Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 56: “Ta bái chư Phật, chẳng vì cầu cho bản thân…”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngoài ngàn dặm, Định Châu.

Tiết xuân sang không đem đến bao nhiêu ấm áp cho mảnh đất Vị Bắc này. Trên thành lâu đã bị pháo hỏa oanh tạc đến tàn tạ cháy đen, lá cờ phần phật trong gió, thêu một chữ “Ngụy”.

Ngoài đồng hoang, đại quân của Bùi Tụng như thủy triều đen sì rút lui, nhưng trên thành lâu lại không một ai khánh công.

Bùi Tụng ngồi trên lưng ngựa, đối mắt giây lát với bóng đen mơ hồ trên thành. Rồi hắn quay đầu ngựa, khẽ giật cương quát:

“Giá!”

Trận này, hắn không thắng.

Nhưng cũng chẳng thể gọi là bại.

Định Châu về tay Ngụy Kỳ Sơn, song giữa chừng hắn điều binh chuyển hướng, đoạt được Mạc Châu – một trong Yên Vân Thập Lục Châu.

Cuộc tranh phong giữa bọn họ, còn phải đợi đến chiến trường kế tiếp.

Trên thành Định Châu, Ngụy Kỳ Sơn nhìn đại quân họ Bùi xa dần, chậm rãi nhận xét:

“Là một đối thủ khó dây dưa.”

Không ai ngờ được, khi cục diện ở Định Châu đã lộ thế suy, Bùi Tụng lại lấy thân làm mồi ở lại nơi này, lấy vận lương làm bình phong, sai quân vòng đường tập kích Mạc Châu.

Tiếng ưng rít xé trời cao, gió thổi tung đại bào của hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn con thương ưng đưa tin từ phương bắc, giơ một cánh tay. Móng vuốt sắc như móc sắt của con ưng bấu vào giáp tay, đáp xuống cánh tay hắn.

Ngụy Kỳ Sơn tháo ống thư nơi chân ưng, xem xong, thần sắc trên gương mặt râu ngắn cứng rắn khẽ ngưng lại. Hắn ngẩng mắt nhìn về chân trời, nói:

“Nhưng con hồ ly thực sự giảo hoạt, đã xuôi về phương nam.”

Ván cờ hắn bày ở Hân Châu, bị người phá giải.

Hiện nay phương nam phản vương nổi lên như rừng, hắn chẳng thu được lợi lộc gì, mà để lại cho Bùi Tụng một cục diện rối ren.

Kẻ thực sự hưởng lợi, chỉ có vị Ông Chủ tiền triều kia – Hạm Dương Ông Chủ.

Sau trận này, vị Ông Chủ ấy danh chấn thiên hạ, e rằng chẳng chỉ bởi danh xưng “Đệ nhất mỹ nhân Đại Lương” nữa.

Gió xuân còn lạnh, Bùi Tụng thúc ngựa đi chậm, trầm tư suy nghĩ.

Phía trước, kỵ binh truyền tin phi ngựa gấp gáp mà tới. Đến gần trước mặt hắn, người nọ ghìm cương, lăn khỏi lưng ngựa, giơ cao chiến báo qua đầu:

“Chủ tử! Thông Thành cấp báo!”

Thân vệ cưỡi ngựa kề bên Bùi Tụng tiến lên nhận lấy chiến báo, dâng cho hắn.

Bùi Tụng xem xong, khí tức quanh người lạnh trầm, song không nói một lời, chỉ phất tay bảo kỵ binh lui xuống.

Xe ngựa của Công Tôn Trù song hành một bên. Ông vén rèm nhìn thấy sắc mặt Bùi Tụng không vui, bèn hỏi:

“Thông Thành không có danh tướng trấn thủ, thậm chí cũng chẳng phải nơi đóng quân, chuyến này của Bùi Nguyên… lẽ nào cũng xảy ra biến cố?”

Bùi Tụng đưa chiến báo qua.

Công Tôn Trù xem xong, gương mặt già nua vốn đã nhăn nheo dường như càng hằn thêm nếp gấp. Ông trầm ngâm nói:

“Tri huyện Thông Thành là hạng chuột nhắt, cuốn theo quan ngân bỏ trốn về nam, lại bị người của dư nghiệt tiền triều cướp mất, giả làm lưu dân mượn đường trốn sang Bình Châu. Có các châu phản loạn làm bình phong, Bùi Nguyên dẫn đại quân truy kích không được. Nữ tử này… thực là đa mưu cận yêu!”

