Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 126: Huyết Thư.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thân binh của Đậu Kiến Lương sắc mặt khó coi. Viên Phóng đã bị binh sĩ vây kín, lúc này bắn tên nữa cũng vô ích. Hắn quát lớn, th*c m*nh bụng ngựa, dẫn đám tử sĩ giả làm kỵ binh lao thẳng về phía Viên Phóng.

Trên lưng ngựa, Tiêu Lệ lại giương cung lắp tên. Ba mũi bạch vũ như lưu quang xé gió bắn sang.

Một mũi nhắm thẳng mi tâm, một mũi nhắm ngực bụng, mũi cuối cùng bắn vào chân ngựa.

Thân binh của Đậu Kiến Lương chật vật né được hai mũi đầu, nhưng chiến mã dưới háng hí vang rồi bổ nhào. Hắn kịp bỏ ngựa, lăn hai vòng trên đất tháo lực, đồng thời tránh mũi giáo của quân Bùi đâm tới.

Tiêu Lệ thừa cơ thúc ngựa xông về phía Viên Phóng, quát lớn:

“Có lệnh tướng quân! Bắt sống tên Ngụy tướng này, không được tổn hại tính mạng!”

Năm trăm tinh nhuệ Thông Châu theo sau hắn đều mặc quân phục lột từ xác quân Bùi, chỉ buộc một vòng vải nơi cánh tay làm dấu phân biệt.

Một đám người ồ ạt xông về phía Viên Phóng. Quân Bùi dưới kia tưởng là mệnh lệnh từ chủ soái, nhất thời không dám dốc toàn lực g**t ch*t Viên Phóng nữa.

Chỉ có đám thân binh của Đậu Kiến Lương thấy tình thế không ổn, vẫn liều mạng xông tới gần Viên Phóng.

Được Tiêu Lệ ra hiệu, Trịnh Hổ dẫn hơn trăm huynh đệ chặn ngang, quát với đám quân Bùi:

“Ngăn đám quân Trần kia lại!”

Hắn thân hình cao lớn, râu quai nón xồm xoàm, cưỡi chiến mã vung đao giữa đêm tối. Đám quân Bùi lầm tưởng là một vị tướng lĩnh, lập tức nghe lệnh, giơ mâu vây đánh đội thân binh của Đậu Kiến Lương.

Tiêu Lệ thì dẫn mấy trăm tinh nhuệ khác lặng lẽ vây quanh Viên Phóng, ngăn cách hắn với quân Bùi.

Viên Phóng tưởng Tiêu Lệ thực sự là người Bùi doanh tới bắt sống mình. Hắn đã kiệt sức, phải chống thương mới đứng vững, vẫn nhe răng cười dữ tợn:

“Thằng nhãi! Muốn bắt sống gia gia ngươi, về trong bụng nương nằm mơ tiếp đi!”

Tiêu Lệ không đáp. Hắn dùng mũi mâu hất lên, lột bộ giáp trên xác một quân Bùi, hất sang cho Viên Phóng:

“Chúng ta là nghĩa quân Thông Châu. Tướng quân thay giáp này, theo ta giết ra ngoài.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

May nhờ đêm tối hỗn loạn, ánh lửa chiếu không xa, mới bị hắn qua mặt.

Viên Phóng tạm hạ cảnh giác, tháo giáp trên người.

Giáp vừa cởi, lộ lớp lót nhuộm đỏ sẫm. Thân binh xé vải băng tạm vết thương cho hắn, cầm máu rồi mới giúp hắn mặc quân phục quân Bùi.

Xong xuôi, Tiêu Lệ dẫn người rút về phía Ô Sao Lĩnh.

Huynh đệ tiêu cục thổi còi báo hiệu. Trịnh Hổ nhận tín hiệu, không dây dưa nữa, dẫn người thúc ngựa rút, bỏ lại quân Bùi tiếp tục dây dưa với đám thân binh kia.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Càng lên cao càng tách dần ra ngoài rìa, cuối cùng rẽ vào rừng rậm chưa bị lửa lan tới.

Đêm tối như mực. Tướng lĩnh dưới lòng cốc không nhìn rõ. Đám quân Bùi phía sau thấy họ rẽ đi, tưởng là đào binh, chưa kịp hô hoán đã bị Tống Khâm phục kích cắt cổ.

Viên Phóng bị thương nơi bụng, chạy một đoạn đã rách miệng vết thương, máu thấm đỏ băng vải.

Tới nơi an toàn, thân binh dìu hắn tựa vào tảng đá phủ rêu, nghẹn ngào:

“Tướng quân! Ngài phải gắng lên!”

Tiêu Lệ xử lý xong đám truy binh, bước tới, ném một lọ thuốc:

“Kim sang dược. Mau cầm máu.”

Thân binh nhận lấy, ngửi thử, xác nhận đúng thuốc, mới rắc lên vết thương.

Dược tính cay nóng như lửa đốt. Viên Phóng mồ hôi lạnh túa ra, nhưng không rên một tiếng.

Chịu qua cơn đau, nghe tiếng chém giết vẫn vọng từ chân núi, hắn nói:

“Ta họ Viên, tên Phóng, dưới trướng Sóc Biên hầu. Ân công cứu mạng đêm nay, tại hạ suốt đời không quên. Xin hỏi tôn tính đại danh, để khi về Bắc cảnh bẩm với hầu gia, tất báo đại ân.”

Tiêu Lệ ngồi trên khúc gỗ mục đối diện. Hắn vừa uống cạn nửa bầu nước, phần còn lại hất lên mặt, rửa máu dính.

Tóc ướt bết nơi trán, giọt nước lăn trên gò má còn vệt máu nhạt, lộ vẻ cuồng ngạo hoang dã.

Hắn ngẩng mắt nhìn Viên Phóng.

Ánh mắt ấy khiến Viên Phóng lạnh sống lưng, như bị mãnh thú trong rừng rậm nhìn chằm chằm.

Hắn thầm nghĩ, người này tự xưng nghĩa quân Thông Châu, nhưng nếu Thông Châu có nhân vật như vậy, sao hắn chưa từng nghe?

Chưa kịp suy ra điều gì, đã nghe đối phương nói:

“Chỉ là không chịu nổi hành vi hèn hạ của quân Trần mà thôi. Chuyện nhỏ, tướng quân không cần để tâm. Ta họ Tiêu, tên Lệ. Bình sinh thích kết giao anh hùng hào kiệt. Nếu tướng quân không chê, kết giao bằng hữu với ta chăng?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Trước kia hắn từng nghe Thông Châu chư huyện cát cứ, huyện phỉ và huyện nghĩa quân thực lực mạnh nhất luôn xung đột, lại có thế lực Bùi thị chen vào.

Nhưng nhìn quy mô phục kích đêm nay, e rằng toàn bộ nghĩa quân Thông Châu xuất động cũng chưa chắc tạo nổi thanh thế ấy. Chẳng lẽ… Thông Châu bấy lâu vẫn giấu thực lực?

Nghi hoặc, hắn hỏi thẳng:

Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!

 

“Phục binh trên núi… đều là người của ân công?”

Tiêu Lệ liếc hắn một cái:

“Không.”

Viên Phóng càng thêm khó hiểu.

Tiêu Lệ nói tiếp:

“Là quân Trần.”

Câu trả lời ấy khiến Viên Phóng và đám thân vệ nhìn nhau.

Trước khi thân binh Đậu Kiến Lương xuất hiện, hắn còn nghĩ có lẽ Đậu Kiến Lương không phải cố ý không cứu viện, mà bị việc gì cản trở.

Nhưng sau khi mũi tên kia b*n r*, hắn đã chắc chắn Đậu Kiến Lương muốn giết mình.

Chẳng lẽ cuối cùng Đậu Kiến Lương xuất binh chỉ để tạo chút thương vong, rồi quay lại báo cáo với Đại Lương?

Nhưng quân Bùi kéo tới không phải hai, ba vạn — mà là năm vạn!

Dù hắn đã bị đánh tàn phế, Đậu Kiến Lương lao xuống lúc ấy cũng phải tróc da mới mong thoát. Thậm chí có thể bị vây giết luôn.

Thế nào cũng không giống việc Đậu Kiến Lương dám làm.

Thân vệ quân Ngụy hận quân Trần thấu xương, lập tức phản bác:

“Sao có thể? Đám phản đồ Trần quốc còn bắn lén tướng quân! Chư vị ở đây đều thấy!”

Trịnh Hổ vừa quấn băng ở miệng hổ rách, vừa cười khà:

“Bùi cẩu tặc lần này xuất năm vạn người đấy! Đám Trần quốc kia nào dám ra cứu người?”

Hắn hất cằm về phía núi đối diện còn cháy rừng rực:

“Thấy biển lửa chưa? Nhị ca ta sai người phóng đấy. Đám Trần quốc nấp trong rừng, mông bị lửa bén, chẳng phải nháo nhào chạy tán loạn sao?”

Cùng là người cầm quân, nghe vậy Viên Phóng liền hiểu.

Tiêu Lệ đã cho người phóng hỏa phía sau nơi quân Trần mai phục, kinh động phục binh và chiến mã, tạo ảo giác như họ xuống núi cứu viện, dẫn đi phần lớn hỏa lực quân Bùi, mới tạo ra cơ hội cứu hắn.

Hắn vừa cảm thán Tiêu Lệ quả là quỷ tài, vừa lạnh lòng phẫn nộ.

Viện quân của Đậu Kiến Lương — quả thực vẫn nấp trên núi!

Hắn đoán không sai. Nam Trần thật sự muốn chôn vùi quân Bắc Ngụy tại đây!

Chỉ không biết… Đại Lương có hay không dính líu?

Hình ảnh hai vạn quân Ngụy chết dưới lưỡi đao quân Bùi cứ lởn vởn trước mắt, khiến đôi mắt còn đỏ ngầu của Viên Phóng dần ánh lên lệ quang.

Hắn nghiến răng, đấm mạnh vào tảng đá sau lưng, mặc vết thương toác máu:

“Không lấy đầu Đậu Kiến Lương, khó yên hồn hai vạn nhi lang Bắc Ngụy!”

Viên Phóng cố né tránh, nhưng Tiêu Lệ vẫn hỏi thẳng:

“Xin hỏi tướng quân, cục diện đêm nay… là Nam Trần tự ý, hay có Lương doanh cùng mưu?”

Viên Phóng cắn đến bật máu nơi kẽ răng, nhắm mắt:

“Ta không biết.”

Kế sách này là do Lý Tuân đề xuất. Trước khi xuất phát, Phạm Viễn còn vỗ giáp hắn, bảo khi cướp được lương, đoạn hậu Cẩm thành, sẽ tìm hắn uống rượu.

Hắn thật sự không biết Phạm Viễn và Lý Tuân có dính líu hay không.

Nếu hai người ấy cũng biết…

Chỉ nghĩ tới thôi, Viên Phóng đã thấy tận xương tủy đều dậy sóng hận.

Đó là loại phản bội còn khó dung thứ hơn cả bị Nam Trần tính kế.

Tiêu Lệ không hỏi thêm, chỉ nói:

“Nếu vậy, tướng quân viết một phong huyết thư. Ta sai người đưa tới Lương doanh. Nếu Lương doanh không biết việc này, thấy huyết thư sẽ đề phòng Nam Trần; nếu biết mà tướng quân còn sống, dù thế nào cũng phải cho tướng quân một lời giải thích.”

Hắn từng cùng Phạm Viễn cộng sự, biết tính cách người này không thể đồng ý độc kế như vậy. Nhưng Lương – Trần đã có hôn minh, ngày sau nếu Ngụy Kỳ Sơn không chịu xưng thần, ắt còn một trận với Nam Trần.

Trong Lương doanh có ai vì muốn suy yếu Bắc Ngụy mà giấu Phạm Viễn hành sự hay không, thì chưa rõ.

Quan trọng hơn, nếu Lương doanh không hề hay biết, mà Nam Trần tự tiện hành động, thì hôm nay họ dám tính kế Bắc Ngụy để giảm thực lực đối thủ, ngày sau chưa chắc không tính kế cả Lương tướng để độc chiếm quân quyền.

Dẫu hắn đã đoạn tuyệt với Ôn Du, nhưng từng chịu ơn đề bạt của Phạm Viễn, lại được Lý Tuân chỉ giáo. Vì hai người ấy, hắn cũng nên chuyển tin này về Lương doanh.

Viên Phóng đêm nay qua mấy lượt quỷ môn quan, tinh thần rã rời, thương nặng đầu đau như búa bổ. Nghe lời Tiêu Lệ, nghĩ sơ cũng thấy có lý, liền gật đầu.

Y phục hắn và thân vệ đều nhuộm máu không còn nhìn được. Tiêu Lệ sai người cắt một góc áo sạch đưa tới.

Viên Phóng được thân vệ đỡ dậy, dùng máu nơi vết thương làm mực, chậm rãi viết từng chữ lên mảnh áo trắng.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận