức Minh đều có vấn đề về thần kinh.】

【Emm... Ủa ấy ơi, giờ ấy mới biết Kiều Bảo nhà bọn này có vấn đề về thần kinh hả?】

【Kiều Bảo đừng để ý mấy lời ác ý đó!】

Tống Yên Kiều đang nằm trên giường, cuộn tròn thành một chiếc bánh cá lười biếng. Lần này được nghỉ ngơi, không có mấy vụ lùm xùm của Tần Đức Minh, cậu ôm điện thoại mà không nỡ rời tay.

[Tôi chơi chơi chơi, chơi chơi chơi!!!]

[Điện thoại, mày có muốn cảm nhận sức mạnh bàn tay của người ba này không, hả? Nói gì đi chứ!!!]

Lận Huyên đang bận xử lý công việc: "..."

Anh đúng lúc dội một gáo nước lạnh vào Sóc Con: "Kiều Bảo, em không viết báo cáo à? Lại đây, làm việc chung với tôi."

Tống Yên Kiều: "!!!"

[Tôi cần nghỉ ngơi!! Vừa mới nghỉ ngơi thôi!!! Báo cáo đã lớn, nó tự làm được rồi, điện thoại còn nhỏ, mạng lại khát, tôi phải lên (hóng drama) chăm sóc nó trước.]

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều nghiêng đầu nhìn Lận Huyên, ánh mắt đầy trách móc: "Anh Lận, làm việc là để kiếm tiền chuộc thân sớm hơn chứ không phải để biến anh thành kiểu người đứng đầu kỹ viện như thế này."

Lận Huyên: "..."

Đã ngoan ngoãn, cầu buông tha.

"Anh nhìn xem, giấy tờ nào cũng chỉ vào anh, anh thấy vui chứ?"

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều tiếp tục bắn "ma thuật": "Anh phải nhớ, trong nghề của chúng ta, điều đầu tiên là đừng quên lấy tiền, điều thứ hai là không được yêu khách hàng, nếu không sẽ bị mẹ tát."

Lận Huyên: "..."

Anh ấn ấn giữa hai hàng lông mày, càng nghe càng không muốn làm tiếp.

Lận Huyên đóng tập tài liệu lại cái rầm, kéo chăn lên, tắt đèn, giật luôn điện thoại của Tống Yên Kiều: "Ngủ, nếu không mai thành người đứng đầu bảng thì ai cũng phải nhìn một cái."

Tống Yên Kiều đơ luôn vì hành động này.

[Không phải, anh giật điện thoại của tôi làm gì? Mới 9 giờ mà, ba già?]

[Giờ này không lên mạng, chẳng lẽ tôi bò lên người anh chắc?] Tống Yên Kiều thầm nghĩ mà không dám nói ra.

[Không được, giờ mà đi ngủ thì mai tôi phải đẻ mười tám đứa lận đó.]

Trong bóng tối, yết hầu của Lận Huyên khẽ chuyển động, anh nhéo nhéo tai Tống Yên Kiều: "Ngoan, ngủ đi."

Tống Yên Kiều: "?"

Khoảng cách giữa hai người như một con sông ở giữa ranh giới nước Sở và Hán, nhưng đây là lần đầu tiên Tống Yên Kiều tỉnh dậy mà cùng nằm chung giường với Lận Huyên. Trước đây, cậu đã ngủ rồi nên không cảm thấy hồi hộp.

Nhưng bây giờ, khi nghĩ đến việc bên cạnh mình đang nằm một Lận Huyên, Tống Yên Kiều cảm giác tim mình đập nhanh vô cùng.

Dẫu vậy, Tống Yên Kiều lại ngại không dám nói rằng mình muốn ngủ một mình.

Mới hai ngày trước, cậu còn sợ hãi chút ít, nên đã dán vào Lận Huyên, nằng nặc đòi ngủ chung giường.

Bây giờ mọi chuyện đều giải quyết xong, cậu lại muốn bỏ mặc "ông ba già", tự mình ngủ một mình, chẳng khác nào qua cầu rút ván.

Tống Yên Kiều thử dò hỏi: "Anh ngủ được không?"

Lận Huyên: "Ừ."

Tống Yên Kiều: "Tôi có làm phiền anh không?"

[Ba ơi, ba già của con, làm ơn nói là con làm phiền ba đi. Chỉ cần ba nói con làm phiền, con lập tức lăn đi ngay! Con thực sự rất thích lăn qua lăn lại mà.]

Trong bóng tối, khóe môi Lận Huyên cong lên đầy ẩn ý: "Không đâu, giờ ngủ chắc ngon lắm, mấy ngày nay ngủ chung với em, giấc ngủ càng tốt hơn."

"Trước đây tôi khó ngủ lắm."

Tống Yên Kiều: "?"

[Ý gì đây? Ba ơi, đừng nói với con, ba là kiểu tổng tài bá đạo trong văn học thời xưa lắc xưa lơ, chỉ có ôm người khác mới ngủ được đấy nhé.]

Lận Huyên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, tiếp tục dụ dỗ Sóc Con: "Khó ngủ lắm, nằm một mình rất khó chịu. Nhưng ngủ với em, lại ngủ được."

Tống Yên Kiều nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy điều này cũng có lý. Dù sao thế giới này cũng toàn những điều kỳ lạ.

Tống Yên Kiều: "Vậy anh ôm tôi ngủ đi."

Lận Huyên thoáng khựng lại, cảm giác như bị chặn họng. Cậu nhóc này thật dễ dụ.

Thấy Lận Huyên mãi không động đậy, Tống Yên Kiều chủ động nhào tới, ôm chặt lấy eo anh: "Ngủ ngon hơn chút đi!"

Lận Huyên cứng đờ trong khoảnh khắc được ôm. Ngoài lần Tống Yên Kiều say rượu ôm anh trước đây, đây là lần thứ hai. Khi ngủ, cậu nhóc mềm mại như vậy, cứ nằm bên cạnh anh.

Lận Huyên không nói gì, nhưng lặng lẽ vòng tay ôm lấy cậu nhóc vào lòng.

Trong vòng tay anh, cậu nhóc vẫn đang lẩm bẩm trong đầu: [Thế này thì tốt, nhưng ba ơi, sau này ba định làm sao đây? Con đâu thể ngủ cùng ba hoài được.]

Tống Yên Kiều cũng không nhớ mình ngủ thế nào. Chỉ biết rằng khi tỉnh lại, trời đã sập.

Trời của Tần Đức Minh sập rồi. Nhưng fan của Tần Đức Minh lại đến làm phiền cậu.

【Tần Đức Minh chết thảm trong nhà, nếu không phải Tống Yên Kiều làm, thì còn ai vào đây nữa.】

【Đừng đùa, Tần Đức Minh đã nói rồi, ai chết thảm là do vấn đề của chính họ.】

【Không phải là lấy huyền học làm bình phong để giết người đấy chứ?】

【Rõ ràng có người phát lời thề độc gặp báo ứng, sao lại đổ lên đầu Tống Yên Kiều?】

【Tôi không tin mấy thứ mơ hồ này, chắc chắn đây là vụ giết người.】

Tống Yên Kiều: "......"

Có hơi quá khi nghĩ cậu là người sát hại Tần Đức Minh?

Người quản lý của Tống Yên Kiều, anh Triệu lập tức gọi điện thoại tới: "Kiều Kiều, cậu không sao chứ?"

Tống Yên Kiều: "Không sao đâu anh."

Nói trắng ra thì chuyện của Tần Đức Minh chính là vì Thích Chính Thanh phá hủy mánh khóe gây nhiễu Thiên Đạo của gã.

Mánh khóe bị phá bỏ, oan hồn đòi mạng. Người bị hại trước đó chắc chắn không đời nào để Tần Đức Minh và cái gã đạo sĩ kia sống yên ổn được.

"Em hiện tại đã về nhà rồi."

Nghe vậy, anh Triệu thở phào nhẹ nhõm. Nếu anh biết trước Tần Đức Minh từng nhờ người đổi mệnh thì sẽ không để Tống Yên Kiều tham gia chương trình này.

Nếu Tống Yên Kiều mà gặp chuyện, chắc chắn Tống Chi Duyên sẽ lột da anh.

Sáng sớm anh Triệu đã đi điều tra tình hình xung quanh vụ việc của Tần Đức Minh.

Bởi vì hôm trước Tần Đức Minh có đối thoại với Tống Yên Kiều, nhà của Tần Đức Minh đã bị paparazzi rình rập từ sớm. Thậm chí, thi thể của gã cũng là do paparazzi phát hiện đầu tiên.

Nguyên nhân cái chết của Tần Đức Minh là ngạt thở.

Cái chết của Tần Đức Minh rất kỳ quái, trên người gã hoàn toàn không có bất kỳ dấu vân tay nào của người khác.

Không chỉ vậy, cảnh sát còn tìm thấy trong nhà gã một số đồ vật như bài vị linh tinh, thậm chí phát hiện DNA của nam nghệ sĩ đã khuất trước đó, cùng với một con dao dính máu gà và vân tay trên lưỡi dao.

Toàn bộ bằng chứng đều chỉ về phía mẹ con nhà Thịnh Từ Lăng. Còn Tống Yên Kiều hầu như không bị ảnh hưởng gì.

Quá trình điều tra tiếp theo, cộng với những hình ảnh do paparazzi đăng lên, dư luận lại một lần nữa đảo chiều.

Trong suốt thời gian đó, Tống Yên Kiều không nói gì, chỉ âm thầm nhờ Thích Chính Thanh mua giấy tiền vàng mã để đốt cho những nghệ sĩ từng bị Tần Đức Minh hại, tiện tay đốt luôn một bộ đồ diễn bằng giấy để gửi cho Tần Đức Minh.

【Dù sao tôi cũng tin, Tần Đức Minh đúng là tự làm tự chịu.】

【Anh ta chết vì ngạt thở, mà nam thần ánh trăng sáng của tôi cũng chết vì ngạt thở. Nếu không phải do Tần Đức Minh làm những chuyện đó, sao cái chết lại giống nhau như vậy được?】

【Cho nên Tần Đức Minh thực sự đã cố đổi mệnh à?】

【Chứ còn gì nữa? Trước khi nam thần ánh trăng sáng qua đời, có ai biết Tần Đức Minh là ai không? Nói thật, diễn xuất của anh ta khá tốt, nhưng cũng chẳng có tiếng tăm gì cả.】

【Nếu tất cả những việc này đều do anh ta làm, thì đúng là quá xấu xa.】

Tống Yên Kiều ngồi trên ghế sofa, lướt qua từng bình luận. Quả thật Tần Đức Minh sau này làm nhiều chuyện xấu, nhưng ban đầu gã không phải là người hoàn toàn tồi tệ.

Gã từng vì giấc mơ mà chạy đôn chạy đáo nhiều năm, cũng từng tin rằng mỗi một chút nỗ lực đều sẽ trở thành những bậc thang dẫn đến thành công.

Nếu Tần Đức Minh không đi đường ngang ngõ tắt, có lẽ mười hay mười lăm năm sau, mọi người sẽ biết đến gã. Cũng có thể cả đời gã chẳng bao giờ nổi tiếng.

Nhưng kể từ khi đi vào con đường sai lầm, làm hại người khác, gã không thể quay đầu lại được nữa.

Tống Yên Kiều chưa từng trải qua cảm giác giãy giụa và đau khổ trên con đường làm điều mình thích giống như Tần Đức Minh, nên cậu không tiện đánh giá Tần Đức Minh.

Là con người, Tần Đức Minh chắc chắn không phải người tốt. Nhưng về diễn xuất, Tần Đức Minh rất giỏi.

Thích Chính Thanh đốt một tờ vàng mã cho Tần Đức Minh.

Linh hồn của Tần Đức Minh xuất hiện trước mặt Thích Chính Thanh.

Tần Đức Minh hơi khó hiểu: "Anh đốt vàng mã cho tôi? Tại sao?"

Thích Chính Thanh rất điềm nhiên đáp: "Tống Yên Kiều đưa tiền."

Năm đồng tiền, tình nghĩa bạn bè, chất lượng như nhau, một đâm là rách.

Tần Đức Minh: "Cậu ta vì sao lại đốt vàng mã cho tôi, còn là trang phục diễn?"

Thích Chính Thanh không thèm ngẩng đầu: "Anh diễn hay mà. Biết đâu dưới âm phủ, anh có thể trở thành diễn viên xuất sắc trong vòng một trăm năm."

"Tống Yên Kiều nói vậy đấy."

Tần Đức Minh bỗng bật cười, nụ cười cay đắng không dứt.

Thích Chính Thanh cũng không nhịn được khuyên vài câu: "Có gì đâu? Đàn ông con trai mà khóc lóc cái gì, anh không thành oán linh để hại Tống Yên Kiều, chứng tỏ anh vẫn chưa đến mức không cứu nổi."

"Dù sao thì anh mà còn sống, thì hoặc đang nghĩ cách làm hại người khác tiếp, hoặc mỗi tối sẽ sợ quỷ đến tìm mình. Lo lắng, sợ hãi, lại tạo thêm nghiệp chướng. Hiện tại thế này là kết cục tốt hơn rồi."

Thích Chính Thanh chỉ vào một chồng giấy vàng mã khác: "Đó là fan của anh gửi."

Tần Đức Minh: "Tôi giờ vẫn còn fan sao?"

Thích Chính Thanh: "Ừ, có người để ý đến anh từ rất sớm. Họ cũng cảm thấy kỹ năng diễn xuất của anh rất tốt."

Tần Đức Minh ôm bộ đồ diễn cùng những món khác, lau mắt: "Tôi sai rồi, tôi không nên mắng Tống Yên Kiều là đồ nhà quê, không nên gọi cậu ta là đồ ngốc. Tạm biệt, tôi đi xuống chảo dầu đây."

Thích Chính Thanh: "..."

Là vậy à, làm chuyện xấu mà chết rồi thì phải xuống chảo dầu.

Nổ đến mức linh hồn giòn tan, mỗi lần bị vậy chỉ biết câm nín.

Thích Chính Thanh nhìn khung chat vẫn dừng lại ở đoạn Tống Yên Kiều hỏi y.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Tần Đức Minh thật sự chỉ cần thả vào chảo dầu thôi hả? Không thể vào nồi lẩu à?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Tôi khá là thích ăn lẩu.

Thích Chính Thanh: "..."

Có chút tử tế, nhưng không nhiều lắm, nhiều nhất là giúp Tần Đức Minh đốt bộ đồ diễn năm đồng, nhưng vẫn cảm thấy tốt nhất nên cho Tần Đức Minh vào nồi lẩu.

Sóc Diêm Vương.

Nếu Tống Yên Kiều là Diêm Vương, phát cho mỗi người một viên táo ngọt, tát cho không biết bao nhiêu cái, vậy mà mấy con quỷ nhỏ vẫn phải mang ơn đội nghĩa, tranh nhau xung phong làm M cho cậu.

---

Mấy ngày yên bình nằm dài không làm gì, Tống Yên Kiều gần như quên mất cảm giác làm việc là gì, thậm chí người cậu còn thiếu đi mùi vị nhẹ nhàng quen thuộc.

Cho đến ba ngày sau, Tống Yên Kiều bị "đóng gói" đưa đi quay quảng cáo.

Quý Thanh Trúc phụ trách toàn bộ kế hoạch quảng bá sản phẩm mới, cũng có mặt làm việc.

Tống Yên Kiều mặc một bộ quần áo được nhuộm thủ công, trên cổ còn đeo một đống trang sức bạc leng keng leng keng. Cậu cảm thấy cổ mình như sắp gãy đến nơi.

Giờ nghỉ, cậu úp mặt lên bàn, cả người ngồi bệt dưới thảm, ánh mắt sâu xa nhìn Quý Thanh Trúc đang ngồi đối diện.

Từ một góc độ nào đó, nhìn giống như có một cái đầu xinh đẹp đặt trên mặt bàn vậy.

U ám như địa ngục.

"Anh Thanh Trúc, sao anh lại thích làm việc vậy? Anh còn là người không?"

Quý Thanh Trúc vừa sửa bản nháp, vừa ngẩng đầu liếc Tống Yên Kiều: "Khi nào em tìm được công việc mình thích, em sẽ muốn làm việc."

Tống Yên Kiều làm mặt ngoan ngoãn, nhưng giọng nói cực kỳ khó chịu: "Công việc em thích là nằm không cũng kiếm được tiền. Em không muốn làm việc, cũng không muốn tìm ý nghĩa cuộc đời."

[Cuộc đời thì có ý nghĩa gì, tôi tồn tại làm gì, chắc tại vì mọi người đều đang tồn tại thôi.]

Quý Thanh Trúc: "..."

Quý Thanh Trúc: "Anh và em không giống nhau đâu Tiểu Kiều. Em đang làm thuê cho anh, giúp anh kiếm tiền. Em đã bao giờ thấy ông chủ nào không muốn đi làm chưa?"

Tống Yên Kiều: "..."

[Xin lỗi, tôi sai rồi.]

Sóc Con bỗng nhiên vừa khóc vừa chạy đi.

[Tôi đúng là có chút rẻ tiền, anh tránh xa tôi ra một chút đi. Nếu tôi không rẻ tiền thì sao tôi lại hỏi ra những câu hỏi như vậy chứ. Tôi thật sự rất rẻ tiền mà.]

Quý Thanh Trúc: "..."

Quý Thanh Trúc: "Được rồi, nghỉ ngơi xong thì làm việc tiếp đi. Kêu nhiếp ảnh gia chụp thêm vài tấm cho em, quà tặng kèm chính là mấy bức ảnh của em."

Tống Yên Kiều: "?"

[Anh còn tặng quà là ảnh của tôi làm gì? Thôi thì tặng bản thân tôi luôn đi. Dù sao anh cũng không yêu tôi, tôi chỉ là một thằng làm thuê nhỏ nhoi, còn anh yêu anh Thiệu Cùng, hai người là tình yêu đích thực. Còn tôi chỉ là nhân vật phụ, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.]

Quý Thanh Trúc: "..."

Đúng lúc đó, Hứa Thiệu Cùng xách trà sữa bước vào, vừa nghe xong lời Tống Yên Kiều, khóe miệng anh nhếch lên: "Kiều Bảo ngoan, em làm việc đi, có anh ở cùng anh Thanh Trúc là được rồi. Hôm nay em chụp xong thì mai còn chụp tiếp. Anh Thanh Trúc của em rất chú trọng chi tiết đấy."

Tống Yên Kiều: "..."

Cậu cúi đầu, trông vô cùng đáng thương, bước xuống sân khấu rồi tiếp tục làm việc.

[Buồn quá đi mất, tôi thật sự cảm thấy vô cùng đau lòng. Tôi chưa từng nghĩ chuyện này lại xảy ra với mình. Ban đầu tôi cứ tưởng chỉ cần mình lạc quan, phóng khoáng, xinh đẹp, tốt bụng, hoạt bát, đáng yêu thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Ai ngờ anh ấy được đằng chân lân đằng đầu, hoàn toàn không biết tôi đã ở trong phòng khóc suốt 26 tiếng đồng hồ.]

Quý Thanh Trúc & Hứa Thiệu Cùng: "..."

Dù mang đầy oán khí trong lòng, Tống Yên Kiều vẫn nỗ lực hoàn thành công việc. Từng bức ảnh đều toát lên vẻ đẹp và sự đáng yêu của cậu. Tất nhiên, nếu bỏ qua tiếng lòng đầy bất mãn thì mọi chuyện có lẽ hoàn hảo hơn.

[Người không quan tâm tôi thì lôi ra ngoài cho trâu kéo. Người quên tôi thì gửi đến Châu Phi huấn luyện khỉ. Người đối nghịch với tôi thì ném sang Tây Ban Nha đấu bò. Còn người lạnh nhạt với tôi lúc thế này lúc thế khác thì tiễn luôn ra khỏi trái đất.]

Quý Thanh Trúc: "..."

Xong rồi, chắc sắp bị Tống Yên Kiều đá ra khỏi trái đất.

Kết thúc một ngày làm việc, Tống Yên Kiều như bị vắt kiệt sức lực. Buổi tối, cuối cùng Khương Khương cũng nhắn tin cho cậu.

【Jiang】: Cậu biết không? Tôi như bị mù ấy, không thấy tin nhắn cậu gửi luôn.

Tống Yên Kiều cuối cùng không nhịn được, ôm điện thoại, điên cuồng gõ từng chữ.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Đi làm # ai hiểu # sụp đổ # bức bối # thương tâm # khổ sở # cuộc sống # đau đớn # muốn chết # tâm lý # bệnh tật # không sống được lâu # khó khăn # tình yêu # nước mắt # trầm cảm # rối loạn tâm lý #emo # không muốn cười # thất tình # đau đớn # cay đắng # một người khóc # tổn thương # thanh xuân bi kịch # văn học vườn trường đau khổ # yêu sâu đậm # tan nát cõi lòng # đau đớn khó chịu # lo âu # đáng thương # ủy khuất # khóc lóc không ngừng # tâm lý học # cá khóc nước biết tôi khóc ai hay # hắc hóa # không quan tâm không muốn đi làm # ai hiểu # sụp đổ # bức bối # thương tâm # khổ sở

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương, tôi thật sự rất khổ sở, chỉ muốn được nằm trong lòng một anh chàng chân dài, cao 1m83, sáu múi, có xương quai xanh, giọng nói dễ nghe, hiểu ý người khác, biết dỗ dành, không hút thuốc không uống rượu, thâm tình và chung thủy để khóc một trận thật lớn thôi.

Lận Huyên: "..."

Con cái lớn rồi, chỉ nghĩ đến việc tìm anh đẹp trai.

【Jiang】: Một mét tám chín có được không?

Tống Yên Kiều: "?"

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Không lẽ Khương Khương cao 1m89?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Yết hầu của Khương Khương có lớn không?

【jiang】:?

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Yết hầu lớn, cái đó cũng lớn.

Lận Huyên: "..."

Lại lái xe nữa rồi.

Hiểu ra ngay lập tức, Lận Huyên đành tự thấy thông cảm với bản thân trong giây phút này.

【jiang】: Cho cậu mượn nằm thử.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Khương Khương, anh tốt thật đấy.

【Tiểu Kiều Nước Chảy】: Sóc Con vui mừng chạy đến ôm lấy chân.jpg

Tống Yên Kiều lại chăm chỉ hoàn thành vài bộ ảnh nữa cho Quý Thanh Trúc. Cuối cùng cũng kết thúc buổi quay, mỗi bức ảnh đều được thực hiện vô cùng tỉ mỉ, cố gắng làm nổi bật vẻ đẹp của quần áo và cũng muốn thể hiện trạng thái đẹp nhất của bản thân Tống Yên Kiều.

Quý Thanh Trúc thiết kế sản phẩm mới lần này theo phong cách trẻ trung và giản dị, khác biệt hoàn toàn với các sản phẩm cao cấp khác của tập đoàn Quý.

Trong tập đoàn Quý, không ít người chờ xem Quý Thanh Trúc có làm nên chuyện hay không. Một số thậm chí không muốn y thành công.

Tống Yên Kiều lần đầu tiên nhận làm đại diện cho một sản phẩm. Fan thì hy vọng cậu sẽ hot hơn, lần đầu tiên nhận đại diện liền đạt được thành tích bán hàng tốt. Nhưng anti-fan thì lại mong cậu không bán nổi một món, thậm chí còn mong Tống Yên Kiều rời khỏi giới giải trí.

【 Nhà thiết kế mới, sản phẩm mới, thêm Tống Yên Kiều còn chưa nổi tiếng, tôi chờ coi bán không được một món nè. 】

【 Tôi không chịu nổi việc nhìn thấy Tống Yên Kiều thành công. 】

【 Cái kiểu sản phẩm này chắc chỉ có người mất trí mới mua, đồ nhuộm thủ công gì? Làm sản phẩm nhuộm mà cũng mong có người mua à? 】

Tống Yên Kiều: "..."

Sắp đến giờ mở bán dự kiến, Tống Yên Kiều vẫn hơi căng thẳng. Cậu không muốn làm Quý Thanh Trúc thất vọng chút nào.

Lúc này, anti-fan trong phòng livestream không ngừng công kích cậu, cảm giác như cậu sắp bước vào kỳ thi mà những người khác thì chỉ chăm chăm nói cậu xong đời, thi xong là nhận được "điểm 0" nè.

Trong lòng Tống Yên Kiều gào thét dữ dội.

Quý Thanh Trúc thì nhìn cậu với vẻ mặt chết lặng, thậm chí trong một giây còn muốn bịt tai lại. Nhưng y biết, tiếng lòng của Tống Yên Kiều quá lớn, có bịt tai cũng không ăn thua.

Tống Yên Kiều nhịn không được nói: "Chắc chắn sẽ không đến nỗi không bán được đâu. Tôi, tôi... ít nhất cũng bán được một cái mà."

Cậu nắm chặt tay áo Quý Thanh Trúc: "Anh yên tâm đi, nếu mà không bán được, em tự bỏ tiền túi ra mua một cái."

Quý Thanh Trúc: "..."

Tống Yên Kiều vốn là kiểu người nhìn qua dễ bị bắt nạt, chuyện khác thì cậu có thể cà khịa đôi ba câu rồi thôi. Nhưng lúc này, Tống Yên Kiều trông thật đáng thương và ấm ức.

"Mấy người nói vậy, không cảm thấy mình quá đáng à? Cứ tưởng mình là nhà tiên tri hay sao? Tưởng nói vậy là hài hước lắm à?"

【Thấy chưa, cậu lại phát điên nữa rồi. Chuyện gì cũng làm quá lên. Như thế mà cũng đòi làm người nổi tiếng? Đòi sống nhờ cái nghề này? Thôi về nhà đi cho xong.】

"Tôi phát điên thì làm sao? Sao tôi không được phát điên? Tôi là như vậy đấy, tôi là đồ điên đấy!!!"

"Tôi điên thì sao? Còn mấy người thì tốt đẹp hơn tôi được bao nhiêu? Các người chỉ biết làm những chuyện khiến người khác tổn thương thôi!"

Thiếu niên với vành mắt đỏ hoe, nước mắt như sắp rơi, nhưng lại cố chấp không khóc, hàng mi dài rũ xuống.

【 Có người nổi tiếng nào đi chửi fan vậy không? 】

【 Ê khoan chị em ơi, sao bà coi đứa anti-fan này thành fan vậy. 】

【 Thật không hiểu nổi sao tụi mấy người lại ác ý với Tống Yên Kiều như vậy. 】

【 Đừng khóc, bảo bối, đừng khóc. 】

【 Anti-fan quần què, vợ chị đây làm gì mấy người mà phải mắng em ấy như vậy? Vợ chị chỉ là hơi nổi điên tí thôi, chứ đâu có đụng chạm gì tới mấy người. 】

【 Mị đã chuẩn bị sẵn sàng mua rồi, sẽ không chỉ bán được một cái đâu, đừng sợ, vợ ơi, chúng ta cùng tiến về phía trước. 】

Tống Yên Kiều hít sâu một hơi, chỉnh lại cảm xúc. Khi ngẩng đầu lên, cậu đã không còn là chú sóc nhỏ dễ bắt nạt nữa.

"Tôi chửi mấy người là lỗi của tôi. Nhưng lùi một ngàn bước mà nói, lúc bị tôi chửi thì mấy người không cảm thấy thích thú một chút nào à?"

Anti-fan: "..."

【 Tác giả có chuyện muốn nói 】

Kiều Bảo: Cái nghề này có lẽ tôi không làm nổi! Nhưng vì tiền, vẫn có thể cố thêm chút nữa!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận