Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 113: Thạch Đầu đáng thương.




Đêm nay trăng sáng vằng vặc, đường đi nhìn rất rõ. Cô đi rất nhanh, hoàn toàn không phát hiện có người vẫn luôn đi theo phía sau.

 

Cổng trạm xá đã đóng, nhưng vẫn để lại một cửa nhỏ để ra vào. Mấy phòng bệnh đều đã tắt đèn, La Tiếu cũng ngại gõ cửa phòng trực.

 

Dù sao các phòng bệnh cũng chỉ có một dãy, cô liền đi nghe ngóng từng phòng. Số người nằm viện cũng không nhiều.

 

Cuối cùng, ở ngoài một phòng bệnh, cô nghe thấy tiếng ai đó đang khóc thút thít. La Tiếu đẩy cửa nhìn vào, trong phòng có ba giường bệnh, nhưng chỉ có giường ở giữa là có người.

 

Một bóng người nhỏ bé co ro, La Tiếu bỗng thấy đau lòng khôn xiết. Điều này chẳng phải giống hệt tuổi thơ của cô kiếp trước sao? Ba mẹ ngày nào cũng bận rộn, chẳng có thời gian ở bên cô. Lúc đó công việc kinh doanh của họ chưa lớn, trong nhà chỉ có một người giúp việc.

 

Cô giúp việc đó mỗi tuần đều về nhà một ngày. Nếu hôm đó ba mẹ ở nhà thì còn đỡ, nhưng phần lớn thời gian họ đều về rất muộn. Có một lần, đêm mưa sấm sét, lúc đó cô cũng chỉ lớn hơn Thạch Đầu không bao nhiêu.

 

Lúc ấy, cô cũng bất lực ôm chặt lấy mình mà khóc thút thít như thế này. Ngay lập tức, cô cảm thấy mình và Thạch Đầu thật sự có chút đồng bệnh tương liên.

 

La Tiếu gõ nhẹ vào cửa, khẽ gọi: “Thạch Đầu.”

 

Thạch Đầu ngừng khóc, nhưng không dám cử động. Sợ làm cậu bé hoảng, La Tiếu liền nói: “Thạch Đầu, đừng sợ, là chị La Tiếu đây.”

 

Thạch Đầu vừa nghe là La Tiếu, định quay đầu nhìn ra cửa, nhưng có lẽ đã động đến vết thương trên người, cậu bé đau đến mức lại r*n r*.

 

Trong lúc đó, La Tiếu đã đứng trước giường bệnh. Vì vết thương ở lưng nên hôm nay Tiểu Thạch Đầu vẫn luôn phải nằm sấp.

 

Thạch Đầu nức nở hỏi: “Chị La Tiếu, sao chị lại đến muộn thế này?”

 

La Tiếu nương theo ánh trăng nhìn vào lưng Thạch Đầu, thật sự rất đáng sợ. Cả lưng nổi đầy những bọng nước. Nhìn thấy chiếc quần cậu bé đang mặc, cô hỏi: “Thạch Đầu, ngoài lưng ra, ở mông và chân có bị bỏng không?”

 

Hỏi xong câu này, La Tiếu cũng không kìm được nước mắt, thầm nghĩ Khổng Ngọc Như đúng là đồ không có hậu, sao lại có thể ác độc như vậy.

 

Thạch Đầu có chút ngượng ngùng nói: “Có một chút ạ, chị La Tiếu đừng lo.”

 

Sự hiểu chuyện của Thạch Đầu càng làm La Tiếu thêm đau lòng.

 

La Tiếu liếc nhìn phòng bệnh trống không: “Thạch Đầu, cậu cả của em đâu?”

 

Nghe La Tiếu hỏi, Thạch Đầu im lặng một hồi: “Cậu cả nói ngày mai cậu còn phải đi làm, không thể ở đây với em được, nên lúc tối đã về làng rồi. Mợ hai đưa anh họ Thắng Viễn đi bôi thuốc xong cũng về làng rồi ạ.”

 

Cơn giận của La Tiếu bùng lên: “Vậy buổi tối cũng không có ai mang cơm cho em, phải không?”

 

Thạch Đầu lí nhí: “Buổi trưa em ăn no lắm rồi, không sao đâu ạ.”

 

La Tiếu lấy từ trong gùi ra một ống tre, bên trong là cháo gà rau củ. Đây là món cháo cô nấu mấy hôm trước và cất trong không gian, vốn định làm bữa khuya cho Thạch Đầu, nhưng xem ra giờ chỉ có thể coi là bữa tối.

 

Cô hé cửa một chút để ánh trăng lọt vào phòng, rồi đưa thìa cho Thạch Đầu: “Uống hết bát cháo này đi.”

 

Đôi mắt Thạch Đầu vẫn còn ngấn lệ, trông càng thêm đáng thương.

 

Thạch Đầu khẽ nói: “Cảm ơn chị La Tiếu.”

 

Vì cả lưng đều là bọng nước nên rất bất tiện. La Tiếu lấy một chiếc ghế từ góc phòng cho cậu bé. Chiếc ghế thấp hơn giường, vừa vặn để đặt ống tre lên, như vậy Thạch Đầu sẽ không phải gắng sức.

 

Thấy Thạch Đầu bắt đầu ăn cháo, La Tiếu hỏi: “Thạch Đầu, hôm nay bác sĩ có bôi thuốc cho em không?”

 

Tay múc cháo của Thạch Đầu dừng lại một chút, rồi cậu bé có chút buồn bã nói: “Hôm nay bác sĩ có bôi thuốc cho em một lần, nhưng mợ hai của em nói chỉ có hai mươi đồng đó thôi, dùng hết thì thôi, bà ấy sẽ không lo nữa.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận