Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 85: À à à, trai thẳng!.




 

Lận Huyên: "..."

47: "Anh nói thử coi Kiều Bảo có đồng ý không?"

Lận Huyên: "..."

Lận Huyên: "Sẽ không."

47: "Anh chắc không?"

Lận Huyên: "..."

Không chắc lắm.

Lận Huyên không còn tâm trạng để làm gì nữa, mở chương trình mà Tống Yên Kiều đang tham gia lên xem, nhưng càng nhìn lại càng bực bội.

【 6 nha! Bối Ngọc Đường, cậu dám nói mấy lời tôi còn không dám nói với vợ tôi luôn á? 】

【 Mấy người cũng nói ít lại đi. 】

【 Làm bé cưng nhà tôi hoang mang luôn rồi. 】

【 Bảo bối ơi, mau đồng ý đi, bảo bối, gật đầu một cái để đồng ý làm vợ tôi đi, bảo bối gật đầu hai cái để đồng ý làm bà xã tôi nha. 】

【 Ê bạn trên ơi, bạn tính toán dữ quá, tôi ở tận XX còn nghe được đây này. 】

Tống Yên Kiều tay run lên đã tặng đầu rất nhiều lần.

Vừa mới lập đội với đồng đội mà đã bị chửi tới tấp: " Sao Còn Không Thể Chết Được? Chết bao nhiêu lần rồi vẫn chưa chết?"

"Người khác là cao thủ gánh team, còn mày là cục tạ của team, mày làm shipper giao cơm hộp hay gì?"

Tống Yên Kiều còn chưa kịp phản ứng lại, vừa định gõ chữ trả lời thì bị phun tiếp: "Mày còn gõ chữ làm gì? Giữ lại chút sức mà điều khiển nhân vật đi!"

"Thấy không, MVP bên kia đều nhờ mày đưa cho hết đấy!"

"Đánh xong trận này thì tự out game giùm cái!"

Đàm Nguyên Tư càng đánh càng thấy không thuận lợi, cũng không biết hôm nay mình xui cỡ nào mà lại gặp phải một đồng đội tới mức này.

Thuộc kiểu không ai cứu nổi, cả team lùi mà cậu cứ lao lên, máu thì ít mà không chịu lùi về.

Từ trước đến giờ chưa từng gặp ai chơi dở tới vậy.

Đã vậy còn không chịu nghe lời, cứ lao vào chết không ngừng.

Đàm Nguyên Tư đã quyết định rồi, đánh xong trận này sẽ report ngay cái tên " Sao Còn Không Thể Chết Được?" kia, để cậu ta bị ban luôn cho mà biết.

【Anh chửi vợ tôi làm gì? Vợ tôi không chơi dở, mà chỉ là bị dọa thôi!】

【 Không thể nói chuyện nhẹ nhàng hơn một chút hả? 】

【 Kiều Kiều, sao cậu chơi dở mà vẫn cười đáng yêu vậy hả? 】

【 Bảo bối đáng thương quá, mới bị cáo trắng dọa sợ không dám nhúc nhích, giờ chơi game lại bị chửi. 】

Tống Yên Kiều cũng cảm thấy mình chơi kiểu này có hơi sai sai, mở mic nói: "Lần sau tôi cũng đưa cho anh vài mạng, anh đánh bên kia giúp tôi đi."

Đàm Nguyên Tư đang bực mình, nhưng vừa nghe giọng " Sao Còn Không Thể Chết Được?" mềm mại vang lên, cơn giận liền hạ xuống không ít.

Giọng nói rất dễ nghe, trong trẻo, rõ ràng, âm cuối còn hơi mềm, nghe như đang làm nũng vậy.

Đàm Nguyên Tư: "Mày... mày đừng có làm nũng."

47 với Lận Huyên đang ngồi xem livestream, tức muốn xỉu: "Cái này mà là làm nũng á? Tên đó chưa từng nghe nhóc con nhà tôi làm nũng rồi!"

Lận Huyên: "......"

Trời sập.

Giờ phút này, Lận Huyên chỉ muốn lên Baidu tìm ngay: Làm sao để giữ lòng Sóc Con.

【 Anh trai à, anh bị câu đến mức cười ngoác miệng rồi hả? 】

【 Vợ tôi là đang làm nũng với anh á? Rõ ràng là làm nũng với tôi! Anh vui cái gì mà vui? Được nói chuyện với vợ tôi có hai câu mà đã phê pha lắm à? 】

【 Được rồi được rồi, lại thêm một thằng giành vợ. Trước khi vợ tôi lên tiếng thì còn chửi người ta um sùm, mà sau khi vợ tôi nói chuyện thì lại nói "Đừng làm nũng" hả? 】

【 Tôi phục mấy người cứ mơ ước với vợ tôi ghê luôn á. 】

"Chửi cậu hai câu, cậu làm nũng cái gì?"

Tống Yên Kiều: "......"

[Lạnh lẽo, tất cả đều là hận thù băng giá, nghĩ đến chuyện này thôi mà tôi đã tay chân lạnh buốt, cả người run rẩy, sống lưng phát rét như địa ngục trần gian, tôi tức đến mức ngồi thụp xuống góc gara khóc suốt ba tiếng đồng hồ, giống như rơi vào khoảng không, ngạt thở hai phút, không nhịn được mà khóc òa lên, thật sự rất uất ức, rất bất lực, rất giận dữ!]

[Tôi làm nũng hồi nào, tôi làm nũng hồi nào? Anh hỏi tôi làm nũng cái gì? Tôi nói cho anh biết, Sóc Con baba của anh không có làm nũng!!!]

Bối Ngọc Đường nhìn tinh thần điên loạn của Tống Yên Kiều, nhịn không được lên tiếng: "Cậu ấy không có làm nũng, cậu ấy không làm nũng kiểu này."

Dù cho y cũng không biết Tống Yên Kiều làm nũng sẽ ra sao, nhưng chỉ cần Tống Yên Kiều nói không phải thì chắc chắn là không phải.

Đàm Nguyên Tư cau có: "Cậu ta không làm nũng, vậy cậu ta đang làm cái gì?"

Bối Ngọc Đường liếc mắt nhìn: "Cậu ấy đang... phát điên."

Đàm Nguyên Tư: "......?"

Tống Yên Kiều: [Làm gì có ai trên đời này mà chưa từng phát điên? Không điên thì còn sống được à? Hả? Còn sống nổi không!?]

Đàm Nguyên Tư cau mày: "Còn cậu là ai? Cậu ta còn chưa lên tiếng, tự dưng cậu xen vào nói làm gì?"

Bối Ngọc Đường thản nhiên đáp: "Anh nghe cho kỹ đây, tôi là người..."

Đàm Nguyên Tư không hiểu sao có chút khó chịu, bạn trai à?

Bối Ngọc Đường: "Tôi là bạn mới quen của cậu ấy."

Đàm Nguyên Tư khẽ cười một tiếng: "À", thì ra là mới quen.

Hắn không thèm đôi co với Bối Ngọc Đường nữa, quay sang nói: "Cậu lại đây, còn nữa..."

Đàm Nguyên Tư ngập ngừng, bỗng nhiên cảm thấy gọi " Sao Còn Không Thể Chết Được?" đúng là hơi kỳ.

Hắn im lặng vài giây rồi hỏi: "Đúng rồi, cậu tên gì? Lại đây bái tôi làm sư phụ, tôi bảo vệ cậu."

Tống Yên Kiều mím môi: "Tôi tên là... ba anh."

Đàm Nguyên Tư: "......"

Tống Yên Kiều tiếp tục ba hoa: "Tôi không thèm luyện nữa, tôi cứ tặng đầu đó, cứ thích tặng đó rồi sao."

"Tôi chơi game có ba chuyện thôi: tự làm mình mất mặt, làm đồng đội mất mặt, rồi để cả team địch coi tôi mất mặt. Sao hả? Không phục thì chém tôi nè."

Đàm Nguyên Tư vừa cố gắng cứu cậu, vừa nghĩ lại xem mình có phải chửi hơi nặng tay quá không, chửi đến mức người ta nổi giận luôn rồi.

Giận kiểu này trông không có chút uy h**p nào, cứ như thỏ con đang tức giận vậy.

Phòng livestream của Đàm Nguyên Tư lúc này toàn người trợn mắt há miệng như đang gặp quỷ. Vì đây là lần đầu tiên họ thấy Đàm Nguyên Tư nhịn nhục thế này.

Hắn là tuyển thủ Esport chuyên nghiệp, ngoài thời gian luyện tập thì chơi game cũng chỉ để livestream cho vui.

Đàm Nguyên Tư tính tình không tốt, nhưng thao tác và tư duy chiến thuật cực đỉnh, lại chửi người siêu gắt, nên mỗi lần livestream là thu hút cả đống người vào xem.

Nhưng không ai biết rằng... Đàm Nguyên Tư là một kẻ nghiện giọng nói.

Trước đây chưa từng gặp ai như Tống Yên Kiều, nên hắn cũng không đặc biệt để ý đến ai.

【 Anh ơi, cậu ta chửi anh kìa, anh không chửi lại hả? 】

【 Tôi vừa vào đã thấy lạ lắm, còn tưởng bấm lộn vào livestream của ai nữa chứ. Không chửi người, anh vẫn còn là anh của tôi hả? 】

【 Cậu ta bắt anh gọi cậu ta là ba kìa, sao anh không chửi lại đi? 】

Đàm Nguyên Tư vừa điều khiển nhân vật vừa chọn vài dòng bình luận để trả lời: "Tôi đâu có điên, chửi cậu ta làm gì?"

"Chỉ là kêu tôi gọi một tiếng ba thôi mà, kêu thì kêu, có mất gì đâu."

【......】

【 Anh ơi, anh đang nói tiếng người hả? 】

【 Nói một tiếng ba nghe thử coi, Tư Thần! 】

Đàm Nguyên Tư: "Biến."

【 Cứ chơi kiểu 2 mặt đi, anh cứ chơi kiểu hai mặt đi. 】

【 Khoan khoan, Tư Thần, anh có chắc là anh thẳng không? Tôi gõ dòng này mà tay tôi run nè. Vì thực sự từ trước đến nay anh chưa từng công khai nói anh không thích con trai mà. 】

Đàm Nguyên Tư: "Không thích, tôi là trai thẳng."

Tống Yên Kiều cứ tặng đầu liên tục, nhưng vì có Đàm Nguyên Tư ở đây, họ vẫn dễ dàng thắng trận.

Trước khi phá nhà chính của đối phương, Đàm Nguyên Tư vội hỏi: "Chơi tiếp không? Tôi chơi cùng cậu, cậu cứ tặng đầu thoải mái, tôi gánh."

【 À à à, trai thẳng! 】

【 Trai thẳng gì mà nói người ta tặng đầu thoải mái vậy? 】

【 Tư Thần, đừng có bợ đít quá! 】

Tống Yên Kiều mím môi: "Chơi."

Mặc dù có người gánh cậu nhưng Tống Yên Kiều vẫn cảm thấy xấu hổ. Quan trọng nhất là giờ cậu không thể không chơi nữa, vì nếu không chơi game thì bên cạnh chính là Bối Ngọc Đường.

Tống Yên Kiều vẫn đang dùng ngón chân cọ cọ xuống đất, muốn nổi điên, muốn tặng đầu cho địch có mạng.

Không có gì hết, chỉ là muốn chết một chút thôi.

Ngoài đời thực thì không ai có thể giết cậu được, nhưng trong game chắc chắn có người giết cậu được.

Trốn tránh tuy hơi mất mặt, nhưng lại vô cùng hữu dụng.

Tống Yên Kiều, Bối Ngọc Đường và Đàm Nguyên Tư tiếp tục chơi game. Thậm chí sau khi ăn cơm xong, Tống Chi Duyên và Bối Hàm Song cũng tham gia.

Tống Chi Duyên: "Chơi chung đi, hôm qua tôi cày đến 4 giờ sáng mà vẫn chưa đủ. Biết trước hôm nay được chơi game trên show, tôi đã đi ngủ sớm một chút rồi."

Bối Hàm Song cũng rất mong chờ: "Tôi cũng muốn chơi."

Tống Yên Kiều hỏi bên kia: "Bọn tôi kéo thêm hai người vào nữa có được không?"

Đàm Nguyên Tư thật ra không thích đông người lắm, nhưng vẫn đồng ý.

Vừa mới vào game, Đàm Nguyên Tư đã hối hận ngay lập tức, Tống Yên Kiều tặng đầu đã đành, lại còn kéo thêm hai người nữa cũng tặng đầu nhiệt tình.

Đàm Nguyên Tư tuyệt vọng nhắm mắt, thôi thì cứ tặng đầu đi, cứ tặng đầu cho đã đi.

【 Vậy là chương trình giải trí này bỗng chốc biến thành livestream chơi game? 】

【 Mấy người này chơi cũng có hay lắm đâu. 】

【 Không phải thích coi game, mà là thích coi mấy pha tranh cãi drama. 】

【 Vợ ơi, chơi game với chị đi! Chị là vua của game này đó! Chị cũng có thể gánh em! 】

【 Mấy người này sống sướng ghê, ăn xong rồi chơi game. Bên cạnh còn có team Thành Cảnh Sơn đang cật lực xây nhà gỗ kìa. 】

【 Thành Liễm trở về là bị mấy ông anh chèn ép quá mà. 】

【 Hai anh em nhà Lương, có ai hiểu bọn họ đang bận cái gì không? 】

Anh em nhà họ Lương vẫn đang nghiên cứu về Tống Yên Kiều, ghi chép từng trang từng trang, thậm chí còn mở điện thoại lên xem livestream chương trình, chủ yếu quan sát Tống Yên Kiều.

47 kể lại chuyện này cho Tống Yên Kiều nghe, nhưng cậu cũng không thực sự hiểu nổi.

[Tôi vẫn luôn dõi theo cậu. Khi cậu đi lại một mình trong đêm khuya tĩnh mịch, khi cậu cảm thấy phía sau có ánh mắt lạnh lẽo khiến cậu đổ mồ hôi lạnh, khi cậu quay đầu lại nhưng không thấy ai cả, đó là tôi. Tôi sẽ luôn nhìn cậu, tôi sẽ không làm gì cả, tôi chỉ thích âm thầm bảo vệ cậu thôi. Tôi sẽ nhìn cậu, nhìn không ngừng, nhìn mãi mãi, nhìn đến chết. Dù cậu đi vệ sinh, dù cậu tắm rửa, dù cậu ra ngoài chơi, tôi vẫn nhìn cậu, vẫn chăm chú nhìn cậu, mãi mãi.]

Mọi người: "?"

Tống Yên Kiều lại bị k*ch th*ch gì nữa đây?

47 cảm thấy quá hay, lén lút thả đoạn ghi âm này vào điện thoại của hai người kia.

Lương Trạch và Lương Tinh Vấn nhìn chằm chằm vào đoạn âm thanh đột ngột phát ra trên điện thoại của mình, như gặp phải quái vật. Bọn họ biết ngay Tống Yên Kiều không hề đơn giản, thậm chí còn biết họ đang theo dõi cậu.

....

Chơi xong game, Tống Yên Kiều thất thểu leo lên lầu ngủ, tính tiếp tục trốn tránh.

Cậu lao thẳng vào phòng, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

47: "Kiều Kiều, cưng thấy Bối Ngọc Đường thế nào?"

Tống Yên Kiều đầu óc trống rỗng: "Không có gì đặc biệt hết."

47: "Tôi cảm thấy Lận Huyên vẫn đáng tin hơn Bối Ngọc Đường một chút."

Mặc dù theo quan điểm của nó, không ai xứng với nhóc con nhà nó hết. Nhưng nếu nhất định phải chọn thì nó vẫn bỏ phiếu cho người sau.

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều: "47, câm miệng ngay, ba lớn với Bối Ngọc Đường thì sao mà so được?"

47: "Khác nhau chỗ nào?"

Tống Yên Kiều im lặng một lúc, chính cậu cũng không biết khác chỗ nào, nhưng rõ ràng là khác.

Cậu bắt đầu nói năng vô nghĩa: "Đương nhiên ba lớn là ba lớn, còn Bối Ngọc Đường là Bối Ngọc Đường chứ sao. Ba lớn là ba duy nhất trên thế giới."

47: "Bối Ngọc Đường cũng là Bối Ngọc Đường duy nhất trên thế giới."

Tống Yên Kiều: "......"

Tống Yên Kiều: "Tôi đi tìm Bối Ngọc Đường nói rõ ràng đây."

Cậu xuống lầu, thấy Bối Ngọc Đường liền gọi: "Ơ này..."

Vừa mới nói được một câu, ánh mắt cậu đảo qua, tiếng trống bỗng vang lên làm cậu tràn đầy động lực: "Tôi phát hiện ra một bí mật. Hình như tôi không thích ai hết. Còn cậu thì sao?"

【Bé con ơi...】

【Bé con, cưng từ chối người ta kiểu vậy hả?】

【Bé con: Cậu mau rút lại lời nói đi, chúng ta vẫn có thể làm bạn!】

Tống Yên Kiều mong chờ nhìn Bối Ngọc Đường, nhưng mãi không thấy y đáp lại. Cậu bắt đầu ỉu xìu, cố gắng nói thêm một câu: "Nếu không thì... coi như tôi chết rồi đi?"

Bối Ngọc Đường: "......"

Bối Ngọc Đường: "Ý cậu là tôi vừa mới nói thích cậu, rồi giờ cậu nói cậu chỉ coi tôi là bạn."

Bối Ngọc Đường: "Vậy thì làm bạn."

Tống Yên Kiều gật đầu thật mạnh, đi ngang qua còn dặn dò Bối Ngọc Đường: "Ngủ sớm đi, thức đêm nhiều dễ bị: Thứ nhất dễ sinh ảo giác; Thứ hai sẽ suy giảm trí nhớ; Thứ tư là không biết đếm; Thứ sáu đầu óc mơ hồ và Thứ 9 là triệu chứng khác."

Bối Ngọc Đường: "......"

Tống Yên Kiều vẫn nên đi ngủ sớm một chút.

Giải quyết xong chuyện lớn trong lòng, cậu yên tâm trở về phòng, leo lên giường nằm xuống.

Nhưng lúc này, phòng livestream của Đàm Nguyên Tư lại nổ tung.

Đàm Nguyên Tư còn chủ động nhắn tin cho Tống Yên Kiều, nhưng từng tin nhắn một đều không được hồi đáp.

【 Anh ơi, anh đừng nói là nghe giọng người ta hay quá nên động lòng rồi nha? 】

【 Anh không sợ bên kia chỉ có giọng dễ nghe chứ ngoài đời trông không ra gì à? 】

【 Yêu đương qua mạng nguy hiểm lắm, khuyên thật lòng đừng yêu. 】

【 Hơn nữa cậu ta chơi game dở như vậy, nói thật, ngoài giọng ra thì có gì xứng với Tư Thần nhà tôi? 】

Đàm Nguyên Tư có hơi bực bội, giải thích: "Tôi không có định yêu qua mạng, cũng không phải thích cậu ta, tôi chỉ thấy lạ vì sao cậu ta không thèm để ý đến tôi thôi."

【 Anh em à, lừa người khác thì được, đừng tự lừa mình nữa. 】

"Tôi chỉ muốn hỏi cậu ta xem hồi nãy tôi có thao tác lỗi gì không, đừng có nghĩ nhiều." Nửa khuôn mặt Đàm Nguyên Tư giấu dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen, chỉ lộ ra một phần gương mặt với đường nét sắc sảo.

【 Ủa mấy người đang chê ai đó? Mấy người dám chê vợ tôi á? 】

【 Vợ tôi đẹp cỡ này mà mấy người không thấy à? 】

Đàm Nguyên Tư vốn không quan tâm lắm đến ngoại hình, nhưng khi vô tình bấm vào ảnh mà fan đăng trên khung chat, ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên đó rất lâu, mãi không dời đi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận