Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 111: Đại hôn.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba ngày sau, Ôn Du đại hôn.

Lần này bên Trần Vương cung cũng không còn gây thêm sóng gió gì, đại điển nghênh hậu hết thảy đều tiến hành theo đúng lễ chế.

Hôn phục Ôn Du mặc không còn là bộ nàng khoác khi rời Bình Châu, mà là do Nội vụ phủ trong Trần Vương cung chuẩn bị, cùng hôn phục của Trần Vương hợp thành một bộ.

Thuở Trần quốc còn ở Quan Nội, vùng Giang Hoài nghề dệt chưa thịnh, quý tộc vương cung phần nhiều tôn sùng hai sắc chu và huyền. Bởi vậy, sau khi Trần quốc tránh loạn ra ngoài Quan, tuy đã trải mấy đời, vẫn giữ nguyên chế cũ.

Hôn phục Ôn Du mặc trong đại điển cũng lấy huyền sắc làm chủ, chỉ ở cổ áo, viền tay và lớp lót trong điểm xuyết chu sa. So với lễ bào theo chế Đại Lương của nàng vốn ung dung hoa quý, y phục Trần quốc theo tổ chế lại thêm mấy phần nghiêm túc, uy nghi.

Ngoài quảng trường đại điện, bách quan phân lập hai bên, triều phục cũng chỉ hai màu chu huyền. Thoạt nhìn, trong ngoài Trần Vương cung đều một mảnh đen trầm như mây dày ép xuống.

Hôn điển này, nói là thành thân, chi bằng nói là một nghi thức thừa nhận quyền vị, không có nửa phần hỉ khí.

Thảm nỉ đỏ thẫm trải từ ngoài Trần Vương cung thẳng tới cuối quảng trường dưới bậc thềm bạch ngọc.

Bên ngoài hôn phục huyền sắc, Ôn Du còn khoác một lớp sa mỏng ám hồng, trên đó thêu văn ám kim lấp lánh dưới nắng, quang hoa rực rỡ. Nàng cầm quạt lông khổng tước che nửa dung nhan, phía sau là Chiêu Bạch, Đồng Tước cùng một chúng Thanh Vân nữ vệ cũng đổi sang lễ bào chu huyền, từng bước giẫm trên thảm đỏ, chậm rãi tiến về phía Trần Vương cung trên bậc bạch ngọc.

Có quan viên từng nghe danh “Đại Lương đệ nhất mỹ nhân”, khi cúi đầu vái chào tân hậu, đợi nàng bước ngang qua, liền lén ngẩng mắt đánh giá. Chỉ trong chớp mắt, lại quên cả hô hấp.

— Dưới ánh diễm dương, quý nữ Đại Lương chậm rãi tiến về vương cung, nghiêng mặt như ngọc, hàng mi đen dài phủ xuống đôi mắt lạnh như trăng thanh. Từ đầu đến cuối, nàng chỉ bình thản nhìn thẳng phía trước, không vui không buồn.

Cảnh tượng ấy, chẳng giống thành thân, trái lại như thần nữ giáng lâm Nam Trần.

Chư quan tại điện trong khoảnh khắc này đã quên sạch mọi ràng buộc giữa Lương quốc và bọn họ, chỉ cảm thấy một niềm thần thánh cùng nghiêm túc bao trùm.

Trần Vương dẫn theo một đám đại thần thân cận ra ngoài cung nghênh đón Ôn Du. Chỉ là hai má hắn gầy gò, gò má càng thêm nhô, khí tức quanh thân u ám. Ánh mắt nhìn Ôn Du lại càng âm trầm, chẳng giống chút nào một tân lang đang thành hôn.

Ôn Du bước lên bậc bạch ngọc, dưới tiếng xướng lễ của lễ quan, chấp quạt thi lễ với Trần Vương. Hắn nhìn nàng hồi lâu, chợt cười khẩy quái dị một tiếng, rồi mới qua loa chắp tay đáp lễ.

Chiêu Bạch theo sau lập tức lạnh mặt. Một thái giám đứng gần Trần Vương nhất thấy vậy, sắc mặt cũng hơi đổi, thấp giọng nói gì đó.

