Tôn Bảo Khánh quay đầu nhìn cánh cổng đóng chặt của nhà mình, bảo mọi người tránh ra một chút, rồi anh ta lùi lại lấy đà, đạp tung cánh cổng, khiến Khổng Ngọc Như đang nhặt rau trong bếp giật nảy mình.
Bà ta chạy ra, thấy cánh cổng đã khóa kỹ của mình bị đạp tung, liền chửi ầm lên: "Thằng khốn nào thất đức đá cửa nhà bà, mau ra đây cho bà xem! Cửa này chắc chắn hỏng rồi, phải đền!"
Tôn Bảo Khánh xông vào, túm lấy Khổng Ngọc Như đánh túi bụi: "Mụ ngu này, sao lại có thể gây chuyện như vậy chứ!"
Khổng Ngọc Như cũng không sợ Tôn Bảo Khánh, hai người lao vào đánh nhau: "Tôn Bảo Khánh, đồ trời đánh thánh vật, mày dám đánh bà à!"
Tôn Bảo Khánh nghe bà ta chửi vậy, càng tức điên lên: "Mày là bà của ai, hả? Mày nói rõ cho ông nghe, mày là bà của ai?"
Hai người đang đánh nhau thì em gái của Khổng Ngọc Như là Khổng Bảo Như tới. Cô đẩy những người xem náo nhiệt ra, xông vào: "Hai người không dừng tay lại à? Trông ra cái thể thống gì nữa! Có chuyện gì không thể nói năng đàng hoàng mà cứ phải đánh nhau sao?"
Tôn Bảo Khánh lúc này cũng đã mệt, đứng dậy nói: "Khổng Ngọc Như, nếu cô chê tôi bất tài, vậy chúng ta ly hôn đi! Đừng suốt ngày làm những chuyện không ra thể thống gì, khiến tôi và các con phải mất mặt theo cô."
Khổng Bảo Như vừa nghe anh rể mình nói đến chuyện ly hôn, liền nhìn sang chị gái: "Chị, chị lại gây ra chuyện gì rồi?"
Khổng Ngọc Như có chút chột dạ: "Chị có thể làm gì chứ? Chỉ là đi tìm thằng sao chổi Thạch Đầu, định xin ít thuốc mỡ trị sẹo cho Thắng Viễn thôi. Chị về thôn mới biết, thằng què Lục Nghị Thần đã bỏ ra một khoản tiền lớn mua thuốc trị sẹo cho thằng con hoang đó.
Chị liền nghĩ đến tìm thằng sao chổi kia xin một ít, nhưng cái đồ lòng lang dạ sói đó sống chết không chịu nói thuốc ở đâu, nên chị đành phải tự mình tìm."
Khổng Bảo Như nghe chị gái mình nói xong, cũng cạn lời. Cô day day trán nói: "Chị vào nhà người ta lục lọi đồ đạc à?"
Khổng Ngọc Như trả lời qua loa: "Chị chỉ tìm xem thuốc mỡ trị sẹo ở đâu thôi mà."
Bà ta vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng ai đó ngoài sân hô hoán: "Lục Nghị Thần báo công an rồi!"
Tôn Bảo Khánh đi ra cổng nhìn ra ngoài, thấy Lục Nghị Thần dẫn theo ba đồng chí công an về thôn. Họ không đi về phía nhà họ Tôn mà đi thẳng đến nhà mình.
Đội trưởng vội cử người đi mời bí thư chi bộ đến. Ông cũng không rảnh lo chuyện của Khổng Ngọc Như nữa, chỉ dặn Tôn Bảo Khánh trông chừng vợ mình, lát nữa công an chắc chắn sẽ đến tìm bà ta.
Tôn Bảo Khánh quay đầu lại nói với Khổng Ngọc Như: "Bà lấy thứ gì của người ta thì mau trả lại đi."
Khổng Ngọc Như sợ đến mức hơi run rẩy, nhưng vẫn cứng miệng: "Không có, không lấy gì cả. Tôi chỉ vào nhà nó tìm thuốc mỡ trị sẹo thôi, nhưng còn chưa tìm được thì đội trưởng đã dẫn người đến rồi."
Tôn Bảo Khánh hung hăng trừng mắt nhìn bà ta: "Tốt nhất là bà nói thật. Nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ ly hôn với bà ngay lập tức, bắt các con đoạn tuyệt quan hệ với bà."
Nói xong, anh ta quay người đi ra ngoài sân, nói với cô em vợ đang đứng bên cạnh: "Trông chừng bà ta cho kỹ, nếu để chạy mất, cô cũng đừng hòng thoát khỏi liên can."
Nói rồi, anh ta đi về phía nhà Lục Nghị Thần. Anh ta phải tự mình qua đó xem xét, kẻo xảy ra chuyện gì bất trắc.
Khi anh ta đến, công an đang thu thập chứng cứ. Họ gỡ được mấy sợi vải từ những dằm gỗ trên khung cửa bị vỡ. Sau khi công an kiểm tra sơ bộ, họ bảo Lục Nghị Thần xem trong nhà có mất thứ gì không.
Lục Nghị Thần tìm ở mấy nơi rồi nói: "Mất 300 tệ và một miếng ngọc bội."
Lúc này, các thôn dân vây xem bên ngoài bắt đầu xôn xao. Tôn Bảo Khánh càng sợ đến vã mồ hôi trán. Nếu đây là sự thật thì Khổng Ngọc Như chắc chắn sẽ bị kết án.