Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 231: “Hắn và công chúa… là cừu địch.”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiêu Lệ nhìn nàng. Trong mắt phủ đầy tơ máu vì suốt một ngày một đêm chưa chợp mắt, môi khô nứt đến tróc da.

Dường như hắn quên mất mình đang ở đâu, cũng quên cả chiếc huyền thiết liêu khảo nặng nề còn khóa trên người. Hắn bước lên một bước, muốn tiếp tục tiến về phía nàng. Trong đôi mắt u ám ấy, dường như ngoài Ôn Du ra, chẳng còn nhìn thấy bất cứ ai hay vật gì.

Thanh Vân Vệ vội siết chặt xích sắt, liều mạng kéo ngược hắn lại, quát:

“Làm càn!”

Bảy tám người hợp lực, cuối cùng mới ép được hắn quỳ xuống một gối. Nhưng đôi mắt đỏ sậm ấy vẫn không rời khỏi Ôn Du lấy một khắc. Hầu kết hắn khẽ trượt xuống, giọng khàn đục:

“Ta tìm nàng rất lâu rồi, Ôn Du.”

Rõ ràng bị chế trụ đến mức này, nhưng khí thế áp bức và uy h**p trên người hắn vẫn cực thịnh, như thể dưới lớp xích sắt kia vốn đang trói một con mãnh thú.

Ôn Du nhìn hắn như vậy, môi khẽ mím lại. Trên mặt vẫn không lộ cảm xúc, giọng điệu nhạt nhòa xa cách:

“Ồ? Tiêu quân có chuyện muốn thương lượng cùng bản cung?”

Hàm hắn chậm rãi siết chặt. Câu hỏi hắn tìm nàng suốt một ngày một đêm để hỏi rốt cuộc cũng bật ra:

“Đứa bé… là của chúng ta, phải không?”

Trong trướng, ngoài Đồng Tước, tất cả Thanh Vân Vệ đều kinh ngạc. Họ đều biết đứa trẻ của Ôn Du không phải của Trần Vương, nhưng thân phụ thật sự là ai, từ trước đến nay vẫn là điều bí ẩn.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Tiêu quân thật biết nói đùa.”

Tiêu Lệ dường như không tin lời nàng. Sắc đỏ trong mắt càng đậm, mọi vết rạn vỡ đều bị hắn giấu sau lớp lạnh cứng miễn cưỡng kia. Hắn cố chấp ném ra bằng chứng mình tìm được:

“Vậy những tượng mộc điêu trong cung nàng… vì sao còn giữ lại?”

Đồng Tước lo lắng nhìn Ôn Du, nhưng nàng chỉ hờ hững đáp:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Hơn nữa, Tiêu quân còn lưu lại chữ nói là tặng làm lễ thôi nôi cho hài nhi của bản cung. Khi xưa giữa bản cung và Tiêu quân, cũng chưa đến mức cả đời không qua lại. Có gì phải kiêng dè không thể giữ phần lễ ấy?”

Giọng nàng mềm đến vậy, mà lại là lưỡi dao sắc nhất trần gian.

Máu đỏ trong mắt Tiêu Lệ cơ hồ muốn cùng nỗi đau nghẹn trào ra. Rất lâu sau, hắn mới hỏi:

“Ta đối xử với nàng như thế… vì sao khi xuất cung không giết ta?”

“Có lẽ là vì…”

Ôn Du đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt hắn, nâng cằm hắn lên —

“Bản cung xưa nay vẫn nhớ thù.”

Nàng khẽ nâng chiếc cằm góc cạnh lạnh lùng ấy, giọng nhạt mà rõ:

“Tiêu quân đối đãi bản cung ra sao, bản cung ắt hoàn trả đủ từng phần cho Tiêu quân.”

Đầu ngón tay nàng hơi lạnh. Đôi mắt như một hồ nước mờ sương — trong vắt, lạnh lẽo, mà không ai nhìn thấu được đáy sâu.

Bị ép ngẩng đầu, xích sắt nối với chiếc vòng cổ huyền thiết va vào nhau phát ra tiếng trầm nặng, lộ ra trên cổ hắn một dấu răng bị chiếc vòng che mất nửa.

Ánh mắt hắn hung dữ — ẩn đau, ẩn điên cuồng — nhìn chằm chằm nữ tử tuyệt mỹ trước mặt, như thể một khi thoát khỏi trói buộc, sẽ nuốt nàng cả xương lẫn thịt.

Đó không phải một con liệt khuyển chờ thuần phục, mà là một con hung lang — trừ khi hắn tự nguyện thần phục, bằng không ai cũng đừng mong lại gần.

Hắn nói:

“Công chúa sẽ hối hận vì không giết ta.”

“Hối hận?”

Hàng mi Ôn Du khẽ buông:

“Bản cung lại hiếu kỳ. Tiêu quân nơi Bắc cảnh mấy lần xua đuổi man tộc, sâu được dân tâm, lại có công phạt Bùi tặc, vốn có thể cùng Lương doanh ta phân tranh cao thấp. Nhưng Tiêu quân lại giết hai vạn hàng binh của Bùi Tụng, mang tiếng ‘nhân đồ’ trên mình, mất sạch lòng dân. Nay bản cung chỉ cần lấy Tiêu quân làm con tin để thu hồi binh quyền Bắc cảnh, thiên hạ cũng chẳng ai dám dị nghị. Không biết Tiêu quân có hối hận chuyện năm xưa?”

Khí tức quanh thân Tiêu Lệ bỗng lạnh lẽo hơn hẳn:

“Giết kẻ đáng giết, có gì phải hối?”

Ôn Du nhìn hắn thật sâu. Trên gương mặt thanh lãnh hiếm hoi nở một nụ cười nhạt:

“Tiêu quân quả là người thật tính.”

Đồng Tước nhìn cảnh ấy mà tim đập loạn. Vừa nhìn Ôn Du, lại nhìn Tiêu Lệ.

Ôn Du thu tay về, đứng thẳng dậy, sắc mặt đã lạnh như băng:

“Giải hắn đi, canh giữ nghiêm mật.”

Nàng vừa định xoay người —

Bỗng “phụt phụt” — tiếng vải trướng bị lợi khí xuyên thủng vang lên. Những mũi tên xé gió bắn thẳng vào trong trướng.

“Có thích khách! Bảo hộ công chúa!”

Đồng Tước phản ứng nhanh hơn cả ý nghĩ, rút kiếm chém phăng mũi tên đầu tiên, quát lớn.

Tên bay như châu chấu, xuyên qua trướng dày. Thanh Vân Vệ đồng loạt rút kiếm đỡ những loạt tên dày đặc từ ngoài bắn vào. Trong cơn hỗn loạn ấy, họ không còn sức giữ chặt xích sắt trên người Tiêu Lệ.

Gần như ngay khi Đồng Tước vừa hô lên, Ôn Du đã cảm thấy eo mình bị kéo mạnh —

Tiếng xích sắt va chạm trầm đục, tiếng Thanh Vân Vệ bị lôi ngã, tiếng quát dập tắt nến —

Nàng bị người ôm chặt vào lòng, lăn mấy vòng trên đất.

Một nhát chủy thủ chém tắt ánh nến.

Trong nháy mắt, trong trướng chìm vào bóng tối đặc quánh.

Ngoài trướng, tiếng binh khí va chạm và tiếng hô giết hòa thành một mảng hỗn loạn.

Trong bóng tối đặc quánh, không còn ánh nến để phán đoán tình hình trong trướng. Bên ngoài đã ngừng bắn tên, xung quanh rơi vào một khoảng lặng ghê người. Ngoài tiếng tim mình đập dồn dập, Ôn Du còn nghe rõ nhịp tim trầm gấp của người bị nàng đè bên dưới, cùng hơi thở hơi nóng, hơi gấp.

Một tay hắn đặt sau gáy nàng. Vòng xích nơi cổ tay lạnh buốt, nhưng đầu ngón tay lại nóng rực.

Đó là tư thế bảo hộ — cũng là uy h**p.

Ôn Du chống tay xuống đất, rất nhanh đã chạm được một mũi tên gãy do Thanh Vân Vệ chém rơi. Nàng nhặt lên, lập tức kề vào cổ hắn.

Hắn dường như cười — không thành tiếng, nhưng lồng ngực rung lên rất rõ.

Với cục diện lạnh lẽo trước đó giữa hai người, đây tuyệt đối không phải dấu hiệu gì thân thiện.

Ôn Du ý thức được nguy hiểm, định gọi Đồng Tước. Bên tai vang lên tiếng xích sắt khẽ sột soạt, cằm nàng đã bị siết lấy.

Khoảnh khắc môi lưỡi bị xâm nhập, nàng chỉ kịp nghĩ: hắn điên rồi.

Phẫn nộ dâng trào, mũi tên trong tay nàng dùng sức ghì vào cổ hắn. Nàng thậm chí cảm nhận được đã có máu rỉ ra, vậy mà hắn vẫn không dừng lại. Hắn ấn mạnh sau gáy nàng, khiến nàng không thể nhúc nhích, buộc phải chịu đựng nụ hôn nồng mùi máu tanh và d*c v*ng kinh người ấy.

Thanh Vân Vệ đều là hảo thủ, thính lực cực tốt. Ôn Du không dám giãy giụa quá mức, e họ phát giác điều gì bất thường.

Đồng Tước khẽ gọi: “Công chúa?” — muốn xác nhận vị trí của nàng.

Hắn vẫn chưa buông.

Ôn Du tức giận đến mức vứt mũi tên gãy, trực tiếp dùng tay ấn mạnh vào vết thương do tên trên vai hắn. Lần này hắn mới đau đến khẽ rên, lực khống chế nới lỏng.

Nàng thừa cơ thoát khỏi, ngồi dậy. Chiếc khăn che mặt lúc nãy bị kéo lệch về một bên tóc mai, nàng lập tức chỉnh lại, giọng căng cứng:

“Ta ở đây.”

Bên ngoài tiếng chém giết đã dừng, chỉ còn tiếng bước chân dồn dập chạy tới. Ôn Du nghe thấy giọng Cố Hề Vân:

“Lập tức xem công chúa thế nào!”

Khi nến trong trướng được thắp lại, Cố Hề Vân cũng đã vén màn bước vào, sắc mặt hoảng hốt:

“Công chúa có bị thương không?”

Ôn Du được Đồng Tước đỡ đứng dậy. Môi nàng bị cắn đến sưng đau, cả nửa khuôn mặt dưới đều được che kín sau lớp khăn mỏng, chỉ còn đôi mắt lạnh như băng lộ ra ngoài. Ánh nhìn quét qua đâu, dường như nơi đó cũng đông cứng theo.

Nàng liếc qua Tiêu Lệ — đã bị Thanh Vân Vệ một lần nữa khống chế — rồi gằn giọng:

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Ta không sao. Ưng Khuyển của Bùi Tụng và người Phổ Nhĩ Thập đến nhanh vậy sao?”

Cố Hề Vân tự biết mình thất trách, quỳ xuống một gối thỉnh tội:

“Mạt tướng đáng chết, không phát giác chúng đã vì cứu tên Ưng Khuyển bị bắt mà phục kích quanh đây từ trước. Khi biết công chúa vào doanh, mạt tướng còn đang bố trí, chúng đã chia làm hai đường: một đội giả vờ đi cướp người, một đội đến hành thích công chúa. Trong bọn chúng có kẻ cực giỏi cung thuật, ẩn mình trong bóng tối cách hơn chục trượng vẫn có thể bắn trúng mục tiêu. Mạt tướng chưa kịp bắt hết, khiến công chúa bị kinh động, xin giáng tội.”

Trước mặt người ngoài, Ôn Du và Cố Hề Vân vẫn giữ lễ quân thần.

Ôn Du nói:

“Có nguyên do, không trách ngươi. Đứng lên nói chuyện.”

Cố Hề Vân đứng dậy, Ôn Du mới hỏi tiếp:

“Tân thủ lĩnh Phổ Nhĩ Thập bộ đã bắt được chưa?”

Cố Hề Vân gật đầu.

Ôn Du dường như không muốn ở lại trướng thêm một khắc nào nữa, lập tức bước ra ngoài:

“Đi xem. Ta chuyên mang một người đến gặp hắn.”

Cố Hề Vân theo sau. Là bạn nhiều năm, nàng nhìn ra rõ ràng cơn tức giận âm ỉ nơi Ôn Du. Trước khi rời trướng, ánh mắt nàng khẽ dừng lại nơi Tiêu Lệ — tay chân, cổ đều bị xích sắt nặng nề khóa chặt, nhưng môi và cổ lại thêm vết thương mới.

Hắn như một con thú dữ bị trói. Trước mặt Ôn Du còn biết thu liễm vài phần; khi bị người khác dò xét, liền không còn nén giữ hung khí trong mắt.

Nhưng dấu răng nơi cổ, bị vòng huyền thiết che khuất một nửa, lại đặc biệt chói mắt.

Một con thú hung hãn như vậy… mà trên cổ lại mang vết thương như thế.

Cố Hề Vân chợt nhớ đến tin tức mình từng âm thầm dò hỏi sau khi trở về Lương địa, lại nhớ đến bộ dạng Tiêu Lệ bên hồ Tỏa Y, cùng câu hỏi đầu tiên hắn thốt ra khi gặp nàng. Mí mắt nàng khẽ giật, trong lòng bỗng nảy sinh một ý nghĩ — chỉ có Ôn Du mới có thể khóa được con thú này.

Nhưng hắn hoang dã, hung hãn như thế… sao có thể so với huynh trưởng ôn nhã như ngọc?

Nàng dứt suy nghĩ, lạnh nhạt liếc hắn một cái rồi quay đi.

Ngoài trung quân trướng, lửa trại cháy rừng rực.

Tân thủ lĩnh Phổ Nhĩ Thập bộ bị trói áp giải lên — chính là người trung niên ban ngày ở bến hồ Tỏa Y đã bắn tên về phía Tiêu Lệ.

Hắn bị hổ binh ép mạnh hai vai, đá vào khoeo chân, quỳ sụp trước mặt Ôn Du. Lửa trại nổ lách tách, ánh lửa hắt lên gương mặt đầy ngạo nghễ và bất khuất của hắn.

Ôn Du ngồi vững trên thái sư ỷ, hỏi:

“Dũng sĩ Phổ Nhĩ Thập bộ, Ba Đan?”

Người trung niên ấy ánh mắt hung hãn, lạnh lùng nhìn Ôn Du, dùng quan thoại vụng về đáp:

“Thần nữ Già Thập đang nhìn các ngươi phạm tội. Sẽ có một ngày, thần nữ Già Thập giáng thần phạt xuống các ngươi.”

Dãy Nam Già Thập Sơn kéo dài đến tận Bách Nhẫn Quan. Các bộ tộc nơi đại mạc đều dựa vào nguồn nước do tuyết tan từ núi Già Thập mà sống. Họ không như người Tây Cương trong Lương địa gọi Nam – Bắc Già Thập Sơn là phụ thần, mẫu thần; họ chỉ tin trên Nam Già Thập Sơn có thần nữ Già Thập che chở.

Ôn Du bình tĩnh nói:

“Lỗi do Trần quốc gây ra, Trần quốc sẽ không chối bỏ. Nhưng bản cung nghĩ, giữa Phổ Nhĩ Thập bộ và Trần quốc hẳn có hiểu lầm.”

Thủ lĩnh Ba Thập Diệp bộ được Thanh Vân Vệ dẫn tới. Vừa thấy Ba Đan bị trói tay chân quỳ trước mặt Ôn Du, hắn liền kích động, muốn xông lên, nhưng bị Thanh Vân Vệ ngăn lại.

Hắn hiểu Ôn Du dẫn mình đến đây là vì cớ gì, cũng biết biến cố trong doanh trại vừa rồi tất có liên quan đến Ba Đan, liền vội vàng dùng tiếng bộ tộc nói một tràng, đem đầu đuôi sự việc giải thích rõ ràng.

Ba Đan vẫn còn nghi hoặc:

“Liệu có phải đội kỵ binh cứu các ngươi… vốn cùng một giuộc với Trần quốc, bày trò lừa chúng ta?”

Thủ lĩnh Ba Thập Diệp bộ vội đáp:

“Hắn quả thực lừa chúng ta — nhưng là lừa chúng ta giúp hắn đưa binh mã nhập cảnh, vây công Vương đình. Hắn và công chúa là… cừu địch.”

Vừa nói, hắn vừa khoa tay:

“Hắn vì sao phải giúp Trần quốc?”

Để Ôn Du hiểu rõ họ đang tranh luận điều gì, hắn chuyển sang quan thoại vụng về.

Bên cạnh Ôn Du có Thanh Vân Vệ hiểu tiếng bộ tộc, vẫn khẽ giọng phiên dịch. Nay nghe thủ lĩnh Ba Thập Diệp bộ tự mình nói bằng quan thoại rằng Tiêu Lệ và nàng là cừu địch, Ôn Du tuy ánh mắt không gợn sóng, nhưng môi dưới sau lớp khăn che vẫn còn đau nhức, lửa giận trong lòng chưa từng nguôi.

Ba Đan cuối cùng cũng bị thuyết phục, trong mắt nhìn Ôn Du không còn thù địch, chỉ còn áy náy.

Thủ lĩnh Ba Thập Diệp bộ đặt tay lên ngực thi lễ:

“Minh châu công chúa của hai nước, ta đã nói rõ với Ba Đan. Hắn cũng bị bọn kia lừa gạt, vì báo thù cho cố tù trưởng nên mới lẻn vào Trần quốc.”

Ba Đan bị trói chặt, chỉ có thể cúi đầu thi lễ.

Ôn Du hỏi:

“Người tiếp ứng với ngươi, có phải tên là Bùi Tụng?”

Ba Đan đáp:

“Hắn chỉ nói hắn tên Tụng, từ Lương địa đến. Hắn không ngừng bôi nhọ người, nói tổ tiên hắn từng là tướng quân ở Lương địa, nhưng bị tiên tổ của người kiêng kỵ mà vu oan hạ ngục. Hắn muốn rửa oan cho tổ tiên, lại liên tiếp bị người chèn ép, bảo chúng ta đừng bị người lừa gạt. Còn nói quân Trần tập kích bộ lạc chúng ta chính là bằng chứng tốt nhất — người luôn nói một đằng làm một nẻo. Hắn còn nói sẵn lòng làm cầu nối để các bộ chúng ta giao hảo với Tây Lăng. Đợi khi Tây Lăng đánh hạ Trần quốc, các bộ đều sẽ được chia thêm ốc đảo và trâu bò.”

Thủ lĩnh Ba Thập Diệp bộ phẫn nộ mắng:

“Tên Hô Lạp c** **!”

Thanh Vân Vệ hiểu tiếng bộ tộc khẽ nói với Ôn Du:

“Hắn mắng Bùi Tụng là kẻ lừa đảo xảo trá.”

Ôn Du hỏi:

“Có biết Bùi Tụng hiện ở đâu không?”

Ba Đan lắc đầu:

“Sau khi chúng ta kết minh, hắn phái người cho ta, còn bản thân không theo vào Trần quốc. Chỉ có ‘Ưng’ trong đám đó mới biết cách liên lạc với hắn.”

“Ưng?” Cố Hề Vân nghe mà không hiểu.

Ôn Du đã rõ:

“Hắn nói đến Bùi Nguyên.”

Nàng về sau mới biết, trong đám Ưng Khuyển của Bùi Tụng, kẻ võ nghệ cao cường, được trọng dụng mới được gọi là “Ưng” — là con mắt của Bùi Tụng. Những kẻ còn lại chỉ là “Khuyển”, thậm chí trên người còn xăm hình đầu chó.

Nàng nhìn Cố Hề Vân:

“Đã tra hỏi được gì chưa?”

Cố Hề Vân lắc đầu, có phần bực bội:

“Tên đó xương cứng lắm. Dùng hình đến chỉ còn nửa cái mạng, miệng vẫn không hé nửa câu thật.”

Ôn Du nói:

“Trước tiên áp giải về Vương đình, giam vào thiên lao, giao người chuyên trách thẩm vấn.”

Mục đích nàng xuất cung trong đêm đã đạt. Nàng lập tức do Thanh Vân Vệ hộ tống hồi cung. Vì còn phải áp giải phạm nhân, Cố Hề Vân tăng thêm binh mã theo cùng để phòng bất trắc.

Khi bí mật hồi cung thì trời đã gần sáng. Thanh Vân Vệ áp giải Bùi Nguyên về thiên lao, chợt hỏi:

“Công chúa, còn tên họ Tiêu…”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Trở về tẩm điện, Thanh Vân Vệ canh giữ A Ly ban đêm hành lễ rồi lặng lẽ lui ra.

Ôn Du ngồi bên nôi, nhìn A Ly đang ngủ say, trong tay nắm chặt chiếc túi thơm của nàng. Nàng khẽ chỉnh lại chăn cho con gái, rồi mân mê tua rua trên dây túi thơm, khẽ thì thầm:

“A Ly có muốn gặp phụ thân không?”

“Nhưng hắn làm sai rồi… mẫu thân phải để hắn chịu chút khổ.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận