La Tiếu xoay người nhìn Nghiêm Giai Giai: “Con người tôi làm việc từ trước đến nay là người không phạm tôi, tôi không phạm người, người nếu phạm tôi, tôi tất phạm nhân. Nếu hôm nay có lời đồn này, tôi khẳng định phải biết nguồn cơn của lời này, đòi lại công bằng cho chính mình. Cô muốn không nói thật tôi liền giao cho công an giúp tôi điều tra.
Tôi La Tiếu thân chính không sợ bóng tà, cũng chưa từng chọc bất kỳ ai, liền muốn biết là người nào ở phía sau truyền lời nhảm của tôi, muốn hủy hoại danh dự của tôi.”
La Tiếu hiện tại cũng mặc kệ Nghiêm Giai Giai nghĩ thế nào, hoặc là giáo viên và bạn học trong trường nghĩ thế nào, nàng hiện tại liền muốn biết là ai nói những lời này.
Nghiêm Giai Giai hiện tại là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, nàng tổng không thể đem chị họ khai ra đây đi.
Hôm qua chị họ Vương San qua cửa trường đưa bao tay cho mình, kết quả ở cửa trường từ xa thấy được La Tiếu. Vương San nhận ra La Tiếu chính là cô gái ngày đó nói nàng đầu óc có bệnh.
Nghiêm Giai Giai thấy chị họ nhìn chằm chằm vào La Tiếu ở đằng xa, liền hỏi một câu: “Chị họ, chị nhận thức La Tiếu.”
Vương San nhìn người đi xa, trong mắt đều là chán ghét, nghe được em họ nói, nàng có chút khó chịu nói: “Nàng kêu La Tiếu.”
Nghiêm Giai Giai nhìn sườn mặt chị họ, trả lời: “Phải, cùng em cùng một lớp, là Trạng Nguyên trung khảo Thành phố Cát năm nay. Không biết dùng thủ đoạn gì, các bạn nam trong lớp em đều thích nàng, thật là cái hồ ly tinh.”
Vương San ngày đó liền nghe Đinh Hướng Đông nói là bạn của chiến hữu hắn, nói là muốn đến thành phố xem phòng ở. Hiện tại nhớ tới ngày đó Đinh Hướng Đông còn nói nàng không hiểu chuyện, toàn gây chuyện cho hắn.
Vì thế liền nói một ít lời nửa thật nửa giả cho cô em họ Nghiêm Giai Giai này nghe. Vốn dĩ nàng cũng là vô tâm, chỉ là muốn giải tỏa một hơi, ai ngờ Nghiêm Giai Giai vừa nghe là tin tức từ anh rể kia có được, kia khẳng định chính là thật sự.
Hơn nữa trước kia có một ngày, nàng xác thật nhìn thấy La Tiếu cùng một người đàn ông còn có một đứa nhỏ đi cùng một chỗ, vì thế trải qua một đêm tự hỏi hôm nay sớm tới trường học, thêm mắm thêm muối nói một ít lời làm người ta hiểu lầm cho các bạn học lớp bên cạnh tới sớm.
La Tiếu thấy Nghiêm Giai Giai không nói lời nào, vì thế lớn tiếng nói: “Lời xin lỗi của cô tôi không tiếp nhận, bởi vì lời xin lỗi của cô không phải xuất phát từ nội tâm, một chút thành ý cũng không có.
Hơn nữa nếu làm chuyện sai lầm, khẩu thị tâm phi nói lời xin lỗi là xong chuyện, vậy còn cần công an làm gì? Vậy từ ngày mai trở đi tôi mỗi ngày nói xấu cô, sau đó lại cùng cô nói lời xin lỗi thì tốt rồi.”
Nói xong La Tiếu cũng không xem sắc mặt Nghiêm Giai Giai, xoay người đi theo lãnh đạo và giáo viên trên đài cúi chào, nói: “Tôi không nghĩ tới ưu tú cũng là tội lỗi, sẽ làm người đố kỵ đến muốn hủy hoại tôi, cho nên chuyện này tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng.”
Hiệu trưởng Lý hận sắt không thành thép nhìn thoáng qua Nghiêm Giai Giai, ông đương nhiên không muốn làm lớn chuyện, nhưng đứng ở lập trường La Tiếu mà nghĩ, nếu là ông cũng chịu không nổi người khác nói lung tung, tùy ý bịa đặt.
Trong lúc rối rắm, vẫn là gật đầu.
La Tiếu đối với bạn học lớp mình nói: “Phiền phức bạn học nào đi đến đồn công an phía trước giúp tôi báo án đặc biệt.”
Liền thấy có hai nam sinh xông ra ngoài, Nghiêm Giai Giai ngồi sụp ngay trên đài, thầm nghĩ phải làm sao đây, nàng không nghĩ tới La Tiếu sẽ lớn gan như vậy, cũng không nghĩ tới nàng sẽ không chịu bỏ qua người khác như vậy.
La Tiếu nghĩ chính là nếu sự tình hiện tại toàn trường đều biết, vậy cần thiết phải giải quyết trước mặt toàn trường, nàng sau này còn muốn học ở đây mấy năm, chuyện này tuyệt không thể để lại hậu họa, cũng vừa lúc giết gà dọa khỉ, làm cho họ biết không thể chọc vào mình.
Bên đồn công an rất nhanh liền tới người. Vì nể tình Nghiêm Giai Giai vẫn là học sinh, cho nên không thẩm vấn trước mặt bạn học, mà là bị đưa tới văn phòng bên cạnh.
Không lâu sau liền có kết quả. Hiệu trưởng Lý vốn là muốn giải quyết riêng, nhưng thấy La Tiếu lạnh mặt, hỏi: “Bạn học La Tiếu chuẩn bị xử lý thế nào?”
La Tiếu nói: “Vậy xin mời đương sự đều tới trường học một chuyến, nói rõ ràng trước mặt toàn bộ giáo viên học sinh trong trường.”
La Tiếu cùng đồng chí công an và lãnh đạo trường học nói về mối quan hệ của mình cùng Vương San (chị họ Nghiêm Giai Giai) và Đinh Hướng Đông (anh rể Vương San), hơn nữa bảo đồng chí công an đem Khúc Lệ Lệ cũng mời đến cùng nhau.
Nửa giờ sau Vương San cùng Đinh Hướng Đông còn có Khúc Lệ Lệ bị người gọi tới trường học. Sự tình nói rõ ràng sau, Vương San sắc mặt khó coi xin lỗi La Tiếu trước mặt tất cả giáo viên học sinh Thị Nhất Trung.
Đinh Hướng Đông cũng bày tỏ xin lỗi, lại bị La Tiếu tổn thương một trận. La Tiếu nói: “Hy vọng các người có thể nhận thức sâu sắc được sai lầm, mà không phải khẩu thị tâm phi một câu xin lỗi. Mười năm biến động đã kết thúc, còn muốn dùng chiêu này hại người là sai rồi.”
Lời này vừa ra sắc mặt Vương San và Nghiêm Giai Giai biến tái nhợt. Vốn dĩ các bạn học phía dưới có người cảm thấy La Tiếu có chút quá đáng, chẳng phải chỉ là vài câu lời nhảm, nhưng vừa nghe lời này, cũng nhớ tới những năm tháng quá khứ.
Trong lòng cũng cảm thấy người như Nghiêm Giai Giai không nên đồng tình, đây là chỉ cần cái miệng mà muốn hủy hoại danh dự người khác.
Cùng lúc đó, các bạn học Thị Nhất Trung cũng biết La Tiếu thế mà được nhiều tiền thưởng như vậy hâm mộ không thôi. Thông qua sự tình hôm nay, càng là cảm thấy người La Tiếu này không chọc được.
Hiệu trưởng cuối cùng làm tổng kết, đối với Nghiêm Giai Giai trường học ghi lại vi phạm nặng xử phạt, Kim Diệp ghi tội xử phạt, cũng thuyết minh La Tiếu là người đầu tiên đạt được giải thưởng Trạng Nguyên khu phố này, sau này mỗi một năm Trạng Nguyên trung khảo, thi đại học thành phố đều sẽ có phần thưởng tương ứng.
Chậm trễ gần một tiếng rưỡi mới đem sự tình giải quyết xong, La Tiếu cảm ơn toàn thể giáo viên học sinh. Hiệu trưởng lúc này mới tuyên bố giải tán.