Đội trưởng Cao Giải Phóng từ cánh đồng trở về, trực tiếp bị hai anh em nhà họ La mời đến, trịnh trọng kể lại chuyện của Triệu Giai Ngưng một lần. Nhà họ La đã hoàn chỉnh đưa người về, sau này không còn liên quan nữa.
Hai anh em nhà họ La thấy đã đưa người tới, đưa hồ sơ hộ tịch và chứng minh học bạ của Triệu Giai Ngưng trước mặt đội trưởng cho Triệu Giai Ngưng, nói: “Sau này tự giải quyết lấy.”
Nói xong xoay người rời khỏi cổng lớn nhà họ Triệu, đi theo đội trưởng đến trụ sở đại đội.
Người nhà họ Triệu nhìn đống đồ đạc chất đầy đất tâm tư khác nhau. Triệu Phổ Lâm nói: “Về rồi thì tốt, vào nhà trước đi.”
Triệu Giai Ngưng lạnh một khuôn mặt, đi theo vào sân. Mấy chị em gái nhà họ Triệu giúp đỡ khiêng đồ vào trong sân.
Triệu Giai Ngưng nói với các cô ấy: “Đều nhẹ chút, mấy thứ đó rơi hỏng các người đền không nổi đâu.”
Triệu Tiểu Hạnh tính tình thẳng thắn: “Sợ chúng tôi dọn hư, vậy tự mình dọn đi, chúng tôi lại không nợ cô.”
Nói xong kéo mấy chị em gái quay về phòng. Đồ vật của Triệu Giai Ngưng cứ như vậy bị ném ở ngoài cửa lớn. Cảm thấy bị ấm ức, Triệu Giai Ngưng lập tức đỏ vành mắt.
Triệu Phổ Lâm không còn cách nào, đành phải nói: “Con vào nhà trước đi, cha tới giúp con dọn.”
Đồ vật là dọn vào được, nhưng nhà họ Triệu cũng chỉ có ba gian nhà có thể ở. Vợ chồng họ một gian, trước kia có một gian là con trai ở, một gian các con gái ở. Từ khi con trai bị đón đi rồi, các con gái liền dọn vào.
Cho nên hiện tại trong sân cũng không có phòng thừa để cô bé ở riêng. Triệu Phổ Lâm đành phải nói: “Trong nhà không có phòng riêng cho con, con ở chung một gian với Tiểu Vân đi. Gian của nó tuy rằng nhỏ hơn chút, nhưng hiện tại chỉ có một mình nó ở.”
Ban đầu căn nhà kia Triệu Tiểu Đào (chị cả) và Triệu Tiểu Mai (chị hai) ở. Hiện tại Triệu Tiểu Đào đã lấy chồng, Triệu Tiểu Mai từ sau khi xảy ra chuyện đó hiện tại cũng theo anh cả nhà họ Thôi về trang họ Thôi, cho nên hiện tại trong phòng đó chỉ có một mình Triệu Tiểu Vân ở.
Triệu Giai Ngưng ghét bỏ cái sân này lắm, chỉ là vì cuộc sống sau này, cô bé cũng không nói thêm gì. Sau khi dọn đồ vật vào, trong phòng liền không còn một chút đất trống nào nữa.
Đến lúc tan tầm, người trong thôn đều vây quanh ở ngoài sân nhà họ Triệu, đều muốn xem cô con gái thứ sáu từ thành phố trở về này trông như thế nào. Nghe nói lúc trở về kéo một xe lừa đồ vật.
Có người trêu chọc Triệu Phổ Lâm đây là phát tài, còn nói cha mẹ ruột của La Tiếu nhân nghĩa, chuyện của người lớn không liên lụy đến đứa trẻ, hai vợ chồng thật là người rộng lượng.
Điều này làm Triệu Giai Ngưng nín thở dữ dội ở trong phòng, cứ quăng đập trong phòng, làm mấy chị em gái nhà họ Triệu đối với cô em gái, chị gái mới về này không ưa dữ dội.
Nếu không phải vì cô bé, trong nhà cũng sẽ không thành tình hình hiện tại này, mẹ họ cũng không cần đi ngồi tù. Oán khí của mấy chị em gái càng ngày càng nhiều.
Buổi trưa trong nhà không hề yên tĩnh, luôn có từng tốp phụ nữ rủ nhau vào xem Triệu Giai Ngưng. Lúc đầu Triệu Giai Ngưng còn giả vờ một chút, đến sau này thì không thèm giả vờ nữa, chỉ lạnh lùng một khuôn mặt không thèm để ý người ta.
Mọi người đối với đồ vật chất đầy phòng hâm mộ lắm, bất quá đối với cô con gái thứ sáu mới về này của nhà họ Triệu thì không có ấn tượng tốt gì, kém xa cô La Tiếu kia. Đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng.
Có ở trong gia đình giàu có sinh hoạt như thế nào cũng vô ích, trong xương cốt lộ ra đều là keo kiệt, không lên được mặt bàn.
Không đến một buổi chiều người trong thôn đều biết con gái từ thành phố trở về của nhà họ Triệu không hiểu lễ phép, khinh thường người trong thôn.
Cha mẹ nuôi nhà họ La nhân nghĩa mang theo không ít thứ tốt về, nghe nói Triệu Giai Ngưng trên người còn mang theo không ít tiền về, cái này Triệu Phổ Lâm quả thật thơm lây.
Trải qua một buổi trưa ủ men, mấy chị em gái nhà họ Triệu buổi tối tan tầm ăn cơm xong tề tựu ở căn phòng nhỏ của Triệu Giai Ngưng. Mới bắt đầu khá mập mờ hỏi có mang quà về không, sau lại phát triển đến tranh giành đồ vật, Triệu Giai Ngưng một người sao có thể ngăn được.
Triệu Phổ Lâm vì có việc ăn cơm xong liền đến chỗ anh cả Triệu Trường Lâm rồi. Không ngờ có người chạy tới gọi ông ấy, trong nhà cháy, bảo ông ấy nhanh chóng về.
Hóa ra là khi mấy chị em gái nhà họ Triệu tranh giành đồ vật, vì nhà ở quá nhỏ, đụng phải chiếc đèn dầu trên bàn. Đèn dầu rơi xuống chiếc bọc mang về, bên trong đều là một ít đệm chăn, quần áo, đèn dầu lại trùng hợp mới vừa thêm dầu.
Thế là lửa bốc lên ngay lập tức. Chờ người trong thôn tới dập lửa, cứu được không còn nhiều, đồ vật cứu ra cũng đều cháy không dùng được, chỉ là mọi người cố gắng không để hỏa hoạn lan sang nhà bên cạnh.
Triệu Phổ Lâm chạy về tới liền nhìn thấy đứng đầy sân người. Căn nhà nhỏ cô con gái út ở đã cháy đen, mấy cô con gái đầu bù tóc rối ngây người đứng ở đó. Cô con gái thứ sáu mới từ thành phố trở về khóc thành người đầy lệ.
Triệu Giai Ngưng nhìn thấy Triệu Phổ Lâm trở về, đứng dậy hô lớn: “Cái này các người vừa lòng rồi! Các người chính là một đám cường đạo, đều là một đám vô liêm sỉ. Chưa từng thấy qua chút đồ vật!
Không cho còn động tay xông tới, cái này tốt rồi, không cần phải giành nữa, cháy sạch sẽ rồi!” Nói xong lại khóc òa lên.
Người trong thôn chỉ trỏ về phía mấy cô con gái nhà họ Triệu. Mấy chị em gái nhà họ Triệu cũng không ngờ sự việc sẽ thành như vậy, mỗi người cúi đầu không nói lời nào.