Ba năm tới, cô chắc chắn sẽ học cấp ba ở thành phố. Cô cũng không muốn tỏ ra quá khác biệt, nhiều nhất là nhảy một lớp, tham gia thi đại học sớm hơn một năm.
Dù vậy cũng phải sống ở thành phố hai năm, chắc chắn phải có một ngôi nhà thuộc về riêng mình. Cô có bí mật, ở ký túc xá rất bất tiện. Tại sao nhất định phải là thành phố ư? Vì làng Thanh Sơn gần thành phố hơn là huyện.
Mấy năm học cấp ba sau này, cô vẫn sẽ về làng mỗi tháng một lần. Ít nhất trong mấy năm này, việc giao dịch với Hạ Vũ Kiệt vẫn phải tiếp tục, dù sao cô cũng không tham lam, mỗi tháng một lần là đủ.
Ăn cơm xong, La Tiếu đưa cho Thạch Đầu lọ Thư Ngân cao đã làm sẵn trong không gian: “Vài ngày nữa, sau khi vảy trên lưng bong hết, em có thể bôi cái này.”
Lục Nghị Thần rửa sạch bát đũa, lúc này mới đưa Thạch Đầu rời đi. Đây cũng coi như là sự ăn ý của họ, một người nấu cơm, một người rửa bát.
La Tiếu thu hoạch hết rau củ có thể thu trong vườn sau, cất vào kho trong không gian, rồi dùng dị năng thúc cây sinh trưởng một lần nữa. Sau đó, cô mới trở về sân trước, định giặt quần áo thay ra bằng nước giếng. Quần áo không bẩn, chỉ có chút mùi mồ hôi.
Giặt xong nước đầu tiên, vì có dùng xà phòng, cô định đổ nước ra ngoài sân. Nhưng vừa ra ngoài đã nghe thấy có người đang nói chuyện ở cổng nhà Lục Nghị Thần. La Tiếu vốn không định để ý, đang chuẩn bị quay vào sân.
Nhưng hình như cô nghe thấy mấy chữ “Bỏng Linh”. Vì ở xa, lại có ruộng ngô che khuất nên cô không nghe rõ họ đang nói gì.
La Tiếu đặt chậu nước ở cổng, đi về phía trước một đoạn ngắn, lúc này mới nghe ra là Khổng Ngọc Như, con dâu thứ hai nhà họ Tôn. Người này thật đúng là da mặt đủ dày.
Chuyện của Thạch Đầu không bắt bà ta phải trả thêm tiền đã là La Tiếu ngại phiền phức mà tha cho họ một lần. Sao bây giờ còn có mặt mũi đến cửa đòi thuốc Bỏng Linh, thật là ghê tởm.
Hóa ra là Lục Thắng Viễn về nhà nói với mẹ rằng, vết bỏng trên lưng Thạch Đầu đã gần khỏi hẳn. Còn cậu ta vì chỉ bị bỏng ở tay nên Khổng Ngọc Như cũng không quan tâm.
Vì bị thương nên mấy ngày nay cậu ta không đến trường. Hôm nay trời nóng, cậu ta cứ mải mê chơi đùa dưới sông với bọn trẻ trong làng cho mát, vết bỏng trên tay không những không khỏi mà có chỗ còn bị mưng mủ.
Lần này Khổng Ngọc Như có chút sốt ruột, liền không biết xấu hổ chạy đến đòi thuốc bỏng. Lục Nghị Thần sao có thể cho bà ta được, liền nói: “Nếu bà muốn, ngày mai tôi nhờ người mang một lọ về, bà đưa tiền cho tôi là được.”
Khổng Ngọc Như nói: “Thắng Viễn nhà tôi chỉ bị một chút ở tay, mua cả lọ thì lãng phí quá, cho nó dùng một ít của Thạch Đầu là được.”
Lục Nghị Thần cười lạnh một tiếng: “Mặt bà đúng là đủ lớn. Theo lý mà nói, tiền thuốc của Thạch Đầu cũng nên do bà trả. Hay là tôi đi tìm công an?”
Tha cho người đàn bà này một lần, còn muốn được đằng chân lân đằng đầu à.
Khổng Ngọc Như có chút không cam lòng nói: “Đều là người cùng làng, cho Thạch Đầu dùng được, sao lại không thể cho Thắng Viễn nhà chúng tôi dùng một ít.”
Lục Nghị Thần không nể nang chút nào: “Thạch Đầu đã mất mẹ, cha có cũng như không. Con trai bà có cha có mẹ, không đến lượt tôi phải lo.”
Nói xong, anh đóng sập cổng lại. Khổng Ngọc Như tức giận đá một cái vào cổng nhà Lục Nghị Thần, kết quả là bà ta quên mất mình đang đi đôi dép xăng đan nhựa không có quai hậu để làm đẹp.
Cú đá này dùng hết sức, đau đến mức nước mắt bà ta trào ra, một lúc lâu sau mới đỡ.
Thấy không xin được thuốc bỏng, bà ta mới hậm hực bỏ đi. Đưa Tôn Thắng Viễn đến cho bác sĩ Cao xem xong, lấy thuốc hạ sốt. Bác sĩ Cao còn dặn không được cho đứa trẻ dính nước nữa, nếu không chỗ mưng mủ trên tay sẽ khó lành.
Thấy thời gian cũng gần đến, La Tiếu khóa cổng cẩn thận, đi theo con đường nhỏ ra khỏi làng. Hôm nay lại đến ngày giao hàng.