Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 157: Đầu óc không bình thường.




Đến thành phố, La Tiếu tới phòng bảo vệ của xưởng dược phẩm trước để nhờ người tìm giúp. Xưởng dược lớn như vậy, cô cũng không biết Cao Bảo Trụ ở phân xưởng nào.

 

Ông cụ ở phòng bảo vệ là người tốt bụng, đã hỏi giúp mấy công nhân ra vào, cuối cùng mới biết Cao Bảo Trụ ở phân xưởng số sáu. Sau đó, ông nhờ một người ở phân xưởng số năm bên cạnh nhắn lại cho Cao Bảo Trụ ở phân xưởng sáu là có người tìm ở cổng chính.

 

Để cảm ơn, La Tiếu lấy một vốc táo đỏ trong túi ra làm quà, ông cụ cứ nói cô khách sáo quá.

 

Cao Bảo Trụ vội vã chạy ra, liền thấy La Tiếu đang đứng ở cổng: "La Tiếu, sao em lại đến đây?"

 

La Tiếu thấy tinh thần của Cao Bảo Trụ không tệ, bèn hỏi: "Anh Cao, làm ở xưởng có quen không ạ?"

 

Cao Bảo Trụ cười ngây ngô: "Cũng tốt lắm, đi làm ở đây không mệt bằng làm ruộng ở nhà. La Tiếu, cảm ơn em nhé."

 

La Tiếu đưa gói đồ mà thím Cao chuẩn bị cho Cao Bảo Trụ: "Anh Cao, đây là đồ thím Cao nhờ em mang cho anh."

 

Nghe nói mẹ mình gửi đồ lên, Cao Bảo Trụ vui ra mặt.

 

Trò chuyện thêm vài câu với Cao Bảo Trụ, La Tiếu mới rời khỏi xưởng dược. Lúc đi, cô không quên chào ông cụ gác cổng.

 

La Tiếu đi thẳng đến Cục Quản lý nhà đất, tìm người đồng đội tên Đinh Hướng Đông của Lục Nghị Thần. Sau khi nói rõ mục đích, Đinh Hướng Đông tò mò nhìn La Tiếu một hồi lâu, vẻ mặt có chút kỳ quái.

 

Thì ra, trước khi La Tiếu đến, Lục Nghị Thần đã gọi điện thoại trước, dặn anh ta nhất định phải tìm một căn nhà an toàn, yên tĩnh, an ninh tốt, còn không cho nói là mình đã gọi điện.

 

Đinh Hướng Đông hỏi: "Cô là La Tiếu đúng không? Cô định mua nhà ở khu nào?"

 

La Tiếu đáp: "Quanh trường cấp ba số một thành phố ạ."

 

Đinh Hướng Đông nói: "Cô ngồi đợi một chút nhé, tôi đi tra xem có căn nào phù hợp không."

 

La Tiếu gật đầu cảm ơn rồi ngồi xuống ghế trong văn phòng.

 

Đinh Hướng Đông vừa ra khỏi văn phòng không lâu thì có một cô gái bước vào. Thấy La Tiếu đang ngồi đó, gương mặt tươi cười của cô ta lập tức thay đổi: "Cô là ai? Tại sao lại ở đây?"

 

La Tiếu đáp: "Tôi đến tìm đồng chí Đinh Hướng Đông có việc."

 

Nói xong, La Tiếu không nói gì thêm. Cô gái kia hỏi tiếp: "Tìm anh ấy có việc gì?"

 

La Tiếu không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô cũng là nhân viên của văn phòng này à?"

 

Cô gái kia sững sờ: "Tại sao tôi phải nói cho cô biết?"

 

Nghe vậy, La Tiếu không thèm để ý đến cô ta nữa, thầm nghĩ lại gặp phải một kẻ dở hơi, quản chuyện cũng thật rộng.

 

Thấy La Tiếu im lặng, cô gái kia hỏi: "Sao cô không trả lời tôi?"

 

La Tiếu thầm nghĩ, hôm nay đúng là ra đường không xem ngày, sao lại gặp phải người đầu óc không bình thường thế này.

 

La Tiếu nói: "Nếu cô không phải nhân viên ở đây, tôi có cần phải trả lời câu hỏi của cô không?"

 

Cô gái kia nói: "Tôi cảnh cáo cô nhé, tránh xa Đinh Hướng Đông ra một chút, nếu không đừng trách tôi không khách sáo."

 

La Tiếu cau mày: "Tôi chỉ được người ta giới thiệu đến nhờ đồng chí Đinh Hướng Đông giúp một việc, không biết cô lấy thân phận gì để cảnh cáo tôi?"

 

Cô gái kia hỏi: "Là ai giới thiệu cô đến tìm anh ấy?"

 

La Tiếu cảm thấy cô gái này thật vô vị, cứ lằng nhằng mãi không dứt.

 

Cô nghĩ thà xuống sảnh tầng một hỏi nhân viên ở đó còn hơn, ở đây lãng phí thời gian với cô gái này làm gì.

 

Thế là cô đứng dậy, định đi ra ngoài. Cô gái kia thấy La Tiếu định đi, nghĩ chắc là cô chột dạ, liền níu lấy tay La Tiếu: "Cô còn chưa nói rõ ràng, không được đi."

 

La Tiếu cũng nổi nóng, hất tay cô gái kia ra: "Cô bị bệnh thần kinh à?"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận