Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 10.




Hai người ủ rũ bước ra khỏi văn phòng.

Vương Xán đầu vẫn cúi gằm, mặt mày ủ dột than thở:

“Bị bắt nhanh quá trời, trong lớp lại chẳng có camera… rốt cuộc ai mách thầy vậy?”

Từ Uyển đi bên cạnh, khẽ “chậc” một tiếng, giọng mơ hồ: “Ai mà biết được.”

“Quả nhiên là không thể chơi mấy trò lén lút này rồi…” Vương Xán càng thêm buồn rầu, “Còn phải mời phụ huynh nữa chứ. Haizz, để ba tao biết thì chắc đến Tết tao cũng chẳng yên thân đâu.”

Từ Uyển khoác tay lên vai Vương Xán, cười an ủi:

“Đừng buồn nữa, tùy cơ ứng biến thôi. Chẳng lẽ ba mày còn đánh mày sao?”

Vương Xán gật đầu:

“Đánh chứ, đánh ghê lắm. Tao vốn chỉ nặng trăm cân, vậy mà bị ông ấy đánh sưng lên… sưng thành bộ dạng hai trăm cân như bây giờ.”

Từ Uyển nén cười, hơi bực:

“Còn tâm trạng đùa giỡn nữa, chẳng thấy mày đau đớn bao nhiêu đâu.”

“Việc nào ra việc đó mà.” Vương Xán chậm rãi bước đi, do dự một chút, “Tao đây là cây gậy chưa chạm mông còn lạc quan mà. Từ ca, cuối tuần mày nhớ qua nhà tao giúp tao nói đỡ một chút, để tao bớt bị mắng.”

Từ Uyển đáp:

“Thứ Bảy tao có việc, không thể qua nhà mày học hay giúp gì đâu, chờ Chủ Nhật đi.”

Vương Xán hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Giúp chuyển nhà.” Từ Uyển trả lời ngắn gọn, ý tứ đầy đủ.

“Giúp nhà Hà Bất Ngôn sao?” Thấy Từ Uyển gật đầu, cậu ta suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp, “Chú và mẹ Hà Bất Ngôn đã đăng ký kết hôn chưa? Khi nào làm tiệc cưới?”

Từ Uyển bước vào lớp, không nói thêm gì:

"Không biết.”

***

Hà Linh chuyển đến vào thứ Bảy, trước cứ ở tạm đó, sau này sẽ chọn ngày lành tháng tốt, đợi khi bạn bè thân thích đều trở về rồi mới đăng ký kết hôn và tổ chức tiệc cưới.

Tái hôn cũng chẳng có gì cầu kỳ. Theo cách nói của người xưa ở Vân Thành, đó là hai người cùng cảnh ngộ, chắp vá mà sống qua ngày.

Trong mắt những người lớn tuổi bảo thủ, ly hôn là người có số khổ - bản thân đã khổ, con cái lại càng khổ hơn.

Sáng sớm thứ Bảy, Từ Uyển đã dậy, ăn qua loa bữa sáng rồi ngồi lên chiếc xe tải nhỏ đến nhà Hà Bất Ngôn.

Từ Phúc Phúc lái xe, vừa nhìn đường phía trước vừa nói: “Xem ra hôm nay chắc sẽ bận rộn cả ngày đây.”

Từ Uyển “ừm” một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe:

“Con mở hé cửa sổ được không? Đầu hơi choáng, muốn tỉnh táo một chút.”

“Tối qua ngủ muộn thế à?” Từ Phúc Phúc lo lắng liếc nhìn cậu, giọng khuyên nhủ, “Ngày thường không cần học quá muộn, tầm mười hai giờ ngủ là được rồi. Con trai, cũng đừng để áp lực quá lớn, làm hại đến sức khỏe thì không hay đâu.”

Từ Uyển vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi làm tóc ngắn của cậu khẽ tung lên, giọng nhàn nhạt đáp:

“Con biết rồi.”

Từ Phúc Phúc trên mặt đầy vẻ “con trai ba thật có tiền đồ”, cả người tỏa ra niềm hạnh phúc giản dị.

Từ Uyển liếc nhìn ông, không nỡ phá hỏng tâm trạng vui vẻ ấy. Nhưng chỉ có lúc này là thời điểm thích hợp nhất, cậu mím môi, lên tiếng:

“Ba, con muốn nói với ba một chuyện.”

“Chuyện gì?” Từ Phúc Phúc vẫn cười.

“Tuần sau ba đến trường một chuyến nhé, con... giúp bạn gian lận, bị bắt rồi.”

Sắc mặt Từ Phúc Phúc lập tức thay đổi, nụ cười đông cứng nơi khóe miệng.

Từ Uyển khẽ ho một tiếng, giọng có chút gượng gạo, không tự nhiên:

“Xin lỗi ba, sau này con sẽ không như vậy nữa.”

Nói một cách nghiêm túc, Từ Phúc Phúc đúng là một người cha hiền danh xứng với thực.

Tính tình ông đặc biệt tốt, đối xử với ai cũng luôn nở nụ cười hòa nhã.

Từ nhỏ đến lớn, ông hầu như chưa từng mắng Từ Uyển, chứ đừng nói đến việc đánh. Tuy không học hành nhiều, nhưng ông lại rất cởi mở, hoàn toàn trái ngược với quan niệm “Dưới roi vọt con mới có hiếu” mà ba của Vương Xán vẫn chủ trương.

Từ Phúc Phúc cho xe tải nhỏ dừng lại bên đường, nghiêm túc nhìn Từ Uyển: “Con giúp ai gian lận?”

“Một người bạn.”

Giữa hai hàng lông mày của Từ Phúc Phúc khẽ giật, ông hỏi: “Vương Xán?”

Từ Uyển gật đầu.

Từ Phúc Phúc càng thêm đau đầu, bất đắc dĩ thở dài:

“Ba mẹ Vương Xán nhờ con kèm nó học, còn trả tiền công cho con, đâu phải bảo con cho nó chép bài... Con làm vậy, nếu ba mẹ nó biết thì họ sẽ có ý kiến đấy.”

Từ Uyển không nói gì. Cậu quả thật còn trẻ, chưa nghĩ xa đến thế. Được Từ Phúc Phúc nhắc nhở, cậu mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

“Thôi, đến lúc đó ba sẽ nói chuyện với ba nó.”

Từ Phúc Phúc lại nắm lấy vô lăng, dịu giọng nói:

“Con trai, chỉ cần con biết sai là được rồi. Đừng lo, có ba đây.”

Lái xe chừng hơn mười phút, họ đến nhà Hà Bất Ngôn.

Nhà hắn ở trong một con phố nhỏ, bên cạnh là những căn nhà đã bị dỡ bỏ, chỉ còn trơ lại khung tường trống rỗng. Mặt đất chất đầy gạch vụn và đá tảng, phủ một màu xám bụi.

Từ Phúc Phúc xuống xe gõ cửa. Từ Uyển mở cửa xe, liếc mắt liền thấy trên bức tường đối diện có chữ “Giải tỏa” được sơn đỏ chói.

Hà Bất Ngôn mở cửa, thấy Từ Phúc Phúc thì lễ phép chào: “Cháu chào chú Từ.”

Ánh mắt hắn lướt qua, thấy Từ Uyển đang đứng một bên. Đôi mắt đen khẽ ánh lên nụ cười, Hà Bất Ngôn nghiêng người nhường đường, mời họ vào nhà:

“Hai người sao đến sớm vậy?”

Từ Phúc Phúc đứng ở ngay cửa, hơi khựng lại:

“Có cần thay giày không?”

“Không cần đâu ạ.” Hà Bất Ngôn đáp.

Từ Uyển đi theo sau Từ Phúc Phúc. Hà Linh thấy họ đến thì vội bưng ra hai tách trà ấm, thân thiết hỏi:

“Sớm thế này, hai người đã ăn sáng chưa?”

Từ Phúc Phúc ngồi xuống ghế sofa, nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói: “Ăn rồi.”

Trò chuyện vài câu đơn giản rồi họ bắt đầu dọn nhà.

Từ Phúc Phúc đảo mắt nhìn quanh phòng khách, chống tay lên hông nói:

“Uyển Uyển, con đi giúp Bất Ngôn dọn hành lý trước đi, chỗ này để ba lo.”

Từ Uyển gật đầu, quay sang hỏi Hà Bất Ngôn:

“Phòng cậu ở đâu?”

Hà Bất Ngôn dẫn Từ Uyển vào phòng mình.

Cửa vừa khép lại, hắn liền mở miệng, giọng mang theo ý cười rõ rệt:

“Đồ hơi nhiều một chút, làm phiền huấn luyện viên Từ rồi.”

Từ Uyển liếc qua bàn học của hắn, thờ ơ đáp:

“Ở nhà thì cứ gọi là Từ ca đi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận