Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Chương 89: Đẹp cũng có cơm ăn!.




 

Lương Trạch rõ ràng cũng chú ý tới nội dung cái ổ 108GB của Tống Yên Kiều, sau khi dùng một số thủ thuật mở ra xong.

Lương Trạch: "..."

Trong đầu Lương Trạch hiện lên một biểu đồ hình quạt. Người bình thường được tạo thành từ nước, mỡ, protein, tinh bột và vitamin.

Nhưng Tống Yên Kiều lại được tạo thành từ 55% tiền, 30% thứ trừu tượng và 15% rác vàng*.

(*: Cái mấy bà đang nghĩ thì là nó á :)))

Lương Tinh Vấn không nhịn được mà khẽ "Xớ" một tiếng: "Tống Yên Kiều có vậy thôi á hả? Mới 108GB thôi mà, chất lượng cũng tàm tạm thôi. Để em đi nâng điểm khảo sát của cậu ta lên tí nữa."

Lương Trạch: "..."

Thằng em này còn quái hơn cả quái nữa.

Lương Trạch lại mở lịch sử trò chuyện giữa Tống Yên Kiều và Lận Huyên xem lại lần nữa. Lận Huyên không phải gửi tiền cho Tống Yên Kiều thì cũng là đang trên đường gửi tiền cho cậu.

Không chỉ vậy, có vẻ như Tống Yên Kiều cũng không thật lòng với mối quan hệ này, thậm chí còn có một người bạn trên mạng tên "Jiang", suốt ngày chia sẻ mọi thứ với người đó, còn gọi người đó là "chồng" linh tinh gì đấy.

Hình tượng của Tống Yên Kiều trong đầu Lương Trạch ngày càng rõ ràng hơn, một người đẹp thích làm nũng, thích phát điên và cực kỳ mê tiền.

Loại người như vậy gần như bị d*c v*ng và lợi ích chi phối. Chỉ cần cho đủ tiền và thỏa mãn h*m m**n của cậu, cậu sẽ làm bất cứ điều gì vì mình.

Nhưng không hiểu sao, Lương Trạch lại cảm thấy Tống Yên Kiều có gì đó khác với những kẻ đơn thuần bị d*c v*ng và lợi ích sai khiến.

Có một chút gì đó rất khó diễn tả như một sự ngây thơ kỳ lạ.

Lương Tinh Vấn dường như nhận ra được sự suy tư của Lương Trạch, không nhịn được lên tiếng: "Chỉ là một thằng đẹp mã hơi ngu thôi mà. Thích tiền, thích người đẹp, chuyện này không phải là rất bình thường hả?"

"Đơn thuần thì cũng chưa chắc đơn thuần đâu, còn chưa biết cậu ta với Lận Huyên là sao nữa kìa."

Giọng điệu của Lương Tinh Vấn có chút khinh miệt, nhưng chính bản thân gã cũng không nhận ra trong đó có chút khó chịu.

Lương Trạch thu lại suy nghĩ của mình. Đúng là như vậy thật.

Lương Tinh Vấn: "Nếu anh thích thì đợi ba ba xử lý Lận Huyên xong, anh có thể trực tiếp rước Tống Yên Kiều về."

Lương Trạch: "Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là phải xúi giục Tống Yên Kiều trước."

Lương Tinh Vấn lấy điện thoại của Tống Yên Kiều: "Ờ."

Cúi đầu nghịch nghịch.

Lương Trạch: "..."

Lương Trạch: "Đừng có tải bậy bạ gì xuống điện thoại cậu ta đấy."

Lương Tinh Vấn: "Bộ chuyển 30% thứ trừu tượng thành 15% rác vàng không tốt hơn à?"

Lương Tinh Vấn: "Hay là anh thích thứ trừu tượng hơn?"

Thái dương Lương Trạch giật giật, chưa kịp nói gì thì Lương Tinh Vấn đã tiếp lời: "Sớm nói anh thích trừu tượng đi, em còn tưởng anh có cái sở thích quái dị gì nữa chứ."

Lương Trạch: "..."

Lương Trạch: "Mày có bị bệnh không?"

Lương Tinh Vấn: "..."

Lương Tinh Vấn: "Chắc không đâu, vẫn là Tống Yên Kiều bị bệnh nhiều hơn."

Lương Trạch: "..."

Hắn không thể phản bác lại.

Lương Trạch lười giải thích với Lương Tinh Vấn. Hắn không hề thích Tống Yên Kiều, chỉ đơn giản là cảm thấy có thể lợi dụng cậu theo nhiều cách khác nhau.

Dù là để đối phó với Lận Huyên hay dùng vào mục đích khác... thì cũng không có ai thích hợp hơn Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều hoàn toàn không biết hai anh em vai ác kia đang suy tính chuyện gì. Cậu chỉ cảm thấy mình sắp chết rồi.

Đời trước đã bị mất mặt vì tra xét điện thoại, lần này còn chưa chết mà đã bị mất mặt trước.

Sóc Con thì không biết xấu hổ chắc?!

Tống Yên Kiều che mặt: "47 à, khi nào điện thoại của tôi mới được trả lại vậy?"

Cậu có thể chết nhưng điện thoại của cậu không thể chết theo được!

47: "Không biết nữa."

47: "Điện thoại của cưng có được trả hay không, còn tùy vào khi nào bọn họ chịu trả lại nữa."

Tống Yên Kiều: "Hừm..."

Còn chưa kịp buồn xong thì cửa phòng ngủ đã bị gõ. Cái đầu cậu vừa ló ra ngoài thì vừa hay đụng mặt với Bối Ngọc Đường và Thành Liễm.

Hôm nay Thành Liễm không về cái ổ gỗ của cậu ta mà ở lại ghế sofa ngoài phòng khách.

Bối Ngọc Đường: "Bọn tôi sắp livestream bán PDF, cậu có đi chung không? Kiều Kiều?"

Tống Yên Kiều gật đầu, sau đó nhanh chóng nhớ ra còn một chuyện chưa làm: "Chúng ta có thể vừa livestream vừa tìm điện thoại của tôi không?"

"Ra ngoài đi dạo chút đi, nếu tìm được thì tìm."

Thật ra cậu cũng không cần tìm điện thoại, nhưng đã diễn thì phải diễn cho trọn. Mất điện thoại thì phải lo lắng, nếu không thèm tìm thì có khi hai anh em nhà họ Lương sẽ bắt đầu nghi ngờ.

Ngoài ra, cậu còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.

Cậu không thể để Thành Cảnh Sơn tiếp tục vu oan cho Tống Chi Duyên rồi mặc kệ mọi chuyện được.

Vừa hay nhân dịp livestream để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của Thành Cảnh Sơn.

[Thành Cảnh Sơn hiện giờ đang dắt người đi dạo trong thị trấn nhỏ đó.]

[Chúng ta đi thôi.]

Thành Liễm cũng hiểu ý của Tống Yên Kiều. Tối nay nhất định phải làm một vố lớn.

Thành Liễm và Bối Ngọc Đường điên cuồng gật đầu, đồng ý với đề xuất của cậu. Nhất định phải tranh thủ cơ hội lần này để tiễn Thành Cảnh Sơn đi luôn.

Ba người lén lút chuồn ra khỏi biệt thự.

Ba người vừa đi không bao lâu, Tống Chi Duyên và Bối Hàm Song đáng lẽ phải ngủ rồi cũng lần lượt xuống giường và chạm mặt nhau trong phòng khách.

Bối Hàm Song: "Cô làm gì vậy? Muốn dọa chết tôi hả?"

Tống Chi Duyên trợn mắt: "Là do cô dễ bị dọa chứ gì? Tôi chỉ ra ngoài đi dạo thôi."

Bối Hàm Song ho khẽ: "Tôi cũng ra ngoài đi dạo."

Hai người ngầm hiểu không hỏi thêm gì, lặng lẽ bám theo để hóng drama.

【Bảo bối, cưng lại lén lút làm gì đó?】

【Phía sau mấy cưng có cái đuôi kìa?】

【Nguyên cả nhà ai cũng lén lén lút lút! Tưởng ba người trước đã như đám bò sát trong bóng tối, ai dè hai người phía sau cũng y chang...】

【Mấy người định chọc cười ai vậy? Đặc biệt là cậu đó, Tống Yên Kiều! Có cần phải bò sát đất đi tìm điện thoại vậy không? Thành thật đi, cậu thật sự đang tìm điện thoại hay chỉ muốn bò trên đất vậy?】

【Có khi nào... bọn họ thật sự thích cái kiểu nổi điên này không?】

【Sóc Con nhà chúng ta có vẻ tận hưởng lắm, tôi công nhận.】

【Kiều Bảo:?】

Thành Liễm mở phòng livestream.

Rất nhanh những người theo dõi chương trình 《 Người Nhà Định Mệnh 》 bắt đầu kéo vào, chưa kể còn có cả người qua đường tò mò vào xem thử có tin nóng gì.

Tên phòng livestream của Thành Liễm rất thực tế Tin Nóng Vừa Thổi Vừa Ăn Của Ảnh Đế.

Không chỉ fan của chương trình mà ngay cả người ngoài cũng tò mò nhảy vào để hóng drama.

【Dưa gì đây? Giờ có thể nói chưa?】

【Cuối cùng cũng livestream rồi! PDF viết xong chưa?】

【Ơ? Còn có cả PDF nữa hả?】

Thành Liễm: "Mọi người đừng vội, PDF đã được đặt sẵn trong link shop ở phòng livestream. Một phần chỉ một đồng tiền, tập hợp toàn bộ drama của ảnh đế. Ai cần thì tự mua, còn nếu không gấp thì có thể đợi người khác chia sẻ lại."

Phòng livestream nhanh chóng tụ tập một đám người hóng chuyện. Rất nhiều người đã chờ sẵn drama này từ lâu, chưa kể chỉ tốn một đồng tiền, tiện lợi hơn nhiều so với việc phải đi tìm tin đồn khắp nơi.

Chẳng mấy chốc, doanh số PDF đã lên đến mấy trăm bản.

Ban đầu vẫn có người tỏ ra nghi ngờ.

【Tôi chỉ muốn xem thử anh Thành của tôi có dưa gì không. Nếu không có thì tôi sẽ không bỏ qua đâu.】

【Tôi không tin anh tôi có drama. Tôi đi mua xem thử đây, lát nữa quay lại phản bác mấy người.】

【Lại là vụ Tống Chi Duyên làm tiểu tam lần trước à?】

Tống Yên Kiều bĩu môi: "Tiểu tam cái đầu cậu! Cả nhà cậu mới là tiểu tam!"

【Tống Chi Duyên sao lại không phải tiểu tam? Trước đây anh tôi đã có thanh mai trúc mã rồi, nhưng Tống Chi Duyên lại chen vào giữa. Nếu không phải tiểu tam thì là gì? Bây giờ thì hay rồi, anh tôi không cần thanh mai nữa mà lại muốn ở bên cô ta.】

Tống Yên Kiều: "Ai làm tiểu tam hả?! Chị tôi không phải là bãi rác, đâu phải rác rưởi gì cũng thu đâu!"

Tống Yên Kiều tức đến thở phì phò, nhưng hôm nay cậu ra ngoài chính là để cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của Thành Cảnh Sơn.

Thành Cảnh Sơn chắc chắn sẽ bị bóc trần, nhưng trước đó cậu còn phải đòi lại công bằng cho chị mình.

【Quả nhiên là trò mèo, còn đặt điều về anh nhà tôi làm quái gì?】

【Giờ thì tôi hiểu vì sao Thành Liễm nói Thành Cảnh Sơn chuyên bán rẻ tình cảm rồi. Rẻ mạt thiệt chứ.】

【Tôi nghĩ chuyện trước đây không chừng là do Tống Chi Duyên bị cắm sừng đó.】

【Vẫn còn fan đi tẩy trắng cho Thành Cảnh Sơn kìa. Tôi chưa từng thấy ai mặt dày như vậy luôn. Tôi cứ tưởng hắn thích con gái, hóa ra là...】

【Đừng nói bậy, Tống Yên Kiều chỉ đang muốn ké fame anh tôi thôi!】

【Sóc Con ơi, cưng cũng giỏi thật đấy, giờ có thể ké fame Thành Cảnh Sơn luôn rồi kìa.】

Thị trấn nhỏ nơi bọn họ quay chương trình vốn là một khu du lịch, chợ đêm ở đây cực kỳ nổi tiếng. Buổi tối đường phố đông nghịt người, các quán ven đường treo đầy đèn lồng nhỏ, trông không khác gì bầu trời đầy sao. Dọc đường đi, bảy phần mười đều là các cặp đôi.

【Khoan đã, mấy người đang làm gì vậy?】

【Không phải hôm nay bán PDF à? Sao không lo bán đi?】

【Không phải không bán mà là chưa kịp nói gì đã bán được cả đống rồi.】

Vài người lặng lẽ, nghiêm túc tìm kiếm bóng dáng Thành Cảnh Sơn, cùng nhau hỗ trợ. Ai có thù thì báo thù, ai không có thù cũng tiện tay đâm thêm một nhát.

Tống Yên Kiều bỗng nhiên mắt sáng lên: "Ở phía trước! Tôi thấy Thành Cảnh Sơn rồi!"

Hai người còn lại lập tức quay đầu, ngay lập tức nhìn thấy Thành Cảnh Sơn đang đứng cạnh một người phụ nữ. Thành Cảnh Sơn đeo kính râm, đội mũ che kín mặt, còn người phụ nữ bên cạnh cũng kín đáo không kém.

Nhưng rõ ràng hai người đang nắm tay nhau.

Bối Ngọc Đường kích động: "Thành Liễm, đưa điện thoại đây! Tôi chụp, tay tôi cứng hơn!"

【Mấy cậu đang chụp cái gì vậy?】

【Ba người các cậu không phải paparazzi à?】

【Hôm nay là paparazzi Sóc Con.】

【Ba ông này có tố chất làm paparazzi lắm đấy nhá!】

【Ăn dưa lâu vậy rồi, không ngờ có ngày lại được tận hưởng drama từ góc nhìn của paparazzi chính hiệu.】

Chưa đầy nửa tiếng mà PDF về Thành Cảnh Sơn đã bay đầy trời. Quan trọng là tài liệu này không phải mấy lời đồn vô căn cứ, mà được tổng hợp đầy đủ bằng chứng, sắp xếp theo trình tự thời gian rõ ràng và thậm chí còn kèm theo hình ảnh.

Thiết kế PDF còn rất chỉn chu, trông như một bài luận văn tiêu chuẩn khiến fan Thành Cảnh Sơn muốn phản bác cũng không có cửa.

Chỉ trong thời gian ngắn, Thành Cảnh Sơn đã cùng chương trình và cả buổi livestream mới mở của họ leo thẳng lên hot search.

Lượng người vào xem livestream cũng tăng chóng mặt, tất cả đều đổ xô vào hóng drama.

Tống Yên Kiều chọn vài bình luận trả lời: "Bọn tôi tất nhiên là đang chụp anh trai và chị dâu của các người rồi."

"Hai người họ siêu ngọt, mọi người nhanh vào chúc mừng đi nào~"

"Họ hạnh phúc đến mức luôn có kẻ muốn chen vào làm tiểu tam để chia rẽ đây này."

Giọng điệu châm chọc đến cực điểm.

Không cần đoán cũng biết nam chính của vụ drama này là ai. Cùng Tống Yên Kiều tham gia chương trình, ngoài Thành Cảnh Sơn thì còn có thể là ai nữa?

Bối Ngọc Đường đúng là có kỹ thuật chụp ảnh cực tốt, đến cả khoảnh khắc Thành Cảnh Sơn nghiêng đầu cười dịu dàng với người phụ nữ bên cạnh cũng được chụp rõ nét.

Bối Ngọc Đường: "Không hiểu nổi, nếu đã thích vậy sao không cưới luôn đi? Còn theo đuổi chị Tống làm gì?"

Tống Yên Kiều: "... Có khi nào do chị tôi trông giống kiểu bị oan uổng á?"

Tống Chi Duyên đang bị oan: "......"

Bối Ngọc Đường: "Có phải bọn họ cứ phải biến người khác thành tiểu tam thì mới cảm thấy tình yêu của họ thêm phần trong sáng, thủy chung không?"

Tống Yên Kiều: "Không biết nữa."

"Có thể là họ cảm thấy chúng ta mỗi ngày sống như một cặp vợ chồng kiểu mẫu, mù như hội chị em tám chuyện trong bếp, điếc như đồng nghiệp pha trà trong văn phòng, lạnh nhạt như hành khách trên xe điện, vô vị như một cặp vợ chồng chỉ biết làm màu, hèn nhát như một người chồng răm rắp nghe lời sếp, hồ đồ như một phụ huynh mời gia sư về kèm con vậy... Cuối cùng, chúng ta mãi mãi chỉ là vai phụ trong kịch bản của người khác."

Mọi người: "......"

【Kiều Kiều, cưng đang nói kháy chị đấy, mau xin lỗi chị đi.】

【Tôi hiểu vị trí của mình rồi... Thành Cảnh Sơn, anh chơi tôi à?!】

【Tống Chi Duyên thực sự bị cắm sừng à?】

【Chị Tống không phải kiểu nhặt đại một người đàn ông thừa đâu hiểu không?】

【Lần này cãi thế nào đây? Lần này chị Tống chưa từng qua lại với anh trai mấy người, là anh trai mấy người lúc đang mập mờ với người khác vẫn còn kiên trì theo đuổi chị ấy đấy nhé!】

Ba người tiếp tục bám theo, cuối cùng cũng lần ra một chỗ vắng người. Hai người kia ban đầu chỉ hôn nhau qua lớp khẩu trang, sau đó gỡ khẩu trang ra rồi bắt đầu thân mật hơn.

"Anh không phải đang theo đuổi Tống Chi Duyên hả?"

"Bây giờ lại làm vậy là có ý gì?"

"Anh xem em là loại người gì?"

"Anh định đối xử với em như vậy á hả?"

Người phụ nữ rưng rưng nước mắt nhìn Thành Cảnh Sơn, vẻ mặt yếu đuối đáng thương khiến ai nhìn cũng phải xót xa.

Thành Cảnh Sơn: "Đương nhiên không phải, anh chỉ thích em thôi. Anh bám lấy Tống Chi Duyên chỉ để kiếm fame mà thôi. Em cũng biết mà, dạo này cô ta hot lắm, giống như trước đây anh cũng từng lợi dụng độ hot của cô ta vậy đó."

Người phụ nữ cắn môi: "Anh có thể ghép cặp với em mà, đâu nhất thiết phải bám theo cô ta. Anh bị fan cô ta chửi, em cũng đau lòng lắm."

Thành Cảnh Sơn: "Không đâu, đa số mọi người sẽ chửi Tống Chi Duyên là tiểu tam thôi, không có ai chửi anh hết. Thế giới này vẫn luôn đối xử dịu dàng với anh mà."

Tống Yên Kiều: [Thật sự chịu đủ rồi thế giới này... Hy vọng một ngày nào đó, thế giới này cũng yêu tôi như cách nó yêu đàn ông vậy.]

Thành Liễm & Bối Ngọc Đường: "!?"

Hai người từ từ quay đầu nhìn Tống Yên Kiều. Cái gì cơ?

"Kiều Kiều, cậu..."

Tống Yên Kiều ngửa đầu: "Sao hả?"

Thành Liễm và Bối Ngọc Đường nhìn thấy yết hầu nhỏ của Tống Yên Kiều khẽ chuyển động, rồi im lặng nuốt hết lời định nói. Ừm, Tống Yên Kiều là con trai mà.

Còn về câu nói vừa rồi... Ờ thì, Tống Yên Kiều chỉ là muốn được yêu thương nhiều hơn thôi.

Bên kia Thành Cảnh Sơn dường như nghe thấy giọng của Tống Yên Kiều, giật mình hoảng hốt ngẩng đầu lên nhưng không thấy ai hết.

Thành Cảnh Sơn không dám tiếp tục hôn. Hắn sợ Tống Yên Kiều ở ngay gần đây. Sợ Tống Yên Kiều lại biết thêm điều gì đó.

Nhưng hắn đâu hay biết là tất cả những gì hắn vừa nói, cảnh tượng hắn vừa hôn người phụ nữ kia đều đã được phát trực tiếp ra ngoài.

【Chị Tống ơi, tôi xin lỗi vì đã hiểu lầm chị.】

【Thành Cảnh Sơn đúng là rác rưởi, chị tôi thực sự là người bị cắm sừng.】

【Chị ơi! Bây giờ em mới hiểu vì sao Kiều Kiều nói chị là yêu đương não tàn... Sao chị lại có thể yêu một thằng như vậy hả?】

【Ba ơi, tiếp tục diễn đi! Cố gắng diễn vào, tôi từng tin anh yêu chị Tống thật lòng thật dạ đó!】

【Chị Tống đáng thương quá đi, chỉ vì vụ này mà bị chửi lâu như vậy...】

【Chị tôi khi đó mới debut, Thành Cảnh Sơn đúng là thấy chị tôi còn nhỏ dễ bắt nạt đúng không?!】

Người phụ nữ ngửa đầu: "Sao anh không tiếp tục hôn nữa? Anh... không làm được à?"

Tống Yên Kiều: [Đúng rồi anh ta không làm được đâu. Mông anh ta chịu không nổi nữa rồi, mỗi lần đi WC đều phải vịn tường đi vào.]

Mọi người: "!!!"

Thành Cảnh Sơn xác định Tống Yên Kiều đang ở quanh đây, hắn hoảng loạn nhìn xung quanh nhưng tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu.

Hắn càng lúc càng sốt ruột.

Ba người mặc đồ thú bông nhận ra ánh mắt của Thành Cảnh Sơn, lập tức đứng yên bất động, tiếp tục cosplay thú bông mà không di chuyển.

Người phụ nữ kéo tay Thành Cảnh Sơn: "Anh có ý gì đây? Anh thích Tống Chi Duyên rồi phải không?"

Thành Cảnh Sơn: "Không có, em đi trước đi. Anh cảm giác ở đây có người khác."

Dự cảm của hắn càng lúc càng tệ. Giọng nói của Tống Yên Kiều thật sự mang lại cho hắn cảm giác như lưỡi hái tử thần đang kề bên.

Thành Cảnh Sơn vẫn không ngừng tìm kiếm, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại ở ba con thú bông cách đó không xa.

Hắn từng bước tiến lại gần, tim đập nhanh đến mức sắp nhảy khỏi lồng ngực. Cuối cùng, hắn đưa tay lật một cái đầu thú bông lên.

Tống Yên Kiều sững người, trong một thoáng không biết nên cười hay không, cuối cùng vẫn nhếch môi cười một chút.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Trái tim treo lơ lửng của Thành Cảnh Sơn cuối cùng cũng rớt thẳng xuống đáy vực.

Tống Yên Kiều: "Bận rộn."

Thành Cảnh Sơn: "Bận cái gì?"

Tống Yên Kiều: "Đã nói là bận rồi, còn hỏi tôi bận gì nữa? Bận mỉm cười hay bận khóc? Bận đuổi theo sao băng giữa trời đêm sao?"

Tống Yên Kiều: "Anh có thể trả lại đầu cho tôi không?"

Lúc này Thành Cảnh Sơn cảm giác mình giống như chiếc lá cuối thu lay lắt sắp rơi.

Tống Yên Kiều lấy lại cái đầu thú bông của mình, ôm nó vào lòng: "Tạm biệt, không bao giờ gặp lại."

Nói xong, cậu ôm cái đầu rồi rời đi thẳng.

Thành Liễm & Bối Ngọc Đường: "......"

