Thật ra bây giờ cũng không quá muộn, cũng chỉ hơn 9 giờ một chút, chủ yếu là hiện tại mọi người cũng không có hoạt động giải trí gì, tiếc không muốn bật đèn lại sợ tốn dầu thắp, nên phần lớn đều ngủ sớm.
Đến trạm y tế, gõ cửa. Buổi tối bác sĩ Cao ở lại đây, sợ có người cấp cứu, hơn nữa hiện tại mấy người con trai của bác sĩ Cao đều đã lập gia đình, nhà ở trong nhà cũng chật chội.
Như vậy lại là tiện cả đôi đường.
La Tiếu phỏng đoán ông Lâm hẳn là viêm ruột thừa cấp tính. Bác sĩ Cao khoác quần áo mở cửa, nhìn thấy họ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bà Lâm vội vàng nói sơ qua bệnh tình của ông nhà mình, bác sĩ Cao nhanh chóng kiểm tra một chút, vừa kiểm tra vừa hỏi han, sau đó nói: “Mau đưa đến bệnh viện, hẳn là viêm ruột thừa cấp tính, đừng trì hoãn nữa.”
Bác sĩ Cao nói với La Tiếu: “La Tiếu, cháu đi đến sân ủy ban đội kéo cái xe đẩy tay kia tới, anh chàng l* m*ng hiện tại ở tại căn nhà phụ ủy ban đội, cháu nói với anh ấy một tiếng là được.”
Bà Lâm nói: “Đêm hôm, tôi cùng La Tiếu đi cùng.”
Bác sĩ Cao lúc này mới vỗ trán mình nói: “Ai nha, tôi hồ đồ rồi.”
Chờ từ ủy ban đội đẩy xe đẩy tay ra, La Tiếu nói với bà Lâm: “Bà Lâm, bà kéo xe đẩy tay đến trạm y tế trước, cháu đi gọi người giúp.”
La Tiếu nghĩ chuyện tối nay phải tìm người có thẩm quyền chứng kiến, liền chạy đến nhà đội trưởng đội sản xuất. Cửa lớn bị La Tiếu gõ vang sau nghe thấy bên trong hỏi: “Ai đó?”
La Tiếu nói: “Dì Cao, là cháu, La Tiếu.”
Dì Cao tưởng La Tiếu xảy ra chuyện gì, vội vàng ra mở cửa lớn: “La Tiếu, xảy ra chuyện gì thế?”
Bà còn nhìn từ trên xuống dưới La Tiếu, thấy La Tiếu không sao mới yên tâm.
La Tiếu nói: “Dì Cao, cháu không sao, là ông Lâm đầu thôn đông bị bệnh, bác sĩ Cao nói phải đưa đi bệnh viện, cháu đến báo cho đội trưởng một tiếng.”
Kiều Lan Lan hướng về phía trong phòng hô: “Ông nó ơi, ông mau đi xem thử, đừng để xảy ra chuyện gì.”
Đội trưởng Cao Giải Phóng lúc này mới vội vàng từ trong phòng ra, đến trạm y tế thì ông Lâm đã đau đến mồ hôi đầy đầu, thêm vào sắc mặt tái nhợt, mấy người nhanh chóng đẩy xe đẩy tay đưa ông đến bệnh viện công xã.
Bác sĩ trực ban nói phải mổ, mọi người ra ngoài vội vàng ai cũng không mang theo tiền. La Tiếu nói: “Cháu ứng trước cho ạ.”
Bà Lâm mắt đỏ hoe cảm kích nói: “Cảm ơn cháu gái.”
La Tiếu vỗ vỗ tay bà: “Người không sao là tốt rồi.” Rồi mới xoay người rời đi nộp phí.
Vốn dĩ Cao Giải Phóng còn nói thật sự không được, thì cứ ghi nợ sổ sách của thôn trước, lát nữa quay lại trả sau. Bây giờ La Tiếu mang theo tiền, vậy tốt nhất vẫn là nộp, khỏi phải ghi nợ, nhưng trên mặt vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Chờ mọi việc kết thúc đưa người đến phòng bệnh, biết người không sao rồi, để bà Lâm ở lại trông nom, mấy người họ lúc này mới rủ nhau về thôn.
Đến trong thôn thì đã là hơn hai giờ sáng, đội trưởng và bác sĩ Cao không yên tâm, liền đưa La Tiếu đến tận cửa nhà. Chỉ là nhìn thấy cổng sân mở toang, La Tiếu nói: “Có trộm.”
Cái này đội trưởng và bác sĩ Cao nhìn nhau, bảo La Tiếu đứng lùi lại, hai người họ đi vào sân trước. Vừa thấy cửa phòng cũng mở toang, đi vào trong phòng, La Tiếu vào sau mở đèn pin mang theo bên người, quả nhiên bị cô đoán trúng.
Họ còn ôm cả bộ chăn đệm trên giường đất của La Tiếu đi, ngay cả chậu men trong phòng cũng không tha.
Lương thực thô đặt trong bếp cũng khiêng đi nửa bao rồi. La Tiếu thầm nghĩ hai người này thật là nhân tài, đây là tính mang đồ trong sân này đi làm của hồi môn à.
Thật ra mà nói, hai người kia đúng là nghĩ như vậy. Dù sao đồ vật ở đây cũng là của La Tiếu, bây giờ người là nhà họ rồi, thứ này đương nhiên cũng không thể bỏ lại, đây coi như là của hồi môn, nếu không họ bỏ ra hai trăm đồng tiền chẳng phải lỗ vốn sao.
La Tiếu nói với đội trưởng: “Xem ra vẫn phải báo công an, đây chính là toàn bộ tài sản của cháu, chuyện này quá bắt nạt người rồi.”
Vì thế đội trưởng không về nhà, suốt đêm lại đến đồn công an công xã báo án. Vốn dĩ đội trưởng không muốn báo công an, tính sáng mai tra từng nhà, nhưng La Tiếu phân tích cho ông ấy một chút, trắng trợn như vậy sợ không phải người trong thôn làm.
Nếu để thời gian lâu sợ không tra ra được. Cao Giải Phóng hiện tại đau đầu lắm, chưa xong chuyện bệnh viện lại dính đến đồn công an, cái thôn này thật sự là không được an bình.