Sau Khi Vai Phụ Ở Tận Thế Trọng Sinh

Chương 1.




Lại bị cắn, đây là lần thứ hai.

 

Ban đầu tôi nghĩ chỉ cần thay thế vị trí của Chu An Thư thì có thể tránh được cái chết lần này. Không ngờ "hệ thống sửa lỗi của tiểu thuyết" lại sửa lại "bug" của tôi, khiến tất cả những người tôi yêu đều quên mất tôi. Cuối cùng tôi vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị vứt bỏ rồi bị xác sống cắn chết. 

 

Tay và chân đều bị cắn đứt, bụng cũng bị khoét mất một miếng thịt. Lúc đầu thật sự rất đau, nhưng bây giờ dường như đã tê liệt, không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Hoặc cũng có thể là tôi sắp chết, nên cơ thể đang dần dần mất đi cảm giác.

 

Nhiệt độ cơ thể đang nhanh chóng biến mất, ý thức cũng dần dần mơ hồ. Tôi đã chết một lần rồi, nên biết lần này mình cũng sắp chết.

 

So với nỗi sợ cái chết, điều khiến tôi tuyệt vọng hơn chính là lần này tôi vẫn phải chết một mình trong cô độc. Tôi cũng sẽ không bao giờ có thể gặp lại hai người đó nữa.

 

Họ đã quên hết mọi chuyện từng có với tôi. Họ sẽ không đến tìm tôi, cũng sẽ không quan tâm tôi sống hay chết. Họ sẽ lại yêu Chu An Thư một lần nữa, rồi bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy, cùng cậu ấy sống một cuộc sống ngọt ngào hạnh phúc trong tận thế.

 

Có lẽ họ sẽ gặp tôi sau khi tôi đã biến thành xác sống, rồi không chút do dự dùng dị năng g**t ch*t tôi.

 

Hai người đàn ông đó sẽ không nhớ rằng họ từng xem tôi quan trọng hơn cả mạng sống của mình...

 

Nhưng những điều đó cũng không còn quan trọng nữa, tôi sắp chết rồi. Huống chi tình yêu đó vốn dĩ là thứ tôi trộm được, tôi chấp nhận số phận.

 

Tôi tên là Thẩm Diệc. Sau khi lần đầu bị xác sống cắn chết, tôi mới biết mình chỉ là một nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ tận thế.

 

Nhân vật thụ chính của cuốn tiểu thuyết này là Chu An Thư, còn nhân vật chính công có hai người: Hoắc Khiên và Lương Ngạn Sơ. 

 

Hai người đàn ông này sở hữu tất cả những bàn tay vàng mà tác giả ban cho. Họ có dung mạo tuấn mỹ hiếm có, vóc dáng cao lớn hoàn hảo, còn có thiên phú dị năng đỉnh cấp ngay từ khi vừa thức tỉnh.

 

Hoắc Khiên có tính cách bá đạo, nóng nảy, kiểu người nói một là một. Lương Ngạn Sơ thì hoàn toàn trái ngược: lạnh lùng, ít nói, là kiểu người rất khó tiếp cận.

 

Hai người đàn ông có tính cách khác biệt như trời với đất ấy lại đều yêu Chu An Thư, người giống như một mặt trời nhỏ.

 

Chu An Thư thật sự rất tốt. Dù tôi đã cướp đi hai người đàn ông vốn dĩ thuộc về cậu ấy, cậu ấy vẫn là một người tốt. Vì vậy tôi luôn cảm thấy áy náy với cậu ấy. Dù vậy, tôi vẫn ích kỷ làm như thế.

 

Chỉ vì tôi quá thích Hoắc Khiên, quá muốn ở bên cạnh anh ấy.

 

Trước khi sống lại, tôi không biết mình chỉ là một nhân vật phụ trong truyện. Tôi liều mạng nâng cao trình độ dị năng của mình, chỉ để có thể đứng bên cạnh Hoắc Khiên, có thể chiến đấu vai kề vai cùng anh ấy.

 

Đáng tiếc là cơ hội như vậy rất ít. Dù tôi cố gắng thế nào, dị năng của tôi vẫn chỉ ở mức trung bình.

 

Hoắc Khiên không thích kẻ yếu, tôi luôn nghĩ phải đợi mình mạnh hơn một chút rồi mới đi tỏ tình với hắn.

 

Tôi muốn có nhiều cơ hội tiếp xúc với Hoắc Khiên hơn, nhưng tôi cũng cảm nhận được hắn không hứng thú với tôi lắm.

 

Chỉ là tôi không muốn từ bỏ, dù sao Hoắc Khiên cũng thích đàn ông.


Khi đó tôi luôn nghĩ rằng nếu cố gắng thêm một chút, có lẽ mình vẫn còn cơ hội.

 

Nhưng sự xuất hiện của Chu An Thư đã phá tan mọi ảo tưởng của tôi.

 

Cậu ấy là người mà Hoắc Khiên mang về sau ba ngày mất tích, lúc đó Chu An Thư chưa có dị năng. Tôi nghĩ cậu ấy chỉ là một người sống sót mà Hoắc Khiên tiện tay cứu được thôi.

 

Trái đất đã bị một loại virus lây nhiệm toàn cầu. Phần lớn con người biến thành xác sống chỉ biết ăn thịt người, còn một số ít thức tỉnh dị năng. Ngoài ra vẫn có một bộ phận người hoặc chưa thức tỉnh, hoặc chỉ là người bình thường.

 

Những người thức tỉnh dị năng có người gia nhập quân đội quốc gia, có người giống như chúng tôi, tự lập nên một khu an toàn nhỏ.

 

Hoắc Khiên nhờ thực lực mạnh mẽ mà trở thành thủ lĩnh của khu an toàn này. Dù tính cách hắn bá đạo, nhưng thật ra lại rất có tinh thần chính nghĩa. Hắn sẵn sàng tiếp nhận những người sống sót không có dị năng gia nhập, cũng sẽ cứu trợ họ.

 

Khi đó tôi không xem Chu An Thư là chuyện gì đáng chú ý, cậu ấy chính là kiểu người yếu đuối mà Hoắc Khiên ghét nhất, tôi nghĩ họ tuyệt đối sẽ không thể nảy sinh tình cảm.

 

Nhưng không ngờ Hoắc Khiên lại dần dần quan tâm Chu An Thư, cuối cùng thậm chí còn chấp nhận chịu thiệt, đồng ý cùng Lương Ngạn Sơ chia sẻ tình cảm với cậu ấy.

 

Tôi cũng từng cố gắng tranh giành. Khi phát hiện Chu An Thư và Lương Ngạn Sơ dây dưa mập mờ, tôi lập tức nói cho Hoắc Khiên biết. Tôi nghĩ hắn sẽ tỉnh ra, nhưng không ngờ việc đó lại khiến hắn chán ghét tôi.

 

Hắn trở nên vô cùng lạnh nhạt với tôi, còn cố tình giữ khoảng cách.

 

Tôi không chịu nổi sự lạnh lùng của hắn nên đã tỏ tình. Nhưng sau khi nghe xong, Hoắc Khiên lại lộ ra vẻ chán ghét, rồi dùng những lời lạnh lùng tàn nhẫn để từ chối tôi, bảo tôi lập tức từ bỏ.

 

Tôi đã âm thầm yêu Hoắc Khiên suốt 2 năm, làm sao có thể dễ dàng buông bỏ.

 

Tôi đã làm không ít chuyện ngu ngốc, ngu ngốc nhất chính là trèo lên giường Hoắc Khiên định quyến rũ hắn. Chính chuyện đó đã hoàn toàn chọc giận hắn, khiến hắn đuổi tôi ra khỏi khu an toàn.

 

Tôi đau khổ chỉ muốn chết, tinh thần sa sút. Sau đó gặp phải một bầy xác sống tiến, cuối cùng tôi không chống nổi, chết dưới sự vây công của bầy xác sống đó.

 

Tôi từng nghĩ vì mình không đẹp bằng Chu An Thư nên mới không có được trái tim của Hoắc Khiên. Mãi đến khi biết mình chỉ là nhân vật phụ, tôi mới hiểu chuyện này không liên quan đến ngoại hình. Cho dù tôi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, Hoắc Khiên cũng sẽ không thích tôi.

 

Chỉ là tôi không ngờ mình còn có thể sống lại, hơn nữa còn sống lại vào thời điểm Chu An Thư chưa xuất hiện.

 

Tôi nghĩ rằng mình sẽ hận Hoắc Khiên, nhưng khi gặp lại hắn lần nữa, tôi vẫn khao khát hắn một cách điên cuồng.

 

Tôi đã đọc tiểu thuyết, cũng biết hướng phát triển của cốt truyện.

 

Tôi biết cơ hội khiến Hoắc Khiên rung động với Chu An Thư là việc Chu An Thư cứu hắn.

 

Chính là ba ngày Hoắc Khiên mất tích, đó là lần đầu tiên hắn gặp phải bầy xác sống tiến hóa vây công. Lần đó những người đi cùng hắn đều không may thiệt mạng, hắn cũng bị xác sống tiến hóa đánh trọng thương. Chu An Thư phát hiện ra hắn khi hắn đang hôn mê, rồi không ngủ không nghỉ chăm sóc hắn suốt 3 ngày.

 

Tôi chỉ muốn thử một lần, nếu người cứu Hoắc Khiên biến thành tôi, liệu hắn có vì thế mà rung động với tôi không.

 

Vì vậy khi đến thời điểm đó, tôi chủ động yêu cầu tham gia nhiệm vụ lần này.

 

Lúc đó Hoắc Khiên vẫn chưa ghét tôi như sau này. Tôi vẫn là đồng đội đủ tư cách của hắn, nên hắn không từ chối.

 

Trận chiến lần này chỉ còn tôi và Hoắc Khiên sống sót. Cơ thể hắn bị xác sống dạng xúc tu đâm thủng như cái rây.

 

Trước khi mất ý thức, Hoắc Khiên phối hợp với tôi giết sạch đợt xác sống tiến hóa cuối cùng.

 

Sau đó hắn ngất đi vì mất máu quá nhiều.

 

Tôi cõng Hoắc Khiên rời khỏi nơi hắn vốn sẽ gặp Chu An Thư, rồi bắt đầu chăm sóc hắn cẩn thận.

 

Tôi biết lần bị xác sống trọng thương này không những không khiến Hoắc Khiên biến dị, mà virus xác sống còn sẽ hòa hợp hoàn hảo với cơ thể hắn. Sau này cho dù hắn bị xác sống cắn cũng sẽ không bị lây nhiễm.

 

Hoắc Khiên nhanh chóng tỉnh lại, nhưng vì bị thương quá nặng nên lúc đầu chỉ có thể nằm đó.

 

Nhưng những người có dị năng như chúng tôi có tốc độ hồi phục vết thương nhanh gấp nhiều lần người bình thường. Dị năng của Hoắc Khiên đã đạt đỉnh cấp, nên dù là vết thương chí mạng nghiêm trọng như vậy, cũng chỉ cần ba ngày là có thể hồi phục như cũ.

 

Trong ba ngày đó, tôi gần như chăm sóc Hoắc Khiên không chút sơ suất, cũng không che giấu tình cảm của mình dành cho hắn.

 

Hoắc Khiên hỏi tôi có phải thích hắn không, tôi không phủ nhận.

 

Nhưng sau khi xác nhận tình cảm của tôi, hắn lại không bày tỏ gì cả, khiến trong lòng tôi có chút bất an.

 

Đến ngày thứ ba, Hoắc Khiên đã gần như hồi phục, hắn nói nghỉ thêm một đêm nữa rồi sẽ quay về căn cứ.

 

Khi tôi ra ngoài tìm thức ăn thì gặp phải xác sống tiến hóa. Kiếp trước tôi đã chết dưới miệng chúng, nên trong lòng tôi có nỗi sợ rất mạnh với chúng.

 

Dù chỉ là một nhóm xác sống tiến hóa nhỏ, nhưng một mình tôi hoàn toàn không thể chống đỡ. Ngay lúc tôi sắp không chịu nổi nữa, Hoắc Khiên như thần giáng xuống, chắn trước mặt tôi. Ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt từng con xác sống thành tro.

 

Hoắc Khiên là dị năng hệ lửa, còn tôi là dị năng hệ thực vật.

 

Khi hắn hơi căng thẳng hỏi tôi có sao không, có bị thương ở đâu không, tôi biết mình đã thắng cược.

 

Chân tôi bị trẹo trong lúc chiến đấu. Hoắc Khiên chủ động ngồi xuống, nói sẽ cõng tôi về.

 

Tôi nằm trên lưng hắn, mắt có chút cay cay.

 

Người mà kiếp trước tôi khổ sở khao khát, cuối cùng kiếp này đã thuộc về tôi.

 

Sau đó tôi hỏi Hoắc Khiên làm sao hắn biết tôi gặp nguy hiểm. Hắn nói vì phát hiện bông hoa tôi trồng bên cửa sổ đã không còn sức sống.

 

Những cây tôi trồng đều liên kết với bản thể của tôi. Nếu tinh thần lực của tôi suy yếu hoặc tiêu hao quá nhiều, chúng cũng sẽ mất đi ánh sáng. Nếu tôi chết, chúng sẽ lập tức khô héo toàn bộ.

 

Chỉ là kiếp trước Hoắc Khiên căn bản sẽ không để ý đến những điều đó.

 

Nhưng bây giờ hắn đã chú ý tới.

 

Khoảnh khắc đó, tôi cũng không biết rốt cuộc mình cảm thấy vui nhiều hơn... hay là chua xót nhiều hơn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận