Đặng Bân nghe thấy giọng nói liền quay sang nhìn Tống Yên Kiều: "Cậu im miệng đi, sao cậu có thể độc ác như vậy hả? Người ta đều khuyên giữ gìn tình cảm, chứ không ai khuyên chia tay hết. Thà đập mười cái miếu còn hơn phá một cuộc hôn nhân. Cậu lại cứ thích làm ngược lại, có phải cậu chỉ chờ vợ tôi chia tay tôi rồi cậu mới có cơ hội đến với cô ấy đúng không?"
Phó Tử Hân: "......"
ĐM! Ai là vợ anh hả?
Tống Yên Kiều: "?"
[Ý anh là... Anh đang nói tôi là con chó chết kia hả?]
[Tôi không phải con chó chết đó nhé.] Sóc Con cuộn người lại như một con sóc.
[Lông chó cũng khác biệt nhau nha.]
Mọi người: "?"
Ngay cả Phó Tử Hân cũng ngơ ngác. Chó chết gì? Ai là chó chết? Sao cô không biết đào hoa tiếp theo của mình là ai vậy?
Chỉ có người đàn ông vẫn luôn đứng bên cạnh Phó Tử Hân từ đầu đến giờ là hiểu rõ.
Trước khi Tống Yên Kiều xuất hiện, người đàn ông này đã luôn ở bên cạnh Phó Tử Hân, bảo vệ cô, sợ cô bị bắt nạt.
Nhưng Phó Tử Hân khi nãy cũng chỉ lo hóng hớt drama, hoàn toàn không để ý đến người bên cạnh mình, càng không chú ý đến hành động của người đó.
Đặng Bân vẫn tiếp tục bám lấy cổ chân Phó Tử Hân: "Em yêu, em đừng nói là em thực sự định đến với người khác nhé? Không ai có thể đối xử tốt với em như anh đâu! Anh sẽ bảo vệ em! Rời khỏi anh rồi, sẽ chẳng có ai bảo vệ em nữa!"
Phó Tử Hân chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, trong đầu toàn là hình ảnh sư tử Đặng Bân ra vẻ hùng hổ bảo vệ người yêu.
[Anh trai ơi, đến lượt anh thể hiện rồi, chính là lúc này, đi đi, Pikachu!]
Mọi người: "......"
Ai cũng tò mò xem người đó là ai. Nếu ngay bây giờ mà đứng ra tỏ tình với Phó Tử Hân, vậy chắc chắn là tình yêu đích thực rồi. Vì đứng ra lúc này tức là chấp nhận mang danh "chó chết".
Nếu không phải chân ái thì là cái gì nữa?
Người đàn ông đó ngước mắt nhìn Phó Tử Hân đang xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tiến lên ngồi xổm xuống bên cạnh Phó Tử Hân, gỡ tay Đặng Bân đang nắm cổ chân cô ra.
"Tôi chính là con chó chết đó đây. Phó Hân, tôi thích em từ lâu rồi." Người đàn ông cúi mắt xuống, giọng nói mang theo chút tâm sự âm u, mơ hồ.
"Nhưng tôi biết em đã có bạn trai, nên tôi không dám nói."
"Em yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không giống hắn, tôi chỉ là một con chó con tự ti tan nát cõi lòng mà thôi."
Mọi người: "......"
Cả đám sững người trong giây lát, sau đó lại phá lên cười điên cuồng. Xin lỗi, bọn họ không phải muốn cười nhạo tình yêu này, nhưng thực sự... quá buồn cười!
Được rồi, "sư tử" xuống sân khấu, "chó con tự ti tan nát cõi lòng" lên sân khấu.
Phó Tử Hân: "......"
Phó Tử Hân chậm rãi cúi đầu, nhìn người đang ngồi xổm trước mặt mình – Kỳ Tùng Ngăn, nam hai trong đoàn phim 《 Bông Tuyết 》 , đầu óc dần vỡ vụn.
Không phải chứ, chẳng lẽ cô chỉ xứng đáng với những kiểu tỏ tình trừu tượng thế này hả?
Tống Yên Kiều cũng hơi sững sờ. Cậu không ngờ Kỳ Tùng Ngăn cũng trừu tượng đến vậy.
Sóc Con lặng lẽ dời mắt đi nơi khác, làm bộ bận rộn ngó nghiêng khắp nơi, lặng lẽ thương cảm cho Phó Tử Hân: [Đừng hỏi tôi bao nhiêu tuổi, cảm xúc của tôi toang hết rồi.]
Phó Tử Hân: "......"
Là như vậy đấy.
Phó Tử Hân: "Cút! Cả hai người đều cút hết đi!"
Nhưng Đặng Bân không những không chịu buông ra mà còn ôm chặt lấy chân Phó Tử Hân hơn nữa.
"Vợ ơi! Em yêu! Anh sai rồi! Em muốn làm gì anh cũng được, chỉ cần em đừng bỏ anh được không?"
"Ít nhất hãy giữ lại đứa con của chúng ta."
"Dù đứa bé này không phải của anh, chỉ cần em đồng ý quay lại và tiếp tục bên anh, anh nhất định sẽ coi nó như con ruột của mình."
Phó Tử Hân có cảm giác Đặng Bân đã phát điên. Vừa mới làm bộ suy ngẫm, chưa được bao lâu lại bắt đầu cầu xin, diễn vẻ mặt đau khổ si tình.
Nhưng sau khi trãi qua tất cả những chuyện vừa rồi, nhất là khi nghe anh ta nói mấy lời này, Phó Tử Hân dù có ngu cũng nhận ra Đặng Bân không có ý tốt nào hết.
Tống Yên Kiều: [Dĩ nhiên rồi! Hắn khoe khắp nơi rằng có một cô bạn gái là nghệ sĩ nổi tiếng. Gặp ai cũng đem ra khoe, nhờ vậy mà hắn mới có thể nở mày nở mặt.]
[Ban đầu thì không có ai tin nhưng hắn lại lôi ảnh chụp ra, rồi có người tin thật đấy.]
[Việc làm ăn của hắn dần phát triển cũng là nhờ vào chuyện có bạn gái xinh đẹp là nghệ sĩ.]
[Tìm thấy que thử thai của chị Phó, hắn càng đắc ý, kéo cả đám bạn nhậu đi uống rượu, nghĩ rằng từ nay có thể một bước lên mây, hoàn toàn kiểm soát được chị Phó.]
[Trong lúc nhậu nhẹt, anh em của hắn nói rằng có một ông chủ lớn rất thích đùa giỡn với những người đang mang thai.....]
Phó Tử Hân đã lường trước được việc Đặng Bân sẽ không có điểm dừng, sẽ còn tiếp tục làm tổn thương cô. Nhưng cô không ngờ rằng anh ta lại hèn hạ và trơ trẽn đến mức này.
Cơn giận bùng lên, Phó Tử Hân run cả người và giơ tay tát thêm hai cái nữa vào mặt Đặng Bân.
Cô tức tới mức suýt hộc máu. Trước đây mắt cô bị gì mà lại nhìn trúng thứ đê tiện, cặn bã như vậy?
Nhưng trước khi cô kịp đánh thêm, Kỳ Tùng Ngăn đã tiến lên và vung tay tát mạnh hai cái: "Để tôi đánh. Trước đây tôi từng đóng vai một thái giám chuyên vả mặt người khác."
"Vả mấy loại đê tiện này, tôi có kinh nghiệm lắm."
Phó Tử Hân: "...."
Dù cho cô có giỏi đánh nhau tới mức nào cũng không thể mạnh bằng Kỳ Tùng Ngăn. Hai cái tát của Kỳ Tùng Ngăn khiến mặt Đặng Bân sưng phù lên, trông không khác nào đầu heo.
Xung quanh có không ít người trong đoàn phim, nhưng không ai lên tiếng bênh vực Đặng Bân.
Bởi vì những gì anh ta làm thật sự quá ghê tởm, quá không biết nhục nhã.
Ai gặp được kiểu người này đều ăn một vố đau, không phải thủ đoạn của Đặng Bân đẳng cấp cỡ nào, mà là do anh ta không có giới hạn, người bình thường dù mặt có dày đến đâu cũng không thể làm ra chuyện này.
[Đặc biệt khi biết chị Phó là người nổi tiếng, bọn họ liền thỏa thuận thành công. Ông chủ già không biết nhục kia cung cấp tài chính để Đặng Bân gây dựng sự nghiệp, đổi lại Đặng Bân phải dâng chị Phó cho ông ta.]
[Trong nguyên tác, dù chị Phó có làm ẫm ĩ với Đặng Bân ở đoàn phim, nhưng sau đó hắn vẫn tìm cách cầu xin quay lại, muốn gặp mặt lần cuối cùng. Và chính lần gặp đó dẫn đến bi kịch.]
Mặt Phó Tử Hân tái nhợt, máu như rút hết khỏi người.
Quả nhiên là một kế hoạch hoàn hảo.
Dẫm lên máu thịt của cô để đạt được thành công cho bản thân.