Nói đến đây dừng lại, lại tiếp:

“Nhưng chủ quân cứ yên tâm. Dư nghiệt tiền Lương quỷ kế dù nhiều, cũng chỉ là mưu mẹo, chẳng phải binh đạo, không thành đại khí. Ngược lại, tên hộ vệ bên cạnh nàng ta, kẻ tinh thông Miêu đao năm thước, suýt chút nữa trọng thương Bùi Nguyên… thần dũng như thế, nếu có thể trừ khử, chẳng khác nào nhổ đi chiếc răng nanh nơi miệng hổ của Ông Chủ.”

Bùi Tụng nói:

“Việc trừ kẻ ấy, ta tự có tính toán.”

Hắn ngẩng nhìn dãy núi xa phủ lớp tuyết mỏng, hỏi:

“Người chúng ta phái sang Nam Trần, đã có tin hồi chưa?”

Công Tôn Trù đáp:

“Vẫn chưa. Nhưng điều kiện chủ quân đưa ra rất hậu hĩnh, phía Nam Trần hẳn sẽ không cự tuyệt.”

Bùi Tụng rũ mắt, thản nhiên nói:

“Cự tuyệt cũng chẳng hề gì.”

Trong ánh mắt khó hiểu của Công Tôn Trù, hắn khẽ thúc ngựa tiến lên:

“Như vậy, cũng có thể thăm dò được con bài mà Trường Liêm Vương để lại ở Nam Trần, rốt cuộc nặng bao nhiêu cân.”

Công Tôn Trù chuyển lo thành mừng, chắp tay:

“Chủ quân anh minh.”

Bùi Tụng siết chặt dây cương:

“Hôm nay bất quá bị Ôn thị nữ nhân kia lợi dụng Thông Thành bày cho một vố. Binh gia xưa nay chẳng chỉ nhìn vào một lần thành bại. Nàng hành sự khác với phụ huynh nàng, rất biết chiếm tiên cơ.”

Tựa như khi khuấy động giá gạo thuốc trước kia, nàng sớm tung tin thu mua, khiến thương nhân đua nhau tích trữ, thành công đẩy giá vốn phải vài tháng sau mới tăng, lên cao ngay lúc đại quân hắn vừa đến Ung Thành.

Lần thất lợi ở phương nam này cũng vậy. Nàng sớm thả ra lời đồn hắn bị ám sát mà chết, lại giả mạo chiêu binh ở Thông Thành, khiến nỗi hoảng loạn vốn chẳng nên bùng nhanh như thế, lập tức lan khắp nơi.

Nhiều châu quận dựng cờ phản loạn, đều thuận thế mà làm vì nỗi sợ hãi ấy và vì Hân Châu dồn ép.

Nàng chỉ nhẹ gảy một dây cung, đã dễ dàng xoay chuyển cục diện toàn cõi phương nam.

Hắn đã hai lần chịu thiệt trong tay nàng.

Nhưng sẽ không có lần thứ ba.

Gió đồng hoang vén tung mấy sợi tóc rơi trước trán Bùi Tụng. Hắn ngẩng mắt, chậm rãi nói:

“Nhưng thứ ta am tường nhất, cũng là đoạt chiếm tiên cơ.”

“Đang ——”

Tiếng chuông cổ tự ngân nga, trước Vạn Phật Quật đèn nến trường minh cháy mãi. Cả vách đá tựa sơn mà đục khắc, chi chít muôn vàn tượng Phật, khi từ bi, khi ai mẫn, khi giận dữ, khi uy nghi. Chủ Phật giữa đại điện cao ngang tòa điện ba tầng lầu, mắt Phật khép hờ, tựa bi tựa mẫn nhìn xuống người đang lễ bái bên dưới.

Ôn Du chắp tay, lặng lẽ quỳ trên bồ đoàn. Dung nhan như ngọc tạc, mi cong môi thắm, trâm châu lấp lánh nơi tóc, song vẫn không át nổi nửa phần nhan sắc khuynh thế. Ánh ban mai nghiêng qua song cửa cùng ánh nến trước Phật khám đan xen chiếu rọi lên gương mặt nàng, thoáng chốc khiến cả người toát ra một vẻ thần tính mơ hồ.

Chiếc sa y sắc kim quýt không rõ dệt từ thứ tơ gì, trong ánh sớm và lửa nến dường như cũng có lưu quang lấp loáng theo từng nhịp sáng.

Tiểu sa di bên cạnh nhắm chặt mắt, tay gõ mõ tụng kinh, chẳng dám tùy tiện mở mắt.

Một lão tăng thân hình gầy gò bước vào điện, một tay dựng chưởng, niệm:

“A Di Đà Phật.”

Tiểu sa di lúc ấy mới mở mắt, cúi người hành lễ:

“Thưa sư phụ.”

Lão tăng nói:

“Con lui xuống đi.”

Tiểu sa di dựng chưởng lui ra.

Lão tăng nhìn nữ tử quỳ trên bồ đoàn, phía sau tà áo kim quýt trải dài, khép mắt nói:

“Thí chủ cầu điều gì, chẳng ở trong Phật tự này.”

Ôn Du nâng hàng mi đen, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn tựa loan phượng liếc xuống:

“Phật dạy: ‘Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng; nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai.’ Nay ta thấy nhân gian chẳng phải nhân gian, lại chưa thấy Như Lai, thật là hoặc vậy.”[1]

Lão tăng lại niệm một tiếng Phật hiệu, đáp:

“Phật ta quán tự tại, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Nhưng thí chủ đã có đạo tâm của riêng mình, bởi thế lão nạp mới nói, điều thí chủ cầu chẳng ở trong Phật tự này. A Di Đà Phật.”[2]

Một cơn gió chẳng biết từ đâu thổi tới, làm rối loạn xấp kinh Phật đặt trước bồ đoàn của Ôn Du.

Nàng dùng ngón tay thon trắng khẽ ấn lại. Dưới ánh nhìn từ bi của đại Phật cao gần ba trượng trên vách đá, nàng bình thản hạ mi dài:

“Ta bái chư Phật, chẳng vì cầu cho bản thân.”

Bình Châu, dưới chân Bồ Đề sơn.

Trong rừng cổ thụ cao vút, Phạm Viễn rút lưỡi đao khỏi lồng ngực một tên truy binh, đá văng xác đi, nhổ bãi nước bọt:

“Đám tạp chủng Hân Châu này bám riết không tha, cứ như lũ chó hoang thấy xương vậy!”

Thuộc hạ cười nói:

“Chuyến này chúng ta đại thắng, không chỉ bắt sống được tri huyện Thông Thành kia, mà còn mang về gần trăm vạn lượng bạc hắn cướp của thương đội. Đâu chỉ là khúc xương, quả thực là miếng thịt béo xuyên ngang Hân Châu, sao chúng chẳng tranh cướp cho được?”

 

Phạm Viễn cũng cười lớn:

“Muốn cướp cũng phải có mạng! Nay ta đã vào địa giới Bình Châu, chúng dám áp đại quân tới, tức là muốn chính diện khai chiến với Bình Châu. Các châu lân cận há lại bỏ lỡ cơ hội đâm sau lưng chúng?”

Hắn đảo mắt một vòng, trông thấy Tiêu Lệ đang ngồi trên tảng đá lớn lau máu trên đao.

Quanh tảng đá còn ngã la liệt mấy thi thể.

Chết đều là gân đứt xương lìa, nhất kích đoạt mệnh.

Vừa giết người xong, lệ khí trên người hắn vẫn chưa tan. Trên lưỡi đao lạnh phản chiếu đôi mắt sói, dường như còn vương hung tính, khiến những kẻ dọc đường xưng huynh gọi đệ với hắn cũng chẳng dám tùy tiện tiến lại bắt chuyện.

Phạm Viễn bước tới, vỗ mạnh lên vai hắn:

“Chuyến này cũng nhờ Tiêu huynh đệ! Nếu không phải mấy lần ngươi chém đầu thủ lĩnh truy binh, chúng ta sao có thể nhanh chóng đến được biên cảnh Bình Châu như vậy?”

Tiêu Lệ tra đao vào vỏ, lệ khí quanh thân dịu bớt, nói:

“Đều nhờ Phạm tướng quân điều độ chu toàn.”

Phạm Viễn cười ha hả:

“Chúng ta tính công theo đầu người, phần của ngươi một phân cũng chẳng thiếu!”

Rồi lại “chậc” một tiếng đầy tiếc rẻ:

“Đáng tiếc ngươi là người của Ông Chủ, bằng không lão tử thật muốn kéo ngươi về dưới trướng mình.”

Đâu chỉ là lôi kéo. Thiên hạ phân băng như hôm nay, nhân tài như thế này, e rằng các phương thế lực đều muốn tranh giành.

Phạm Viễn nhớ lại mấy đao hắn hung hãn bổ xuống khi giao thủ với Bùi Nguyên – kẻ dẫn theo ưng khuyển họ Bùi truy kích – khiến đối phương liên tiếp lùi bước, vẫn còn thấy tim đập thình thịch. Hắn vỗ vai Tiêu Lệ, cười nói:

“Có điều xem ra ngươi lên đến vị trí như ta cũng chẳng cần bao lâu. Hai ta dẫu sao cũng coi như giao tình sinh tử, sau này chớ quên đề bạt ta một hai phần!”

Tiêu Lệ đáp:

“Tướng quân nói đùa.”

Phạm Viễn quay lưng, vẫy tay:

“Lão tử nhìn người chưa từng sai!”

Hắn hạ lệnh:

“Được rồi! Nghỉ đủ thì lên đường! Đi thêm mười mấy dặm nữa là tới Bồ Đề tự. Đã phái người đi báo tin, chớ để Ông Chủ chờ lâu.”

Qua kẽ lá trong rừng, có thể trông thấy đỉnh Bồ Đề tự ẩn hiện giữa tầng tầng núi xa.

Tiêu Lệ nhìn về ngôi Phật tự ẩn dưới tán cây, mở túi nước, ngửa đầu uống một ngụm, rồi ném túi nước xuống, xách đao lên ngựa.

Khi cổ chung trên lưng núi lại một lần nữa vang lên, Lý Tuân từ ngoài điện vội bước vào. Ông cúi đầu thi lễ với lão tăng, rồi mới hướng về Ôn Du đang quỳ nghe giảng trên bồ đoàn mà nói:

“Ông Chủ, Phạm tướng quân và Tiêu nghĩa sĩ đã trở về!”

Ôn Du mở mắt.

Lão tăng chắp tay tiễn:

“Thí chủ thông tuệ, tâm có pháp tính. Tuy không hướng về Phật ta, song tự có trời đất của riêng mình. Nay đã có tục sự vướng thân, thí chủ cứ đi đi.”

Ôn Du gom xấp kinh Phật mình chép lại, đứng dậy hành lễ:

“Đa tạ phương trượng giảng kinh giải hoặc, tiểu nữ xin cáo lui.”

Lão tăng nhìn theo bóng lưng nàng, khép mắt niệm:

“A Di Đà Phật.”

Khi quay sang nhìn bốn ngọn đèn trường minh nàng cúng trước Phật, ông khẽ thở dài lắc đầu:

“Tâm còn chấp niệm, nhân quả khó tiêu a…”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Nhắc đến cố chủ, sắc mặt già nua của Lý Tuân cũng thoáng ảm đạm, cúi đầu đáp:

“Thần ghi nhớ.”

Hai người vừa nói chuyện, vừa đi, chẳng bao lâu đã tới sơn môn.

Đoàn người của Phạm Viễn men theo đường núi uốn lượn mà lên, vừa lúc đến nơi.

Để khỏi quấy nhiễu sự thanh tịnh của Phật tự, họ chỉ mang theo hơn hai mươi tinh binh lên núi, còn lại đều chờ dưới chân sơn.

Từ xa trông thấy Lý Tuân dẫn Ôn Du từ trong sơn môn bước ra, Phạm Viễn vội xuống ngựa, dẫn mọi người cúi đầu ôm quyền:

“Bái kiến Ông Chủ!”

Các tướng sĩ phía sau đều là lần đầu thấy Ôn Du vận thịnh trang, không khỏi có kẻ nhìn đến thất thần, hồi tỉnh lại mới vội cúi đầu, quỳ một gối xuống đất.

Tiêu Lệ cũng thoáng sững người trong chốc lát.

Hắn chợt hiểu vì sao phong hào của nàng lại là Hạm Dương.

Diễm lệ như hoa hàm đạm, rực rỡ tựa kiêu dương.

Nếu trên đời thực có thần minh giáng thế, e rằng chính là dáng vẻ nàng từng bậc thềm mà xuống lúc này.

Tiêu Lệ hạ mắt, không dám nhìn thêm.

“Chư vị mau đứng dậy.” Giọng Ôn Du dẫu ôn hòa, song vẫn phảng phất vài phần thanh lãnh. Tà áo phủ lớp kim sa sau lưng nàng dài thướt tha như đuôi loan điểu. Ánh mắt nàng lướt qua Tiêu Lệ, dừng ở Phạm Viễn: “Chuyến này có thuận lợi chăng?”

Phạm Viễn đáp:

“Thuận lợi. Ông Chủ thần cơ diệu toán, tri huyện Thông Thành quả nhiên tham sinh úy tử, chưa đợi đại quân họ Bùi đến nơi đã ôm tiền của bỏ chạy về nam. Chúng thần giả ý đầu thành, thừa cơ khống chế hắn, lại xúi giục thuộc hạ hắn quy thuận, giả làm lưu dân băng ngang Hân Châu, đem toàn bộ ngân khoản mang về. Dọc đường từng gặp truy binh họ Bùi cùng một toán quan binh Hân Châu, may nhờ Tiêu huynh đệ dũng mãnh, nên mới bình an vô sự.”

Ôn Du gật đầu:

“Vậy là tốt. Tướng quân trước dẫn các vị tướng sĩ vào chùa dùng ít trà, nghỉ ngơi chốc lát. Bên ta thu xếp sơ qua vài vật, rồi cùng nhau xuống núi.”

Khi xoay người, ánh mắt nàng lại như có như không liếc Tiêu Lệ một cái.

Từ lúc lên núi, hắn vẫn nửa rũ mi, trầm mặc không nói, trông có phần khác lạ.

Sau khi bước vào sơn môn, Ôn Du khẽ nói với Lý Tuân:

“Lý thúc lát nữa gọi Tiêu Lệ đến thiên điện một chuyến, ta có việc hỏi hắn.”

Lý Tuân hiểu Tiêu Lệ hộ tống Ôn Du suốt dọc đường, hẳn là tâm phúc nàng tin cậy, nay nàng đơn độc triệu kiến cũng là lẽ thường, bèn gật đầu đáp vâng.

Tiêu Lệ mang tâm sự riêng, chậm lại mấy bước, theo sau các tướng sĩ dưới trướng Phạm Viễn.

Có kẻ đến lúc này vẫn chưa hoàn hồn, bước lên bậc thềm liền trượt chân ngã sấp xuống đất, khiến mấy huynh đệ bên cạnh nén cười.

Phạm Viễn đã theo Lý Tuân vào chùa trước, chẳng hay tình hình phía sau, nên bọn họ cũng bớt phần câu nệ.

Có người cười nói:

“Ngẩn ngơ đến mức ngã một cú cũng chẳng mất mặt đâu, Ông Chủ là đệ nhất mỹ nhân Đại Lương kia mà! Nghe đồn có thế gia công tử chỉ mới thấy Ông Chủ một lần trong yến tiệc, về nhà liền mắc bệnh tương tư đó!”

Tên tướng sĩ ngã nhào kia đỏ bừng mặt trong tiếng trêu chọc, gãi đầu nói:

“Cũng chẳng biết Trần Vương – người Ông Chủ sắp gả – là hạng người thế nào…”

Có kẻ tiếp lời:

“Mối hôn sự này là khi Vương gia còn tại thế đã định. Nghe nói năm xưa Trần Vương vì cầu cưới Ông Chủ, sai thợ dùng nguyên khối dương chi bạch ngọc khắc thành một bức bình phong cao bằng một người, trên đó chạm khắc ‘Thần Nữ Phú’. Chuyện ‘Tương Vương hữu ý, Thần Nữ vô tâm’ các ngươi đều biết chứ?”

Thấy đám huynh đệ phía trước đều bị khơi gợi mà ngoái đầu nhìn, hắn càng hăng hái:

“Trần Vương dùng cách ấy để tỏ lòng ái mộ Ông Chủ. Nay bức bình phong ấy vẫn còn cất trong Phụng Dương Vương phủ. Vương gia cảm cái tình sâu ấy, mới thuận mối hôn này. Ta đoán dung mạo Trần Vương ắt cũng chẳng kém, bằng không Ông Chủ sao chịu gả?”

Hắn tự cho mình vừa bật mí bao điều bí mật, đắc ý nhìn quanh, nào ngờ chẳng ai cảm thán, mà ngôi sơn tự này lại bởi địa thế cao, gió thổi càng thêm lành lạnh.

Hắn vừa định xoa cánh tay, chợt nghe sau lưng vang lên một giọng lạnh như băng vỡ:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hắn vội vàng lách sang một bên, nhường lối.

Đợi Tiêu Lệ đi qua, hắn mới ôm đầu kêu thảm:

“Xong rồi xong rồi! Thân vệ của Ông Chủ ở ngay phía sau, các ngươi sao không nhắc ta?”

Mấy tướng sĩ khác chỉ có thể cho hắn một ánh mắt “bó tay”. Bọn họ cũng muốn nhắc lắm chứ, nhưng sắc mặt của vị thân vệ kia thực sự quá mức dọa người.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận