Người trong trấn đều ngưỡng mộ ta, nói ta là phúc phận tu mấy đời mới có được.
Một người như Mộc Bắc Thần, vậy mà lại chịu vì ta mà dừng chân nơi thôn quê nghèo khó này.
Chàng dạy học, ta bán đậu phụ.
Sáng sớm chàng xay đậu, ta nhóm lửa trước bếp, thỉnh thoảng chàng vòng tay từ phía sau ôm lấy eo ta, cằm tựa lên vai, nói rằng bộ áo vải thô này cũng không che được dung sắc của ta.
Người trong trấn gọi chàng là Mộc tiên sinh, gọi ta là Tây Thi đậu phụ.
Ta cũng từng nghĩ đó là phúc phận.
Cho đến buổi hoàng hôn hôm ấy, một cỗ xe ngựa dừng trước sân.
Từ trên xe bước xuống một người phụ nữ, tóc mây búi cao, toàn thân lụa là gấm vóc, đuôi mắt khẽ vẽ son, nước mắt lại rơi lả tả.
Nàng vừa bước vào cửa đã nắm chặt tay áo Mộc Bắc Thần, giọng run đến không thành tiếng: “Hoàng thượng đã trái lời hứa, hậu cung lại nạp thêm hết người này đến người khác… Thần ca ca, ta thật sự không còn cách nào nữa.”
Chàng cứng người, ta không nhìn thấy mặt chàng, chỉ thấy bàn tay buông thõng bên người, chậm rãi siết lại.
Cuối cùng chàng vẫn theo nàng đi.
Họ vừa rời đi, ta liền đóng cửa quán đậu phụ, xách theo một gói hành lý nhỏ, rời khỏi nơi này.
Đi đâu, ta cũng không biết.
Bình luận truyện