Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 102.




Từ Phúc Phúc không nhắc lại chuyện đó nữa, Hà Linh cũng vậy, cả hai đều lựa chọn tránh né không bàn tới.

Bề ngoài mọi thứ vẫn chẳng khác gì thường ngày.

Dường như chuyện ấy chỉ khẽ gợn lên một làn sóng nhỏ, rồi mặt nước lại nhanh chóng trở về yên ả.

Từ Uyển hiểu nỗi lo của ông. Ở Vân Thành - một thị trấn nhỏ - chuyện nhà ai có chút biến cố cũng có thể trở thành đề tài bàn tán. Nếu bị người khác biết được, thế nào cũng sẽ có người xì xào sau lưng, thậm chí còn dùng ánh mắt định kiến để nhìn Từ Phúc Phúc và Hà Linh.

Chỉ riêng việc “miệng đời đáng sợ” đã đủ khiến người ta đau đầu một trận. Huống chi phía trước còn có bao nhiêu ngọn núi chờ đợi. Con đường này không dễ đi - gian nan lại đầy những điều chưa biết. Sẽ bằng phẳng thuận lợi hay chồng chất chông gai, tương lai không ai có thể đoán trước được.

Nhưng dù thế nào, trước hết hãy sống tốt cho hiện tại, từng bước một mà tiến lên.

Ngày tháng còn dài, mọi người đều đang chậm rãi trở nên mạnh mẽ hơn.

Đến Ngày của Cha, Từ Uyển và Hà Bất Ngôn mời họ ra nhà hàng ăn cơm. Khi lấy quà ra, Từ Phúc Phúc mới hậu tri hậu giác hiểu rằng hai đứa cố ý về để ở bên ông dịp này. Ông cười đến mức nếp nhăn trên mặt xếp chồng lên nhau, trong lòng tràn đầy an ủi, nhưng miệng vẫn không ngừng nói không cần bày vẽ như thế.

Tối đó, ông còn đăng bài lên Vòng bạn bè, nói con trai đặc biệt về nhà mừng Ngày của Cha, kèm theo ảnh chụp món ăn lúc dùng bữa. Ảnh chụp mờ tịt, chẳng có đĩa nào lấy nét, không hề có chút mỹ cảm nào, vậy mà cuối câu còn thêm bảy tám cái emoji mặt cười.

Từ Phúc Phúc đọc bình luận của bạn bè, cười híp mắt nói:

“Bọn họ đều ghen tị với ba vì có hai đứa con trai ngoan đấy, vừa thông minh lại vừa hiếu thảo.”

Từ Uyển nghe vậy khựng lại, dời ánh mắt khỏi bản tin thời sự trên tivi, khẽ cười một tiếng - nhưng trong mắt lại không có ý cười.

Cũng… chẳng phải ngoan lắm.

Chẳng đứa nào khiến họ bớt lo được cả.

Chiều hôm sau họ phải quay lại trường, sáng hôm sau còn có tiết học.

Buổi trưa ở nhà ăn rất nhiều bánh ú do Hà Linh gói - nhân thịt trứng muối và nhân thịt hạt dẻ, đều rất ngon.

Bà còn bảo họ mang theo ít bánh ú cho bạn cùng phòng. Lần trước Từ Uyển thuận miệng nói hai bạn cùng phòng khen tương bò bà làm ngon, nên lần này bà lại chuẩn bị rất nhiều, dặn họ nhất định phải mang theo.

Đến ga tàu, thời gian vẫn còn sớm, còn nửa tiếng nữa mới soát vé.

Hà Bất Ngôn cúi người xuống, Hà Linh đưa tay chỉnh lại cổ áo cho hắn, vừa cười vừa nói: “Vài hôm nữa là đủ mười tám tuổi trưởng thành rồi, có thể tìm bạn gái được rồi đấy.”

Chân mày Hà Bất Ngôn khẽ nhíu lại, cố kìm nén cảm xúc, không nói gì.

Từ Uyển đang cúi đầu nhắn tin cho Thi Dưỡng Luân, nghe vậy liền khựng lại, ngẩng lên nhìn về phía họ.

Hà Linh nhẹ nhàng vỗ vai con trai, nụ cười càng thêm dịu dàng:

“Sao vẫn còn ngại ngùng thế? Theo đuổi con gái không thể như vậy được, phải mạnh dạn lên một chút…”

Hà Bất Ngôn đứng thẳng người, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua: “Con vào ga đây.”

Dứt lời, không đợi bà đáp lại, hắn cầm vé đi thẳng vào trong.

Từ Uyển nhìn Hà Linh một cái, mỉm cười: “Con cũng vào ạ.”

“Cái thằng bé này.” Hà Linh bất lực cười, dặn dò, “Chú ý an toàn, tới trường nhớ gọi điện báo cho ba mẹ một tiếng.”

Từ Uyển đáp một tiếng, lại nhìn sang Từ Phúc Phúc đứng bên cạnh.

Trên mặt Từ Phúc Phúc vẫn giữ nụ cười, ông vẫy tay với cậu:

“Đi đi, về trường thì học hành cho tốt.”

Từ Uyển đuổi kịp Hà Bất Ngôn, vỗ nhẹ lên vai hắn từ phía sau:

“Sao đi nhanh thế?”

Hà Bất Ngôn liếc nhìn cậu: “Mẹ phiền quá.”

Từ Uyển nhìn biểu cảm của hắn, đột nhiên bật cười:

“Này, không phải thời kỳ phản nghịch của cậu bây giờ mới đến đấy chứ?”

“Phản nghịch?” Hà Bất Ngôn nhíu mày, “Tớ không phản nghịch. Tớ chỉ rất phản cảm với cách bà ấy làm như vậy.”

“Thôi thôi, đừng nghĩ nhiều, thật đấy.” Từ Uyển khoác vai hắn, bật cười, “Bà ấy trước giờ vẫn lo chuyện cậu tìm người yêu, sợ cậu cứ độc thân mãi.”

Hà Bất Ngôn quay sang nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Tớ không độc thân.”

Từ Uyển không nhịn được cười, ý cười lan đầy nơi khóe mắt, giọng hạ thấp xuống: “Tớ cũng không.”

Hai người tìm chỗ ngồi xuống. Hà Bất Ngôn suy nghĩ một lúc rồi thấp giọng nói: “Lần trước Lý Mộ hỏi tớ, làm sao theo đuổi được cậu.”

Từ Uyển ngẩn ra, cười hỏi: “Không phải cậu kéo cậu ấy vào danh sách đen rồi sao?”

“Kéo ra lại rồi.” Hà Bất Ngôn thản nhiên nói, rồi tiếp tục, “Tớ bảo tớ cũng không biết.”

Từ Uyển càng buồn cười, gật đầu: “Là do tớ quá dễ theo đuổi thôi.”

“Không phải.” Hà Bất Ngôn nhìn cậu. Ánh mắt chậm rãi hạ xuống, bỗng muốn nắm tay cậu. Hắn mím môi, cố kìm lại, rồi mới chậm rãi nói:

“Là tớ không biết phải tổng kết thế nào. Cảm giác mọi chuyện diễn ra quá tự nhiên, không lấy ra được ví dụ cụ thể nào, cứ thế mà ở bên nhau.”

Từ Uyển nghĩ lại, hình như đúng là vậy. Từ lúc còn xa lạ, không hiểu gì về nhau, đến khi sớm tối kề bên, những ngày tháng chậm rãi trôi qua, rồi cứ thế… thích nhau lúc nào không hay.

Hà Bất Ngôn nhìn cậu không chớp mắt. Đôi mắt đen sáng phản chiếu gương mặt đang cười của Từ Uyển. Một lúc sau, hắn khẽ cong môi, dời tầm mắt, cúi xuống nhìn nền đất sạch sẽ, giọng vẫn bình thản, thẳng thắn:

“Từ Uyển, tớ quá may mắn.”

Từ Uyển nhướng mày, cũng cười.

“Tớ cũng may mắn.” Cậu nhìn nghiêng khuôn mặt hắn.

Hà Bất Ngôn quay sang nhìn cậu.

Từ Uyển chớp mắt phải một cái, ý cười trong mắt càng đậm hơn:

“Rất, rất may mắn.”

Quay lại trường, họ lại bắt đầu lao vào học tập.

Một học kỳ cũng gần trôi qua, sắp đến tuần ôn tập và kỳ thi cuối kỳ.

Thi Dưỡng Luân vừa uống nước vừa đi ngang qua giường Hà Bất Ngôn, vô tình liếc thấy cuốn lịch để bàn, nhướng mày kêu lên:

“Bất Ngôn, còn mười ngày nữa là cậu thành niên rồi đó!”

Hà Bất Ngôn nghe vậy nhìn sang cuốn lịch, chỉ khẽ gật đầu.

Ôn Gia Ninh cười hỏi: “Sinh nhật muốn đón thế nào?”

Hà Bất Ngôn không ngẩng đầu, giọng nhạt nhẽo: “Tự đón.”

Ôn Gia Ninh sững lại. Thi Dưỡng Luân đột nhiên bật cười ầm lên, cười mãi không dứt.

Hà Bất Ngôn mím môi, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Sắp thi rồi, các cậu ôn tập cho tử tế đi.”

Ôn Gia Ninh vốn định rủ cả phòng đi ăn một bữa lớn, nhưng nghe hắn nói vậy cũng đành thôi: “Được rồi.”

Hà Bất Ngôn khẽ gật đầu.

Cả phòng bỗng yên tĩnh hẳn, không ai nói gì nữa.

Từ Uyển xoay cây bút một vòng, quay đầu nhìn sang:

“Học bá, Thi học bá, hỏi cậu một câu.”

Thi Dưỡng Luân nghe vậy tặc lưỡi một tiếng, vừa đi tới vừa nói:

“Cậu mới là học bá ấy nhé, đừng gọi tôi thế, học tra như tôi không dám nhận đâu.”

Từ Uyển cười cười, cùng cậu ta bàn luận bài tập.

Đến ngày sinh nhật, đúng vào tuần ôn tập, hai ngày nữa là có một môn thi.

Từ Uyển đã chuẩn bị từ sớm, mượn nhà một đàn chị, sáng tinh mơ đã ra ngoài nấu mì trường thọ cho Hà Bất Ngôn.

Hà Bất Ngôn ăn một miếng, khen: “Ngon lắm.”

Từ Uyển ngồi đối diện, mắt đầy ý cười: “Vậy là hoàn thành món quà đầu tiên.”

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Hôm nay tớ sẽ ở bên cậu cả ngày.” Từ Uyển nói, “Muốn đi đâu cứ bảo tớ, tớ đi cùng.”

Ý cười lan nhẹ trong đáy mắt Hà Bất Ngôn. “Ừ.”

Hà Bất Ngôn đeo nhẫn vào tay, cả ngày không tháo ra.

Họ tìm một quán cà phê ngồi suốt buổi sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, bên ngoài nóng bức gay gắt, còn trong quán điều hòa mát lạnh, hai người thấp giọng trò chuyện, lặng lẽ mài giũa thời gian.

Hà Bất Ngôn không mong hôm nay phải có điều gì đặc biệt đáng nhớ. Chỉ cần Từ Uyển ở bên, ngồi cạnh nhau nói chuyện, vậy là đủ.

Buổi tối, sau khi Hà Bất Ngôn thổi nến, Từ Uyển đưa món quà vẫn luôn mang theo bên mình.

Hà Bất Ngôn nhận lấy. Đó là một cuốn album tinh xảo, bìa xanh đậm, trên đó ghi: “Hành tinh không lời”. Mở ra bên trong toàn là ảnh của hắn - những khoảnh khắc học tập, hẹn hò, đi chơi thường ngày, đều do Từ Uyển chụp.

Từ Uyển cười hỏi: “Thích không?”

Hà Bất Ngôn lật vài trang, không ngẩng đầu hỏi lại:

“Không có ảnh của cậu à?”

“Có chứ, ở phía sau.” Từ Uyển chỉ vào, “Cả ảnh chụp chung nữa, tớ in hết rồi.”

Bên cạnh mỗi tấm ảnh đều có chữ: thời gian, địa điểm, đã làm gì, khi đó tâm trạng thế nào - Từ Uyển viết tỉ mỉ từng chút một.

Cậu rất dụng tâm.

Hà Bất Ngôn cúi mắt, chăm chú xem từng trang.

Từ Uyển cười nói: “Sau này già rồi, không nhớ rõ chuyện cũ nữa, nhìn ảnh cũng có thể gợi lại một chút.”

Hà Bất Ngôn khẽ đáp một tiếng.

Từ Uyển hạ giọng hỏi lại lần nữa: “Thích không?”

Hà Bất Ngôn ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu. Trong đôi mắt đen phản chiếu ánh đèn, hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ, giọng đặc biệt nghiêm túc: “Rất thích.”

Từ Uyển cuối cùng cũng thở phào, tựa lưng vào sofa, mắt cong lên:

“Cảm ơn cậu vì đã thích.”

Tối hôm đó họ không về ký túc xá. Từ Uyển nhắn một tiếng trong nhóm phòng rồi tắt máy.

Hà Linh gọi video tới. Hà Bất Ngôn tựa vào bức tường trắng trong khách sạn nói chuyện với họ rất lâu mới kết thúc.

Hắn cũng tắt máy, quay sang nhìn Từ Uyển.

Từ Uyển chạm phải ánh mắt ấy, có chút không tự nhiên, khẽ ho một tiếng rồi vẫy tay: “Lại đây.”

Hà Bất Ngôn bước tới, hạ giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Đến ngày này rồi, có vài chuyện phải nói thẳng.” Khi nói, yết hầu Từ Uyển khẽ chuyển động.

Hà Bất Ngôn nhìn chằm chằm, bỗng thấy cậu vô cùng gợi cảm.

Từ Uyển bắt gặp ánh mắt ấy, bất lực tặc lưỡi: “Này, đừng nhìn tớ như thế.”

Hà Bất Ngôn vẫn nhìn cậu, giọng trầm thấp có chút khàn:

“Cậu muốn nói gì?”

Từ Uyển lại ho một tiếng, ánh mắt lảng đi, do dự hồi lâu mới nói ra:

“Để tớ… ở trên nhé?”

Hà Bất Ngôn sững lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

“Này… tớ lớn hơn cậu mà.” Từ Uyển sờ mặt mình, thấy vẻ mặt hắn như vậy thì giọng lập tức mềm xuống, “Hay là… oẳn tù tì?"

 

Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận