Lận Huyên: "?"
Lận Huyên vừa mới nhìn rõ thì Tống Yên Kiều đã thu tin nhắn về.
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Ý em là anh bật video đi, anh cởi một món đồ.
【 Lận Huyên 】: Anh thấy rồi.
Tống Yên Kiều căm nín, trong lòng thì điên cuồng gào thét: [ a a a a, ba lớn ơi, anh coi như anh chưa thấy đi được không?]
【 Tiểu Kiều Nước Chảy 】: Nếu em nói là em lỡ tay gửi nhầm thì anh tin không?
Lận Huyên: "..."
Không tin được chút nào.
Đối mặt với sự im lặng quái dị này, Tống Yên Kiều cũng không biết nói gì. Cậu đúng là có ý xấu, tin nhắn đó cậu tự gõ ra cũng chỉ để chọc ghẹo một chút, còn tính chụp màn hình lại làm kỷ niệm trò đùa của mình.
Vậy mà lỡ tay, lại bấm gửi đi mất rồi.
Bây giờ cả thế giới đều yên tĩnh như chết.
Tống Yên Kiều: [Em chỉ là muốn nhìn một chút thôi mà? Đừng có keo kiệt vậy chứ. Cho em coi thì anh cũng có mất miếng thịt nào đâu.]
[Dù sao anh cũng đâu thể cho người khác coi, cho em coi thì có hại gì đâu.]
Tâm trạng cậu thiếu niên ngày càng hợp lý một cách kỳ lạ.
Lận Huyên: "..."
【 Lận Huyên 】: Không thể cho em xem.
Tống Yên Kiều cụp mắt xuống, nhỏ giọng: "Không xem thì không xem... Cũng đâu phải..." Rất muốn xem.
[Hu hu hu, em muốn xem, em thực sự rất muốn xem! Em lớn thế này rồi còn chưa được nhìn của quý của người khác đâu.]
Lận Huyên: "..."
Kiều Kiều...
[Tâm trạng em bây giờ giống như là chữ "khoai tây" viết bằng tiếng Anh vậy, "POTATO", mà mất đi chữ "P" rồi thì chỉ còn lại "oTATo".]
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên mở video.
Bên kia màn hình, cậu thiếu niên vành tai đỏ ửng. Rõ ràng là một gương mặt đẹp đến rơi nước mắt, vậy mà đôi mắt hạnh lại tròn xoe, làm cậu trông vô cùng ngây thơ vô tội.
Dù là vừa mới gửi tin nhắn như vậy, dù là vừa nghe được những lời trong lòng Tống Yên Kiều tưởng tượng ra, cũng không ảnh hưởng đến việc người khác cảm thấy cậu xinh đẹp và đơn thuần.
Khuôn mặt của Tống Yên Kiều thật sự quá có tính lừa gạt.
Dù là khi nói chuyện hay lúc im lặng, cũng đều có thể đánh lừa người khác. Nhưng nếu nghe được suy nghĩ trong lòng cậu thì sẽ biết Tống Yên Kiều thực ra rất đơn thuần — đơn thuần thích tiền. Như vậy không phải cũng là một dạng đơn thuần sao?
Tống Yên Kiều khẽ nâng mắt lên, liền thấy người đàn ông đang dựa vào cạnh bàn.
Chiếc bàn gỗ đặc rắn chắc nặng nề, mà chủ nhân của nó cũng giống như vậy, vừa vững chãi vừa trầm ổn.
Lận Huyên mặc một bộ vest ba mảnh chuẩn chỉnh, vai rộng chân dài, dáng người cao lớn. Khí chất của anh trầm ổn và mạnh mẽ, mang theo sự kiềm chế đầy lạnh lùng, nhìn thế nào cũng toát ra vẻ cấm dục.
Tống Yên Kiều: [Yêu đương không? Em đã được bạn trai cũ huấn luyện rất ngoan rồi, mỗi ngày sẽ không dính lấy anh, sáng dậy nhắn tin chào buổi sáng cho anh, đảm bảo không có người thứ ba, không có kẻ thứ tư, Tết đến thì muốn quà, lúc giận dỗi sẽ không tự mình dỗ mình, cả thế giới này không chỉ có mỗi mình anh đâu.]
Lận Huyên: "..."
Lận Huyên chậm rãi giơ tay lên, tháo cà vạt của mình ra.
Anh nhìn Tống Yên Kiều rồi bình tĩnh đáp lại: "Cởi một món rồi."
Tống Yên Kiều bĩu môi phản đối: "Cái này cũng tính một món sao? Đây là một cái cà vạt mà cũng có thể gọi là quần áo à? Anh đã hỏi ý kiến cà vạt chưa!?"
Lận Huyên: "Sao lại không tính? Kiều Kiều."
Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, làm vành tai Tống Yên Kiều càng nóng hơn. Cậu vô cùng không phục: [Hôm nay mà không nhìn thấy cơ bụng của anh thì coi như em thua.]
Lận Huyên khẽ cười.
47: "..."
Bé cưng ngốc nghếch ơi, cưng nghĩ mình ép được anh ta c** đ*, không lẽ anh ta lại không ép cưng cởi à?
Lại thêm một ván, lần này Lận Huyên lại thua, anh cởi luôn áo vest.
Đôi mắt Tống Yên Kiều sáng rực, khuôn mặt đầy mong chờ.
Cậu hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt Lận Huyên đang nhìn mình, ánh mắt đó mang theo sự chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt, tr*n tr** như chỉ cần dùng mắt thôi cũng có thể l*t s*ch quần áo trên người cậu.
Biểu cảm của Tống Yên Kiều ngây thơ sinh động, đáng yêu đến cực điểm nhưng cậu lại không hề hay biết.
Lận Huyên: "Bảo bối, lần này em thua rồi."
Tống Yên Kiều ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên: "Anh muốn em làm gì?"
Lận Huyên im lặng một lúc rồi hỏi: "Em cũng cởi một món có được không?"
Giọng điệu thương lượng vô cùng chân thành, cứ như nếu Tống Yên Kiều không đồng ý, giây tiếp theo anh sẽ đổi sang một thử thách khác vậy.
Tống Yên Kiều mím môi, nhẹ giọng đáp: "Được."
Cậu còn thầm thở phào một hơi: [Chỉ cần không bắt em chuyển tiền thì chúng ta vẫn là bạn tốt, chỉ là cởi một món quần áo thôi mà? Cởi.]
Lận Huyên: "..."
Tống Yên Kiều cúi người xuống, bàn chân trắng nõn lộ ra khỏi mép quần. Đầu ngón tay thon dài khẽ móc lấy chiếc vớ màu trắng, sau đó nhẹ nhàng tháo ra.
Làn da trắng sáng, cổ chân thanh mảnh, mũi chân mang theo sắc hồng nhàn nhạt, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Ánh mắt Lận Huyên trầm xuống, yết hầu khẽ chuyển động.
Bây giờ anh mới hiểu vì sao có một số fanfic lại viết rằng anh có sở thích đặc biệt với bàn chân của Tống Yên Kiều. Quả thật rất có sức tưởng tượng.
Tống Yên Kiều cảm thấy mình quá thông minh, cởi vớ thôi là đã tính hai món rồi, đúng là thiên tài sóc con!
"Tiếp tục." Cậu phấn khích như một con bạc, cứ tưởng rằng mình có thể lật ngược tình thế.
Lận Huyên: "Ừm."
Ngay sau đó, Tống Yên Kiều thua liên tiếp hai ván.
Lần đầu tiên, cậu lại dùng chiêu cởi vớ để đối phó Lận Huyên.
Mùa hè dài dằng dặc, đôi mắt cậu long lanh như chứa nước, đuôi mắt hơi ửng đỏ, cả người giống như một cây kem mùa hè.
Ngọt ngào và ngoan ngoãn.
Trên người chỉ còn mỗi chiếc áo ngủ ngắn tay mỏng manh, Tống Yên Kiều cắn môi, hơi ảo não. Cậu rõ ràng là muốn nhìn Lận Huyên c** đ*, sao cuối cùng lại biến thành chính mình bị l*t s*ch vậy?
Cậu hối hận không kịp, phải chi trước khi chơi trò này, cậu nên mặc thêm vài lớp quần áo nữa.
Tống Yên Kiều nhỏ giọng lầm bầm: "Em thấy không công bằng cho lắm."
Lận Huyên vẫn rất kiên nhẫn: "Hửm? Không công bằng chỗ nào?"
Tống Yên Kiều: "Anh xem anh mặc ba lớp quần áo, còn có cả cà vạt nữa, trong khi em chỉ có một cái áo ngủ thôi à, em rất thiệt thòi luôn."
Cậu hoàn toàn lờ đi việc mình đã gian lận bằng cách cởi hai chiếc vớ trước đó.
Lận Huyên: "Vậy em muốn sao nào?"
Tống Yên Kiều: "Để công bằng, anh chờ em đi mặc thêm một bộ nữa rồi chơi tiếp nha."
Khóe môi Lận Huyên khẽ nhếch: "Được."
Anh dễ nói chuyện ngoài ý muốn hoặc có lẽ từ trước đến giờ anh vẫn luôn dễ nói chuyện như vậy.
Lận Huyên: "Không cần đi mặc thêm đâu, cứ như vậy đi, lần này không tính em thua."
Tống Yên Kiều thầm nghĩ: [Bởi vậy mà ba lớn mới kiếm nhiều tiền dữ dội, anh ấy có tầm nhìn rộng nè, có đạo đức của một nhà tư bản chính trực, thời buổi này không còn nhiều người như vậy đâu.]
Lận Huyên im lặng. Trước đây Tống Yên Kiều đâu có nói như vậy, trước đây còn tỏ ra rất hăng hái muốn lật đổ nhà tư bản nữa mà.
Lại thêm một ván, đôi mắt Tống Yên Kiều sáng rực: "Anh thua rồi, vậy anh phải cởi."
Lần này Tống Yên Kiều thắng, háo hức nhìn Lận Huyên cởi chiếc áo sơ mi cuối cùng.
Từ trước đến giờ cậu chưa từng được thấy cơ bụng của Lận Huyên. Mặc dù khi ở bên nhau cũng từng ôm qua nhưng vì quá câu nệ nên cậu chưa bao giờ dám sờ kỹ. Chỉ có một lần vô tình chạm nhẹ một chút, còn sau đó thì không có cơ hội nào nữa.
Nếu Lận Huyên không nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều, chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng cậu là một chàng trai ngại ngùng và đơn thuần.
Nhưng mà sau khi nghe thấy những suy nghĩ trong đầu cậu, anh chỉ muốn nói: Toàn là giả dối.
Người đàn ông với những khớp ngón tay rõ ràng cúi đầu cởi từng chiếc cúc áo, không nói một lời. Nhưng vành tai lại bất giác đỏ lên.
Nhất là khi anh nghe thấy từng câu từng chữ trong đầu Tống Yên Kiều.
[Ba lớn à, anh thật sự rất đặc biệt luôn. Anh không giống những chàng trai mà em từng quen biết. Anh luôn mang lại cho em cảm giác xa cách, một sự cô độc khó tả, tuy gần mà lại xa. Anh đã nghe nhiều người nói rằng họ cảm thấy cô đơn, nhưng em nghĩ nỗi cô đơn của anh mới là thật sự. Tôi cảm thấy, sâu thẳm trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có một mình, anh luôn tự tạo vỏ bọc cho bản thân. Anh cần một chút k*ch th*ch, một chút nguy hiểm, một chút thứ gì đó không thể nắm bắt, thậm chí là một chút tra tấn... Đúng rồi, nhìn xem cơ bụng kìa.]
Lận Huyên cởi đến nửa chừng, để lộ phần eo rắn chắc, cơ bụng không quá phô trương nhưng rõ ràng nhờ luyện tập mà có. Tám múi cơ gọn gàng, đẹp mắt.
Tống Yên Kiều: [Oa Wao!!]
Sóc Con huýt sáo!
[Đây là ba lớn của tôi! Ba lớn ơi, anh đi một mình à? Uống một ly đi?] Sóc Con vươn tay vuốt má ba lớn rồi chuốc rượu: [Cho em sờ một cái đi?]
Lận Huyên: "..."
Anh không tiếp tục nói gì nữa, chỉ im lặng nhìn Tống Yên Kiều chăm chú quan sát mình. Tống Yên Kiều thật sự thích sờ như vậy sao?
Tống Yên Kiều: [Mặt nóng bừng rồi, gọi điện video để nhìn cơ bụng, không lẽ không thể làm gì đó k*ch th*ch hơn chút nữa à?]
Lận Huyên câm nín, k*ch th*ch hơn là làm gì?
Tống Yên Kiều: [Ba lớn ơi, hôn em nè.]
Lận Huyên: "..."
Anh im lặng rất lâu. Anh nghĩ có lẽ mình cũng bắt đầu hư mất rồi, đầu óc toàn nghĩ đến mấy cảnh miêu tả trong fanfic về phones*x.
Lận Huyên: "Còn chơi nữa không?"
Tống Yên Kiều: "Chơi chứ!"
Cậu rõ ràng rất hào hứng.
Lận Huyên: "Ừ."
Mới vừa hào hứng chưa bao lâu, Tống Yên Kiều lại thua.
Ban đầu, trò chơi "nói thật hay mạo hiểm" đã sớm bị cả hai người ngầm thỏa thuận biến thành trò c** đ*. Lần này Tống Yên Kiều không giở trò chơi xấu, những ngón tay thon dài nắm lấy mép áo ngủ, theo bản năng siết chặt lại, khớp ngón tay hơi trắng bệch.
Một đoạn eo trắng nõn lộ ra, khiến Lận Huyên không kìm được mà nín thở. Ánh mắt anh đầy áp lực, ẩn nhẫn cả một ngọn lửa nóng rực.
Thật đẹp, thật trắng, chỉ một lớp da mỏng manh, hõm eo sâu mê người.
Thiếu niên nhắm mắt lại, hàng mi dài run rẩy như vì quá xấu hổ mà ngay cả làn da cũng phiếm hồng, mang theo một tầng ửng đỏ khiến người ta khó lòng dời mắt.
"Được rồi." Lận Huyên đột nhiên lên tiếng, giọng nói có phần khàn đi: "Không cần cởi nữa! Kiều Kiều, đủ rồi."
Chiếc áo ngủ vẫn còn vắt trên eo Tống Yên Kiều, những gì Lận Huyên có thể nhìn thấy chỉ là đường cong thon nhỏ cùng với lồng ngực hơi phập phồng nhưng chỉ đến đây thôi cũng đủ khiến anh chịu không nổi.
Tống Yên Kiều chớp mắt mơ màng, ánh mắt cứ thế nhìn thẳng vào Lận Huyên. Quần áo vẫn chưa kịp kéo xuống thì bỗng dưng bị gọi dừng lại, làm cậu càng thêm hoang mang.
Khuôn mặt ngây thơ nhưng lại quyến rũ đến mức chính cậu cũng không nhận ra.
Lận Huyên cảm thấy không ổn.
Mãi đến lúc này, Tống Yên Kiều mới phản ứng lại rằng mình vừa mới vén áo lên để Lận Huyên nhìn?!
Trong nháy mắt, cả người cậu cứng đờ, tay run rẩy kéo áo xuống, ngoan ngoãn chui tọt vào chăn rồi vội vàng cắt đứt cuộc gọi: "Em ngủ đây, tạm biệt!"
Cúp máy nhanh đến mức không thể nhanh hơn, mà ngay sau đó khuôn mặt cậu càng đỏ bừng đến mức phát nóng.
Muốn chết luôn cho rồi!
[Aaaaaa!!! Cái này khác gì quyến rũ ba lớn đâu chứ?!]
[Hu hu hu mình thật sự muốn trở thành họa thủy bên người ba lớn!]
Trong căn phòng mờ tối, Lận Huyên nghe thấy hết những suy nghĩ trong lòng Tống Yên Kiều, cổ họng anh bất giác bật ra vài tiếng trầm thấp đầy áp lực.
Nước lạnh trong phòng tắm đã chảy không biết bao lâu, đến khi anh vươn tay tắt đi, nhiệt độ cơ thể vẫn chưa hạ xuống hoàn toàn.
47: "..."
Im lặng.
Im lặng chính là âm thanh của đêm nay.
Aaaaa! Tống Yên Kiều và Lận Huyên rõ ràng chưa nói gì, nhưng cái bầu không khí này khác gì đâu chứ?!
Gọi điện thoại không phải chỉ để "cùng nhau" thôi à?
Cùng nhau đến mức chặn nó ở ngoài luôn.
Nó tìm thêm một nhãi con nhưng kết quả lại thành tự tay dẫn sói vào nhà?
Sau này còn phải nói chuyện kiểu gì đây?! Nó không biết hai người này mà nói chuyện với nhau thì sẽ H đến mức nào, nhưng chỉ dựa vào việc Tống Yên Kiều có tận 108GB dữ liệu lưu trữ thì sau khi kết hôn, cuộc sống hàng ngày chắc chắn sẽ là một ngày một kiểu đa dạng!
47 có hơi hối hận rồi.
Lận Huyên nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Anh cứ nhìn đi nhìn lại độ hảo cảm của Tống Yên Kiều là 45%.
Xem một lần rồi lại một lần, đôi khi nó tăng lên một chút, đôi khi lại tụt xuống một ít.
Lận Huyên không hiểu tại sao Tống Yên Kiều lại như vậy.
Anh chỉ biết rằng, hóa ra khi tình cảm bị biến thành một con số cụ thể, nó sẽ trở nên vô cùng ám ảnh.
Lo lắng nó không tăng, muốn biết vì sao nó không tăng.
Lo lắng khi nó tăng lên một chút rồi lại lặng lẽ tụt xuống.
...
Tống Yên Kiều hiếm khi không cầm điện thoại nhưng vẫn trằn trọc không ngủ được.
Lật qua lật lại, cuối cùng vẫn mở điện thoại lên xem. Sau khi cuộc gọi bị cắt đứt, Lận Huyên không những không giận mà còn gửi thẳng cho cậu mười ngàn tệ và kèm theo câu:
"Ngủ ngon, bảo bối."
Tim Tống Yên Kiều đập thình thịch loạn nhịp.
"47, biết gì không?"
47: "Biết gì?"
Tống Yên Kiều: "Trái tim tôi có hai tâm thất, hai tâm nhĩ."
47: "......?"
Tâm thất trái, tâm thất phải, tâm nhĩ trái, tâm nhĩ phải?
Tống Yên Kiều: "Tôi cảm giác có chuột chui vào tâm thất trong tim tôi."
47 ngẫu hứng đáp lại: "'Chuột' Giang chui vào tâm cưng á?"
Tống Yên Kiều: "......"
Nghĩ đến Giang Tễ, Tống Yên Kiều lập tức cứng đơ cả người.
Tống Yên Kiều: "Tự nhiên thấy lòng lạnh quá, thôi ngủ đây, ngủ ngon."
"Không có yêu đương gì hết, ghét cái thế giới này, ghét 'Chuột' Giang!"
47: "......"
Từ chiến thần tình yêu biến thành chiến thần thù hận chỉ trong một giây?
---
Hôm sau, Vãn Vãn công bố nhiệm vụ mới.
"Hôm qua mọi người đã hoàn thành thử thách, chắc chắn đang rất mong chờ xem hôm nay có hoạt động thú vị nào đúng không?"
Tống Yên Kiều: [Không hề mong chờ.]
Mọi người: "......"
Cũng đúng ha.
Chỉ đi làm thôi mà, ai lại mong chờ công việc chứ?
Vãn Vãn: "Hôm qua mọi người đã đi dạo chợ đêm, hôm nay nhiệm vụ là phải bày quầy bán hàng ở chợ đêm. Mỗi nhóm sẽ được cấp một trăm tệ làm vốn, dùng để mua hàng hóa đem bán. Sau khi trừ chi phí, số tiền kiếm được chính là tiền sinh hoạt cho hai ngày tiếp theo."
Tống Yên Kiều ngoan ngoãn giơ tay: "Vậy bọn em có thể không kinh doanh mà giữ luôn tiền để sống hai ngày không?"
Vãn Vãn: "......"
Chu Bái Bì: "......"
Đương nhiên là không thể rồi?! Không làm gì thì khán giả coi cái gì đây?!
Aaaa, Tống Yên Kiều, cậu xác định rõ vị trí của mình đi, cậu đến đây để làm việc!
Chứ không phải để nằm không!
Vãn Vãn đeo tai nghe, suýt nữa bị Chu Bái Bì la hét đến điếc tai: "Đương nhiên là không thể."
Vãn Vãn: "Hơn nữa Chu Bái Bì còn quy định không được ăn xin ở chợ đêm."
Tống Yên Kiều: "......"
[Cảm giác như ông ta đang móc mỉa mình ấy.]
Sóc Con nhìn chằm chằm.jpg
Mọi người: "......"
Đừng có nhìn chằm chằm nữa, đúng là đang móc mỉa cưng đấy.
Vãn Vãn ho nhẹ hai tiếng: "Chu Bái Bì nói là người thì không nên ăn đồ bố thí, đó là hành vi không có lòng tự trọng."
Tống Yên Kiều nhỏ giọng phản bác: "Nhưng mà đồ bố thí ăn ngon lắm, có phải ông ấy ghen tị với em vì không được ăn không?"
Chu Bái Bì: "!!!"
Ai thèm ghen tị với cậu chứ?!
Lương Tinh Vấn & Lương Trạch đứng bên cạnh: "......"
Đúng là Tống Yên Kiều thích ăn cơm mềm, không thèm giả vờ luôn.
【 Kiều Kiều của bọn này có là ăn mày thì sao chứ? Làm ăn mày có gì không tốt? 】
【 Kiều Kiều: Tôi ăn, tôi ăn, không có lòng tự trọng thì đã sao? Có đồ ăn là được, tự trọng để làm gì? 】
【 Sóc Con, cậu đúng là bị tẩy não rồi. 】
【 Bảo bối, ông anh nhặt rác của cậu không dặn là không được ăn đồ người lạ đưa à? 】
【 Kiều Kiều: Người lạ gì chứ? Đó là cơm áo gạo tiền của tôi, là vợ tôi. 】
【 Không thể phản bác, đúng là lời Sóc Con sẽ nói. 】
Mọi người bắt đầu suy nghĩ xem nên bán gì.
Chợ đêm thường có hai loại quầy hàng chính: một là bán đặc sản địa phương, hai là bán đồ ăn vặt.
Lương Trạch và Lương Tinh Vấn chọn bán trà sữa vì chi phí thấp nhưng lợi nhuận cao, còn có một công thức bí mật không biết kiếm từ đâu ra.
Bối Ngọc Đường và Bối Hàm Song chuẩn bị bán một số phụ kiện nhỏ.
Thành Liễm hiện tại chỉ có một mình, vì Thành Cảnh Sơn đã rời chương trình. Thành Liễm không thể bỏ giữa chừng được, nếu không sẽ phải bồi thường hợp đồng, mà cậu ta thì không có tiền trả nên đành tiếp tục tham gia. Có thắng hay không không quan trọng, cứ cầm cự là được.
Thành Liễm quyết định mở một quầy nhỏ bán tượng thạch cao tô màu.
Tống Yên Kiều và Tống Chi Duyên vẫn chưa nghĩ ra nên bán gì.
Tống Yên Kiều suy nghĩ một lúc lâu: "Hay là tụi mình bán hoa sen đi?"
Tống Chi Duyên không có ý kiến: "Cũng được, nhưng mà lấy hoa sen ở đâu?"
Tống Yên Kiều lại biết chỗ lấy hoa, nhờ hóng hớt mà có được thông tin này.
Tống Yên Kiều: "Em biết."
[Nhưng có thể sẽ gặp......]
Cậu không nói rõ nhưng Bối Hàm Song cũng đoán ra có khả năng sẽ chạm mặt ai đó.
Đêm qua Bối Hàm Song gần như không ngủ, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Hoặc là cứ giả vờ như không biết gì hết, hiện tại vợ của Lục Dương Hoa là cô, cô thích Lục Dương Hoa nên cứ sống mơ màng cả đời cũng tốt.
Nhưng cô vẫn không thể làm vậy, không thể dễ dàng chấp nhận như vậy.
Bối Hàm Song: "Hai người muốn đi à? Nếu hai người đi, tôi sẽ đi cùng."
Tống Yên Kiều chớp chớp mắt, cũng không ngăn Bối Hàm Song đi cùng. Nếu có gặp mặt thì đó cũng là lúc Bối Hàm Song cần tự mình đưa ra lựa chọn.
Cô ấy muốn biết...muốn biết Lục Dương Hoa đã lừa mình những gì, muốn biết anh ta ở lại rốt cuộc là vì ai, cũng muốn tận mắt nhìn xem có phải bây giờ nên buông tay hay không.
Mùa hè nên hoa sen trong hồ đang nở rộ, những búp sen vừa mới nhú lên là thích hợp nhất để hái mang bán.
Gió thổi qua khiến từng mảng lá sen khẽ lay động tạo thành những gợn sóng nhẹ.
Hôm nay thời tiết cũng khá ổn và không quá nóng, rất thích hợp để hái sen.
Tống Yên Kiều đưa cho bác bảo vệ một trăm tệ, cả nhóm liền được phép vào trong hái sen.
Bối Ngọc Đường tò mò hỏi chuyện: "Bác ơi, chỉ cần trả một trăm tệ là có thể tùy ý vào hái sao? Bọn cháu định hái để đem bán đấy."
Bác bảo vệ phất tay: "Đúng rồi, ở đây hoa sen nhiều lắm, có hái cũng không hết được đâu."
"Chủ khu này giàu lắm, cũng không tính toán mấy chuyện này. Chủ cũng không mang sen đi bán mà lại còn rộng rãi nữa. Một trăm tệ chỉ là chút ý nghĩa tượng trưng thôi. Ở đây có một con bé muốn làm ăn buôn bán nhỏ, vậy mà chủ cũng không có lấy tiền, cứ để mặc con bé hái đem đi bán."
Tống Yên Kiều: [Cái hồ sen này do anh rể của cậu trồng riêng cho ai đó đây mà. Đúng là sức mạnh của 'ánh trăng sáng'.]
[Vì biết cô ấy thích hoa sen, nên đã trồng cả một vùng rộng lớn như vậy.]
Tống Yên Kiều không biết phải diễn tả cảm xúc của mình thế nào. Trong nguyên tác, Lục Dương Hoa có thích cô ấy nhưng hai người họ chỉ có thể làm bạn, vậy nên mối quan hệ cứ mãi giữ ở mức tình bạn trong sáng.
Lục Dương Hoa đối với Bối Hàm Song lúc đầu là kinh diễm, sau khi cưới rồi thì quý trọng và lâu ngày tình cảm càng thêm sâu nặng.
Nhưng mà Tống Yên Kiều cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.
Bối Ngọc Đường không thể cười nổi nữa, ngón tay vô thức siết chặt.
Ánh trăng sáng hả? Vậy còn chị của y thì tính là gì?
Bối Hàm Song bên ngoài không có phản ứng gì quá lớn. Tống Chi Duyên lặng lẽ liếc nhìn Bối Hàm Song rồi đi cùng cô ấy ở phía sau, cách nhóm người phía trước khá xa. Lúc này cô mới lên tiếng: "Đàn ông mà, ai cũng có chút khốn nạn hết á."
"Đừng suy nghĩ nhiều." Tống Chi Duyên có chút không tự nhiên, đưa tay lên vuốt tóc: "Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng bà thật sự rất giỏi đấy. Bà xem bà đạt bao nhiêu giải thưởng, fan của bà cũng rất thích bà."
Bối Hàm Song nghiêng đầu nhìn Tống Chi Duyên: "Ừm."
Tống Chi Duyên: "Tôi nói thật đấy, ai không biết trân trọng bà thì đúng là mù rồi."
Ánh mắt Bối Hàm Song hơi lóe lên: "Ừm."
Một con đường nhỏ dẫn vào giữa hồ sen, kéo dài thật xa.
Giữa hồ có một con thuyền nhỏ khẽ lướt qua, nhẹ nhàng đẩy những tán lá sen sang hai bên. Gương mặt nghiêng của cô gái trên thuyền dần lộ ra, quả thật mang theo khí chất của một "ánh trăng sáng" cao quý, thanh tao khiến người ta không dám chạm vào.
Cô ấy ôm một bó sen trong lòng, giống như ánh trăng sáng trên bầu trời, vừa thanh khiết lại vừa động lòng người.
Cả người cô ấy phảng phất như mang theo hương thơm của hoa sen.
Bối Hàm Song ngẩn người, Tống Chi Duyên cũng sững lại.
Bọn họ đều nhận ra cô ấy, người này cũng là người trong giới giải trí.
Cô ấy là tiểu thư danh giá, khi bước chân vào showbiz đã luôn nhận vai "ánh trăng sáng". Không đóng những vai mình không thích và cũng không tham gia những hoạt động không muốn tham gia.
Cô ấy luôn được xem là một dòng nước trong của giới giải trí.
Nghe nói cô ấy cũng là "ánh trăng sáng" trong lòng vô số tổng tài, mà rõ ràng cũng chính là "ánh trăng sáng" trong lòng chồng của Bối Hàm Song.
Điều này khiến Bối Hàm Song nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Lục Dương Hoa. Hình như lúc đó cô gái này cũng có mặt ở đây.
Nhưng khi ấy, cô ấy và Lục Dương Hoa lại giữ một khoảng cách rất xa.
Bối Hàm Song và cô ấy không có mâu thuẫn gì, trước đây cũng rất yêu thích cô ấy vì cô ấy khiêm tốn, lại thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện. Bối Hàm Song cũng từng công nhận cô ấy là một "dòng nước trong" hiếm có của giới giải trí.
Cô gái kia khẽ ngước mắt lên, ánh mắt lấp lánh như sóng nước:
"Thầy Bối, thầy Tống, sao hai người lại ở đây?"
Bối Hàm Song: "Tụi chị tới hái sen đem bán theo nhiệm vụ trong chương trình."
Chiếc thuyền nhỏ chưa hoàn toàn trồi ra khỏi tán lá sen mà Lục Dương Hoa cũng chưa nhìn thấy mặt vợ mình. Nhưng khi nghe thấy giọng nói của cô, anh ta bỗng cảm thấy hoảng hốt.
Bối Hàm Song sao lại ở đây?
Tống Yên Kiều đứng bên cạnh suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng hiểu ra vì sao mối quan hệ giữa Bối Hàm Song và Lục Dương Hoa lại kỳ lạ như vậy.
[Mình hiểu rồi. Hóa ra đây chính là kiểu "không thể lấy trong nồi nên tìm tới bếp lò khác." Không có được thứ mình muốn, nên khi gặp chị Hàm Song liền cảm thấy có thể cùng cô ấy sống cả đời.]
[Nghe thì hay ho là cưới trước yêu sau nhưng nếu thật sự cưới trước yêu sau thì ít nhất cũng phải cắt đứt dứt khoát chứ. Chứ không phải vừa day dưa với người khác, vừa chờ một cuộc gặp mặt với người mà mình còn vươn vấn trong lòng.]
[Cảm xúc của anh ta so với túi tiền còn dồi dào hơn á.]
[Hóa ra anh là kiểu một bên yêu say đắm, một bên thì thất tình. Không có ngoại tình về thể xác nhưng về tinh thần thì đã phản bội từ lâu rồi. Đáng sợ thật sự.]
Có lẽ nếu cả đời này Bối Hàm Song không bao giờ biết chuyện này, cô sẽ vẫn cho rằng mình và chồng rất yêu thương nhau, rằng chồng mình từ đầu đến cuối chỉ có tình cảm với mình.
Nhưng một câu chuyện nhìn như "kết thúc HE" như vậy, có thực sự là HE không?
Tống Yên Kiều nghĩ có lẽ do cậu hơi hẹp hòi, nhưng cậu cảm thấy không phải. Cậu chỉ thấy chuyện này thật ghê tởm.
Bối Hàm Song đưa tay ra với cô gái: "Chị kéo em lên."
Khoảnh khắc đi ngang qua, cô liếc thấy người đàn ông ngồi giữa hồ sen.
Ánh mắt Bối Hàm Song lạnh lẽo, dừng thẳng trên người anh ta.
Đôi tay tinh tế và trắng nõn của cô gái kia nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay của Bối Hàm Song. Nhờ lực kéo mà cô ấy rời khỏi con thuyền đang lắc lư.
"Cảm ơn. Lát nữa có thể nói chuyện với chị một chút không?"
Bối Hàm Song: "Ừm."
Giây tiếp theo Bối Hàm Song ngước mắt nhìn về phía người đàn ông trên thuyền.
Lục Dương Hoa bỗng cảm thấy hoảng hốt.
Khoảnh khắc này, anh ta thậm chí có cảm giác mình chưa từng thật sự hiểu Bối Hàm Song.