Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 155: Thủ khoa toàn thành phố.




Thạch Đầu bây giờ vảy trên lưng đã bong hết, đã bôi thuốc Thư Ngân cao mà La Tiếu đưa cho được vài hôm. Mấy hôm nay ngoài việc học, thỉnh thoảng cậu bé còn ra ngoài chơi với bọn trẻ trong làng.

 

Thạch Đầu bây giờ toàn mặc quần áo mới do La Tiếu may. Bọn trẻ trong làng nghe Thạch Đầu nói qua hè này cậu cũng sẽ đi học, nên có một số đứa trẻ cũng chịu chơi cùng Thạch Đầu.

 

La Tiếu thỉnh thoảng cũng lấy một ít mơ khô đã làm từ trước cho cậu, để cậu có thể chia sẻ với các bạn lúc chơi. Vì vậy, mấy hôm nay, Thạch Đầu cũng coi như đã hòa đồng với bọn trẻ trong làng.

 

Hôm nay đang chơi ở ngoài thì có hai người vào làng hỏi đám trẻ làm sao để đến nhà La Tiếu. Họ nói là giáo viên trường trung học của công xã, đến đưa phiếu điểm cho La Tiếu.

 

Thạch Đầu vui vẻ dẫn đường cho hai người, đưa họ đến nhà La Tiếu. Hôm nay trong đội không có việc gì làm, La Tiếu đang phơi dược liệu hái từ trên núi xuống trong sân thì thấy Thạch Đầu dẫn thầy hiệu trưởng Tần và thầy Ninh vào.

 

La Tiếu buông dược liệu trong tay xuống, nói: “Chào thầy hiệu trưởng Tần, chào thầy Ninh. Có phải đã có kết quả thi rồi không ạ?”

 

Thầy hiệu trưởng Tần cười nói: “Đúng vậy, em La Tiếu, chúc mừng em nhé. Em đã đỗ thủ khoa toàn huyện, cũng là thủ khoa toàn thành phố. Trường chúng ta lần này được thơm lây rồi.”

 

La Tiếu không thấy bất ngờ, vì cô muốn lên thành phố học cấp ba, nếu không thể thi được một kết quả có trọng lượng thì sẽ không thể tự do lựa chọn.

 

La Tiếu mời thầy hiệu trưởng Tần và thầy Ninh ngồi xuống sân, ra sau nhà hái một quả dưa hấu, cắt ra mời họ giải khát.

 

Thầy hiệu trưởng Tần mặt cười toe toét: “Lần này em đã mang lại vinh quang cho trường, cho huyện. Trường, huyện, Phòng Giáo dục huyện và cả thành phố đều sẽ có khen thưởng, nhưng có thể sẽ muộn hơn vài ngày.”

 

“Thầy và thầy Ninh của em vừa nhận được tin đã vội vàng đến ngay, nên chỉ mang theo phiếu điểm thôi.”

 

Không bao lâu sau, đám trẻ đi theo đã loan tin này ra ngoài. Dân làng lúc này mới biết La Tiếu thật sự không hề khoác lác, thành tích học tập của cô quả thật rất tốt.

 

Lúc thầy hiệu trưởng Tần và thầy Ninh đi, La Tiếu tặng mỗi người một quả dưa hấu. Họ từ chối không được, đành phải cảm ơn rồi vui vẻ mang đi.

 

La Tiếu nghĩ khai giảng mình sẽ phải lên thành phố đi học, nên việc mua nhà không thể trì hoãn được nữa. Ở ký túc xá thật sự rất bất tiện.

 

Buổi tối, Lục Nghị Thần về, trên tay xách hai cân sườn. Vừa vào sân, nhìn thấy cô, anh liền mở miệng nói: “Nghe nói thành tích thi không tồi.”

 

La Tiếu nói: “Sao anh biết?”

 

Lục Nghị Thần cười cười: “Nói ra cũng thật trùng hợp. Hôm nay anh vừa hay gặp lại đồng đội của mình ở huyện, anh ấy thấy anh liền kể về thành tích của em. Thật là quá lợi hại.”

 

La Tiếu cười nói: “Cũng tạm thôi ạ, anh đừng khen em nữa, em không quen được khen đâu.”

 

Lục Nghị Thần giơ túi sườn trên tay lên, nói: “Tối nay hầm sườn thưởng cho em.”

 

La Tiếu vung bím tóc cười nói: “Được ạ, vậy tối nay chúng ta hấp ít cơm, ăn sườn hầm.”

 

Lục Nghị Thần bị nụ cười rạng rỡ trên mặt La Tiếu làm cho lóa mắt, thầm nghĩ cô bé này sau này sợ là sẽ càng ngày càng lợi hại, càng ngày càng tỏa sáng.

 

Anh thuận miệng hỏi La Tiếu một câu: “Có kết quả rồi, em định học cấp ba ở huyện hay thành phố?”

 

La Tiếu không chút suy nghĩ liền đáp: “Em định đi thành phố. Huyện còn xa hơn thành phố, hơn nữa giờ xe khách cũng không tiện, không phải quá sớm thì lại quá muộn. Cho nên em định lên thành phố học cấp ba.”

 

Lục Nghị Thần nói: “Em nói cũng đúng. Hôm nay đồng đội của anh còn bảo anh giữ em lại đấy.”

 

La Tiếu hỏi: “Vậy anh Lục, anh đã trả lời thế nào?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận