Về đến nhà, trong nhà yên tĩnh lạ thường. La Giai Ngưng nghe thấy tiếng động đi ra, đôi mắt đỏ hoe đứng ở lầu hai nhìn vào La Hạo Thiên: “Ba, đây không phải sự thật, đúng không, ba sẽ không không cần con chứ?”
La Hạo Thiên nhìn đứa con gái nuôi mười ba năm của mình, trong mắt tràn đầy phức tạp, vẫn nói: “Giai Ngưng, xuống đây, ba có lời muốn nói với con.”
La Giai Ngưng chậm rãi đi xuống lầu, đứng trước mặt La Hạo Thiên, mắt đỏ hoe, vô cùng đáng thương gọi: “Ba.”
La Hạo Thiên thở ra một hơi, nhàn nhạt mở miệng nói: “Chuyện này hẳn là con cũng biết rồi, những lời thừa thãi ba cũng không nói. Chuyện này ba biết không trách con, nhưng rốt cuộc con là người trong cuộc.
Nếu sự thật đã rõ ràng, vậy ai về chỗ nấy đi. Con thu dọn đồ đạc một chút, đồ trong phòng con tùy ý con lấy, mấy ngày này ba sẽ sắp xếp đưa con đi.
Hộ tịch và học bạ của con ba sẽ giúp con làm tốt, đây cũng là điều cuối cùng ba - người cha nuôi này - giúp con làm. Hy vọng sau này con sống tốt, học tốt, sau này chúng ta mỗi người đều mạnh khỏe.”
La Giai Ngưng khóc lóc nói: “Ba, tình cảm mười ba năm này, thật sự không bằng một đứa con gái chỉ có quan hệ huyết thống mà không ở bên cạnh ba sao?”
La Hạo Thiên lạnh giọng nói: “Con đã thay nó hưởng thụ mười ba năm sủng ái, không nên trả lại cho nó sao? Huống hồ đó là do mẹ ruột con tính kế mà có, không nên ai về chỗ nấy sao?
Con có biết cha mẹ ruột con đã đối xử với con gái ta như thế nào không? Con có biết nó mười ba năm nay ở ngoài sống như thế nào không? Con không biết, bởi vì con đang hưởng thụ tất cả những gì nó đáng được hưởng.
Con bây giờ có tư cách gì để chất vấn ta. Xét thấy tình cảm mười ba năm này, ta không muốn làm tổn thương con, nhưng con cũng phải nhận rõ hiện thực, có những thứ không phải của mình thì không cần phải vọng tưởng nữa.”
La Giai Ngưng không dám tin nhìn La Hạo Thiên trước mặt: “Ba thật sự muốn không màng một chút tình cảm nào sao? Con là con gái ba yêu thương mười ba năm, không ngờ ba lại vô tình như vậy.”
La Hạo Thiên nhìn gương mặt La Giai Ngưng biến có chút vặn vẹo nói: “Ai về chỗ nấy không tốt sao? Ta không muốn con gái ta lại chịu khổ, nhưng ta cũng không thể nào giữ con lại bên mình, con nên hiểu tại sao ta làm như vậy.”
La Giai Ngưng khóc lóc chạy lên lầu, vừa chạy còn vừa quát: “Con hận các người.”
La Hạo Thiên nghe La Giai Ngưng khóc lóc, cầm điện thoại lần lượt thông báo người nhà, bảo họ tối phải về hết, bao gồm cả hai nhà anh cả và em trai, còn có hai nhà cậu cả và cậu hai, cũng không quên thông báo cha mẹ.
Buông điện thoại, hắn ngồi trên sofa nhớ lại chuyện thôn Thanh Sơn, ngón tay gõ gõ mặt bàn, nửa ngày sau ra cửa đến một quán trà, ở đó hơn một giờ mới đi ra.
Vào buổi tối, người nhà họ La tất cả đều đến nhà La Hạo Thiên ở sân nhà máy máy móc. Trừ Ninh Tuyết Linh có chút không nỡ và đau lòng La Giai Ngưng, toàn bộ thân nhân đều đồng ý đưa La Giai Ngưng đi.
Ninh Tuyết Linh có chút buồn bã nói: “Không thể để con bé ở lại sao? Ý em là không để con bé ở nhà chúng ta, tìm cho con bé một căn nhà khác, dù sao con bé cũng chưa từng chịu khổ ở nông thôn.”
Bà lão nhà họ La hừ lạnh một tiếng nói: “Con bị nước vào đầu à, mẹ ruột nó đã đối xử với con gái ruột con như thế nào, bây giờ con lại đi đau lòng con gái người ta. Tôi cũng không biết nên nói con thế nào.
Nói dễ nghe thì con nhân từ, lương thiện, nói không dễ nghe chút thì chính là bị bệnh trong đầu. Con sợ nó chịu khổ thì được thôi, con đi theo nó luôn đi, nhà họ La chúng tôi không nuôi nổi một người con dâu không phân biệt phải trái như con.
Con đã hủy hoại hai đứa cháu trai của tôi, bây giờ còn suýt nữa hủy hoại cháu gái tôi. Người như con trên đời này hiếm có, thật không biết con là vô tri hay ngu xuẩn.”
Ninh Tuyết Linh không ngờ cô chỉ muốn tranh thủ một chút cho Giai Ngưng, lại làm bà lão giận dữ với cô. Cô rưng rưng nước mắt nhìn về phía La Hạo Thiên, chỉ là La Hạo Thiên đối với cô cũng là vẻ mặt lạnh băng.
Cô đành nhìn về phía hai người anh ruột, nhận được vẫn là ánh mắt giận sắt không thành thép, còn trong mắt hai cô chị dâu đều là khinh bỉ. Cô lúc này mới biết mình đã bị cô lập.
Đúng lúc này La Giai Ngưng lao xuống lầu, nói với Ninh Tuyết Linh: “Mẹ, mẹ không cần cầu xin bọn họ, bọn họ đều là động vật máu lạnh. Mười ba năm này con đối xử với họ như thế nào, không ngờ họ lại trở mặt vô tình như vậy.
Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ học tập tốt, sống tốt, lớn lên sẽ hiếu kính mẹ, cảm ơn mẹ đã yêu thương con mười ba năm qua, con sẽ ghi nhớ trong lòng.”
La Giai Ngưng suốt buổi chiều này đã sớm suy nghĩ kỹ, chuyện cô bé bị đưa đi chắc chắn là không thể tránh khỏi. Ngày thường cô bé vốn dĩ không thân cận với những người khác, chẳng qua là nhờ vào tình yêu thương của mẹ và sự thông minh nhỏ bé của mình để qua lại với những người này.
Vì thế cô bé nhất định phải nắm chặt trái tim của mẹ nuôi, chỉ có như vậy cho dù mình rời khỏi nhà họ La, có mẹ nuôi tiếp tế cô bé cũng có thể sống tốt, mới sẽ không phải chịu khổ ở nông thôn.