Kỳ thực tập khá bận, có rất nhiều thứ phải học.
Thông thường tan làm về vẫn phải tăng ca thêm một lúc. Lại thêm mùa hè oi bức, không khí lúc nào cũng vương mùi mồ hôi. Tuần đầu tiên, bữa tối của hai người toàn ăn qua loa cho xong, làm việc xong là vội vàng tắm rửa rồi đi ngủ.
Sau một thời gian dần quen với quy trình công việc, mọi thứ nhẹ nhàng hơn nhiều. Buổi tối họ còn cùng nhau ra ngoài ăn cơm, xem phim.
Cuối tuần chê ngoài trời nóng nực, hai người cùng nhau cuộn mình ở nhà.
Từ Uyển bắt đầu dạy Hà Bất Ngôn nấu ăn. Cậu đưa tạp dề cho hắn, đợi hắn đeo xong liền đưa tay ra, mắt đầy ý cười:
“Bạn học Hà Bất Ngôn, chúc mừng cậu gia nhập Tân Đông Phương, sau này chuyện đại sự hôn nhân khỏi phải lo nữa.”
Hà Bất Ngôn không bắt tay, chỉ nhìn cậu một cái đầy bất lực. Giây sau, nơi đuôi mày cũng thấp thoáng ý cười, giọng mang theo chút cưng chiều:
“Cậu có thể nghiêm túc chút không?”
“Không thể.” Từ Uyển rất tự nhiên rút tay về, hơi hất cằm, làm bộ hừ một tiếng, “Không được có ý kiến với sư phụ đâu nhé, coi chừng tớ không dạy nữa, nhớ chưa?”
Hà Bất Ngôn gật đầu: “Được rồi, sư phụ Từ.”
Từ Uyển lập tức bật cười, đấm nhẹ một cái: “Gọi linh tinh gì thế.”
Hà Bất Ngôn khựng lại, như nhớ ra điều gì, giọng cười trầm thấp: “Từ Quý Sinh.”
Từ Uyển: “...”
“Ba nói trước kia vốn định đặt cho cậu cái tên này.”
“Có gọi đâu, nó chết yểu từ trong trứng nước rồi.” Từ Uyển tặc lưỡi, một tay đập trứng, bất lực nói, “Chỉ có ông nội tớ cố chấp, thấy tớ là gọi Quý Sinh, cứ khăng khăng bảo đó là nhũ danh của tớ.”
Hà Bất Ngôn vẫn cười mãi. Từ Uyển ném quả cà chua về phía hắn, cười mắng: “Đừng cười nữa, đi rửa cà chua đi.”
Hà Bất Ngôn nhận lấy, vừa rửa vừa nói: “Tớ cũng có nhũ danh.”
Từ Uyển tò mò: “Gọi là gì?”
Hà Bất Ngôn dừng một chút, như cân nhắc, rồi hạ giọng:
“Mao Mao.”(Lông)
Từ Uyển bật cười không dừng được: “Sao lại gọi thế? Vì cậu nhiều lông à?”
Hà Bất Ngôn liếc cậu một cái đầy thâm ý: “Nhiều hay không cậu còn không biết?”
Từ Uyển lập tức thu nụ cười lại, ho nhẹ một tiếng: “Cũng… cũng được.”
Chủ đề vừa xoay tới đây, tâm tư Hà Bất Ngôn bất giác rẽ sang hướng khác. Hắn mím môi, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ không mấy lành mạnh trong đầu.
Từ Uyển cũng im lặng một lúc, âm thầm “bẻ lái”, cố gắng kéo chiếc xe đang phóng trong đầu mình về lại đường chính.
Chuẩn bị xong nguyên liệu, cậu bắt đầu dạy Hà Bất Ngôn bài nhập môn: trứng xào cà chua.
Hà Bất Ngôn làm từng bước theo lời cậu nói. Cuối cùng múc ra đĩa, cúi nhìn một cái - hình thức không được đẹp lắm. Hắn khựng lại, chặn đôi đũa của Từ Uyển: “Để tớ nếm trước.”
Từ Uyển bật cười: “Cậu sợ độc chết tớ à?”
“Sợ không ngon.” Hà Bất Ngôn lấy đũa từ tay cậu, nếm một miếng. Chân mày dần giãn ra, “Cũng được, ăn được.”
Hắn đưa đũa lại cho Từ Uyển: “Cậu thử xem.”
Từ Uyển dùng luôn đôi đũa Hà Bất Ngôn vừa dùng để gắp thức ăn, cười nói:
“Ê, không tệ nha, vẫn là sư phụ dạy giỏi.”
Hà Bất Ngôn cười hỏi: “Tối nay để tớ nấu, cậu dạy tớ.”
Từ Uyển nhướng mày: “Được thôi.”
Loay hoay hơn nửa tiếng, cuối cùng làm ra ba món, hai mặn một rau, bày lên bàn ăn.
Ăn xong, Hà Bất Ngôn chủ động đi rửa bát đũa. Từ Uyển nhàn nhã cuộn mình trên sofa xem TV.
Hà Bất Ngôn lau khô tay quay lại, ngồi cạnh Từ Uyển xem tin tức một lúc, rồi đột nhiên đổi tư thế, gối đầu lên đùi cậu, nằm nghiêng tiếp tục xem TV.
Từ Uyển cúi xuống nhìn, để hắn nằm trên đùi mình, tiện tay xoa mái tóc đen ấy, cười hỏi: “Mao Mao mệt rồi à?”
Hà Bất Ngôn ngước lên nhìn cậu, đôi mắt đen thẳng tắp: “Uyển Uyển.”
“Ừ?”
“Xem phim cùng nhau không?” Hà Bất Ngôn hỏi, giọng rất bình thản.
Từ Uyển: “…”
Hà Bất Ngôn thản nhiên nói ra suy nghĩ của mình: “Tớ muốn học thêm một chút.”
Đúng là học bá.
Bất kể phương diện nào cũng giữ thái độ tích cực, cố gắng làm tốt hơn.
Từ Uyển hơi mất tự nhiên sờ cằm, lặng lẽ nhìn Hà Bất Ngôn tìm phim. Phim Âu Mỹ, không phụ đề nhưng nghe hiểu được. Xem một lúc mà vẫn chưa vào cảnh chính, cậu kinh ngạc lẩm bẩm: “Đệch… còn có cả cốt truyện nữa à?”
Đệch, lại còn là phim trinh thám nữa chứ?
“Cậu chưa xem loại có cốt truyện bao giờ sao?” Hà Bất Ngôn hỏi nhỏ.
Từ Uyển: “…”
Hà Bất Ngôn hiểu ra, bật cười, không nói thêm, tiếp tục nằm trên đùi cậu xem phim.
Một lúc sau, nội dung dần cao trào.
Hà Bất Ngôn nhận ra sự khác thường, nghiêng đầu nhìn xuống, hạ giọng:
“Cậu có phản ứng rồi.”
Từ Uyển tặc lưỡi: “Nói thừa, cậu không à?”
Hà Bất Ngôn im lặng một lúc, rồi bất ngờ cúi sát lại, cách lớp quần hôn nhẹ một cái, giọng trầm đi:
“Người kia không đẹp bằng cậu, da cũng không trắng bằng cậu, gọi cũng không hay bằng cậu…”
Ánh mắt Từ Uyển dần trở nên sâu thẳm, cổ họng khô khốc.
“… Tớ cũng muốn cậu ngồi trên người tớ.” Hắn vừa nói vừa chạm tay, động tác đã có kinh nghiệm hơn trước, “Còn muốn ép cậu bên cửa sổ…”
Từ Uyển đẩy Hà Bất Ngôn ra, bật dậy.
Không làm thì không phải đàn ông!
Hà Bất Ngôn sững lại, rồi ngồi dậy, cúi đầu cười khẽ:
“Giữ tư thế này đi, cậu đứng, để tớ…”
TV vẫn phát phim, tiếng th* d*c thỉnh thoảng chồng lên nhau, khiến không khí càng thêm nóng bỏng.
Từ Uyển thỏa mãn một lần rồi làm theo những gì Hà Bất Ngôn vừa nói - trên người hắn, bên cửa sổ - đều thử qua một lượt.
Điều hòa thổi gió mát từ bốn phía, giữa đêm hè oi bức lại càng thấy dễ chịu.
***
Đầu tháng tám, Vương Xán và Lý Mộ đến Bắc Kinh chơi vài ngày.
Từ Uyển dọn dẹp căn phòng còn lại cho hai người ở.
Vương Xán gầy đi không ít, giờ chỉ còn hơi tròn trịa. Cậu ta nhìn quanh một vòng, tặc lưỡi cảm thán:
“Từ ca, hai người sống cũng ổn ghê. Sau này định mua nhà ở Bắc Kinh luôn à?”
“Còn phải xem có mua nổi không.” Từ Uyển cười, “Uống gì? Coca hay nước suối?”
Lý Mộ chọn Coca, Vương Xán đang giảm cân nên chỉ uống nước suối.
Hà Bất Ngôn đi tới. Từ Uyển vô thức dựa sát vào hắn, một tay khoác vai - động tác thân mật nhưng tự nhiên - rồi hỏi: “Ở nhà dạo này thế nào?”
Lý Mộ đáp: “Chán lắm, nên bọn tớ bàn nhau qua tìm hai người chơi.”
Vương Xán phụ họa: “Từ ca, tao nhớ mày lắm, còn hối hận vì hồi đó không đăng ký Bắc Kinh để ở cùng mày.”
Hà Bất Ngôn đang cúi nhìn điện thoại nhắn tin với Hà Linh, nghe vậy liền ngẩng lên, hơi nhíu mày, giọng hạ thấp mang theo chút uy áp: “Cậu nhớ ai cơ?”
Vương Xán lập tức câm nín, cười gượng lắc đầu: “Không… không…”
Từ Uyển vươn tay nhéo nhẹ d** tai Hà Bất Ngôn, bật cười:
“Đừng có ghen bậy bạ, người ta là trai thẳng đấy.”
Vương Xán vội vàng phụ họa:
“Đúng đúng! Tớ với Từ ca là tình anh em trong sáng như nước! Bất Ngôn đừng hiểu lầm!”
Hà Bất Ngôn rũ mắt xuống, rõ ràng đã không còn để tâm, tiếp tục nhắn tin với Hà Linh, nhưng vẫn khẽ lẩm bẩm một câu: “Trai thẳng cũng không được.”
Lý Mộ đứng bên cạnh trợn mắt há mồm. Cái tính chiếm hữu này… cậu ấy thật sự tự thấy mình còn kém xa.
Nhân dịp cuối tuần, Từ Uyển và Hà Bất Ngôn dẫn hai người họ dạo quanh Bắc Kinh hai ngày. Trời nắng gắt, vừa ra ngoài một lúc đã mồ hôi đầy trán.
Vương Xán chụp ảnh kỷ niệm trước Thiên An Môn, Lý Mộ cũng chụp một tấm trước cổng Thanh Hoa, cười toe toét còn rực rỡ hơn cả mặt trời trên đỉnh đầu, đúng chuẩn khách du lịch chính hiệu.
Buổi tối về nhà, bốn người quây quần ăn lẩu, mua mấy lon bia đặt sẵn bên cạnh.
Vương Xán ăn cay quá, uống bia liên tục, ôm lon bia cười tủm tỉm nhìn hai người đối diện, lẩm bẩm: “Thật tốt… hai người thật sự rất tốt…”
Từ Uyển nghe vậy, nghĩ một chút rồi hỏi:
“Mày với Trình Tư vẫn chưa có tiến triển à?”
“Lâu rồi không nói chuyện.” Vương Xán cụp mắt thở dài, “Cô ấy còn xóa hết vòng bạn bè… Từ ca, tao cứ cảm thấy cô ấy có người mình thích rồi.”
Lý Mộ gắp một lát khoai tây:
“Biết đâu người ta yêu rồi mà không nói. Không phải tớ nói đâu, Núi Lửa, cậu đừng si tình thế nữa, nên buông thì buông đi.”
Vương Xán trừng mắt, men rượu bắt đầu bốc lên:
“Tớ cứ không buông đấy thì sao, cậu làm gì được tớ?”
Hà Bất Ngôn nghe vậy, ngẩng mắt lên, trầm giọng: “Đừng bỏ cuộc. Sẽ thành công.”
Vương Xán nghểnh cổ, lớn tiếng:
“Đúng thế! Cậu xem Bất Ngôn còn theo đuổi được Từ ca kìa! Hồi đó hôn Từ ca còn bị đánh nữa cơ! Ít nhất Trình Tư đâu có đánh tớ, tớ chắc chắn dễ hơn!”
Lý Mộ: “... Cái gì? Hôn Từ ca? Bị đánh?”
Từ Uyển che miệng ho khẽ, vừa định nói thì Vương Xán đã giành lời, lưỡi líu lại: “Hồi lớp 12 đó! Nam thần uống say, cưỡng hôn Từ ca, còn bị tớ bắt gặp nữa cơ, hê hê.”
Lý Mộ ngơ ngác: “Lớp 12 lúc nào? Sao tớ không thấy?”
Vương Xán cười hềnh hệch: “Không sao, để Từ ca với nam thần hôn tại chỗ một cái đi!”
Vừa dứt lời, Lý Mộ đã hô to: “Hôn một cái!”
Từ Uyển nhíu mày: “... Xem khỉ diễn đấy à? Vương Xán, mày đừng uống nữa—”
Chưa nói hết câu, người bên cạnh đã nghiêng lại, khẽ che bớt ánh đèn. Ngay sau đó, một nụ hôn mềm mại chạm lên má cậu. Từ Uyển sững người. Không ngờ Hà Bất Ngôn thật sự hôn.
Lý Mộ tròn mắt, Vương Xán lắc đầu: “Không giống. Lần trước tớ thấy là môi chạm môi cơ.”
Hà Bất Ngôn nghe vậy, như suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt rơi xuống người Từ Uyển.
“Tớ cảnh cáo cậu, không được hôn.” Từ Uyển nhíu mày, thấp giọng ra lệnh, rồi nhìn hai người đối diện, tặc lưỡi, “Không cho xem miễn phí đâu. Xem khỉ diễn còn phải mua vé đấy. Mau trả tiền.”
Lý Mộ móc túi lấy ra một đồng một tệ, Vương Xán cũng đưa một đồng.
Từ Uyển nhìn hai đồng xu trong lòng bàn tay, cười nhạo Hà Bất Ngôn:
“Bất Ngôn, nụ hôn của cậu rẻ thật, có hai đồng.”
Hà Bất Ngôn nhìn cậu, trầm giọng: “Vì chỉ hôn má.”
Từ Uyển liếc hai kẻ say trước mặt, rồi ghé sát tai Hà Bất Ngôn, hạ giọng:
“Về phòng hôn môi không?”
Ánh mắt Hà Bất Ngôn khẽ động, sâu thẳm lại, lặng lẽ gật đầu.
Hai người kia về phòng, chơi hai ngày cũng mệt, lại uống rượu, vừa nằm xuống đã ngủ, tiếng ngáy vang dội.
Từ Uyển đóng cửa phòng, Hà Bất Ngôn dọn bàn xong, rót hai ly nước trái cây, đưa một ly cho cậu.
Hai người ra ban công ngồi.
Từ Uyển đặt một chiếc xích đu ngoài đó, tối có thể ngồi hóng gió.
Cậu ngồi trên xích đu, đặt ly nước lên bàn tròn nhỏ phía trước, nhìn những tòa nhà cao tầng xa xa, khóe môi luôn cong nhẹ.
“Cậu cười gì thế?” Hà Bất Ngôn hỏi.
“Không.” Từ Uyển khẽ cười, mi mắt rũ xuống, ánh nhìn dịu hơn cả màn đêm, “Chỉ là nghe Vương Xán nói, nhớ lại chuyện trước kia, thấy cũng thú vị.”
Hà Bất Ngôn hiểu ý, ánh mắt đen ánh lên ý cười.
Từ Uyển bỗng đưa tay vẽ một ngôi sao trong không trung, khẽ nói trong đêm yên tĩnh: “Hành tinh Không Lời, bên trong có một chú hổ con không thích nói chuyện.”
Cậu nghiêng đầu nhìn Hà Bất Ngôn. Người kia không kìm được, nắm lấy tay trái cậu, khẽ siết chặt, lòng bàn tay chạm vào chiếc nhẫn trên ngón trỏ.
Từ Uyển lại vẽ thêm một ngôi sao khác, giọng thấp hơn:
“Hành tinh Ước Nguyện, mọi điều ước đều sẽ thành hiện thực.”
Hà Bất Ngôn khẽ v**t v* tay cậu, ánh mắt khóa chặt lấy cậu, giọng càng trầm và ấm giữa màn đêm: “Bên trong có cậu.”
“Vậy làm sao chúng ta gặp nhau?” Từ Uyển quay sang hỏi, đầy hứng thú, “Ở hai hành tinh khác nhau cơ mà?”
Ở nơi rất xa.
Có hai hành tinh trong suốt.
Hành tinh Không Lời và Hành tinh Ước Nguyện.
Giữa vũ trụ biến chuyển khôn lường, hai hành tinh ấy chậm rãi tiến lại gần.
Rồi “bụp” một cái, chúng va vào nhau.
- CHÍNH VĂN HOÀN -