Tiêu Lệ khoác lên mình chiến giáp quân Tây Lăng còn vương máu, rút trường đao cắm nơi bãi cát bên cạnh. Ánh hồng của buổi bình minh vừa lên rọi xuống mặt hắn:
“Không giữ nổi ba vạn quân Tây Lăng này, giết được Bùi Tụng, cắt đứt liên hệ giữa Tây Lăng quân với gian tế trong quan nội, cũng đủ ngăn Tây Lăng nhập quan.”
Ánh mắt hắn nhìn về phương bắc, u lãnh, trầm túc.
Trịnh Hổ bao lời nghẹn ứ trong bụng, thoắt cái đều mắc cứng nơi cổ họng.
Lần này theo hắn xuất quan, Lang Kỵ chỉ có mấy nghìn người. Ở đại mạc địa thế hiểm trở, khí hậu biến ảo khó lường, muốn cầm chân ba vạn quân Tây Lăng — dù Lang Kỵ có đem mạng lấp vào, e cũng chưa chắc làm nổi.
Nhưng Hổ Hiệp Quan một khi thất thủ, về sau Tây Lăng ắt có thể thẳng đường tiến sâu vào đất Lương. Đại Lương vừa qua mấy năm binh hỏa, nay lại mất đi dãy núi Già Thập làm bức bình phong thiên nhiên, khác nào bầy sói xông vào chuồng dê.
Cho nên, dù là chết, bọn họ cũng phải tới chặn đứng ba vạn quân này.
Mấy lần quấy nhiễu phía trước, để khỏi lộ binh lực Lang Kỵ, Tiêu Lệ sai tướng sĩ buộc gai sa tích vào đuôi ngựa. Khi dụ quân Tây Lăng vào khu mai phục, nếu đối phương sinh nghi định rút lui, binh sĩ liền từ phía sau vòng lại chặn đứt đường thoái.
Gai sa tích quét trên mặt đất, theo vó ngựa phi nhanh cuốn lên từng mảng cát vàng mịt mù. Quân Tây Lăng bị dẫn dụ ngỡ là chủ lực Lang Kỵ áp sát, tình thế cấp bách đành tiếp tục xông tới, rốt cuộc rơi trúng ổ mai phục.
Chỉ là quân địch đông tới ba vạn, kế dụ địch dùng nhiều tất sẽ bị nhìn thấu. Một khi Tây Lăng dò rõ binh lực thực sự của họ, khi ấy kẻ nguy hiểm lại chính là họ.
Huống hồ phía Tây Lăng dường như cũng hiểu rõ nguyên do mấy phen quấy nhiễu, đại quân vẫn luôn cấp tốc hành quân, chưa từng dừng lại.
Tiêu Lệ quyết định binh hành hiểm chiêu, chính là muốn trước khi Tây Lăng hoàn toàn nắm rõ thực lực của họ, giả làm toán quân Tây Lăng nhỏ bị Lang Kỵ dẫn đi lần này, trực tiếp thọc sâu vào lòng địch, một phen dứt khoát g**t ch*t Bùi Tụng.
Trịnh Hổ biết mình không khuyên nổi Tiêu Lệ, thở dài thất bại, nhìn về tên tiểu tướng Tây Lăng bị trói chặt dưới gốc cây khô, chỉ còn thở nhiều hơn hít, nói:
“Chẳng trách Nhị ca tra ra kỳ ngữ liên lạc của chúng rồi mà vẫn lưu mạng cho tên tôn tử này… hóa ra là tính nước ấy.”
—
Trong đại trướng quân Tây Lăng, không khí giương cung bạt kiếm.
Bùi Tụng nhìn Ni Lỗ — đại tướng Tây Lăng ngồi trên chủ vị — sắc mặt khó giấu nộ khí cùng âm trầm:
“Ý của tướng quân là, công chúa muốn bỏ Hổ Hiệp Quan đang trong tầm tay, đi truy đuổi đám tiểu nhân mấy phen quấy nhiễu đại quân kia?”
Ni Lỗ nhìn Bùi Tụng với ánh mắt khinh miệt cực độ. Tây Lăng tôn sùng võ dũng, mà Bùi Tụng lại mang vẻ thanh tuấn nhã nhặn. Dẫu nhờ hợp tác với Hách Y mới có được danh phận phò mã, trong mắt Ni Lỗ, chuyện ấy ít nhiều cũng có phần bán sắc cầu vinh.
Huống hồ Hách Y trước nay không kiêng kỵ chuyện nam nữ, các đời phò mã tuy chỉ hai người, nhưng tình nhân thì không biết bao nhiêu.
