Viên Duy Thành có chút không yên tâm, dặn đi dặn lại rằng có chuyện gì nhất định phải gọi điện cho họ. Anh viết lại địa chỉ, số điện thoại nhà và cơ quan của mình đưa cho La Tiếu.
Thực ra, La Tiếu và Viên Duy Thành có thể thân thiết nhanh như vậy là nhờ công của ông Viên. Lúc ở nông trường, ông đã không ít lần kể cho La Tiếu nghe về người và chuyện trong nhà.
Còn sau khi về Kinh Thị, ông lại ngày nào cũng nhắc đến chuyện của La Tiếu. Chỉ có điều lần này, điều khiến Viên Duy Thành bất ngờ là tính cách của La Tiếu không giống như lời ông cụ kể.
Nhưng La Tiếu bây giờ có lẽ đã thoát khỏi sự ràng buộc của nhà họ La, sống thật với chính mình và tự do hơn. Trước đây có lẽ cô đã luôn phải nhẫn nhịn. Viên Duy Thành tự mình suy diễn ra một màn kịch như vậy.
Cao Bảo Trụ xách một túi hành lý đứng ở bên kia cầu đợi Viên Duy Thành. Đây là chuyện đã hẹn trước từ hôm qua, để tránh bị dân làng nhìn thấy rồi bàn tán.
Tiễn Viên Duy Thành đi, La Tiếu cũng đi làm.
Hôm nay vẫn làm việc ở nhà kho lớn. La Tiếu cũng thấy vui, chân đã không sao rồi. Làm việc ở nhà kho không cần phơi nắng, đỡ khổ hơn ngoài đồng. Thời tiết này, công việc này đã được xem là nhẹ nhàng nhất.
Buổi trưa tan ca, La Tiếu nói với đội trưởng rằng ngày mai cô phải đến trường một chuyến, sau đó còn phải xin nghỉ hai ngày để tham gia kỳ thi chuyển cấp.
Trưa về, cô về nhà một chuyến, mang hai bộ quần áo đã may cho Thạch Đầu qua.
Sáng nay, Lục Nghị Thần đã lấy lại được bản thỏa thuận ly hôn của Tôn Mai, mẹ Thạch Đầu, từ chỗ bà Tôn. Anh cũng đã đến phòng hộ tịch của đồn công an xã làm thủ tục thay đổi người giám hộ. Từ nay về sau, Thạch Đầu hoàn toàn không còn quan hệ gì với nhà họ Tôn nữa.
Thạch Đầu nhìn thấy bộ quần áo La Tiếu mang đến, v**t v* không nỡ rời tay, mặt cười còn khó coi hơn cả khóc: “Đã lâu lắm rồi em không được mặc quần áo mới, kể từ khi ba em về thành phố.”
“Mẹ em trở nên rất tiết kiệm, lúc nào cũng muốn dành dụm tiền, nếu không đến lúc theo vào thành phố sẽ tốn kém lắm. Trong tay dù sao cũng phải có chút tiền để phòng thân. Không ngờ lại làm lợi cho mấy người cậu của em.”
La Tiếu nói: “Thạch Đầu, sau này em có chị rồi, có những thứ nên buông thì phải buông. Nếu em cứ một mực ghi nhớ, em sẽ không vui vẻ được đâu.”
Thạch Đầu gật đầu: “Em chỉ là cảm thán số phận, cảm thán sự bất hạnh của mẹ em thôi.”
Lục Nghị Thần bước vào ngắt lời: “Gạo anh đã vo sạch rồi, em xem cho bao nhiêu nước thì vừa. Dạo này cứ nấu cơm bên này đi, đỡ phải bưng qua bưng lại, phiền phức quá.”
La Tiếu suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Nếu bữa nào cũng phải bưng qua bưng lại đúng là phiền thật.
Thế là từ hôm nay trở đi, La Tiếu tạm thời nấu cơm bên nhà Lục Nghị Thần. Họ đã hẹn rằng đợi vết bỏng của Thạch Đầu khỏi hẳn, cô sẽ lại về sân nhà mình nấu cơm.
Hôm sau, cô đi sớm một chuyến đến trường trung học của công xã, gặp được giáo viên chủ nhiệm là thầy Ninh.
Thầy Ninh thấy La Tiếu đến, hỏi thăm tình hình ôn tập gần đây của cô, rồi bảo cô điền một vài biểu mẫu, sau đó mới nói: “Tốt nhất là chiều mai em đến một chuyến nữa, xem phòng thi và chỗ ngồi của mình.”
La Tiếu đồng ý và cảm ơn rồi mới rời trường.
Về đến nơi, cô đi thẳng ra nhà kho lớn làm việc. Chiều hôm sau, sau khi làm xong phần việc của mình sớm, cô lại chạy một chuyến đến trường trung học của công xã, xem phòng thi xong mới về làng.
Hai ngày thi trôi qua rất nhanh, đề không khó, cô nghĩ đỗ vào trường trung học số một của thành phố chắc không có vấn đề gì lớn.
Khi La Tiếu đi làm trở lại, không ít người hỏi cô hai ngày nay sao không đi làm. La Tiếu cười nói: “Đi làm chút việc riêng ạ.”
Vì điểm thi phải một thời gian nữa mới có, La Tiếu không muốn nói bây giờ mình đã tham gia kỳ thi chuyển cấp, để tránh phiền phức.
Nhưng không như mong muốn, vài ngày sau trong làng vẫn truyền ra tin La Tiếu đã đi thi chuyển cấp.