Tàu hỏa rít lên vun vút, gần đến giữa trưa, La Tiếu nhớ đến hai mẹ con kia. Cô nghĩ mang theo con nhỏ bất tiện đi đến toa ăn, liền lấy hộp cơm đã chuẩn bị sẵn từ chiếc túi đeo chéo.
Cô đứng dậy đi về phía toa xe của hai mẹ con kia, đi ngang qua chỗ nối toa, thấy không có ai ở cửa, liền dừng lại ở đó một chút. Hộp cơm có cháo trắng, trên tay cô có thêm một gói giấy dầu, bên trong đựng một cái bánh hành và hai cái màn thầu bột lẫn.
Không phải cô không muốn lấy đồ tốt hơn ra, chủ yếu là sợ quá thu hút sự chú ý.
Vị quân tẩu kia thấy La Tiếu đến, vội cười nói: “Em gái.”
Thấy rõ đồ vật trên tay La Tiếu, chị ấy không biết nói gì, có chút lúng túng nói: “Em gái, em làm gì vậy?”
La Tiếu nói: “Chị dâu, chị mang theo con nhỏ đi lấy cơm không tiện, em đưa chút đồ ăn qua cho chị, chị đừng khách sáo với em. Không có sự hy sinh của quân nhân làm sao có cuộc sống hạnh phúc của chúng ta, các chị xứng đáng được kính trọng, em làm điều này là nên làm.”
Chị quân tẩu đỏ hoe mắt, đây là lần đầu tiên có người nói với chị lời này. Ở trong thôn, có người còn cười nhạo chị gả cho quân nhân tuy có tiền trợ cấp, nhưng có chuyện lớn nhỏ gì thì đàn ông cũng không ở bên cạnh.
Nhưng lời cô gái trước mắt nói, làm chị ấy cảm thấy thoải mái, chị ấy cảm thấy chồng mình bảo vệ đất nước, bản thân sau này phải bảo vệ tốt gia đình nhỏ của mình, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác tự hào.
Chị ấy cảm kích nói: “Cảm ơn em gái, chị tên là Điền Phương, đây là con trai chị, tên là Cảnh Kính Quân, do chồng chị đặt tên.”
La Tiếu cười với đứa bé, nói: “Chị dâu, chị có mang hộp cơm không?”
Điền Phương nói: “Có, có, ở trong túi dưới ghế.”
La Tiếu đặt đồ trên tay lên bàn nhỏ, ngồi xổm xuống kéo túi ra tìm hộp cơm, rồi đẩy túi trở lại dưới ghế.