Ngụy Ngang đứng bên cạnh Tiêu Lệ. Từ sau khi Ôn Du bị bắt, hắn là vị tướng họ Ngụy duy nhất từng diện kiến nàng.
Chỉ là khi trước Ôn Du mắc chứng phong chẩn, hắn chưa từng nhìn rõ dung nhan thật của nàng. Song đôi mắt ấy – tựa trăng thanh soi làn nước biếc – hễ đã trông qua một lần, ắt chẳng thể nhận lầm.
Lần này Ngụy Kỳ Sơn lệnh hắn theo Viên Phóng đến đây, trong đó cũng có ý muốn hắn xác nhận xem nữ tử này có bị Tiêu Lệ tráo đổi hay không.
Ngay ánh nhìn đầu tiên chạm vào Ôn Du, Ngụy Ngang đã biết, chính là nàng không sai.
Nhưng chỉ dựa vào việc nàng che mặt mà nhận ra, lại thêm hai người vốn chỉ có vài lần gặp gỡ, trước kia nàng còn đang phát phong chẩn – lời giải thích ấy e rằng khó khiến kẻ khác tin phục.
Để tránh sinh thêm rắc rối, Ngụy Ngang đành cất tiếng:
“Xin mời Khương tiểu phu nhân vén khăn, cho ta được diện kiến đôi phần.”
Ôn Du khựng bước.
Khi rời Bình Châu, bởi còn trong thời kỳ để tang Lý Nghiêu và Uất Trì Bạt, nên y phục nàng mang theo đều thanh đạm giản phác.
Bộ áo hôm nay mặc vốn là đồ cũ trong rương, một màu trắng thuần, chỉ dùng chỉ bạc thêu vài nét hoa văn dây leo. Thoạt nhìn, chẳng khác nào tang phục.
Giữa vòng giáp sắt nghiêm mật của đám thị vệ, nàng nổi bật đến chói mắt.
Đôi mắt nàng như hồ nước phủ sương lạnh mỏng manh, trong mà buốt, tựa sóng gợn lăn tăn. Ánh nhìn ấy chậm rãi quét qua mọi người, rồi nàng giơ tay, nhẹ nhàng vén tấm khăn che mặt.
Gió lạnh vẫn thổi.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tuyết dường như rơi chậm lại, đến mức khi đọng trên hàng mi dài của nàng, mỗi lần nàng khẽ chớp, đáy mắt như hồ thu nổi sóng.
Ngay cả trời đất cũng lặng đi trong thoáng chốc.
Ngôn từ khó lòng diễn tả được chấn động mà gương mặt ấy đem lại. Trong lòng mọi người chỉ hiện lên một ý niệm – mỹ nhân khiến quân vương đổ máu vì nàng trong dã sử, đại khái chính là dáng vẻ này.
Viên Phóng và Ngụy Ngang đều sững sờ nhìn nàng. Sau khi hoàn hồn, cả hai không hẹn mà cùng nghĩ: việc Tiêu Lệ đem gấm Vân Cẩm do Ngụy Kỳ Sơn ban thưởng mà may y phục cho nàng, e rằng… cũng chẳng phải không có nguyên do vì dung mạo này quá đỗi mê hoặc lòng người.
Mà một giai nhân khuynh quốc như thế, được Khương Úc mang theo trong quân, quả thật chẳng có gì lạ.
“Được rồi chứ?” Ôn Du cất giọng thanh lãnh.
Ngụy Ngang vội ho khan hai tiếng:
“Phu nhân lên xe đi.”
Năm ngón tay thon dài trắng ngần như băng ngọc của nàng lại khép lấy khăn che mặt. Khi ngẩng lên, ánh mắt dường như vô tình lướt qua Tiêu Lệ – nhưng phát hiện hắn vẫn luôn nhìn nàng.
Thần sắc hắn lãnh đạm, chỉ có ánh mắt là sâu đậm, u trầm đến mức khiến người ta chẳng dám dò xét.
Hiển nhiên, hắn đã sớm đoán được kết cục hôm nay.
Chỉ là chẳng rõ, hắn còn đang tiếp tục oán hận nàng, hay đã buông bỏ, chấp nhận tất cả.
Để tránh sinh nghi, Ôn Du không dám nhìn thêm. Cái liếc ấy chỉ là dư quang nơi khóe mắt khẽ quấn một vòng, rồi nàng thu hồi ánh nhìn, xách váy bước lên xe ngựa.
Binh sĩ bên ngoài đóng tấm cửa gỗ lại, triệt để ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài.
Ngoài xe, Viên Phóng ôm quyền với Tiêu Lệ:
“Đã làm phiền ân công, chúng ta xin cáo từ.”
Trước mắt Tiêu Lệ vẫn còn hiện lên ánh nhìn như hồ lạnh sinh ba gợn sóng khi nãy của nàng. Đôi mắt đen thẳm của hắn trầm xuống. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói vẫn bình ổn như thường:
“Thương thế ta chưa lành, không tiễn xa được. Chúc thượng lộ bình an.”
Ngụy Ngang đã lên lưng ngựa, cũng từ xa ôm quyền thi lễ, rồi cả đoàn hộ tống xe ngựa rời khỏi đại doanh.
Tiêu Lệ chỉ lặng lẽ nhìn cỗ xe được gia cố bằng sắt ấy lăn bánh qua nền tuyết bùn, dần khuất xa.
Trương Hoài, Tống Khâm và Trịnh Hổ đứng sau lưng hắn.
Trịnh Hổ còn chưa hoàn hồn, lẩm bẩm:
“Trời đất ơi, người trong lòng của Nhị ca đẹp đến thế sao… quả thực như tiên nữ trên trời giáng thế…”
Tống Khâm nhíu mày, không nói lời nào.
Trương Hoài trầm ngâm, lại nhắc tới một chuyện hoàn toàn khác:
“Bức thư của Sóc Biên hầu viết quả cao tay. Nói rằng sau này nếu con trai ông ta vẫn chẳng nên thân, thì để châu quân kế thừa y bát. Kỳ thực là lấy lùi làm tiến, ngầm nhắc chớ nên vượt phận.”
Trịnh Hổ “a” lên một tiếng:
“Còn có tầng ý tứ ấy sao?”
Trương Hoài nói:
“Ông ta không phế bỏ vị trí Thiếu quân của con mình, lại ban cho châu quân một lời hứa suông như vậy. Nếu là bề tôi tầm thường, ngươi nghĩ sẽ làm sao?”
Trịnh Hổ suy nghĩ rồi đáp:
“Tất nhiên cảm kích rơi lệ, tỏ rõ tuyệt không có ý thay thế, chỉ một lòng tận trung.”
Trương Hoài khẽ cười:
“Đó chẳng phải chính là mục đích thực sự của Sóc Biên hầu ư?”
Trịnh Hổ hiểu ra, kinh ngạc thốt:
“Cái bụng đầy mưu lược quanh co ấy, ai mà đoán nổi! May có quân sư ngài đầu óc sáng suốt, chứ không ta còn tưởng Sóc Biên hầu thực lòng coi Nhị ca như con ruột.”
Trương Hoài lắc đầu mỉm cười.
Tiêu Lệ đợi đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy xe ngựa nữa, mới nghiêng đầu hỏi Tống Khâm:
“Người đã an bài xong cả rồi chứ?”
Tống Khâm đáp:
“Vài trăm người xuất doanh, mục tiêu quá lớn, dễ bị phát giác. Ta đã cho huynh đệ mai phục trên con đường tất phải đi qua ở Tam Thập Lý Đình.”
Tiêu Lệ khẽ gật:
“Qua đó hội hợp.”
Dứt lời, hắn xoay người trở về doanh trại.
Trịnh Hổ thấy Tống Khâm theo Tiêu Lệ rời đi, vẻ mặt ngơ ngác liền toan đuổi theo:
“Ê, đại ca, nhị ca, các huynh đi đâu vậy?”
Trương Hoài đưa tay giữ hắn lại:
“Trịnh tướng quân cứ ở lại trong quân doanh đi. Hôm nay châu quân lưu trướng dưỡng thương, Tống tướng quân dẫn người đến các thôn xóm giúp tu sửa nhà cửa bị tuyết lớn đè sập. Nếu đột nhiên xảy ra việc gấp, còn phải nhờ tướng quân ứng phó một hai, chẳng phải sao?”
Trịnh Hổ càng nghe càng hồ đồ:
“Không phải chứ? Quân sư nói những gì vậy, sao ta nghe chẳng hiểu câu nào?”
Trương Hoài khẽ nghẹn lời, rốt cuộc bỏ ý định đánh đố hắn, có phần bất đắc dĩ nói:
“Ngươi cho rằng nữ tử mà châu quân ngày đêm nhớ nhung kia là hạng người tầm thường ư?”
Nhớ lại thoáng kinh hồng vừa rồi, hắn chắc nịch nói:
“Nàng dám để hai vị trọng tướng được Ngụy Kỳ Sơn tin cậy nhìn thấy dung mạo, ắt hẳn đã sớm định liệu mình sẽ không tới Úy Châu.”
—
Trong xe ngựa, Ôn Du mượn chiếc áo choàng rộng che chắn, lặng lẽ cởi bỏ bộ cẩm y trắng thuần trên người. Bên trong, nàng mặc chính là y phục thô sơ của một phụ nông gia, đã đổi từ chỗ một lão bộc phụ.
Thuở mới bị bắt, đội quân Lương hộ tống nàng gần như toàn quân bị diệt, mấy nhánh tàn quân phân tán chạy thoát cũng không kịp tới cứu viện. Nàng e trong Ngụy doanh có tướng lĩnh nhận ra mình, tình thế cấp bách mới mượn chứng phong chẩn che đậy dung mạo.
Nhưng nàng đã bị giam lỏng lâu như vậy, Lương doanh hẳn đã nhận được tin tức. Đội nhân mã tới giải cứu ắt đã sớm ngấm ngầm theo dõi đại doanh, chỉ vì nơi đây đóng quân mấy vạn binh mã nên chưa dám manh động.
Nay Ngụy quân đổi ý đưa nàng đến Úy Châu, người của Lương doanh tất sẽ không bỏ lỡ cơ hội tuyệt hảo này để cướp nàng đi giữa đường.
Chuyện chiếc áo choàng Vân Cẩm còn đó, nàng đoán trước, trước khi dẫn nàng đi, người trong Ngụy doanh nhất định sẽ xác nhận thân phận.
Nhưng nếu tiếp tục dùng phong chẩn che mặt, từ lúc bị bắt đến nay đã gần một tháng, bệnh vẫn chưa khỏi, chỉ càng khiến kẻ khác sinh nghi, cho rằng nàng cố tình che giấu điều gì.
Nếu hai vị Ngụy tướng kia nổi cảnh giác, hoài nghi thân phận nàng, dọc đường tăng cường phòng bị, trái lại sẽ bất lợi cho việc Lương doanh cướp người.
Vì thế, Ôn Du rốt cuộc chọn lấy chân dung thật mà đối diện.
Nàng mở rương, định đặt lại bộ y phục kia vào trong, lại phát hiện bên trong có thêm một chiếc hộp nhỏ chưa từng thấy.
Trong lòng nàng dâng lên cảm giác khác lạ, liền lấy ra, mở chốt.
Nhìn thấy vật bên trong, ánh mắt nàng chợt khựng lại.
Là một hộp tượng gỗ.
Mèo con, chó nhỏ, thỏ, hổ… Từng đường đục chạm, từng nét dao quen thuộc vô cùng.
Ôn Du chợt nhớ tới cái liếc gần như chẳng thể gọi là đối diện trước khi lên xe cùng Tiêu Lệ. Tim nàng bỗng như bị một hồi chuông lớn nện mạnh, chấn động dữ dội, rồi dâng lên một nỗi chát mềm kéo dài. Đầu ngón tay nàng khẽ vuốt qua những con tượng gỗ ấy.
Là hắn tặng nàng sao?
Vì sao?
Hắn chẳng phải hận nàng ư?
Trong khoảnh khắc ấy, lòng Ôn Du rối như tơ vò. Thấy nơi góc hộp còn có một phong thư gấp lại và một chiếc hộp gấm nhỏ đặt riêng, nàng lấy ra xem.
Trong hộp gấm là một chiếc khóa trường mệnh bằng bạch ngọc.
Mà trên tờ thư kia, nét mực ít ỏi, chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
—— “Tặng con nối dõi của nàng, lễ mừng tròn năm.”
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, lại như mũi gai mềm, đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lồng ngực đang đập thình thịch của nàng.
Khiến mỗi một nhịp thở tiếp theo, đều mang theo nỗi đau âm ỉ.
Ôn Du siết chặt tờ giấy trong tay, nhắm nghiền mắt trước khi vành mắt kịp đỏ lên, hồi lâu không mở ra.
Nàng cũng đã để lại con cá gỗ hắn từng khắc tặng nàng trong quân doanh của hắn.
Ngụy Kỳ Sơn có ý chiêu hắn làm rể. Nàng hiểu, hai người họ rốt cuộc rồi sẽ mỗi người một phe, ngày sau khó tránh khỏi binh đao tương kiến.
Trả lại tượng gỗ, là nàng hạ quyết tâm chặt đứt mối ràng buộc cuối cùng giữa hai người.
Hắn tặng nàng những thứ này, hẳn cũng là cùng một ý tứ.
Chỉ có buông xuống, mới có thể thản nhiên.
Mà chỉ khi thản nhiên rồi, mới thật lòng chúc phúc được, chẳng phải sao?
Những kẻ đứng giữa vòng xoáy quyền lực như họ, vốn dĩ không nên có tình.
Từ nay về sau, nàng tiếp tục làm công chúa phục quốc của nàng.
Ngày khác gặp lại, có lẽ hắn đã là phò mã Bắc Ngụy.
Đoạn tuyệt tiền trần cho sạch sẽ, buông bỏ hết thảy, mới là đúng đắn.
Đó cũng là điều nàng vẫn hằng mong.
Nàng sẽ thật lòng chúc phúc cho hắn.
Giờ phút này đau đến vậy, có lẽ chỉ vì từ lần nàng đuổi hắn rời Bình Châu năm ấy, đến cuộc tái ngộ hôm nay, họ chưa từng có dịp nói với nhau một lời tử tế.
Nàng nghĩ, lẽ ra mình nên cùng hắn hảo hảo cáo biệt.
Cùng chàng thanh niên từng giữa ngày tuyết trắng ngăn roi trước tay bọn buôn người để nàng khỏi một trận đòn độc ác, từng nhường cho nàng gian phòng nhỏ duy nhất, từng vô số lần kéo nàng khỏi lưỡi đao sinh tử… hảo hảo nói một tiếng từ biệt.
Chuyến đi này nếu thuận lợi rời khỏi Bắc cảnh, lần gặp lại sau, có thể là ba năm năm năm, cũng có thể mười năm tám năm, thậm chí là cả đời không còn cơ hội trùng phùng.
Hắn rồi sẽ làm phụ thân.
Nàng cũng sẽ thực sự làm mẫu thân.
Hắn có lẽ sẽ không còn hận nàng nữa, nhưng nếu nhắc tới nàng với con cái, điều hắn nhớ tới, e rằng vẫn là nàng từng đối xử với hắn rất xấu, rất xấu.
Tờ giấy kia đã bị Ôn Du vò nát.
Từng giọt nước lớn rơi xuống từ khóe mắt nàng, làm ướt đẫm cả lớp khăn che mặt.
Nàng không thành tiếng, khẽ nói một câu:
“Xin lỗi.”
Lại nói thêm một câu:
“Vĩnh biệt.”
—
Tiêu Lệ một thân thường phục, xoay mình lên lưng ngựa, sóng vai cùng Tống Khâm mà đi, phía sau xa xa là mấy tên thân binh lặng lẽ theo hầu.
Tống Khâm thấy người vốn ít lời hôm nay lại càng trầm mặc, liền hỏi:
“Đã nghĩ kỹ chưa? Chuyến này rốt cuộc là đi hộ giá, hay là cướp người trở lại?”
Nửa tháng trước, Tiêu Lệ đã bảo hắn phái người âm thầm theo dõi đám lưu dân gần đây tràn vào các thôn trấn quanh vùng.
Chỉ chưa rõ những kẻ vẫn luôn nhìn chằm chằm động tĩnh quân doanh bọn họ là người của Lương doanh hay Bùi doanh, hay nói cách khác… cả hai đều có.
Nhưng nhân hôm nay ra tay cướp người là chuyện đã định.
Chỉ để tránh cho đội quân Ngụy kia kịp thời cầu viện đại doanh, bất luận là người của Lương doanh hay Bùi doanh, hẳn cũng sẽ chọn sau khi qua Tam Thập Lý Đình mới động thủ.
Tiêu Lệ sớm sai Tống Khâm dẫn người đi dò xét địa thế, địa hình quanh đó họ đều đã nắm rõ.
Thật sự giao chiến, họ vẫn có thể chiếm đôi phần ưu thế.
Gió lạnh cắt da. Tóc vụn trước trán Tiêu Lệ bị thổi tung tán loạn. Giữa mày hắn đè nén một luồng sát khí còn lạnh lẽo hơn cả phong tuyết:
“Xem bản lĩnh của những kẻ nàng tin tưởng đến đâu.”
Nói đến mức ấy, Tống Khâm liền hiểu.
Nếu người Lương doanh có thể cướp được nàng đi, bọn họ tự nhiên sẽ khoanh tay đứng nhìn.
Nếu không cướp được, mới đến lượt bọn họ xuất thủ.
Chỉ là với mức độ Lương doanh coi trọng Ôn Du, khả năng sau gần như cực nhỏ.
Tống Khâm trầm mặc chốc lát, bỗng nói:
“Chẳng phải ngươi nói không cam tâm sao?”
Tiêu Lệ ngẩng mắt nhìn dãy núi xa phủ lớp tuyết mỏng. Một hồi lâu sau mới thu hồi ánh nhìn. Cả người trông như đặc biệt điềm nhiên, chỉ có bàn tay nắm dây cương siết chặt đến trắng bệch đốt xương.
Giọng hắn bình ổn:
“Đại ca chẳng phải cũng từng nói, nếu lòng Mẫu Đơn a tỷ không ở chỗ huynh, lại có nơi tốt hơn để đi, huynh cũng không thể giữ lại ư?”
Trước mắt hắn lại hiện lên dáng vẻ hôm ấy Ôn Du tức giận, dùng sức lau môi, buông hai chữ “vô vị”.
Nàng không thích hắn.
Từ trước đến nay, đều chưa từng.
Hắn đã dốc sức kiềm chế không đi gặp nàng, vậy mà vẫn cảm thấy mình sắp bị ép đến phát điên.
Hắn không biết sự nhẫn nhịn này còn duy trì được bao lâu.
Nhưng hắn cũng có kiêu ngạo của riêng mình.
Hắn không muốn hủy hoại nàng, cũng không muốn lại nhìn thấy chính mình biến thành kẻ bị đố kỵ và không cam lòng sai khiến, đến bản thân cũng chán ghét.
Chỉ cần cách nàng thật xa, mọi thứ rồi sẽ trở về như cũ.
Hắn sẽ dẫn huynh đệ dốc sức lập công danh, cũng sẽ giết Bùi Tụng để báo thù cho mẫu thân.
Nàng mang theo vương tự của mình về Nam Trần, tiếp tục làm nhiếp chính trưởng công chúa.
Hắn lập công thành danh rồi, cưới vợ sinh con là được… được cái quỷ gì!
Khoảnh khắc ấy, sát khí trong lồng ngực bùng lên, cơ hồ muốn xé toạc cả thân thể hắn, để con dã thú dữ tợn bị nhốt bên trong có thể thoát ra ngoài.
Ôn Du.
Ôn Du.
Mỗi lần niệm một lần tên nàng, trái tim như bị siết chặt thêm một vòng, dần dần khiến hắn hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tiêu Lệ một tay chống mạnh lên lưng ngựa, cảm giác như không thở nổi, lại như toàn thân sắp bị luồng hung lệ trong ngực xé nổ tung.
Con dã thú trong lòng gầm gào dụ dỗ hắn: giết tới đó, đoạt nàng về! Giấu nàng đi!
Trong đầu cũng ong ong chấn động. Sự không cam lòng, phẫn nộ và khát vọng chiếm hữu nàng mãnh liệt đến tột độ, nghiền nát lý trí hắn từng chút một.
Tống Khâm thúc ngựa đi trước, nơi khóe môi thoáng nở nụ cười khổ. Đang định nói gì đó với Tiêu Lệ, lại đột nhiên phát hiện thần sắc hắn không ổn.
Hắn dường như đang nhẫn nhịn nỗi đau to lớn nào đó, nửa thân người nâng khỏi yên ngựa, lưng căng cứng như tảng đá.
Sắc mặt Tống Khâm khẽ biến, liền ghìm ngựa quay lại hỏi:
“Ngươi làm sao vậy?”
Tiêu Lệ hít mạnh hai ngụm không khí lạnh buốt trong phong tuyết, mới tìm lại được chút tỉnh táo. Nhưng đôi mắt đã bị huyết sắc lấp đầy, đỏ đến đáng sợ.
Hắn nói:
Lần này nếu nàng lại rơi vào tay hắn, sẽ không có bất cứ ai biết là hắn cướp nàng đi, cũng không còn ai có lý do đến đòi người từ tay hắn nữa.
Tống Khâm không cần hắn nói thêm, đã hiểu tất cả. Hắn cưỡi ngựa tới, vỗ nhẹ vai Tiêu Lệ:
“Về dưỡng thương cho tốt. Mọi chuyện để đại ca lo.”
Tiêu Lệ dừng ngựa bên đường, không động đậy nữa. Mấy tên thân binh phía sau đều theo Tống Khâm vượt qua hắn.
Đúng lúc ấy, trong màn tuyết mịt mùng phía xa lại có hai người cưỡi ngựa đuổi tới, từ xa đã gọi lớn:
“Châu quân dừng bước!”
Tống Khâm và đám người nghe vậy cũng ghìm ngựa quay đầu nhìn lại.
Người đến là Đào Khuê cùng một thân binh theo hầu bên cạnh Trương Hoài.
Hai người đội gió tuyết đuổi theo một mạch, cổ họng bị gió lạnh quất rát, ghìm ngựa lại rồi nhất thời còn không thốt nổi thành lời.
Trong mắt Tiêu Lệ, huyết sắc vẫn chưa tan, trông càng thêm đáng sợ:
“Trong quân xảy ra biến cố?”
Tên thân binh vội lắc đầu, cố nhịn luồng hàn khí xộc vào phổi mà nói:
“Không phải. Là Đào hiệu úy nhất quyết đòi đuổi theo Khương tiểu phu nhân. Quân sư không còn cách nào, đành sai thuộc hạ đưa hắn đến tìm ngài.”
Tiêu Lệ nhìn về phía Đào Khuê.
Đào Khuê cũng đang th* d*c từng hồi. Hốc mắt đỏ bừng, không biết vì gió tuyết thổi hay vì cuống quýt mà đỏ.
Tiêu Lệ nhận lấy túi thơm bị hắn nắm đến ướt đẫm mồ hôi. Mở ra nhìn rõ vật bên trong, ngoài huyết ý trong mắt càng nặng thêm, trên mặt hắn một lúc lâu cũng không lộ ra bất cứ biến đổi nào.
“Ở đâu tìm được?” hắn hỏi.
Đào Khuê mím môi, mắt đỏ hoe, bộ dạng vô cùng tủi thân:
“Các ngươi đều lừa A Ngưu. Hôm nay đại tỷ tỷ phải đi… ngươi mới cho A Ngưu đến gặp tỷ ấy…”
Tên thân binh vội giải thích thay:
“Đào hiệu úy nghe nói Khương tiểu phu nhân rời đi, đến trướng nàng, phát hiện vật này trên bàn. Hai nông phụ chăm sóc nàng nói, là Khương tiểu phu nhân bảo không cần nữa, để lại đó.”
—