Lúc này đối mặt chất vấn của Bùi Tụng, Ni Lỗ vỗ bức thư Hách Y sai người đưa tới xuống án, cả người ngả lưng ra sau, thần tình trào lộng:
Hắn liếc Ni Lỗ một cái, bước tới cầm thư trên bàn. Xem xong, sắc mặt càng thêm âm u.
Ni Lỗ thấy thế lại càng khoái ý, cười mà không cười hỏi:
“Thế nào? Phò mã tin chưa?”
Bùi Tụng đáp:
“Đây là gian kế của ả Lương nữ. Công chúa cùng tướng quân chớ để nàng ta lừa gạt.”
Hắn đặt thư xuống:
“Lương nữ hiển nhiên vì giữ Hổ Hiệp Quan mới dùng thủ đoạn gì đó thuyết phục kẻ họ Tiêu tiếp tục làm chó cho nàng. Lương nữ quyết không thể ở trong toán kỵ binh kia. Ta vẫn nên toàn tốc hành quân, mau chóng tới Hổ Hiệp Quan mở toang cửa ngõ Đại Lương, ắt khiến vòng bẫy của ả Lương nữ rơi vào khoảng không.”
Ni Lỗ khẽ nhấc mí mắt, cằm hất nhẹ:
“Phò mã là đang nghi ngờ quyết sách của công chúa?”
Bùi Tụng cúi đầu:
“Thuộc hạ không dám.”
Lại nói:
“Thuộc hạ chỉ nghĩ, nếu Lương nữ thật sự ở trong tay kẻ họ Tiêu, muốn ngăn chúng ta nhập quan, hắn hoàn toàn có thể mang Lương nữ đi trước, nhập quan tiếp quản Hổ Hiệp Quan, nhổ bỏ người của thuộc hạ rồi cứ thế cố thủ.
“Nhưng hiện nay toán kỵ binh thần xuất quỷ nhập kia không vội lên đường, trái lại liên tục ngăn trở chúng ta hành quân. Hoặc là Lương nữ không ở trong tay chúng, hoặc… kẻ họ Tiêu đã mang nàng đi trước tới Hổ Hiệp Quan, cố ý lưu binh lại đây cản trở ta.”
Khinh miệt trên mặt Ni Lỗ dần tan đi, thần sắc trở nên trầm trọng, tựa đang cân nhắc khả năng những điều Bùi Tụng nói.
Bùi Tụng thu hết thần sắc ấy vào mắt, thuận thế nói tiếp:
“Dĩ nhiên, dụ lệnh của công chúa không thể trái. Để phòng vạn nhất, tướng quân cũng có thể chia quân làm hai. Phái một đội đi vây quét toán kỵ binh kia, còn lại theo thuộc hạ tiếp tục cấp hành tới Hổ Hiệp Quan. Song quản tề hạ, ắt không lỡ việc của công chúa.”
Ni Lỗ hiển nhiên đã bị thuyết phục. Trầm ngâm một lát liền nói:
“Phò mã nói có lý, vậy cứ theo kế của phò mã mà làm…”
Khóe môi Bùi Tụng như thấp thoáng nụ cười. Giây phút này, thần sắc trên mặt hắn thậm chí có thể gọi là ôn hòa:
“Vậy thuộc hạ xin mang nửa đại quân tiếp tục lên đường trước.”
Ni Lỗ nhớ tới trước khi xuất phát, Hách Y từng đặc biệt dặn dò: Bùi Tụng đến nay vẫn chưa nói rõ nội ứng trong quan nội là ai. Hổ Hiệp Quan lại là yếu khẩu trọng yếu nối Tây Lăng với đất Lương, nhập quan xong tất phải giám sát chặt chẽ Bùi Tụng. Vì thế không dám để hắn một mình dẫn một vạn năm nghìn binh mã đi trước, bèn nói:
“Phò mã mới đến trong quân, còn nhiều chỗ chưa quen thuộc. Ta sẽ để Nỗ Cách Nhĩ đi cùng phò mã. Bản tướng thân chinh vây quét toán kỵ binh kia, chậm nhất ba ngày sau cũng sẽ tới Hổ Hiệp Quan.”
Bùi Tụng há lại không nghe ra sự đề phòng trong lời ấy, song hắn vẫn chỉ khẽ mỉm cười, cung kính:
“Tướng quân suy tính chu toàn.”
Bao nhiêu ám sắc ẩn dưới đáy mắt rủ xuống kia, chẳng ai có thể nhìn thấu.
Bùi Tụng cùng phó tướng Nỗ Cách Nhĩ vừa dẫn nửa số binh mã tiếp tục hành quân chưa bao lâu, phía sau đã có một toán Tây Lăng quân chật vật chạy về đại doanh.
Vừa vào đến cửa, đã có tiểu tướng xông tới quát hỏi:
“Chuyện gì xảy ra?”
Nhìn rõ người trên cáng, có kẻ thất thanh:
“Là Ô Tát!”
Bên cạnh, tên tiểu tốt mặt mũi lấm đầy máu và cát, thân hình cao lớn, vóc dáng không kém gì dũng sĩ Tây Lăng, thở gấp nói bằng tiếng Tây Lăng:
“Chúng ta… tướng quân có quân tình khẩn cấp… phải tự mình bẩm báo…”
Hô hấp hắn bất ổn, câu chữ đứt quãng, thành ra sự gượng gạo trong phát âm cũng bị che lấp.
Tiểu tướng tiếp ứng quát:
“Việc gì không thể để bọn ta thay bẩm?”
Tên tiểu tốt ngũ quan thâm sâu, dung mạo khó nhìn rõ, chần chừ đáp:
“Liên quan đến phò mã…”
Một câu ấy đủ để mọi người hiểu nặng nhẹ trong đó.
Bùi Tụng đột nhiên trở thành phò mã thứ ba của Hách Y, lại còn làm giám quân trong quân doanh, phía sau ắt có nhiều ẩn tình họ chưa từng hay biết.
Ngay cả việc công đánh Hổ Hiệp Quan lần này, cũng phải nhờ nội ứng của Bùi Tụng trong quan trợ lực.
Thế nhưng giữa đường bỗng xuất hiện một toán kỵ binh thần xuất quỷ nhập, không sao dò được bao nhiêu người, thực sự quỷ dị.
Nếu vấn đề nằm ở Bùi Tụng, chuyến tiến đánh Hổ Hiệp Quan của ba vạn đại quân này e rằng nguy hiểm khôn lường.
Tiểu tướng kia biến sắc, buột miệng:
“Hỏng rồi! Phò mã đã dẫn một vạn năm nghìn binh mã đi trước tới Hổ Hiệp Quan rồi!”
Nói xong liền quát thân binh phía sau:
“Mau vào trướng tướng quân truyền tin! Nói Ô Tát có quân tình khẩn cấp liên quan đến phò mã cần bẩm báo!”
Thân binh không dám chậm trễ, vội vã chạy đến trướng Ni Lỗ.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Cả đám Tây Lăng binh tướng bị tin này làm chấn động, tâm thần rối loạn, không ai chú ý tới khi nghe nói Bùi Tụng đã dẫn quân tiếp tục tới Hổ Hiệp Quan, đáy mắt tên tiểu tốt kia thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo khác thường.
Ni Lỗ đang nóng ruột truy tìm tung tích toán kỵ binh, vừa nghe tin đội quân truy kích phía trước đã quay về, lại còn mang theo quân tình trọng yếu liên quan đến Bùi Tụng, liền buông việc trong tay, tự thân vội vã chạy ra.
Quân y còn chưa tới, Ni Lỗ đã nhìn thấy tâm phúc ái tướng của mình nằm trên cáng, toàn thân đầy máu. Mặt hắn giật mạnh, đau xót quát lớn tên ái tướng:
“Ô Tát!”
Vừa gọi đã sải bước đến trước cáng, cúi người định nắm tay tâm phúc. Nào ngờ viên tiểu tướng vốn thoi thóp kia sau khi nghe tiếng gọi, lại khó nhọc mở mắt, dường như dốc hết sức lực khẽ lắc đầu với hắn.
Trực giác được tôi luyện nơi sa trường nhiều năm khiến Ni Lỗ lập tức khựng lại. Tay hắn chạm vào chuôi đao bên hông, thân hình đồng thời lùi nhanh về sau, khóe mắt liếc sắc về phía tên tiểu tốt đứng cạnh, há miệng định quát bắt người.
Chỉ là còn chưa kịp nhìn rõ mặt đối phương, một vệt bạc lạnh đã lướt tới. Nhờ hắn đã sớm lui thân nên mới hiểm hiểm tránh được, song dây đai da nơi eo vẫn bị luồng đao phong hàn lệ kia chém đứt.
Hai cánh tay Ni Lỗ ẩn dưới áo giáp, lông tơ dựng đứng từng sợi. Hắn không kịp suy nghĩ, chỉ dựa vào bản năng rút đao ngang trước ngực. Chỉ nghe “choang” một tiếng chói tai, hổ khẩu tê dại, mới miễn cưỡng đỡ được nhát đao thứ hai cực nhanh bổ xuống.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Tiêu Lệ mắt sói hung lệ, lưỡi đao nghiến trên sống đao đối phương, trượt xiên tóe lửa, định tiếp tục chém tới. Nhưng thân binh và tiểu tướng xung quanh cuối cùng cũng hoàn hồn, ùa lên vây kín hắn.
Những “tàn binh Tây Lăng” phía sau Tiêu Lệ phút chốc cũng không còn vẻ b*nh h**n. Họ rút đao, cùng quân Tây Lăng thực sự chém giết thành một đoàn hỗn chiến.
Trong đám đông có kẻ hét lớn:
“Phụ Ly tới rồi!”
“Sói! Là sói phương bắc của đất Lương!”
Ni Lỗ được thân binh hộ tống, tạm thời thoát hiểm. Tay cầm binh khí vẫn còn tê rần. Dây đai bị chém đứt trượt khỏi eo, rơi xuống bên chân. Hắn liếc một cái, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đám thân binh cũng hồn vía chưa định, liên tục ngoái lại nhìn Tiêu Lệ đang như hung thần tàn sát, từng bước ép sát.
Dẫu họ là hổ lang chi sĩ Tây Lăng nổi danh hiếu chiến, nhưng giờ khắc này, trong lòng đều dấy lên một nỗi sợ vô cớ — như thể kẻ đang giết tới kia không còn là phàm nhân có máu thịt như họ, mà là một quái vật nào đó.
Có thân binh quát lớn:
“Mau hộ tống tướng quân rời đi!”
“Dắt ngựa tới!”
Dù cảm thấy nhục nhã và không cam lòng, Ni Lỗ vẫn chưa mất lý trí. Hắn biết lúc này không nên tranh hơn thua một phen. Bọn họ chưa tới nghìn người, chỉ cần đại quân bao vây, chẳng mấy chốc có thể vây chết đối phương.
Hắn được thân binh vây quanh, quay đầu chạy về phía sau.
Nào ngờ Tiêu Lệ đã phát hiện ý đồ ấy. Khi nghe thân binh quát to, hắn liếc sang Ni Lỗ một cái hung lệ bức người, siết chặt chuôi đao đã thấm máu, lấy lưỡi đao ép đẩy bức tường người mà tiến.
Tiếng kêu thảm phía sau khiến Ni Lỗ quay đầu nhìn lại. Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt Tiêu Lệ, hắn chỉ cảm thấy mình như đã bị một con mãnh thú bạo liệt khóa chặt.
Trường đao trong tay đối phương chém một nhát, bổ một nhát, đám người vây quanh hắn liền như lớp vỏ măng bị lột dần từng tầng, từng tầng.
Dẫu không muốn thừa nhận, nhưng giờ khắc này Ni Lỗ thực sự cảm nhận được sợ hãi.
Hắn quay đầu chỉ mong rời khỏi nơi này thật nhanh.
Nhưng phía trước trong doanh địa, nghe tiếng chém giết mà ùa tới, binh sĩ Tây Lăng lại chặn mất đường đi của hắn.
Lang Kỵ hiển nhiên đều hiểu rõ đạo lý “bắt giặc trước bắt vua”. Bất luận Tây Lăng binh tốt xông tới thế nào, họ vẫn liều chết vây kín quanh Tiêu Lệ, vừa che chở vừa dọn sạch chướng ngại.
Tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét vang dậy bốn bề. Thần kinh Ni Lỗ căng tới cực hạn. Trong lúc tháo lui, hắn không ngừng xô đẩy những tiểu tốt cản đường từ phía sau lao tới, thậm chí tức giận quát lớn:
“Cút ra! Tất cả cút ra! Đừng chắn đường!”
Mặt trời treo cao giữa vòm trời, ánh nắng chiếu lên đụn cát xa xa như nổi sóng lấp lánh.
Như có dự cảm nào đó, Ni Lỗ bỗng dừng bước.
Sau lưng hắn không xa, Tiêu Lệ xách trường đao còn nhỏ máu, từng bước áp sát.
Tây Lăng quân từ hậu doanh vẫn cuồn cuộn vây tới. Lẽ ra đủ sức vây chết đội quân Lương doanh giả thương binh lẻn vào này, nhưng trong quân trận rất nhanh đã bị xé toạc một lỗ hổng.
Tiêu Lệ bắt sống Ni Lỗ, cao ngự trên lưng ngựa, lưỡi đao kề sát cổ đối phương, khiến Tây Lăng quân tự động dạt sang hai bên nhường ra một lối.
Máu bôi trên mặt hắn còn chưa khô, che đi nét tuấn dật, lại càng tôn thêm vẻ hung lệ.
Các tiểu tướng Tây Lăng dẫn binh vừa lùi vừa tiếp tục vây quanh Tiêu Lệ cùng đám người, không ai dám manh động.
Lưỡi đao trong tay Tiêu Lệ ép xuống, hắn lạnh giọng quát:
“Truyền tin cho Bùi Tụng, lui quân!”
Ni Lỗ tuy bị chế trụ, nhưng nỗi nhục bị bắt sống khiến hắn không nhịn được cười nhạt:
“Chúng ta đều vì công chúa mà hiệu mệnh. Tiêu quân bắt phò mã uy h**p ta còn có chút tác dụng. Bắt ta uy h**p phò mã… e là tính sai rồi!”
Tiêu Lệ không buồn đáp lời. Đao phong lướt dọc vai cổ Ni Lỗ, một miếng da thịt bị xẻ sống.
Trước mặt toàn bộ Tây Lăng tướng sĩ, Ni Lỗ nghiến răng nuốt trọn nỗi đau bị khoét thịt ấy. Chỉ trong thoáng chốc mặt đã trắng bệch như giấy, khớp hàm suýt bị cắn nát.
Tiêu Lệ quét mắt nhìn khắp, giọng lạnh lẽo:
“Bản hầu ở đất Lương từng lột da sống, nấu sống mưu sĩ Bùi doanh. Hôm nay cũng có thể lột da sống chủ tướng của các ngươi! Mau truyền tin cho Bùi Tụng!”
Ni Lỗ không nói thêm lời nào. Đám tiểu tướng bên dưới cũng không dám chờ hắn tỏ thái độ nữa, lập tức sai người thúc ngựa đuổi theo Bùi Tụng.
—
Bùi Tụng dẫn quân đi hơn mười dặm, truyền tin binh cưỡi ngựa gấp rút đuổi kịp, bẩm rằng Ni Lỗ bị bắt sống, yêu cầu hồi quân cứu viện.
Phó tướng Nỗ Cách Nhĩ nghe xong liền biến sắc, vội nói:
“Phò mã! Tướng quân gặp nạn, chúng ta mau quay về cứu!”
Bùi Tụng ngồi vững trên lưng ngựa, hàng mi đen khẽ rủ, giọng lãnh đạm đến cực điểm:
“Đây ắt là gian tế người Lương địa tung tin giả, nhằm làm loạn quân tâm ta. Chém!”
Vừa dứt lời, ưng khuyển đã lao ra. Nỗ Cách Nhĩ còn chưa kịp ngăn, truyền tin binh đã đầu rơi xuống cát.
Máu tươi loang trên nền sa địa, chói mắt đến ghê người.
Nỗ Cách Nhĩ ngây ra chưa hoàn hồn, Bùi Tụng đã quay đầu ngựa, hạ lệnh tiếp tục hành quân.
Hàm Nỗ Cách Nhĩ siết chặt. Hắn giận dữ kéo cương, thúc ngựa đuổi theo, quát lớn:
“Phò mã là muốn mặc kệ sống chết của Ni Lỗ tướng quân sao? Đến lúc công chúa hỏi tội, phò mã định ăn nói thế nào?”
Bùi Tụng bình thản liếc hắn một cái:
“Quân lệnh của tướng quân ban xuống cho ngươi và ta là tiến quân tới Hổ Hiệp Quan. Phó tướng muốn vì một tin tức hư giả do gian tế đưa tới mà kháng lệnh sao?”
Nỗ Cách Nhĩ giận đến run người:
“Rõ ràng là binh sĩ Tây Lăng ta, sao lại thành gian tế?”
Mặt hắn đỏ bừng, mắt như muốn nứt ra — hiển nhiên cũng hiểu Bùi Tụng căn bản không muốn quay lại cứu Ni Lỗ.
Ánh mắt Bùi Tụng hờ hững, mang theo chút chế giễu lười biếng:
“Trong quân nếu không thể có gian tế, Ni Lỗ tướng quân sao lại trúng phải kế ngu xuẩn như vậy?”
Một câu chặn họng Nỗ Cách Nhĩ đến cứng lưỡi.
Hắn khẽ hạ mi, lạnh nhạt truyền lệnh:
“Tiếp tục hành quân.”