Ánh mắt Trần Vương nhìn Ôn Du càng thêm quái đản, châm chọc.

Lễ quan cực có nhãn lực, vội tiếp tục xướng lễ. Cung phụ bên Trần Vương cung đón dẫn cũng cười gượng, làm động tác mời Ôn Du và Trần Vương cùng tiến vào cung, tạm thời che lấp mâu thuẫn đang chực bùng phát.

Chuyện xảy ra bên ngoài hẳn đã có thị giả lập tức bẩm báo cho Khương Thái Hậu đang chờ trong đại điện. Khi Ôn Du và Trần Vương nhập nội, ánh mắt cứng rắn pha lẫn cảnh cáo của bà trước tiên rơi lên người Trần Vương, sau đó mới dò xét Ôn Du.

Lễ quan cao giọng hô tân hậu khước phiến. Ôn Du chậm rãi dời quạt lông khổng tước, dung nhan diễm lệ như đóa hạm đạm trong ao, thanh lãnh tựa nguyệt tuyết trên non cao cứ thế hiện ra trước mắt mọi người. Dù Khương Thái Hậu từng quen nhìn mỹ nhân hậu cung, trong khoảnh khắc ấy đồng tử cũng bất giác nở rộng vài phần.

Bách quan trong điện, những người đứng gần thấy rõ dung nhan nàng, thậm chí khẽ bật tiếng hít khí.

Ánh mắt châm chọc mỉa mai của Trần Vương khi rơi lên mặt Ôn Du cũng có một thoáng ngưng trệ, rồi lập tức bị oán độc và thù hận càng sâu thay thế.

Ôn Du từ đầu đến cuối vẫn bình thản nhìn thẳng phía trước. Khóe mắt liếc thấy Trần Vương mấy phen đổi sắc, trong lòng âm thầm tính toán, nhưng trên mặt không lộ nửa phần.

Khi đối diện Khương Thái Hậu, ánh mắt nàng tuy không lộ thế áp bức như đối phương, song cũng không hề có ý lùi bước.

Trong mấy nhịp thở ngắn ngủi giao phong ánh mắt, Thái Hậu tựa chim xích điểu giữa không trung, dang cánh hót dài, quanh thân lửa đỏ bừng bừng, chiến ý hiển lộ. Còn Ôn Du như loan điểu đậu giữa thủy vực xanh biếc, phượng mâu khép hờ, chẳng thèm đáp lại khiêu khích từ trên cao. Nhưng mỗi lần nàng hô hấp, lông vũ xanh quanh thân khẽ giãn, dưới chân thủy vực mênh mang liền nở ra những gợn sóng xanh như sen biếc.

Có những cuộc so tài, càng không động thanh sắc, càng khiến người ta khó dò sâu cạn.

Khi lễ quan cao giọng hô tân nhân hành lễ với Khương Thái Hậu, Ôn Du mới dời mắt khỏi đối phương, cùng Trần Vương đứng cách nhau đủ để thêm một người nữa, hướng về Thái Hậu khom mình thi lễ.

Vì trận giao phong ánh mắt vừa rồi, trong lòng Khương Thái Hậu vô cớ lại dâng lên một cơn hỏa khí. Nhất thời phân thần, bà chậm chạp chưa cho hai tân nhân đứng dậy. Vẫn là thái giám bên cạnh dè dặt nhắc một tiếng, bà mới hồi thần.

Ý thức được mình thất lễ giữa chốn đông người, nộ ý trong lòng Thái Hậu càng thêm. Song lúc này còn đang giữa đại điển, tuyệt không thể thất thái thêm nữa.

Khương Thái Hậu ngồi thẳng lại, uy nghi nhìn Trần Vương và Ôn Du, trầm giọng:

“Miễn lễ.”

Không bao lâu sau, hai cung tỳ Trần Vương cung bưng chậu đồng đựng nước trong, lần lượt tiến về phía Ôn Du và Trần Vương. Chiêu Bạch thân là cận thân võ tỳ của Ôn Du, đích thân tiến lên, vắt khăn trong chậu đồng giúp nàng tịnh thủ.

Bên phía Trần Vương, việc ấy do thái giám theo hầu thay làm.

Cung tỳ bưng chậu đồng lui xuống, lại có thái giám nâng khay đặt thịt khô của một loài súc vật không rõ là gì tiến lên. Đó là đồng lao lễ mà Trần quốc noi theo tổ chế, tân nhân phải cùng ăn một con sinh.

Sau đó còn có hợp cẩn lễ, kết phát lễ. Trung Nguyên hiện nay vẫn giữ hai lễ cũ này, chỉ là không làm trước mặt quần thần, mà đợi khi tân nhân nhập động phòng mới tự mình hoàn tất.

Thái giám gắp một miếng thịt khô đặt vào đĩa nhỏ, cung kính dâng lên Trần Vương. Hắn cầm đũa ăn xong, trên gương mặt vốn đã âm trầm lại nổi lên nụ cười dữ tợn lạnh lẽo, ngay trước mặt văn võ bá quan mà nói với Ôn Du:

“Miếng ngưu hoan hỉ này dai ngon lắm, Vương hậu nếm thử chăng?”

Chiêu Bạch trợn mày nhìn thẳng, một tay đã chạm vào chủy thủ giấu trong tay áo.

Hôm nay là đại điển, tùy tùng không được mang theo bất cứ lợi khí nào. Chiêu Bạch vì thế mới tháo thanh bội kiếm chưa từng rời thân, lén giấu chủy thủ trong tay áo.

Đồng Tước cùng các Thanh Vân nữ vệ khác, sắc mặt cũng không giấu nổi phẫn nộ.

Chư thần Trần quốc nhìn nhau, hiển nhiên trước đó họ cũng không hay trong đại điển lại có màn này.

Ôn Du đối mặt sự nhục mạ như thế, thần sắc vẫn không lộ hỉ nộ, chỉ ngẩng mắt nhìn lên Khương Thái Hậu ngồi trên cao:

“Xin hỏi Thái Hậu, đây là ý gì?”

Sắc mặt Khương Thái Hậu tái xanh. Bà nhìn Trần Vương đang hồ đồ gây chuyện giữa đại điển, trầm giọng quát:

“Vương thượng, sao có thể cùng công chúa nói lời thô bỉ như thế?”

Trần Vương cười quái dị một tiếng, thản nhiên nhận lỗi:

“Là lỗi của bổn vương, không nên đùa với công chúa, buột miệng nói lời bất nhã.”

Thái giám bưng khay đi về phía Ôn Du, ra hiệu nàng cũng ăn một miếng trong đĩa.

Nhưng Ôn Du không động. Chiêu Bạch – người phải gắp thịt cho nàng – cũng không động.

Trần Vương thấy vậy, chỉ cười mỉa:

“Công chúa yên tâm, đây là thượng đẳng ngưu tích nhục, không phải ngưu hoan hỉ.”

Chiêu Bạch nghe lại ba chữ ấy, trong mắt đã nổi sát khí.

Ôn Du nửa ánh nhìn cũng không ban cho Trần Vương, chuyển sang nhìn chư thần Trần quốc:

“Chư vị hôm nay đều đã thấy. Ta, Hạm Dương, ngàn dặm từ Quan Nội đến Vương đình, thực hiện minh ước. Trần quốc các ngươi, đãi bản cung như thế nào?”

Nàng vung tay, trực tiếp hất đổ khay trong tay hoạn quan xuống đất. Trâm châu trên búi tóc theo động tác mà lay động. Nàng lạnh nhạt nói:

“Cuộc hôn sự này, không thành cũng được.”

Quần thần kinh hoảng. Thái Hậu cũng hiện vẻ giận dữ, nói với nàng:

“Công chúa làm vậy, e rằng quá mức trò đùa.”

Ôn Du lạnh lùng nghênh ánh mắt bà:

“Vậy theo Thái Hậu, hành vi của Trần Vương nên gọi là gì?”

Không một đại thần nào dám lên tiếng. Thái Hậu gắng nén một hơi trong lòng, lệnh cho Trần Vương:

“Vương thượng, còn không mau xin lỗi công chúa!”

Trần Vương vẫn thái độ hờ hững, chắp tay với Ôn Du, giọng điệu tản mạn:

“Bổn vương thất lễ. Tại đây bồi tội cùng công chúa.”

Ôn Du không nói. Sau lưng nàng, đám tỳ nữ ánh mắt như hổ sói, hung hăng nhìn người Trần Vương cung.

Các lão thần Trần quốc, đại khái cũng thấy vị vương của mình hôm nay quá mức hồ đồ, liền dẫn đầu chắp tay với Ôn Du:

“Khẩn cầu công chúa bớt giận—”

Khương Thái Hậu thấy quần thần đều cúi đầu trước Ôn Du, trong lòng càng thêm không vui. Nhưng bà đã lĩnh giáo tính khí Ôn Du, biết hôm nay chỉ cần còn một tia vô lễ, nàng ắt sẽ giữa đại điển mà phất tay bỏ đi. Đành nén giận, dặn lễ quan bên cạnh:

“Tiếp tục đại điển.”

Thái giám rất nhanh lại bưng một mâm sinh nhục mới từ ngoài điện vào. Ôn Du vẫn không có ý động đũa, cũng không nhìn Thái Hậu và Trần Vương, chỉ nhìn chư thần mà nói:

“Hôn thân giữa Trần – Lương, là khi phụ hoàng ta còn tại thế, Trần Vương đích thân đến đất Lương cầu thân. Khi ấy Trần quốc nội ưu ngoại hoạn, chính phụ hoàng ta cho mượn binh lực, trợ các ngươi đánh lui Tây Lăng. Sau khi phụ hoàng ta băng, sứ thần Trần quốc đến Bình Châu nghênh thân vô lễ, bản cung một phong thư thoái hôn gửi về Vương đình. Lại là Trần quốc các ngươi khác phái sứ thần đến tạ lỗi, thêm hai châu, một trăm vạn thạch mễ lương làm sính lễ. Bản cung cho rằng các ngươi thật tâm kết minh, nên mới đến đất Trần này.”

Chư thần Trần quốc nghe lời ấy, càng không ngẩng nổi đầu. Các Lương thần đưa thân lưu lại Trần quốc, thì mặt đầy phẫn uất; võ tướng tức đến đỏ mặt tía tai, văn thần mắt rưng lệ, đau lòng vì Ôn Du bị đối đãi như vậy.

Trong đôi mắt Ôn Du ánh lên sắc lạnh, không lộ nửa phần giận dữ, nhưng từng chữ rơi xuống như băng vụn lăn trên ngọc bàn, thanh lãnh rõ ràng:

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Những điều Trần quốc hôm nay gây ra, dù chép vào sử sách, cũng đủ để hậu thế chê cười.”

Nói xong, nàng phất tay áo rời đi.

Lễ quan đứng ngây tại chỗ, vội nhìn về phía Thái Hậu. Nhận được ánh mắt ra hiệu của bà, cũng mặc kệ tất cả, kéo dài giọng hô lớn:

“Lễ thành—”

Quần thần thấp giọng bàn tán, xì xào không dứt.

Khương Thái Hậu cũng không còn tâm tư thu dọn cục diện rối ren này, chỉ lưu lại một câu:

“Lễ đã thành, chư vị bãi triều.”

Rồi được tâm phúc cung nhân đỡ rời khỏi đại điện.

Ôn Du thân là tân hậu Trần quốc, nơi ở là Chiêu Hoa cung – cung điện các đời vương hậu Trần quốc từng cư ngụ. Sau khi Trần Vương kế vị, Khương Thái Hậu đã dời sang Linh Tê cung, vì thế Chiêu Hoa cung bỏ trống đã lâu.

Trước khi loan giá Ôn Du đến Vương đình, Khương Thái Hậu mới sai người dọn dẹp lại Chiêu Hoa cung.

Sau khi định ngày đại hôn, Ôn Du theo lễ phải ở trong Trần Vương cung. Trước đại hôn, Chiêu Bạch đã đích thân dẫn người đến Chiêu Hoa cung thu xếp một lượt, trông coi hạ nhân chuyển hết đồ đạc của Ôn Du vào đó.

Bởi vậy hôm nay tuy hôn điển chưa hoàn tất lễ chế đã vội kết thúc, nhưng nơi ở của Ôn Du vẫn từ dịch quán chuyển sang Chiêu Hoa cung.

Khương Thái Hậu điều tới Chiêu Hoa cung một đám hạ nhân, song đều bị sắp xếp ra ngoại viện, chỉ làm những việc vụn vặt không đáng kể.

Trong ngoài Chiêu Hoa cung vẫn do Thanh Vân Vệ canh giữ nghiêm ngặt.

Lúc hoàng hôn buông xuống, Ôn Du đã tắm gội thay y phục thường ngày, như cũ ngồi trước án xử lý công văn.

Đồng Tước sai người ra ngoài thám thính tin tức trở về, tay cầm chổi lông gà phủi chiếc bình hoa vốn chẳng hề có bụi, cả người như đang nén một cỗ uất khí.

Ôn Du không nhìn nàng, nhưng dường như mọi động tĩnh đều nằm trong tầm cảm nhận. Khi lật một trang tấu chương, nàng hỏi:

“Có chuyện gì?”

Đồng Tước siết chặt cán chổi lông, ngập ngừng khó nói:

“Nghe nói… Trần Vương sau đại điển liền đi… đi Tân Vũ cung.”

Tựa hồ sợ Ôn Du không biết Tân Vũ cung là nơi nào, Đồng Tước cắn răng nói tiếp:

“Trong cung ấy, nghe đồn là nữ tử Trần Vương mang về từ thanh lâu ngoài cung, được sủng ái đã lâu trong vương cung.”

Điều nàng phẫn nộ, hiển nhiên không phải Trần Vương đến nơi nào, mà là hắn giữa đại điển cố ý nhục mạ Ôn Du, quay đầu đã sang cung điện của một kỹ nữ thanh lâu. Trong mắt bất kỳ ai, đó đều là coi Ôn Du chẳng ra gì.

Ôn Du dường như không để việc ấy trong lòng, bình thản nâng mắt:

“Hắn nếu bước vào Chiêu Hoa cung của ta, ta còn ngại bẩn.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ôn Du nhìn dãy cung đăng cổ cao cổ thắp sáng nơi xa, chậm rãi nói:

“Thái Hậu và Trần Vương chưa tỉnh táo, nhưng trong triều Trần quốc có khối người tỉnh táo. Họ khinh bản cung một phần, bản cung ắt có đủ cớ, từ triều đường đòi lại một phần.”

Đêm khuya tĩnh lặng, giữa tẩm cung treo đầy hồng lụa, thứ bầu bạn cùng nàng nhập mộng vẫn chỉ là mộc điêu hình cá chép được nàng ép dưới gối.

Sáng hôm sau, các Lương thần hộ tống nàng đến Trần địa phải khởi hành trở về Quan Nội. Ôn Du chuẩn bị xa giá, đích thân ra ngoài thành tiễn đưa.

Lúc đến là ba nghìn binh mã, khi về chỉ còn mấy trăm người hồi Lương.

Võ tướng phụ trách chuyến đưa thân này là Đàm Nghị, xuống ngựa chắp tay với Ôn Du:

“Công chúa, thần đẳng xin hồi.”

Dẫu Ôn Du đã là danh nghĩa Trần quốc vương hậu, nhưng trong lòng Lương thần, nàng vẫn chỉ là công chúa của Đại Lương.

Ôn Du đứng trước xe ngựa khẽ gật đầu với chúng thần, dặn:

“Về đến Bình Châu, bất luận ai hỏi, chỉ nói bản cung ở Vương đình hết thảy đều an hảo.”

Nghe vậy, Đàm Nghị trong lòng chợt chua xót. Người có thể hỏi thăm tình hình Ôn Du, ngoài Trần Nguy và Lý Tuân, thì chỉ còn Lý Nghiêu.

Nhưng Lý Tuân đã theo Phạm Viễn ra tiền tuyến, Bình Châu chỉ còn Trần Nguy và Lý Nghiêu. Câu “bất luận ai” của Ôn Du, đại khái là sợ Lý Nghiêu vì nàng mà lo lắng.

Thầy trò ấy, cho đến khi Ôn Du xuất Quan cũng chưa từng gặp lại. Đàm Nghị là tâm phúc của Phạm Viễn, biết rõ giữa hai người vì Tiêu Lệ mà sinh hiềm khích. Hắn thương tiếc cảnh ngộ Tiêu Lệ, nhưng cũng hiểu từ xưa bên cạnh minh quân, sao có thể thiếu những trung thần một lòng chỉ vì đế vương mà tính toán?

Đàm Nghị không khỏi thở dài, lại chắp tay:

“Mạt tướng rõ.”

Xe ngựa Lương thần đi xa, Ôn Du cũng trở lại trong xe, xa giá quay đầu về Trần Vương cung.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thông Châu.

nội dung bảo vệ

“Nhị ca! Nhị ca!”

Ngoài đại trướng, Trịnh Hổ bước gấp vào, mặt và cổ đều rám đen vì nắng, cả người bốc hơi nóng.

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Tiêu Lệ ngẩng lên, khuôn mặt tuấn dật pha vài phần phỉ khí, dùng ánh mắt hỏi Trịnh Hổ có chuyện gì.

Không biết từ khi nào, trên người hắn đã có khí thế không giận mà uy.

Bị hắn nhìn như vậy, Trịnh Hổ vô thức thu lại vẻ tản mạn, song nụ cười hưng phấn vẫn không giấu được:

“Nhị ca! Đại ca họ theo kế huynh dặn, nhân lúc binh mã họ Bùi ở Cẩm Châu đang giằng co với liên quân Nam Lương, đã đánh úp sào huyệt thổ phỉ Bình An huyện! Từ nay cả Thông Châu đều là của chúng ta!”

Nghe tin mừng ấy, Tiêu Lệ không lộ nhiều bất ngờ, chỉ gật đầu, ánh mắt lại rơi về sa bàn:

“Bảo đại ca tiếp tục hành sự theo kế. Đối ngoại cứ đánh cờ hiệu thổ phỉ Bình An huyện. Hễ có gió thổi cỏ lay, lập tức truyền tin về.”

Trịnh Hổ vỗ ngực:

“Biết rồi! Cẩn tắc vô ưu mà! Đám chó săn họ Bùi ở Cẩm Châu chưa chắc không dòm ngó chúng ta. Có bọn thổ phỉ Bình An huyện đứng ra đấu đài, đám họ Bùi ở Cẩm Châu thế nào cũng yên tâm hơn!”

Tiêu Lệ liếc hắn một cái:

“Lão Hổ cũng tiến bộ rồi.”

Trịnh Hổ oán thán:

“Quân sư ngày nào cũng đọc Tam thập lục kế, Thất thập nhị kế bên tai ta. Ta mà không học thêm chút, chẳng phải giống thằng ngốc Đào Khuê kia, chỉ có thể trông cửa trướng cho nhị ca sao?”

Giữ trướng bên ngoài, A Ngưu thò đầu vào phản bác:

“A Ngưu không ngốc!”

Đào Khuê là cái tên chữ mà Đào đại phu nhờ Tiêu Lệ đặt cho hắn.

Trịnh Hổ biết tên ngốc này bướng bỉnh lại lắm sức, chọc giận là bị quấn lấy cả ngày, chẳng buồn tranh cãi, phẩy tay:

“Đi đi đi! Người lớn nói chuyện, trẻ con chớ xen vào!”

Đào Khuê đang định cãi lại, ngoài trướng chợt vang lên giọng nữ tử:

“Đào hộ vệ, Châu quân có ở trong trướng không?”

Đào Khuê như gặp mãnh thú, lập tức rụt đầu, lấy thân hình vạm vỡ che kín khe rèm trướng, ồm ồm đáp:

“Không có.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận