Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 228: Tin đồn ồn ào.




Trương Đức Chính hút xong hơi thuốc cuối cùng:

“Sẽ không đâu. La Tiếu sẽ không vì một chút chuyện vặt mà dễ dàng buông tha đâu. Nếu mẹ nuôi của nó đối xử tốt với nó, đã chẳng đẩy nó về quê chịu khổ rồi. Chúng ta tìm chỗ ăn cơm đã, lát nữa mình sẽ đứng chờ bên ngoài khu nhà ở của nhân viên Đại Hí Viện.”

 

Trương Đông Trạch thấy vẻ mặt chắc chắn của cha, đứng dậy nói:

“Vâng. Thế mình đi đâu kiếm chỗ ăn cơm bây giờ?”

 

Trương Đức Chính nói:

“Lúc nãy đi ngang qua, thấy khúc cua có một tiệm cơm quốc doanh, mình đi về phía đó.”

 

Ở xã Triều Dương, giờ đây các đội sản xuất đều đã truyền tai nhau: Bí thư chi bộ thôn Thanh Sơn là Trương Đức Chính đã bị khai trừ đảng tịch, bị cách chức, còn con gái ông ta vì ghen tức chuyện người khác thi đỗ mà ra tay hãm hại người.

 

Tin tức này không hiểu vì sao, chỉ trong một buổi sáng đã lan truyền ồn ào khắp nơi. Rất nhiều người từng học cùng Trương Xảo Diễm đều có chút không dám tin.

 

Tuy nhiên, cũng có vài người vốn không ưa Trương Xảo Diễm thì nói cô ta ngày thường quen thói giả tạo, lừa gạt hết mọi người, giờ đây sợ là vô tình bại lộ bản chất.

 

Thượng Hồng Anh, khi nghe tin này ở nhà mẹ đẻ, không biết nên vui hay nên giận. Cô em chồng trước đây không ít lần nhằm vào cô, động một tí là lại lôi chuyện cô học vấn cấp tiểu học ra mà chê bai.

 

Bây giờ xảy ra chuyện, ban đầu cô còn có chút hả hê, nhưng nghe nói làm không khéo sẽ bị đưa đến Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên, cô cũng bắt đầu lo lắng.

 

Thật ra cô vẫn chưa nghĩ thông, chẳng phải La Tiếu không sao rồi ư? Sao đồn công an lại bắt cô em chồng, giờ còn nghe nói cô ta đã bị đưa vào trại tạm giam trong huyện.

 

Đang suy nghĩ miên man, cô nghe tiếng có người vén rèm bước vào.

 

Ngẩng đầu nhìn thấy là mẹ mình, cô đứng dậy nói:

“Mẹ, con nghĩ hôm nay con sẽ về. Nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, dù sao đi nữa, mẹ chồng con đối xử với con không tệ, con muốn về xem mẹ chồng con thế nào.”

 

Mẹ của Thượng Hồng Anh là Thôi Ái Thanh nói:

“Được, con về đi. Cô em chồng con ngày thường tâm cao khí ngạo, chướng mắt con, nhưng dù sao giờ nó gặp nạn, lúc này con trở về mới là đúng.”

 

Thượng Hồng Anh về đến thôn Thanh Sơn, những người trong thôn nhìn cô đều có vẻ kỳ quái. Mụ lười Tôn Ngọc San, vốn có xích mích với nhà họ Trương, cố tình lớn tiếng nói:

“Này, đây chẳng phải con dâu Bí thư chi bộ Hồng Anh về đấy ư? À, không đúng, trí nhớ tôi kém quá. Hồng Anh này, mấy hôm nay cô không ở thôn, nhà cô xảy ra nhiều chuyện lắm đó nha, mau về nhà xem sao đi.”

 

Thượng Hồng Anh không ưa cô em chồng, nhưng đối với mẹ chồng, cô vẫn kính trọng. Ít nhất mẹ chồng cô hiền lành, đối xử với cô cũng không tệ, cô không thèm để ý đến Tôn Ngọc San, lập tức đi thẳng về nhà mình.

 

Vừa bước chân vào cổng, cô đã nghe thấy tiếng mẹ chồng đang nói:

“Tiểu Mai ơi, Xảo Diễm về sau phải làm sao đây? Bên huyện nói tình huống như Xảo Diễm thì nhiều nhất là một tuần nữa là sẽ bị đưa đi rồi.” Nói xong, bà lại nức nở.

 

Thượng Hồng Anh nghe đến đó trong lòng cũng có chút lo lắng. Cô không lo cho Trương Xảo Diễm, cô lo là cái danh tiếng nhà họ Trương bị cô ta làm cho hư hỏng, về sau con cái cô có một người cô như vậy, bị lũ trẻ lôi ra trêu chọc, nghĩ thôi đã thấy bực mình.

 

Chu Tiểu Mai nghe có tiếng động ngoài cửa, ngẩng đầu lên thấy Thượng Hồng Anh bước vào:

“Hồng Anh về rồi.”

 

Thượng Hồng Anh gật đầu nói:

“Nghe tin nhà có chuyện, con thu xếp về ngay. Mẹ, cha và Đông Trạch đâu ạ?”

 

Vương Xuân Ni vừa thấy con dâu về, nước mắt vốn đã ngừng lại chảy xuống. Hồng Anh đi tới nhìn mẹ chồng mình:

“Mẹ ơi, khóc không giải quyết được vấn đề đâu, chỉ khiến người trong thôn càng thêm cười chê chúng ta thôi.”

 

Chu Tiểu Mai nghe cháu dâu nói, thầm nghĩ vẫn là cái tính này của cháu dâu đáng quý. Chị dâu lúc này sợ là đầu óc rối bời, hôm nay từ trong huyện về chỉ biết khóc, chưa từng thấy chị dâu như vậy bao giờ.

 

Vương Xuân Ni nghe con dâu nói, cũng thấy mình quả thật là bị hoảng loạn đến ngây dại, khóc chết cũng vô dụng, bèn nói:

“Hồng Anh, cha con với Đông Trạch đi thành phố rồi, không biết có tìm được La Tiếu không, càng không biết có nói được cho La Tiếu mủi lòng không nữa.”

 

Thượng Hồng Anh thầm nghĩ, thay vào tôi tôi cũng không mủi lòng đâu. Nó đã muốn hại người ta đến chết, dựa vào đâu mà nói vài câu tử tế là người ta phải bỏ qua.

 

Nhưng ngoài miệng vẫn nói:

“Cha và Đông Trạch sẽ tìm cách thôi ạ. Mẹ đừng quá lo lắng, mẹ với thím Hai cứ ngồi đây, con đi dọn dẹp một chút.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận