Thiệu Thanh Cách dẫn Diệp Kỳ ra khỏi hậu trường qua lối VIP, rồi hai người cùng về biệt thự ở ngoại ô.
Vừa vào bên trong, Diệp Kỳ liền không nén nổi tò mò mà hỏi: "Ủa mình không ký với công ty của sếp Trần ạ? Em thấy công ty của anh ấy cũng được mà?"
Thiệu Thanh Cách vừa đổi giày vừa thấp giọng giải thích: "Cái thằng Trần Ngự này giảo hoạt lắm. Tuy rằng hắn có quan hệ rất rộng trong giới, công ty cũng có ngón nghề lăng xê nghệ sĩ, nhưng mà phần lớn tiền kiếm về đều vào túi công ty, vào túi bản thân được có bốn phần. Hơn nữa, trong vòng tám năm, bản quyền ca khúc đều thuộc quyền sở hữu của công ty. Nói cách khác, cho dù em có rời khỏi công ty, công ty cũng có thể tiếp tục dùng bài hát của em để ra album."
Diệp Kỳ cũng không biết có điều khoản này trong hợp đồng, nghe Thiệu Thanh Cách nói vậy cũng cảm thấy đúng là bẫy thật đấy. Tuy nhiên, được ký hợp đồng với một công ty có thể lăng xê mình nổi tiếng, phần lớn ca sĩ sẽ không ngại những điều khoản hà khắc này.
Thiệu Thanh Cách bổ sung: "Không phải em muốn tự hát nhạc của mình sao? Sau này em nhất định sẽ sáng tác được rất nhiều bài hát, anh không muốn bản quyền của chúng thuộc về công ty, mà mình lại không có quyền sử dụng."
Diệp Kỳ gãi đầu: "Nhưng mà công ty nào mà không cần kiếm tiền, ai lại tốt bụng đến mức cho ca sĩ tự giữ bản quyền ca khúc của mình chứ? Như vậy thì chẳng phải bất cứ lúc nào ca sĩ cũng có thể ôm nhạc chạy mất sao?"
Thiệu Thanh Cách khẽ mỉm cười, đưa tay ra sờ tóc Diệp Kỳ: "Trước mắt đúng là không có công ty nào có điều kiện tốt như vậy thật."
Y dừng một chút rồi điềm nhiên nói tiếp: "Cho nên, anh đã thành lập một phòng làm việc riêng cho em, hợp đồng do chúng ta quyết định."
Diệp Kỳ: "............."
Thiệu Thanh Cách nói những lời này nhẹ tựa lông hồng, Diệp Kỳ nghe mà không thể tin được. Hoá ra sếp Thiệu đã lẳng lặng làm cho cậu nhiều việc đến thế! Nỗi cảm động dâng lên trong lòng như một cơn địa chấn, khiến hai mắt Diệp Kỳ lập tức đỏ hoe, cậu sà vào trong ngực Thiệu Thanh Cách.
Thiệu Thanh Cách dịu dàng vuốt tóc cậu: "Em đừng lo, tuy rằng anh không biết rõ quy tắc trong showbiz lắm, nhưng anh đã mời quản lý và đội ngũ quan hệ công chúng chuyên nghiệp tới giúp em. Sau này, em sẽ là nghệ sĩ duy nhất của phòng làm việc nhà mình, không cần tranh đoạt tài nguyên với nghệ sĩ khác. Em chỉ cần yên tâm sáng tác, ca hát là được rồi."
Diệp Kỳ gật đầu như giã tỏi, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn anh..."
Hai người ôm nhau một lát, Diệp Kỳ chợt ngẩng đầu lên nói: "Đúng rồi, em cũng có một phần quà cho anh."
Thiệu Thanh Cách thấy rất tò mò: "Ồ, còn có cả quà cho anh nữa cơ à?"
Diệp Kỳ nghiêm túc đáp: "Năm đó em đã nói với anh rồi mà, sau này khi em biết sáng tác rồi, bài hát đầu tiên sẽ viết tặng cho anh. Thật ra kỳ nghỉ Tết năm nay em đã viết xong bài hát này rồi, cũng tự thu một bản demo..."
Nói tới đây, mặt Diệp Kỳ hơi ửng đỏ: "Viết không hay lắm đâu, đưa cho người khác nghe thì ngại lắm. Cho nên, tác phẩm đầu tiên mà em viết này chỉ cho anh nghe thôi đó."
Ngoại trừ nhạc sĩ là Diệp Kỳ ra, Thiệu Thanh Cách sẽ là người duy nhất trên thế giới này được nghe bài hát ấy.
Tác phẩm đầu tay của Diệp Kỳ, đối với cậu mà nói có ý nghĩa vô cùng sâu sắc...
Vậy mà thực sự là viết tặng cho Thiệu Thanh Cách.
Diệp Kỳ đỏ mặt nói: "Anh đi bật máy tính đi, em mở cho anh nghe. Bài đầu tiên nên nhất định là không ổn lắm đâu, nhưng không cho anh cười em!"
Trong lòng Thiệu Thanh Cách ngổn ngang lắm — làm sao mà nỡ chê cười em chứ? Cảm động còn không kịp nữa là.
Bài hát này đã là món quà tốt nhất, y nhất định sẽ trân trọng nó vô cùng.
Máy tính của Thiệu Thanh Cách đặt trên bàn phòng ngủ, Diệp Kỳ lên tầng hai, mở máy tính ra rồi cắm USB vào.
Trong USB chỉ có một bài hát, đặt tên là "Gặp anh là một đặc ân", viết lời, soạn nhạc, hoà âm phối khí, tất cả đều là Diệp Kỳ.
Diệp Kỳ bật nhạc lên.
Giai điệu ấm áp chảy vào tai, phần lớn nhạc đệm sử dụng đàn guitar và một vài nốt Harmonica đơn giản, nghe giống như một bài hát giản đơn mà sinh viên thường hát với nhau, dung dị mà thuần tuý, nhưng lại đánh thẳng vào lòng người.
Đáy lòng Thiệu Thanh Cách khẽ động: "Em tự đàn sao?"
Diệp Kỳ nghiêm túc đáp: "Vâng, tặng cho anh mà, em muốn tự tay làm hết, cho nên không dám làm nhạc đệm phức tạp quá. Đàn guitar do em đánh, harmonica cũng là em tự thổi."
Trái tim Thiệu Thanh Cách run lên, y kéo Diệp Kỳ vào lòng mình mà ôm ghì lấy. Nói vậy là, không chỉ lời ca điệu nhạc, ngay cả nhạc đệm cũng là tự tay Diệp Kỳ tạo ra.
Diệp Kỳ có lòng đến vậy cơ mà!
Từng nốt nhạc trong veo vang lên khắp phòng, sau đó là giọng ca trong trẻo của Diệp Kỳ cũng truyền tới bên tai...
Bài hát đầu tiên đúng là rất non nớt, nhưng mỗi câu, mỗi từ đều là một lời thổ lộ chân thành tới Thiệu Thanh Cách.
...
Mùa hè năm ấy, anh bước tới bên em,
Nụ cười anh dưới ánh nắng mai sáng bừng như ngọn lửa.
...
Mỗi lúc gặp anh, con tim em đều vang lên thổn thức
Sau này em mới tỏ, hoá ra ấy gọi là "yêu"...
...
Con đường mình cùng đi qua ấy, cũng có đủ mặn ngọt đắng cay,
Là anh bước cùng em, chưa từng rời bỏ.
Em nghĩ rằng mình đã sớm yêu anh, đã đặt anh vào nơi sâu nhất trong lòng.
Cảm ơn anh đã đến bên em, trở thành bức tranh đẹp nhất mà em từng có trong đời.
...
Một bài hát đơn giản đến nhường ấy, lại khiến cho hai mắt Thiệu Thanh Cách nóng lên.
Thấy dáng vẻ thấp thỏm của thiếu niên trong lồng ngực, Thiệu Thanh Cách nhẹ nhàng nâng cằm Diệp Kỳ lên. Y nhìn sâu vào mắt cậu, thấp giọng nói: "Diệp Kỳ, cảm ơn món quà của em, anh thật sự thích lắm..."
Thiệu Thanh Cách khẽ khàng hôn lên trán Diệp Kỳ, thấp giọng nói: "Anh cũng rất yêu em."
Mặt Diệp Kỳ hơi ửng đỏ. Thổ lộ bằng một bài hát, hình như cách này thật chẳng biết ngại là gì. Nhưng mà thế thì sao? Cậu đúng là rất rất thích sếp Thiệu mà. Cậu muốn sếp Thiệu biết, vị trí quan trọng nhất trong lòng mình sẽ mãi mãi ghi tên Thiệu Thanh Cách.
Khi nụ hôn buông xuống, Diệp Kỳ cũng không hề phản kháng. Bên tai vẫn còn vang lên bài hát mà tự tay cậu viết cho sếp Thiệu, còn nụ hôn của người đàn ông dịu dàng đến mức khiến Diệp Kỳ say mê. Đầu óc cậu nhanh chóng say sưa, bắt đầu không rõ đâu là đông tây nam bắc.
Chỉ là khi được Thiệu Thanh Cách ôm ngang lên giường kia, Diệp Kỳ mới phát hiện ra tình hình đang không đúng lắm. Nghĩ đến việc y muốn làm cái gì, mặt Diệp Kỳ lại càng đỏ hơn, cậu bắt đầu hơi giãy giụa.
Thiệu Thanh Cách dừng lại, nhìn Diệp Kỳ, y thấp giọng thì thầm bên tai: "Anh muốn em, được không?"
Diệp Kỳ: "......"
Đừng có hỏi ý kiến em!
Quán quân lấy được rồi, bài hát thổ lộ cũng đã tặng, nếu còn không xảy ra chuyện gì đó thì chính Diệp Kỳ cũng cảm thấy đêm nay không hoàn chỉnh.
Thấy Diệp Kỳ đỏ mặt không nói lời nào, Thiệu Thanh Cách cười khẽ, nhẹ nhàng cắn lấy vành tai cậu. Thấy cơ thể thiếu niên run lên, Thiệu Thanh Cách nhẹ nhàng vỗ về sống lưng cậu.
Giọng y mềm như nước: "Anh coi như em đồng ý nhé?"
Diệp Kỳ nhắm mắt lại, "dạ" một tiếng.
Môi hôn rải rác khắp người, Diệp Kỳ ôm lấy vai Thiệu Thanh Cách theo bản năng. Trong phòng cứ phát đi phát lại bài ca mà cậu hát, Diệp Kỳ không khỏi nói: "Anh tắt máy tính trước đã..."
Thiệu Thanh Cách lại không làm vậy, còn mỉm cười nói: "Cứ kệ nó, anh muốn vừa nghe bài hát của em, vừa hoàn toàn có được em."
Diệp Kỳ: "!!!"
Anh làm thế ngại hết cả em!
Thiệu Thanh Cách đã nhịn suốt ba năm trời, bây giờ cuối cùng cũng được như ước nguyện. Người đàn ông phong độ khoan thai ngày thường cùng kẻ đang ở trên giường này thực sự không phải cùng một người.
Cả đời này Diệp Kỳ cũng không thể quên nổi cái đêm mà Thiệu Thanh Cách vừa nghe bài hát của cậu, vừa hung hăng chiếm hữu cậu này.
Sao cậu lại tự đào cho mình một cái hố to thế nhỉ?!
Bên tai là tiếng hát của bản thân cứ quanh quần không ngừng, sau đó lại bị Thiệu Thanh Cách ăn sạch sành sanh, thật là... Ôi, ngại chết đi được!
—
Chuyện Diệp Kỳ huỷ hợp đồng với Giải trí Tinh Quang đã gây ra một cơn bão mạng, khắp nơi đều là ý kiến trái chiều, nói Diệp Kỳ đoạt giải Quán quân rồi liền trở mặt không quen biết, quả thực là đồ vong ân bội nghĩa.
Ấy vậy mà ông chủ của Giải trí Tinh Quang lại chủ động đứng ra làm sáng tỏ, nói công ty không ép buộc thí sinh phải ký hợp đồng với mình; thí sinh ký hợp đồng với công ty nào là lựa chọn cá nhân của họ; Diệp Kỳ và Giải trí Tinh Quang không có bất cứ tranh cãi nào, hoà bình giải ước.
Mọi người không hiểu nổi, sếp Trần không hề tức giận, ngược lại còn nói đỡ cho Diệp Kỳ là sao?
Mới vài ngày sau, có một nguồn tin nói Diệp Kỳ ký hợp đồng với một phòng làm việc rất nhỏ, nhỏ đến mức cả studio chỉ có một nghệ sĩ duy nhất là Diệp Kỳ!
Trên mạng có rất nhiều anti-fan châm chọc mỉa mai, nói rằng Diệp Kỳ cầm giải Quán quân rồi tuỳ tiện ký. Công ty tốt như Giải trí Tinh Quang vậy mà không ký hợp đồng, tự nhiên lại đầu quân cho một phòng làm việc nhỏ chẳng mấy tiếng tăm, nhất định sẽ chẳng có đường ra.
Mấy tháng sau, Diệp Kỳ cho ra mắt single đầu tiên kể từ khi debut.
Không ngờ bài hát này lại được chấp bút bởi thầy Triệu Thần nổi danh trong giới, khiến cộng đồng mạng sôi nổi bàn luận:
"Thầy Triệu thu phí rất cao, công ty mà Diệp Kỳ ký nhiều tiền vậy luôn hả?"
"Xem ra tuy phòng làm việc mà Diệp Kỳ ký này không có danh tiếng gì, nhưng tài chính thì dư dả phết nhỉ. Tình hình này là muốn dốc toàn lực lăng xê Diệp Kỳ sao?"
"Chứ sao? Cả công ty chỉ có mỗi cậu ta là nghệ sĩ, không lăng xê cậu ta thì lăng xê ai?"
Netizen cuối cùng cũng hiểu ra: "Diệp Kỳ thông minh đấy, studio này chỉ có một mình cậu ta, tất cả tài nguyên đều là dành cho cậu ta cả."
Vốn tưởng rằng cho dù Diệp Kỳ có hát nhạc của thầy Triệu thì cũng chẳng nổi tăm hơi gì, vì thầy Triệu từng viết rất nhiều bài hát, không phải bài nào cũng nổi như cồn, bởi còn phải xem người hát là ai. Kết quả, single mới này vừa mới ra mắt, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi đã quét ngang bảng xếp hạng, khiến quần chúng hóng hớt được phen mở mang tầm mắt!
Giọng hát của Diệp Kỳ rất bắt tai, trong trẻo dễ nghe, không ít người qua đường có ấn tượng mới với Diệp Kỳ sau khi nghe bài hát này. Thậm chí, rất nhiều hàng quán ven đường, nhà hàng,... đều bắt đầu bật bài hát này của Diệp Kỳ.
Danh tiếng của Diệp Kỳ ngày một tăng cao, lời mời tham dự gameshow cũng nhận được không ít.
Nhưng cậu vẫn rất khiêm tốn, từ chối hết toàn bộ, chỉ vùi đầu vào sáng tác nhạc.
Mọi người càng bất ngờ hơn khi nửa năm sau, Diệp Kỳ đã cho ra mắt một ca khúc do tự tay cậu sáng tác.
Phong cách của cậu luôn rất rõ ràng, bài hát mà cậu viết luôn mang tới cảm giác ấm áp mà tràn đầy sức sống, luôn luôn tích cực hướng về phía trước. Phối với hình tượng lạc quan vui vẻ của cậu, danh tiếng của Diệp Kỳ chỉ trong nửa năm đã có thể so sánh với một ca sĩ nổi danh rồi.
Trên mạng có rất nhiều người không thích cậu, nhưng người thích cậu cũng rất nhiều.
Diệp Kỳ cũng chẳng để ý tới những bình luận spam tô đen vẽ chuyện về mình, dù sao thì mấy bình luận đó cũng chẳng tồn tại được quá một ngày, lần nào cũng bị đội ngũ xã giao mà Thiệu Thanh Cách mời đến xử lý hết. Đúng như Thiệu Thanh Cách nói, cậu chỉ cần yên lòng sáng tác, ca hát là đủ rồi.
Trong hoàn cảnh như thế, cảm hứng sáng tác của Diệp Kỳ đạt tới đỉnh điểm, những ca khúc viết ra cũng ngày một tốt hơn.
Chỉ tiếc là Thiệu Thanh Cách vẫn luôn không cho cậu công bố quan hệ của hai người. Mỗi khi cả hai gặp nhau, Thiệu Thanh Cách đều sẽ phái xe riêng tới đón Diệp Kỳ, tránh hết cánh nhà báo hay những tay săn ảnh. Bởi vì một khi mối quan hệ của hai người lộ ra, toàn bộ những nỗ lực của Diệp Kỳ sẽ biến thành "hoá ra cậu ta được đại gia bao nuôi", "chẳng qua cậu ta bò lên được giường của sếp Thiệu nên mới có được tất cả những thứ này."
Những chuyện này nhất định sẽ biến thành đả kích to lớn đối với Diệp Kỳ.
Thân phận của Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ đúng là rất đặc thù, mọi người thường sẽ nhìn nhận mối quan hệ này bằng con mắt mang đầy thành kiến, chẳng mấy ai tin rằng họ thực sự yêu nhau. Trong lòng Diệp Kỳ biết rõ đây là sự quý trọng của Thiệu Thanh Cách đối với mình, cho nên cũng đồng ý với quyết định không công khai tình cảm của cả hai này.
Dù sao thì tình cảm là chuyện của hai người, chỉ cần họ hạnh phúc khi ở bên nhau là đã đủ rồi.
Thiệu Thanh Cách luôn chăm sóc Diệp Kỳ chu đáo, mà Diệp Kỳ cũng rất thích dựa vào sếp Thiệu. Chỉ cần không có công việc, cậu sẽ tự giác chạy về biệt thự làm bạn với Thiệu Thanh Cách, còn tự mình nấu canh nấu cơm cho y, rặt dáng vẻ của một "quản gia" thực thụ.
Thi thoảng cậu cũng nhớ cái hồi mình còn trẻ con vô tri, đã từng hứa hẹn với Thiệu Thanh Cách thế này: "Sếp Thiệu, đợi em tốt nghiệp cấp ba rồi, nếu anh có việc gì cần em thì cứ nói, em nhất định sẽ không từ chối đâu!"
Bây giờ y vậy, mỗi khi Thiệu Thanh Cách cần cậu ở bên, cậu sẽ luôn không hề từ chối mà ở bên làm bạn với y.
Ngày nào cũng ấp giường cho y nữa.
Thiệu Thanh Cách ở trên giường dịu dàng vô cùng tận, Diệp Kỳ lúc nào cũng thích lắm luôn. Mỗi lần hai người ở bên nhau đều sẽ không biết ngại mà cùng nhau nghiên cứu chuyện mà trẻ con thì không nên hỏi. Thiệu Thanh Cách còn thường tủm tỉm dụ dỗ ép buộc Diệp Kỳ gọi mình "chồng ơi chồng à" nữa.
Dù sao thì ở Thế giới thẻ bài Diệp Kỳ cũng gọi y là "ba ba" không biết bao nhiêu lần rồi, có mật thất hai người còn thực sự là cha con nuôi nữa...
Bây giờ làm sao mà tha được!
Ba ba cũng đã gọi rồi, chồng ơi cũng đâu phải cái gì khó mở miệng đến thế?
Cuộc sống chồng chồng không thèm ngại ngùng trong căn biệt thự này, chính thức kéo màn che.
——oOo——
Lời cuối sách của tác giả —— Điệp Chi Linh:
Tôi viết bộ truyện "Mật thất thẻ bài" này từ tháng 8 năm 2019, cho tới tháng 9 năm 2020. Trong suốt một năm này, đã viết được hơn 2 triệu 3 chữ. Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới mọi người vì đã làm bạn với tôi trong suốt một năm nay, luôn luôn ủng hộ, luôn luôn cổ vũ. Không có các bạn, tôi cũng không thể hoàn thành một cuốn sách có độ dài đến nhường này.
Đội ngũ 12 người của chúng ta đã lần lượt vượt qua những chông gai sóng gió, cuối cùng cũng được chuyển nguy thành an, thoát khỏi sự khống chế của Thế giới thẻ bài. Tuy rằng tôi cũng cảm thấy không nỡ khi phải đặt dấu chấm hết cho bộ truyện này, nhưng cá nhân tôi cảm thấy mình đã dùng hết khả năng để cho họ một kết cục viên mãn.
Về phần vì sao Thế giới thẻ bài lại tồn tại? Có lẽ ta cứ đồ rằng nó là một không gian khác vượt ngoài phạm vi hiểu biết trong chiều không gian này của chúng ta đi? Từng quân poker biến thành mật thất, bản thân nó vốn đã là những ảo tưởng chỉ có trong tiểu thuyết rồi, không thể giải thích bằng khoa học được, cũng không cần quá rối rắm.
Hôm nay tôi đã viết một lèo 5 chương ngoại truyện này, kết thúc phần truyện về Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ. Ngoại truyện về Lục Cửu Xuyên và Đường Từ cũng sẽ được cập nhật miễn phí cho mọi người. Những bạn đọc thích cặp đôi này hãy tìm "Ngoại truyện Cửu Đường" trong mục miễn phí nhé.
(Lược bớt đoạn sau, chị Điệp quảng bá tiểu thuyết ngắn tiếp theo (trong thời điểm ấy). Chi tiết mình sẽ viết thêm trong comment nếu bạn có nhu cầu, vì đây cũng là một bộ mà mình khá thích của bả, và đã có nhà làm full.)
Chuộtt:
Máy tính của mình vẫn cần sửa nên ngoại truyện này bị delay một chút so với kế hoạch, nhưng không sao, mình đã khắc phục được một phần vấn đề.
Sau phần này, mọi người sẽ thấy mình cập nhật thêm 2 phần nữa, đó là ngoại truyện của anh Cửu và anh Đường, vâng, cặp đôi Rượu và Kẹo =))), và một phần ngoại truyện nhỏ trong tập cuối cùng sách xuất bản.
See you soon nhó.
[Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ — Viên mãn]