Trước đây cô lại không hề nhìn thấu con người này.
Vẫn là Tống Chi Duyên nói rất đúng, đàn ông ai cũng giống nhau, chỉ là xem ai che giấu được lâu hơn thôi. Cô chỉ mới mang thai thôi mà Đặng Bân đã lộ bộ mặt thật.
[Chuyện này vẫn chưa là gì, bọn họ còn quay video lại. Chị Phó đi báo cảnh sát, nhưng khi video bị tung ra, danh tiếng của chị ấy sụp đổ hoàn toàn.]
[Từ đó chị Phó rút khỏi giới giải trí. Nhưng vì cái thai đã quá lớn cùng nhiều lý do khác, chị ấy vẫn giữ lại đứa bé.]
Phó Tử Hân: "..."
Chắc chắn là cô bị điên.
Kỳ Tùng Ngăn càng đánh Đặng Bân dữ dội hơn, mắt đỏ ngầu, ra tay toàn lực không chút nương tay.
Cuối cùng mẹ Đặng la hét gọi cảnh sát. Khi cảnh sát tới, họ đưa cả Kỳ Tùng Ngăn lẫn Đặng Bân đi.
Một viên cảnh sát nhìn thấy Tống Yên Kiều: "Cậu lại có mặt ở hiện trường à?"
"Vừa mới gặp cậu cách đây hai ngày đấy."
Tống Yên Kiều: "...."
Kết quả Kỳ Tùng Ngăn đánh gãy bốn chiếc xương sườn của Đặng Bân. Ở cục cảnh sát, dù thế nào Đặng Bân cũng không chịu hòa giải, còn muốn lợi dụng chuyện này để bêu xấu Kỳ Tùng Ngăn, là nghệ sĩ mà lại ra tay đánh người.
Tống Chi Duyên đưa Phó Tử Hân vào bệnh viện. Cả hotsearch lẫn bệnh viện đều rối tung lên.
Ngoài phòng cấp cứu, mẹ Đặng vẫn đang làm loạn nói rằng Phó Tử Hân cố ý mưu sát, muốn giết cháu của bà ta.
Ban đầu, Tống Yên Kiều cũng định đi theo nhưng đoàn phim không thể cứ thế mà dừng quay mãi được.
Mạnh Hướng Minh thấy Tống Yên Kiều là người rãnh rỗi duy nhất nên kéo cậu ấy lại quay phim.
Tống Yên Kiều bị NG hết lần này đến lần khác.
Mạnh Hướng Minh cầm loa lớn hét lên: "Kiều Bảo! Anh biết em đang sốt ruột nhưng đừng có gấp! Trước tiên cứ quay tốt đi nào, nhanh lên!"
Tống Yên Kiều: "!!!!"
[Tôi thật sự muốn nổi điên! Tại sao mọi người đều không đi làm? Ai cũng có thể đến bệnh viện, tại sao tôi không thể đi?]
[Tôi cũng muốn đi!!!] Sóc Con điên cuồng phản đối. Nếu ai cũng làm việc, cậu sẽ chẳng có ý kiến gì. Nhưng bây giờ ai cũng có thể nghỉ đều đã nghỉ, ai muốn đi cũng đã đi, chỉ còn lại cậu và Nguyễn Nguyên Vĩ, người thề sống thề chết bám theo Mạnh Hướng Minh.
Tống Yên Kiều chạy trốn chậm nhất, thế là bị Mạnh Hướng Minh tóm lại.
Mạnh Hướng Minh tiếp tục cầm loa hét vào mặt cậu: "Kiều Bảo! Em còn trẻ trung vậy mà đã nghỉ đến chuyện tan làm rồi à? Tan làm thì có gì hay ho đâu?"
"Tam làm có giúp em nổi tiếng không? Có giúp em tích lũy kinh nghiệm không? Có giúp em phát triển bản thân không?"
Tống Yên Kiều vẫn diễn vai một bệnh nhân trầm cảm, vừa thầm gào thét trong lòng: [Tôi đi làm chỉ mong đến giờ tan ca thôi đó? Nếu không thì để làm gì? Hả? Đi làm mà không mong tan ca thì còn vì cái gì nữa?]
Mạnh Hướng Minh: "...."
Nghe cũng có lý đấy chứ.
Nhưng mà Tống Yên Kiều chỉ dám để Sóc Con gào thét trong lòng.
Thế thì đương nhiên sẽ tiếp tục bị áp bức.
Dù sao thì Tống Yên Kiều đã nhập vai một bệnh nhân trầm cảm quá nhiều lần nên bây giờ đã hoàn toàn quen thuộc, có thể diễn ra một bệnh nhân trầm cảm đạt chuẩn mà không cần suy nghĩ.
Cậu cứ thế diễn một cách máy móc, gần như bước nào cũng rập khuôn theo kịch bản.
Mạnh Hướng Minh: "..."
Tống Yên Kiều đúng là một nhân viên làm công thuần túy, nhưng lại thật sự chỉ có tư duy của một người đi làm thuê, chẳng có chút tận tụy nào với nghề, cũng chẳng muốn tìm vị trí của bản thân trong ngành này.
So với thành công, cậu có vẻ càng mong được tan làm sớm hơn.
Nguyễn Nguyên Vĩ tất nhiên không chạy theo đám người kia rời đi, mà vẫn bám lấy Mạnh Hướng Minh, thỉnh thoảng còn tranh thủ nịnh nọt: "Kiều Bảo chính là như vậy, giới trẻ bây giờ chẳng có chút lý tưởng nào hết..."
"Không giống tôi, tôi muốn cùng cậu chinh phục nghệ thuật."
Sóc Con trong lòng Tống Yên Kiều còn tồn tại, nhưng cũng đã chết lặng: [Ông trời ơi, lúc đóng cánh cửa lại thì tiện thể gắp luôn não của thằng này đi giùm tôi. Đồ ranh con, anh lại đang cà khịa tôi đấy hả?]
[Tôi đây là Sóc Con đại nhân mà anh dám xúc phạm hả?]
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Mạnh Hướng Minh suýt chút nữa thì bật cười. Oán khí đi làm của Sóc Con giận dỗi không thể nào so với anh được.
Đám diễn viên vẫn luôn xem thường Tống Yên Kiều.
Có khi nên thả cậu về làm anh hùng bàn phím, để cậu chửi bới cho đã đời. Dù sao thì cái danh "đồ ranh con" cũng không thể nào thắng nổi Tống Yên Kiều.
Mạnh Hướng Minh tiếp tục nhìn vào màn hình theo dõi, quan sát Tống Yên Kiều diễn xuất: "Ranh con..."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Mạnh Hướng Minh: "Ranh con à..."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Đừng tưởng hắn không biết! Rõ ràng Mạnh Hướng Minh đang muốn đi theo Tống Yên Kiều để cùng nhau gọi hắn là đồ ranh con!
Mạnh Hướng Minh tiếp tục châm chọc: "Gần đây kỹ thuật diễn của cậu cũng chẳng ra gì, lớn từng tuổi này rồi mà vẫn diễn không tốt."
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Mạnh Hướng Minh: "Cậu thế này thì tôi bắt đầu sợ cậu sẽ hủy hoại nghệ thuật của tôi rồi đấy."
"Chính cậu tự suy nghĩ mà làm đi."
Nguyễn Nguyên Vĩ hừ lạnh một tiếng, giận dỗi đứng một mình. Hắn hoàn toàn không nhận ra rằng Mạnh Hướng Minh thực ra đang thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã đuổi đi được một cái đuôi phiền phức.
Loại bỏ được một người, Mạnh Hướng Minh vui vẻ tiếp tục quay phim.
Sóc Con tiến lại gần đồ ranh con đang giận dỗi.
[Đồ ranh con, sao anh lại giận nữa vậy?]
Nghe thấy Tống Yên Kiều nói hai câu này trong lòng, Nguyễn Nguyên Vĩ càng thấy tủi thân hơn.
Không chỉ tủi thân, hắn còn cảm thấy hình như Tống Yên Kiều cũng không đến mức vô tình vô nghĩa như vậy.
Giọng Sóc Con trong lòng Tống Yên Kiều bình thản: [Có phải anh lại đang tự tưởng tượng mình là nhân vật quan trọng lắm không?]
Nguyễn Nguyên Vĩ: "..."
Tống Yên Kiều đúng là đồ điên! Vừa bắt đầu làm việc đã nhắm vào hắn!
Tống Yên Kiều cứ thích công kích hắn!
Sao không công kích ai khác đi!?
Thật không công bằng, một chút cũng không công bằng!
Mạnh Hướng Minh: "Kiều Bảo, đoạn này em cần diễn ra sự khép kín của bệnh nhân trầm cảm, nhưng vẫn phải có cảm xúc. Tuy nhiên, cảm xúc không nên quá nhiều, chủ yếu là tự khép kín, tốt nhất có thể thêm một chút đau khổ."
"Hiểu chưa?"
Tống Yên Kiều mỉm cười gật đầu: "Không hiểu."
Mạnh Hướng Minh: "..."
Không hiểu thì gật đầu làm gì?
Tống Yên Kiều: "Anh có thể nói cụ thể hơn không, chẳng hạn như ba phần bỡn cợt, ba phần châm chọc, bốn phần hờ hững, kiểu như vậy?"
Mạnh Hướng Minh: "..."
Anh bắt đầu nghi ngờ liệu Tống Yên Kiều có đang cố tình chọc tức mình không.
Tống Yên Kiều thành thật: "Vẽ sơ đồ hình quạt cũng được."
Mạnh Hướng Minh: "..."
Mạnh Hướng Minh: "Em phải tự mình cảm nhận, tự mình nghiền ngẫm cảm xúc. Diễn xuất là phải tự ngộ ra."
"Phải tìm ra cái cảm giác đó. Em hiểu cảm giác là gì không? Bé con?"
Tống Yên Kiều gật đầu.
[Hình như tôi đã hiểu, nhưng cũng hình như không hiểu lắm. Chính xác là tôi không biết mình rốt cuộc có hiểu hay không. Giống như hiểu mà cũng giống như không hiểu. Đại khái là đã hiểu, nhưng không chắc là thật sự hiểu. Có thể là hiểu, cũng có thể là không. Ý tôi là, anh hiểu tôi rốt cuộc có hiểu không không? Tôi cũng không chắc mình hiểu hay không, nhưng tôi biết là anh không hiểu. Nhưng có vẻ như tôi cũng không hiểu là anh có hiểu tôi có hiểu hay không. Anh hiểu ý tôi nói không?]
Mạnh Hướng Minh: "..."
Sóc Con phản nghịch.
Cái gọi là "cảm giác" mà Mạnh Hướng Minh nói, Tống Yên Kiều trong quá trình quay không biết đã phải thử bao nhiêu lần mới bắt được đúng ý anh muốn. Sau đó, họ tiếp tục quay những cảnh tiếp theo, còn có cả cảnh diễn chung với Nguyễn Nguyên Vĩ.
Diễn xuất nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng thực tế lại không dễ chút nào.
Huống hồ Mạnh Hướng Minh là một người cực kỳ theo đuổi cảm giác, nên con đường diễn xuất của Tống Yên Kiều càng thêm gian nan.
Cuối cùng cũng hoàn thành một ngày quay phim, Tống Yên Kiều cảm giác như mình sắp kiệt sức đến nơi.
Không có gì đâu, chỉ là muốn cười theo kiểu ba phần bỡn cợt, ba phần châm chọc, bốn phần hờ hững thôi mà.
Về đến khách sạn, vừa mở điện thoại ra, Tống Yên Kiều đã thấy hot search bùng nổ. Đúng như dự đoán, đoàn phim hôm nay lại có chuyện lớn.
Phó Tử Hân trước đây đã từng công khai có bạn trai ngoài giới giải trí, nên chuyện bạn trai lộ diện lần này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến cô.
Nhưng chuyện Phó Tử Hân mang thai và bị uy h**p vẫn làm náo loạn cả mạng xã hội.
Đặng Bân vốn nghĩ rằng sẽ có rất nhiều người đứng về phía mình, nhưng vừa lên mạng thì thấy trời sập luôn.
【 Chị à, tuy em là fan chị, nhưng em vẫn phải nói một câu: bớt chút đi. 】
【 Chị ơi, có phải chị bị tráo hồn rồi không? 】
【 Đứa bé này không thể sinh ra được đâu, sinh ra cũng không dám tưởng tượng nó sẽ xấu đến mức nào. 】
【 Cao chưa tới 1m80 đâu, cùng lắm 1m78. 】
Đặng Bân lập tức phản bác: 【 Tôi mang giày là 1m78! 】
Tống Yên Kiều vừa tan làm xong liền tham gia cuộc chiến.
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Lót giày 5cm, giày 3cm, kiễng chân 5cm, tôi đoán cùng lắm anh cũng chỉ 1m65. 】
Đặng Bân nằm trong bệnh viện, vốn định lên mạng than thở để nhận chút thương cảm, ai ngờ bị chọc tức đến mức không còn tâm trạng diễn nữa, chỉ muốn chứng minh bản thân.
Đặng Bân: 【 Tôi 1m67! Cậu nói bậy! Tôi kiện cậu đó! 】
【 Hahaha, tự khai luôn rồi. Không phải đâu anh trai, 1m65 với 1m67 có khác gì nhau đâu? 】
【 Chị ơi, rốt cuộc chị bị làm sao vậy? Về sau tìm đàn ông thì chọn người đẹp trai chút đi. 】
Phó Tử Hân từ phòng phẫu thuật ra, tình trạng đã ổn định, liền đăng bài trên Weibo đáp lại mọi chuyện trên mạng. Cô nói rằng bản thân nhìn người không chuẩn, sau này sẽ tập trung vào công việc, còn đứa bé đã không còn nữa.
Ban đầu Phó Tử Hân tưởng rằng chuyện hôm nay sẽ khiến mình bị chửi rất lâu, nhưng thực tế fan của cô rất tốt, ai cũng vui mừng vì cô đã thoát khỏi gã đàn ông khốn nạn kia, chúc cô mau chóng hồi phục và mong cô có cuộc sống tốt hơn.
Tất nhiên có người ủng hộ thì cũng có kẻ chỉ trích.
Phó Tử Hân làm việc trong giới giải trí lâu như vậy, nếu không phải lần này gặp phải chuyện lớn như vậy, cô cũng chẳng để tâm đến những bình luận tiêu cực.
【 Kiểu phụ nữ như Phó Tử Hân tôi sẽ không cưới đâu, quá mạnh mẽ, nói bỏ đứa bé là bỏ ngay... 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Anh nghĩ mình có cửa à? Không phải anh không cưới, mà là chẳng có ai thèm gả cho anh. Một gã đàn ông độc thân nghèo rớt mồng tơi, tự huyễn hoặc bản thân, ban ngày bị thực tế vả cho sấp mặt, buổi tối lên mạng kiếm chút tự tôn đây mà? 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Tôi chịu đủ rồi mấy thằng ngu như các anh. Chỉ cần tôi nói một câu, mấy người y như một đám ruồi bâu vào chửi bới. Thật sự chịu đủ rồi, nếu các anh giỏi như vậy thì sao không nổ tung cả Trái Đất đi? Đi chết đi, mấy người ghét tôi đúng không? Nổ tung cái hành tinh này rồi tôi chết cho mấy người xem nè! 】
【 Tôi chỉ nói Phó Tử Hân hai câu thôi, cô ấy có mất miếng thịt nào đâu? Anh nghĩ anh là ai? 】
【 Sao Còn Không Thể Chết Được: Tục ngữ có câu hay lắm: Trước lau nước mũi rồi kéo quần lên, từ đó bước vào con đường xã hội. Xã hội này không có cây cao bóng cả, chỉ có vỏ quýt dày móng tay nhọn. Trước mang vớ rồi mang giày, trước làm cháu rồi mới làm ông. Lạy xong Quan Công lại lạy Thần Tài, vỗ tay giao tiếp với người đời. Đi từ nam chí bắc, thử hỏi ai là ba? Trường Giang sóng sau xô sóng trước, ba anh thế nào thì tôi thế ấy. Rồng vượt sông gặp hổ xuống núi, xã hội này không phải do anh làm chủ. 】
【 Tới đây đi, giỏi thì giết tôi coi thử coi! 】
Cư dân mạng: "..."
Đây là người điên à?
Quốc gia không thể cấm mấy kẻ điên lên mạng hả?
Fan Phó Tử Hân đúng là điên thật.
Fan Tống Yên Kiều thì im lặng không nói gì, đến mức người khác hiểu lầm Tống Yên Kiều là fan Phó Tử Hân, bọn họ cũng chẳng buồn giải thích.
Ngay từ đầu họ đã đoán được đây chính là tài khoản phụ của Tống Yên Kiều, nhưng vẫn giữ im lặng, giả vờ như chẳng biết gì.
Nói đùa chứ, nếu để Tống Yên Kiều và ông quản lý của cậu biết chuyện này, bọn họ còn đi đâu tìm cái trò hay ho thế này để xem đây?
Fan Phó Tử Hân thì cứ là fan Phó Tử Hân thôi, không vấn đề gì.
Tống Yên Kiều thấy có người giận là lại chọc, cầm tài khoản phụ, một mình chọc tức cả đám, chọc ai người đó nhảy dựng lên.
Thấy ai cũng khó chịu, cậu bèn trút hết bực bội trong lòng lên đám antifan Phó Tử Hân, coi như trút giận lên người họ luôn.
Fan Tống Yên Kiều vẫn giữ im lặng, cuối cùng cả nhóm rủ nhau kéo qua tài khoản chính của cậu trên Weibo để bình luận.
【 Kiều Bảo, đừng làm việc vất vả quá, nhớ nghỉ ngơi nha~ 】
【 Sóc Con đừng tự tạo áp lực cho mình nữa nhe~ 】
【 Bé cưng ơi, bọn chị vẫn luôn ở đây, cố lên nhé! 】
【 Đạo diễn Mạnh, thả Sóc Con nhà bọn tôi ra đi, em nó thật sự không biết diễn đâu. Có gì cứ nhắm vào tôi này, tôi có một đồng đây, nhưng dù có gom hết tiền cũng không mua được đạo diễn đâu. Mà thôi, tôi cũng không biết võ đâu, nên cũng không dọa đạo diễn làm gì. 】
【 Ôi trời, đe dọa đầy vui vẻ luôn. 】
Nhưng mà càng nhìn càng thấy Tống Yên Kiều trông có vẻ đau khổ, nếu không cứu kịp thời thì có khi Sóc Con nhà bọn họ hóa điên thật mất.
Sau khi từ trận chiến trở về, Tống Yên Kiều về nhà, tiện tay mở Weibo lên xem. Không có gì lạ cả, hôm nay chửi anti-fan của Phó Tử Hân xong thì tiện thể chửi luôn anti-fan của mình.
Nhưng khi mở Weibo ra, lòng cậu lại cảm thấy ấm áp.
Fan của cậu toàn là thiên thần, cậu yêu fan của mình.
Sóc nằm dài, thi đốm của Sóc cũng nhạt hẳn đi.
Mạnh Hướng Minh đương nhiên cũng thấy được yêu cầu của một số fan Tống Yên Kiều, cùng với những người không phục chuyện cậu nhận vai này.
【 Tôi đã nói rồi, Tống Yên Kiều có gì mà gọi là diễn xuất chứ? 】
【 Có cậu ta tham gia thì chắc chắn bộ phim này sẽ thành bom xịt. 】
【 Fan còn bảo cậu ta không biết diễn, đạo diễn Mạnh vẫn chưa chịu đổi người à? 】
Fan: "..."
Có ai nói không diễn được đâu, bọn họ chỉ đang chơi trò trừu tượng thôi mà?
Bọn họ chơi trừu tượng, nhưng những nhà khác hình như tưởng thật.
Mạnh Hướng Minh: "..."
Tuy hôm nay đoàn phim có hơi thiếu người, nhưng nhờ có Tống Yên Kiều mà bầu không khí vui vẻ hơn hẳn. Cậu quay phim đầy hào hứng, hết lần này đến lần khác thử diễn, liên tục điều chỉnh, cuối cùng cũng tìm được cảm giác mà mình muốn thể hiện.
Mạnh Hướng Minh cắt một đoạn ngắn trong ngày và đăng lên, một cảnh đối diễn với Nguyễn Nguyên Vĩ.
Thiếu niên ngồi trong phòng vẽ tranh, tay thoăn thoắt phác thảo. Dù Nguyễn Nguyên Vĩ có nói gì đi nữa, cậu cũng chẳng thèm để ý, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Ánh mặt trời chiếu lên hàng mi dài của thiếu niên, lông mi khẽ run rẩy. Dưới ánh sáng đó, trông cậu như một tinh linh nhỏ giữa khu rừng, đơn thuần và xinh đẹp.
Miễn là không để ý việc cậu là một bệnh nhân tự kỷ.
Chỉ đến khi Nguyễn Nguyên Vĩ nhắc đến tên chị của Tống Yên Kiều, cậu mới có phản ứng. Đôi tai khẽ động, ánh mắt mờ mịt, biểu cảm như đang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, lại như đang hồi tưởng điều gì đó. Động tác không quá lớn, nhưng tất cả cảm xúc đều thể hiện qua ánh mắt.
Cảnh này Tống Yên Kiều không có lời thoại, nhưng lại cực kỳ thu hút. Dù là cảnh phim hay bản thân cậu, tất cả đều sáng bừng lên.
【 Ủa đây là cái người mà các người nói là không biết diễn đấy à? 】
【 Có quỷ mới tin mấy người, cái gì mà Sóc Con nhà mấy người không biết diễn chứ? 】
【 Tôi hiểu rồi, fan mấy người chẳng qua sợ chúng tôi đổ rạp vì Sóc Con nhà mấy người đúng không? 】
Fan: "..."
Bọn họ cũng không ngờ, một Sóc Con nổi điên khắp nơi lại có thể diễn tốt như vậy.
Thật sự khoảng thời gian trước khi xem Tống Yên Kiều, cậu vẫn chưa diễn được như vậy?
Thậm chí fan nhà cậu còn tự định vị cậu là một chiếc "bình hoa thích phát điên". Nhà khác nói Tống Yên Kiều diễn dở, fan cũng không phản bác.
Vậy mà giờ đây chính Sóc Con lại tự gánh bọn họ, chứng minh năng lực bản thân.
Chẳng phải đã nói sẽ cùng nhau phá nát bộ phim này sao?
Mạnh Hướng Minh lại tung thêm một loạt đoạn NG. Cả quá trình Tống Yên Kiều bị Mạnh Hướng Minh hành hạ đến mức chết lặng, nhưng fan vẫn cười hì hì hỏi:
【 Các cô nói thử coi, có muốn để Sóc Con tiếp tục diễn không? 】
【 Tôi là fan nguyên tác mà cũng không hiểu nổi Mạnh Hướng Minh muốn cảm giác gì luôn á? 】
【 Mạnh Hướng Minh, anh hơi quá đáng rồi, tôi thấy cảnh này đã rất ổn rồi mà? 】
【 Lần đầu NG còn được, nhưng càng về sau càng tốt hơn. 】
【 Đúng vậy, Mạnh Hướng Minh cuối cùng lấy cảnh NG thứ mười ba. Tức là Sóc Con đã diễn mười hai lần không tính luôn á? Tôi hiểu rồi, giờ thì tôi biết vì sao nhà tôi Sóc Con bị hỏng mất rồi. 】
Tống Yên Kiều điên cuồng gật đầu, tin tưởng rằng các thiên thần nhỏ của cậu sẽ lên tiếng bảo vệ mình.
Vừa nãy fan của cậu vẫn còn rất yêu thương cậu mà.
【 Nhưng mà nói thật nha, Sóc Con cực khổ thì cũng được, nhưng không thể để chúng ta khổ theo được. 】
【 Kiều Bảo à, thêm vài lần cũng không sao đâu. 】
【 Kiều Bảo dũng cảm lên, mẹ chờ ngày con lên màn ảnh rộng nè. 】
【 Đạo diễn Mạnh, con nhà tôi có tiềm năng đấy, phiền anh rèn giũa thêm nhé. NG mấy chục lần cũng chẳng sao đâu, tôi muốn nhìn thấy một Sóc Con hoàn mỹ. Dáng vẻ này mà không diễn thì phí quá. Đây, một đồng này tôi lấy về trước nha. 】
Tống Yên Kiều: "..."
Có cảm tình đó, nhưng không nhiều lắm.
Mạnh Hướng Minh: 【 Hì hì. 】
Mạnh Hướng Minh: 【 Kiều Bảo có tôi và các bạn, cậu ấy nhất định sẽ chạm tới đỉnh cao sự nghiệp. Chúng ta cùng nhau cố gắng! 】
Tống Yên Kiều: "..."
[Không sao cả, chỉ hơi mệt thôi. Tôi là bông hồng cô đơn giữa đêm khuya.]
Tống Yên Kiều một mình emo.
[Không sao cả, đi làm thôi. Ha ha ha, chẳng phải cũng chỉ là đi làm ảnh hưởng à? Chẳng phải ngày nào cũng bị Mạnh Hướng Minh tra tấn, chẳng phải cũng chỉ là quay một cảnh đến bảy tám chục lần sao?]
[Các người nghĩ tôi sẽ sợ à?]
Tống Yên Kiều nằm trên giường, đôi mắt ươn ướt: [Tất nhiên là tôi sẽ sợ rồi, tôi sợ đến mức không dám ngủ, cứ tưởng tượng đến chuyện chợp mắt một cái là sáng mai, tôi lại nghĩ đến chuột.]
47: "Bé con, dù có không ngủ được thì ngày mai cũng sẽ tới thôi."
Tống Yên Kiều: "..."
Sóc Con rơi nước mắt.
47 kéo chăn cuộn lại từng lớp, cuộn Tống Yên Kiều vào bên trong: "Kiều Kiều, tôi có tin vui cho cậu nè."
Bị 47 cuộn một cách qua loa, cuối cùng biến thành một con sóc sâu lông, Tống Yên Kiều chớp chớp mắt: "Tin vui gì vậy?"
47 kiêu hãnh chống hông: "Bé con, tôi vừa buộc định được một ký chủ thứ hai."
Tống Yên Kiều chớp mắt, rất phấn khích: "47 giỏi quá, đúng là hệ thống đỉnh nhất luôn!"
47: "Người đó chính là ba cậu, Lận Huyên."
Tống Yên Kiều từ từ quay đầu: "Cái gì?"