Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Đêm thứ hai, Mạc Diệu lại trở lại giấc mơ đó.
Cậu vẫn là một con mèo đứng trên mái nhà. Đầu tiên, cậu ngẩn ngơ đứng đó, một lúc sau nhận ra mình sẽ không tỉnh lại ngay, thế là bắt đầu bước tới.
Lần này cậu đã có chút kinh nghiệm, thò móng vuốt dưới chân ra cố gắng bám chặt vào mái ngói, mỗi bước đi đều cẩn thận hết sức để không bị rơi xuống.
Trong lúc đó, cậu cứ cúi đầu nhìn chân mình, nhận ra mình là một con mèo màu xám trắng, thân hình khá mập mạp, lông trên chân hơi bẩn và ngả đen, nhưng vẫn còn xù lông.
Cậu đi thẳng đến mép mái nhà, ghé mắt nhìn xuống, thấy cao quá không dám nhảy. Hai con mèo đêm qua nhảy xuống kiểu gì nhỉ?
Mạc Diệu lại ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy tòa nhà ký túc xá của mình, các cửa sổ đều đã tắt đèn tối om.
Cậu chợt nghĩ, đã là mơ thì sao lại không thể nhảy xuống chứ?
Giấc mơ vốn kỳ quái và phi logic, cậu có thể là mèo thì sao lại không thể bay? Mạc Diệu bỗng nhiên nảy sinh một sự bốc đồng.
Chính trong cơn bốc đồng đó, Mạc Diệu chống bốn chân, cả cơ thể hơi ngả ra sau, đúng lúc chuẩn bị nhảy đi thì cậu nghe thấy tiếng động khác.
Mạc Diệu quay đầu lại, thấy hai con mèo khác lao lên mái ngói, đang tiến về phía cậu.
Hai con mèo đó một trước một sau, trông rất giống hai con cậu nhìn thấy đêm qua. Ban đầu chúng đi không nhanh, nhưng đến giữa chừng đột nhiên tăng tốc, gần như là vồ lấy Mạc Diệu.
Mạc Diệu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị con mèo đi trước vồ ngã, rơi xuống dưới.
Giấc mơ này một lần nữa kết thúc đột ngột trong cảm giác hụt hẫng mạnh mẽ khi rơi tự do.
Mạc Diệu như từ trên trời rơi xuống giường nệm mềm mại, mở mắt ra thấy lớp màn trắng bao quanh, sau đó không còn gì khác.
Nếu lần đầu gặp giấc mơ này, Mạc Diệu chỉ cảm thấy kỳ lạ, thì lần thứ hai cậu bắt đầu cảm thấy phiền muộn.
Mạc Diệu cuộn cuốn sách lại, cầm trong tay đi trên con đường dẫn đến khu giảng đường số 7.
Sắp đến giờ vào lớp, trên đường không có nhiều sinh viên, vài bạn nữ bước vội vàng đi lướt qua cậu.
Hôm nay là tiết học chung của cả khối, Mạc Diệu đến muộn, giảng viên đã sao chép xong bài giảng trên bục, phòng học bậc thang chật kín người, chỉ còn lác đác vài chỗ trống ở giữa, muốn vào phải nhờ các bạn đứng dậy cho lách qua.
Ngô Tịnh Nghiên ngồi ở hàng thứ tư quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy cậu.
Mạc Diệu đi từ một bên phòng học lên hàng trên, thấy người ngồi ghế ngoài cùng hàng bốn là bạn thân Lý Nhã Hàm của Ngô Tịnh Nghiên, giữa hai người họ vẫn còn trống một chỗ.
Lý Nhã Hàm thấy Mạc Diệu bèn chủ động đứng dậy nhường lối cho cậu vào.
Mạc Diệu khẽ nói cảm ơn, lách qua trước mặt Lý Nhã Hàm, định ngồi xuống thì Ngô Tịnh Nghiên kéo cánh tay cậu một cái.
Ngô Tịnh Nghiên đã đứng dậy, cô chỉ tay về phía bên trái mình, ở đó vẫn còn một chỗ trống.
Mạc Diệu đành phải vào sâu bên trong trước, đợi đến lúc ngồi xuống mới hỏi Ngô Tịnh Nghiên: “Vẫn còn người nữa à?”
Ngô Tịnh Nghiên gật đầu, khóe môi còn vương chút ý cười đầy bí ẩn.
Mạc Diệu đặt sách lên bàn.
Ngô Tịnh Nghiên đưa tay ấn lên cuốn sách của cậu, vuốt phẳng quyển giáo trình bị cuộn lại.
Mạc Diệu liếc nhìn một cái, không nói gì.
Ngô Tịnh Nghiên không phải bạn gái cậu. Họ bắt đầu thân thiết từ học kỳ hai năm nhất, Ngô Tịnh Nghiên là người chủ động, lên lớp ngồi cạnh cậu, tối đi học tự chọn chỗ cho cậu, học xong còn rủ cậu ra sân vận động tản bộ. Lúc đó cả lớp ai cũng tưởng họ đang yêu nhau.
Ban đầu, Mạc Diệu cũng tưởng Ngô Tịnh Nghiên định tán tỉnh mình, cậu có chút phân vân, cậu cảm thấy mình không có tình cảm đặc biệt với cô ấy, nhưng ở giai đoạn này, có một cô gái điều kiện tốt chủ động tiếp cận thì dường như cũng có thể thử tìm hiểu.
Sau vài lần tiếp xúc, Mạc Diệu mới nhận ra Ngô Tịnh Nghiên chẳng hề có ý định tán tỉnh cậu. Theo lời cô ấy thì cô ấy khá thích cậu, hai người có thể làm bạn tốt. Ý nghĩa cụ thể của từ bạn tốt này, Mạc Diệu dần dần hiểu ra trong quá trình qua lại: Ví dụ Ngô Tịnh Nghiên sẽ nhờ cậu bê đồ nặng, nhờ cậu sửa máy tính, đầu học kỳ này lúc vừa nhập học, cô ấy còn bắt cậu ra ga đón. Còn Ngô Tịnh Nghiên sẽ giúp cậu chiếm chỗ khi lên lớp và tự học, hai người xong việc cùng nhau đi dạo sân trường, thỉnh thoảng sau khi cậu giúp việc gì đó, cô ấy sẽ mời cậu đi ăn.
Đôi khi Mạc Diệu cảm thấy cách hành xử này thật vô vị, nhưng ngẫm kỹ thì cũng chẳng có gì là không tốt, dù sao hiện giờ cậu cũng không vội tìm bạn gái, nếu coi Ngô Tịnh Nghiên là một người bạn cùng giới hơi phiền phức một chút thì cũng không có gì khó chấp nhận.
Giảng viên trên bục bắt đầu cầm cốc nước lên uống, sắp chính thức vào giờ học.
Ngô Tịnh Nghiên cúi đầu, cầm điện thoại nhanh chóng nhắn một tin, sau đó quay ra sau vẫy vẫy tay.
Mạc Diệu quay đầu nhìn theo, thấy Tư Viễn đang đi từ dãy cuối phòng học bậc thang lên.
Hôm nay Tư Viễn mặc một chiếc áo phông ngắn tay đen và quần dài đen, tóc hơi dài một chút, phần mái rủ xuống gần như che khuất cả mắt. Cậu ta đi đến hàng của Mạc Diệu, đứng bên lối đi không nói gì, Lý Nhã Hàm ngồi ngoài cùng chủ động đứng dậy để cậu ta vào.
Mạc Diệu thấy Tư Viễn ngồi vào chỗ trống giữa Lý Nhã Hàm và Ngô Tịnh Nghiên.
Ngô Tịnh Nghiên thò tay lấy một cuốn sách từ hộc bàn ra đặt trước mặt Tư Viễn, mỉm cười nói: “Cảm ơn nhé.”
Tư Viễn chỉ gật đầu một cái, không nói lời nào.
Giảng viên bắt đầu giảng bài.
Phòng học bậc thang lớn ở dãy nhà cũ không có điều hòa, chỉ có mấy chiếc quạt trần treo lơ lửng. Phòng đông người, không khí trở nên đục ngầu và oi bức, Mạc Diệu giơ tay kéo cổ áo, cảm nhận luồng khí lùa từ cổ áo xuyên qua lớp vải, cơn ngột ngạt trong ngực mới dịu đi đôi chút.
Trong giờ học, Ngô Tịnh Nghiên chăm chú nghe giảng, tay phải cầm bút không ngừng ghi chép vào sách.
Mạc Diệu nghe một lúc thì bắt đầu lơ đãng, cậu nhớ lại giấc mơ hai đêm liên tiếp và con mèo trong giấc mơ đó.
Giờ giải lao, Mạc Diệu gục xuống bàn giả vờ ngủ, cậu nghe thấy Ngô Tịnh Nghiên nói với Tư Viễn: “Hôm kia tớ thấy cậu ở phố thương mại đấy.”
Mạc Diệu tiếp tục lắng tai nghe, nhưng Tư Viễn mãi không nói gì, cậu đoán chắc Tư Viễn chỉ gật đầu xem như đáp lại, đó vốn là phong cách thường thấy của cậu ta.
Tiết học kéo dài suốt cả buổi chiều, đến lúc tan học thì đã đến giờ cơm.
Tư Viễn chỉ có một cuốn sách, cậu ta cầm lấy định rời đi ngay, nhưng Lý Nhã Hàm ngồi ngoài cùng vẫn đang thu dọn mặt bàn, Tư Viễn đành phải đứng đó đợi.
Ngô Tịnh Nghiên ngẩng đầu nói với Tư Viễn: “Cùng đi nhà ăn không?”
Tư Viễn không nhìn cô, chỉ buông một câu: “Tôi có việc rồi.”
Đợi Lý Nhã Hàm vội vã đứng dậy, cậu ta liền bước nhanh ra ngoài.
Ngô Tịnh Nghiên và Lý Nhã Hàm đều đứng lặng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Tư Viễn tiến về phía cửa sau phòng học.
“Sao cậu không giữ cậu ấy lại thêm một lát nữa?” Ngô Tịnh Nghiên đột nhiên cằn nhằn Lý Nhã Hàm.
Lý Nhã Hàm rõ ràng có chút căng thẳng: “Tớ sợ cậu ấy không vui.”
“Cả buổi học cậu cũng chẳng nói với cậu ấy câu nào, khó khăn lắm tớ mới tạo được cơ hội cho cậu đấy.”
Lý Nhã Hàm không đáp, cúi đầu cầm túi xách của mình.
Ngô Tịnh Nghiên nói với Mạc Diệu: “Đi ăn thôi.”
Mạc Diệu trả lời: “Tớ không ăn đâu, tớ đang giảm cân.”