【Ha ha ha ha, tôi cười muốn rớt đầu luôn! Mà khoan đã, tôi cười rớt đầu là vì thấy Tống Yên Kiều rớt đầu.】

【Ban nãy còn thắc mắc sao mấy cậu ấy có thể lẩn trốn giỏi vậy. Giờ nhìn bộ đồ thú bông của Tống Yên Kiều, tôi câm nín...】

【Giây phút cái đầu rơi ra, cả người đều hóa đá! Cười chết!】

【Sóc Con: Đầu của tôi đâu? Đầu của tôi đâu? Đầu của tôi đâu? Anh ơi, có thể trả đầu lại cho tôi không? Không thể thì đưa tôi luôn đi.】

【Bé cưng ơi...】

Tống Yên Kiều bỏ đi rồi nhưng hai người còn lại vẫn nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt dường như đầy cảm giác "Anh em tốt của tôi đâu rồi?"

Thành Cảnh Sơn bất chợt giật phắt cái đầu thú bông của hai người còn lại.

Một cái camera đập thẳng vào mặt hắn.

Thành Cảnh Sơn: "......"

Trái tim chết lặng hoàn toàn.

Thành Liễm: "Thành Cảnh Sơn, chuyện anh bán mông bị lộ rồi."

Chạy được một đoạn, Tống Yên Kiều ló đầu lại: [Hỡi ơi, thanh xuân không thể mua bán nhưng đối với ông anh tôi thì lại dán mặt bán giá sỉ.]

Thành Liễm: "......"

Tống Yên Kiều: [Hai người còn chưa chạy? Định làm gì nữa? Chờ Thành Cảnh Sơn đánh hả?]

Hai người lập tức nhận lệnh, vứt luôn camera và ôm đầu mặc nguyên bộ thú bông chạy mất.

【Ủa! Ê! Khoan! Mấy người...】

【Phiên bản người thật của gấu trong công viên sao?】

【Teletubbies phiên bản bỏ chạy.】

【Cười chết, ba người này chạy nhanh thật sự!】

Cả đêm Tống Chi Duyên có lật người ngoạn mục nhưng Thành Cảnh Sơn thì thảm rồi. Hết lần này đến lần khác leo hot search, điện thoại réo liên tục, căn bản không thể xử lý kịp.

Fan ồ ạt rời bỏ, các nhãn hàng lần lượt hủy hợp đồng.

Thậm chí không biết ai đã tố giác hắn vấn đề trốn thuế và bây giờ hắn còn phải phối hợp điều tra.

Giờ phút này Thành Cảnh Sơn vô cùng hối hận. Hối hận vì đã có ý định lặp lại trò cũ, muốn lợi dụng Tống Chi Duyên thêm một lần nữa. Hối hận vì đã dám trêu chọc Tống Yên Kiều.

Nếu hắn không chọc đến Tống Yên Kiều, có phải kết cục hôm nay sẽ không thê thảm như vậy không?

Có phải mọi chuyện sẽ không trở thành thế này không?

Hắn thậm chí còn bắt đầu hối hận vì ngày trước đã trêu chọc Tống Chi Duyên. Dù hắn thật sự có thích Tống Chi Duyên đi chăng nữa thì cũng không nên trong lúc đã có bạn gái mà còn dính vào Tống Chi Duyên.

Có phải nếu ngày trước người hắn gặp đầu tiên là Tống Chi Duyên thì mọi chuyện sẽ không tệ đến mức này không?

Mấy người chạy một quãng xa mới tìm lại được chủ quán để trả bộ đồ thú bông. Trên đường đi, còn bị người ta lôi lại chơi cùng một lúc.

Không ngờ lại đụng trúng Tống Chi Duyên và Bối Hàm Song.

Nhóm ba người lẻn ra ngoài: "......"

Nhóm hai người lẻn ra ngoài: "......"

Bối Ngọc Đường: "Trùng hợp ghê ha, mấy chị cũng mất ngủ à?"

Bối Hàm Song: "......"

Không trùng hợp lắm đâu, tụi này theo mấy nhóc ra đây đó.

Đã gặp rồi thì tất nhiên là phải đi dạo chợ đêm. Chỉ có điều tiền của cả nhóm đều bị tịch thu hết.

Nhưng khi đi ngang một quán đồ nướng, ba người liền đứng chôn chân tại chỗ.

Tống Yên Kiều ngoan ngoãn đứng ở cửa: "Không sao, tụi này không ăn mà chỉ ngửi mùi thôi."

Bối Ngọc Đường: "Tôi cũng chỉ ngửi thôi."

Bối Hàm Song & Tống Chi Duyên: "......"

Tổ chương trình vẫn đang đứng canh bên cạnh, rõ ràng là không cho họ dùng tiền riêng, nhưng ai mà tin trong điện thoại bọn họ không có tiền chứ?

Đạo diễn ngồi trước màn hình giám sát mà phát bực. Cả nhóm này đúng là phá đám. Chợ đêm vốn là hoạt động của ngày mai mà mấy đứa này không chỉ trốn ra trước, còn đứng chờ chực trước quán đồ nướng còn không muốn bước đi.

Có mấy du khách bàn tán về hương vị đồ ăn.

Thậm chí còn có fan chạy lại hỏi Tống Yên Kiều. Dạo này cậu nổi lắm mà cũng đẹp trai nữa, thế nên có người đến hỏi: "Kiều Kiều, đồ nướng ở đây ngon không?"

Tống Yên Kiều nuốt nước miếng: "Chắc là ngon lắm. Nghe mùi là biết rồi."

"Đồ nướng BBQ chính là món quà quý giá nhất mà thượng đế ban cho nhân loại. Món ăn hoàn hảo nhất thế giới. Đồ nướng BBQ miếng ngon, thành xiên cũng ngon, làm thàng tảng cũng ngon, kể cả nướng với bùn cũng ngon. Nướng, chiên, hấp, xào, luộc, món nào cũng ngon. Chấm tiêu ngon, chấm ớt ngon, chấm phô mai ngon, cỡ nào cũng ngon. Trừ khi nướng cháy thành than không ăn được, còn lại không có khuyết điểm gì hết."

Fan không nhịn được cười: "Được rồi, cảm ơn Kiều Kiều đã review."

Fan đó vào quán mua một phần đồ nướng, mang ra đưa cho Tống Yên Kiều. Cậu giật mình, nhưng cũng ngại không dám nhận.

Fan: "Cầm đi."

Tống Yên Kiều: "Không được đâu, em cũng có nguyên tắc của mình."

Fan: "Vậy chị chia cho cậu một xiên nhé?"

Mắt Tống Yên Kiều sáng rực: "Cảm ơn chị!!!"

Thiếu niên ấy thật sự nổi bật, dáng người cao ráo thanh thoát nếu không mở miệng thì trông như một búp bê sứ tinh xảo, đẹp đẽ nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng xa cách.

Fan: "Không có gì đâu, bà xã Kiều Kiều ~"

Tống Yên Kiều còn chưa kịp cắn miếng thịt nướng đã đỏ bừng cả mặt vì câu nói kia.

Nhưng dù sao cũng đang ăn của fan, Tống Yên Kiều rất biết điều, ngoan ngoãn giơ tay tạo hình trái tim: "Bà... bà xã chào chị."

Fan càng kích động hơn aaaaaa! Một xiên thịt đổi lấy một câu 'bà xã', lại còn được tặng tim nữa, lời quá rồi!

"Bảo bối, chị yêu cưng!"

Tống Yên Kiều tích cực chiều fan: "Em cũng yêu chị!"

Thế là càng có nhiều người ùa vào mua đồ nướng, chỉ để được nghe Tống Yên Kiều gọi "bà xã" và nhận một cái trái tim.

Bối Ngọc Đường & Thành Liễm: "......"

Ai nói đẹp trai không thể dùng để kiếm ăn hả?

Lương Tinh Vấn mở livestream lên xem một lát, liền thấy Tống Yên Kiều đang đổi đồ ăn bằng cách gọi fan là "bà xã".

Lương Tinh Vấn: "Anh à, anh sai rồi đấy. Tống Yên Kiều không chỉ có 55% tiền, 30% trừu tượng và 15% rác vàng đâu."

Lương Trạch: "?"

Lương Tinh Vấn chỉ vào màn hình livestream: "Ít nhất còn có 5% là cái thùng cơm."

Lương Trạch: "......"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận