Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 101: Trong mắt ngấn lệ.




“À mà này, sao không thấy Lý Tú Lan và Cao Đào Hoa đâu nhỉ? Lúc nãy chỉ thấy vợ chồng con trai lớn của Cao Thuận Nghĩa thôi.”

 

“Hôm nay Lý Tú Lan đưa Cao Đào Hoa lên thành phố rồi, nghe nói là đi mua sắm gì đó.”

 

“Chắc là chuyện hôn sự của Đào Hoa đã định rồi, lên thành phố sắm của hồi môn chứ gì.”

 

“Cũng có khả năng, mấy hôm trước không phải có tin hai nhà đến dạm hỏi Đào Hoa sao, chắc là đã quyết rồi.”

 

“Hôm nay may mà Lý Tú Lan không có ở đây, nếu không chắc Trương Đức Cương bị bà ta mắng cho chết rồi.”

 

“Cứ chờ xem, đợi Lý Tú Lan về làng biết Cao Thuận Nghĩa giúp nhà Trương Đức Cương sửa nhà bị ngã bị thương, có khi lại chạy sang nhà Trương Đức Cương làm ầm lên cho xem.”

 

“Có bí thư chi bộ chống lưng, chắc bà ta cũng phải kiêng dè một chút. Lý Tú Lan cũng là loại chỉ bắt nạt kẻ yếu thôi.”

 

La Tiếu đi phía trước, Lục Nghị Thần chân thấp chân cao đi theo sau. Con đường sau cơn mưa thật sự rất khó đi, mỗi bước chân đều lún sâu trong bùn.

 

Đột nhiên nghe thấy tiếng động phía sau, La Tiếu dừng bước quay lại thì thấy Lục Nghị Thần suýt nữa trượt ngã. May mà anh phản xạ nhanh, ôm được một cây hòe nhỏ bên cạnh, nhưng cái chân bị thương lại không dùng được sức, khiến anh suýt nữa khuỵu xuống đất.

 

La Tiếu bỗng thấy có chút xót xa. Lục Nghị Thần đến làng này chưa được bao lâu, đa số người trong làng đều không biết lai lịch của anh. La Tiếu chỉ biết anh từng đi lính, vết thương này là do lúc làm nhiệm vụ mà có.

 

Đây là chuyện Lục Nghị Thần vô tình tiết lộ lần trước, nhưng khi La Tiếu muốn hỏi thêm thì anh lại không nói gì nữa.

 

La Tiếu quay lại, đỡ lấy cánh tay anh. Để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô nói: “Đêm qua mưa to quá, con đường của chúng ta giờ toàn là bùn, không cẩn thận là trượt ngã ngay. Chẳng biết đến bao giờ mới được lát xi măng như trong thành phố.”

 

Có La Tiếu giúp đỡ, Lục Nghị Thần nhanh chóng đứng vững, nhưng sắc mặt không được tốt lắm.

 

Lục Nghị Thần khẽ nói: “Cảm ơn.”

 

La Tiếu cẩn thận hỏi: “Tôi có thể hỏi một câu được không, chân anh bị thương bao lâu rồi?”

 

Lục Nghị Thần rõ ràng không muốn nói, nhưng vì cô vừa giúp mình, anh đành thở dài: “Gần một năm rồi, cả đời này coi như xong, chẳng khác gì người tàn phế.”

 

Nói xong, anh rút tay ra khỏi tay La Tiếu, bước lên những chỗ chưa có ai đi qua để tiến về phía trước.

 

Nhìn bóng lưng của Lục Nghị Thần, La Tiếu cảm thấy lúc này anh trông thật cô độc và suy sụp.

 

Kiếp trước, La Tiếu rất ngưỡng mộ những người lính. Bất kể ở đâu cần, họ luôn là người xông lên phía trước. Chẳng hiểu sao, mắt cô bỗng ngấn lệ.

 

Thấy Lục Nghị Thần đã vào sân, La Tiếu mới bước về nhà mình. Cô nấu một nồi canh cà chua trứng rau chân vịt. Đang chuẩn bị ăn thì cô lại nhớ đến dáng vẻ suy sụp của Lục Nghị Thần.

 

Thở dài một hơi, cô đứng dậy lấy một cái giỏ. Nhìn cái giỏ, cô bất giác mỉm cười. Đây là cái giỏ mà Lục Nghị Thần đã cho cô mấy hôm trước, nói là nhà anh có mấy cái.

 

Thấy cô mỗi lần ra đồng đều dùng gùi đựng đồ, rất bất tiện, nên anh tiện tay tặng cô hai cái. Điều này đã giải quyết một vấn đề lớn cho cô.

 

Một cái cô dùng để hái rau, một cái dùng để ra sông giặt đồ. Quần áo của cô không nhiều, mỗi lần chỉ có vài bộ, dùng cái giỏ này là vừa vặn.

 

Cô lấy năm cái bánh bao, năm cái bánh cuộn, lại múc một bát canh trứng, rồi khóa cổng sân, cẩn thận đi sang nhà Lục Nghị Thần. Cô đoán anh đang buồn bực, chắc là lười nấu cơm tối.

 

Ngày thường anh đã giúp đỡ mình không ít, mình đáp lại một chút cũng là điều nên làm. Hiện giờ, cô cũng chỉ có tài nấu nướng này thôi.

 

Khi Lục Nghị Thần thấy La Tiếu đứng ngoài cổng, anh có chút ngạc nhiên: “Đường toàn là bùn, cô còn ra ngoài làm gì?”

 

La Tiếu đưa cái giỏ qua, tinh nghịch nói: “Tôi đoán anh không có tâm trạng nấu cơm nên mang qua một ít. Dù thế nào cũng không thể để bụng đói được, phải không?”

 

Lục Nghị Thần lạnh nhạt nói: “Không cần đâu, tôi đang chuẩn bị nấu cơm đây.”

 

Anh không muốn cứ ăn không của cô bé này mãi. Nhưng La Tiếu nhất quyết không chịu, anh không nhận thì cô cứ cầm mãi. Hai người cứ thế giằng co ở cổng.

 

Lục Nghị Thần thật sự hết cách, đành nói: “Cô vào nhà trước đi.”

 

Nói rồi, anh quay người, đi cà nhắc vào trong. La Tiếu vào bếp, vừa đặt cái giỏ và cái bát xuống, vừa bước ra khỏi bếp…


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận