Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 12.




Sợ Vương Xán chết quá thảm, Từ Uyển thay đổi kế hoạch, sau khi làm xong việc ở chỗ A Hà liền trực tiếp đi tìm Vương Xán.

Thông thường, cậu dạy kèm cho Vương Xán vào chiều cuối tuần, nhưng cuối tuần trước có việc đặc biệt nên xin nghỉ không đi.

Ba mẹ Vương Xán đều làm kinh doanh, tự thân lập nghiệp, vợ chồng cùng nhau phấn đấu, hai người đều rất mạnh mẽ và có chủ kiến. Họ yêu cầu Vương Xán rất nghiêm khắc, muốn cậu ta sang năm thi đại học ít nhất phải đậu đại học nhóm 1.

Vương Xán cũng chịu áp lực rất lớn.

Thành tích của cậu ta trong lớp được coi là trung bình khá, chủ yếu do môn Vật Lý và Toán kéo điểm xuống, hơi thiên về lệch môn.

Thời buổi này không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ ngáy ngủ và lệch môn.

Lệch môn rất nguy hiểm, kéo tụt vài chục điểm, mà các môn khác cũng không quá xuất sắc. Với thành tích hiện tại của cậu ta, nhiều nhất cũng chỉ đậu đại học nhóm 2, nếu đậu được nhóm 1 thì thật sự là xuất thần, mồ mả tổ tiên như bốc khói.

Từ Uyển giải thích với ba mẹ Vương Xán cũng khá thiếu tự tin, dù sao họ thật sự đã sai. Giờ nói nhiều cũng không có tác dụng, cách duy nhất là thừa nhận lỗi và vạch ra tương lai tươi sáng.

May mắn ba mẹ cậu ta cuối cùng hết giận, cho phép họ đi học.

***

Vương Xán ngồi phịch xuống ghế trong phòng. Cậu ta quay đầu nhìn cánh cửa phòng, do dự một chút nhưng vẫn không khóa trái. Quay lại, tức giận mà phàn nàn:

“Ba tao còn muốn tao thi 985, 211, ông ấy thật không biết trình độ học tập của tao sao? Muốn tao đậu 985 thì chắc phải từ đời tổ tiên đến đời thứ mười tám đều tập trung ra trận giúp mới được.”

Từ Uyển ngồi trên chiếc ghế khác, một tay đặt trên bàn: “Được rồi, đừng tự phủ định mình, bài tập làm xong chưa?”

Vương Xán thở dài nặng nề, nói:

“Buổi chiều đã làm xong hết rồi.”

“Không tồi đâu.” Từ Uyển cười cười, “Bài tập đưa tao xem, tao kiểm tra một chút.”

***

Sau khi dạy kèm xong cho Vương Xán, đã là 11 giờ tối.

Đêm đã khuya, ba Vương Xán muốn đưa Từ Uyển về, nhưng cậu từ chối một cách nhẹ nhàng.

Từ Uyển đạp xe đạp ra khỏi khu dân cư. Giữa đường, điện thoại lại vang lên. Cậu tưởng Từ Phúc Phúc vừa gọi xong lại nhắn tin, nên dừng xe, chân dài chống xuống đất, rút điện thoại ra xem.

Hà Bất Ngôn: [Tớ mua khoai nướng.]

Từ Uyển giật khóe miệng, hơi bất lực, lại cất điện thoại vào. Cậu nắm chặt tay lái, tiếp tục đạp xe, ngẩng mặt đón gió lạnh.

Đạp khoảng hai mươi phút, cuối cùng về đến nhà.

Mặt Từ Uyển đã bị gió thổi cứng đờ.

Cậu khóa xe, xoa mặt rồi mở cửa kính bước vào nhà.

Ánh đèn quầy bán đồ ăn vặt sáng rực, Từ Phúc Phúc vẫn ngồi trước quầy thu ngân, đang xem phim. Nhìn thấy Từ Uyển trở về, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm:

“Cuối cùng cũng về rồi, dì con nấu canh sườn, mau lên lầu uống một bát cho ấm người.”

Từ Uyển đáp một tiếng, vừa đi lên lầu vừa tháo mũ xuống.

Vừa lên lầu, đã ngửi thấy mùi canh sườn thơm nồng, dường như lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Hà Linh ngồi trên sofa phòng khách, trước mặt trên bàn để một chồng tài liệu, đang cầm điện thoại trao đổi với phụ huynh học sinh. Nghe thấy tiếng bước chân, bà chưa kịp gửi xong tin nhắn đã đặt điện thoại xuống, đứng lên cười:

“Tiểu Uyển về rồi à? Ngoài trời gió lớn lắm phải không? Mặt đỏ hết rồi. Trong bếp còn canh, để dì múc cho con một bát nhé.”

“Không cần dì ạ, con ăn khuya ở nhà bạn rồi, giờ bụng vẫn còn no, ăn không nổi.” Từ Uyển cười, đi vào phòng, “Mọi người uống đi, con vào làm bài tập đây.”

Không đợi Hà Linh đáp lời, Từ Uyển đã tiến vào phòng. Xoay nắm cửa mở ra, nhìn thấy ánh sáng bật trong phòng, cậu chợt ngẩn ra, trong giây lát chưa phản ứng kịp. Chỉ tới giây tiếp theo, cậu mới nhận ra căn phòng này đã không còn là không gian riêng của mình nữa.

Hà Bất Ngôn nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu nhìn về phía cậu.

Từ Uyển đứng ở cửa, vẫn giữ tư thế nắm lấy tay nắm cửa, hơi đăm chiêu.

Hà Bất Ngôn chú ý đến thần sắc của cậu, hơi nhíu mày, đặt bút xuống sách vở.

Hắn đứng dậy đối mặt Từ Uyển, hỏi: “Sao lại đứng bất động ở đó?”

Từ Uyển tỉnh táo lại, khẽ ho giấu nắm tay, đóng cửa, nhếch môi giữ vẻ điềm tĩnh nhưng lảng tránh chủ đề:

“Hình như trong phòng có mùi thơm?”

Hà Bất Ngôn vừa nghe, quay lại lấy hai củ khoai nướng trên bàn, ánh mắt bỗng thoáng ý cười:

“Tớ mua khoai nướng, vừa nãy còn nhắn tin cho cậu nữa.”

Từ Uyển vẻ mặt vẫn bình tĩnh:

“À, tớ còn chưa xem tin nhắn.”

Hà Bất Ngôn đưa cho cậu một củ khoai nướng. Thấy cậu không đưa tay, Hà Bất Ngôn ngẩng lên, ánh mắt có chút khó hiểu: “Cậu không ăn à?”

Từ Uyển lắc đầu, đi đến tủ quần áo lấy áo ngủ:

“Không đói, cậu ăn đi.”

Hà Bất Ngôn cụp mắt, nhìn củ khoai đỏ thẫm trong tay, giọng nói hơi thấp xuống:

“Tớ mua hai củ mà.”

Từ Uyển lấy xong áo ngủ, vừa quay đầu liền nhìn thấy Hà Bất Ngôn đứng nguyên tại chỗ. Rõ ràng thân hình cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng lúc này cúi đầu lại mang theo một chút vẻ đáng thương, ủy khuất.

Nhận thấy ánh mắt Từ Uyển, Hà Bất Ngôn ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào cậu.

Ma xui quỷ khiến, Từ Uyển nhúc nhích môi, chìa tay về phía Hà Bất Ngôn: “Đưa tớ một củ đi.”

Hà Bất Ngôn chớp mắt kinh ngạc, ngay sau đó niềm vui như sóng gió tràn ngập lòng, lập tức đặt củ khoai nướng lớn vào tay Từ Uyển, giọng nói cũng thoáng ý cười:

“Vẫn còn nóng, ăn một củ sẽ không bị no quá đâu.”

Từ Uyển ngồi quay ngược trên ghế, cầm củ khoai nướng màu vàng, mềm mại và ngọt ngào, còn nóng hổi. Cắn một miếng xuống, hương thơm ngọt của khoai lan tỏa khắp miệng.

Chỉ vài miếng là ăn xong.

Hà Bất Ngôn hỏi: “Ngon chứ?”

Từ Uyển gật đầu, cười: “Cảm ơn.”

“Không có gì.” Hà Bất Ngôn đáp.

Ăn xong khoai nướng, Từ Uyển lại cầm áo ngủ, đi vào nhà tắm tắm rửa.

Hôm nay cậu đổ mồ hôi cả ngày, tắm xong cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Tiện thể giặt luôn quần áo rồi mới ra, vào phòng bắt đầu làm bài tập.

Tối qua cậu đã hoàn thành hết bài tập thầy cô giao, giờ chỉ còn làm bài kiểm tra.

Hà Bất Ngôn đang làm bài tập ở bàn học khác. Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Từ Uyển vừa làm xong một mặt bài kiểm tra thì có tiếng gõ cửa. Hà Linh mang hai ly sữa nóng vào, mỗi người một ly. Sợ làm phiền, bà không nói gì, đặt sữa xuống rồi đi ra ngoài.

Từ Uyển nghiêng người nhìn ly sữa bên cạnh. Trước đây Từ Phúc Phúc cũng từng hâm sữa cho cậu, nhưng chỉ được vài lần thì không duy trì nữa, hơn nữa dưới lầu còn có cửa hàng phải trông.

Cậu cầm lấy ly sữa ấm vừa phải, không bỏng miệng, có lẽ vừa rồi để nguội một chút mới mang lên.

Theo bản năng, cậu quay đầu nhìn Hà Bất Ngôn. Dáng ngồi của Hà Bất Ngôn đoan chính, lưng thẳng tắp, tay cầm bút đang viết gì đó. Ly sữa bên cạnh vẫn còn nguyên.

“Cậu không uống à?”

Hà Bất Ngôn quay lại, chỉ vào ly sữa bên cạnh, nhướng mày: “Cậu hỏi cái này à?”

Từ Uyển gật đầu.

“Lát nữa uống.” Hà Bất Ngôn mỉm cười, “Để tớ làm xong bài đọc hiểu này đã.”

Từ Uyển cũng cười khẽ, quay lại tiếp tục làm nốt bài kiểm tra kia.

***

Làm xong bài kiểm tra trong thời gian quy định, cậu vươn vai, cơn buồn ngủ lập tức ập đến. Cậu híp mắt, đưa tay tìm điện thoại, đã hơn một giờ năm phút.

Sợ làm ảnh hưởng đến đối phương, Từ Uyển nhẹ tay nhẹ chân sắp xếp lại đồ trên bàn. Ngay cả khi kéo ghế, cậu cũng cố ý làm thật khẽ, nhưng vẫn phát ra chút tiếng động.

Hà Bất Ngôn quay đầu, thấy Từ Uyển đã lên giường. Hắn khựng lại một chút, không nói gì, chỉ đứng dậy đi tắt đèn, rồi bật chiếc đèn bàn nhỏ.

Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt ra, chỉ soi sáng một góc nhỏ. Hà Bất Ngôn tiếp tục làm bài, âm thầm tăng tốc độ.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng ngòi bút cọ trên mặt giấy vang lên rõ ràng hơn cả, xen lẫn là hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng của Từ Uyển từ chiếc giường đối diện.

Lần này, Hà Bất Ngôn đi ngủ sớm hơn thường lệ. Hắn khép sách lại, tắt đèn bàn, rồi rón rén trèo lên giường.

Đắp chăn ngay ngắn xong, trong bóng tối, thính giác của hắn dường như trở nên nhạy bén hơn. Hơi thở của Từ Uyển nghe như ở ngay bên tai.

Hà Bất Ngôn mím môi, cuối cùng khẽ lên tiếng:

“Từ Uyển, cậu ngủ chưa?”

Từ giường dưới vang lên một giọng nói lười biếng:

“Ngủ rồi.”

Hà Bất Ngôn bật cười. Rõ ràng chỉ là một câu chẳng có gì đáng cười, nhưng qua giọng điệu hờ hững mà lại thản nhiên của Từ Uyển, nghe thế nào cũng thấy buồn cười.

Từ Uyển trở mình, thấy đối phương chỉ lo cười mà chẳng nói gì, bèn chủ động hỏi: “Cậu lạ giường à?”

Hà Bất Ngôn đáp: “Không, chỉ là chưa buồn ngủ thôi.”

“Mấy giờ rồi?”

“Lúc tớ lên là một giờ bốn mươi hai.”

Từ Uyển nói:

“Không phải cậu thường ngủ sau hai giờ sao? Hôm nay sao lại ngủ sớm vậy, sợ làm ảnh hưởng đến tớ à?”

Hà Bất Ngôn gật đầu thừa nhận:

“Ừm, ánh đèn hơi chói, mà giường lại ngay bên cạnh.”

Hắn ngừng lại một chút, hạ thấp giọng mang theo sự ôn hòa khó nhận ra:

“Sau này tớ cũng sẽ ngủ sớm hơn.”

“Không sao đâu, không ảnh hưởng gì đến tớ.” Từ Uyển nói, “Cậu muốn ngủ lúc nào thì ngủ, đừng bận tâm đến tớ.”

Hà Bất Ngôn khẽ cười, không nói thêm gì nữa.

Từ Uyển cũng im lặng, lại nhắm mắt, chuẩn bị ngủ.

Hà Bất Ngôn lấy điện thoại ra, chỉnh ánh sáng màn hình tối xuống, rồi gửi cho Từ Uyển một tin nhắn:

[Ngủ ngon.]

Không ngờ điện thoại của Từ Uyển cuối tuần lại không bật chế độ im lặng. Tiếng chuông báo vang lên đột ngột giữa màn đêm, nghe đặc biệt chói tai.

Từ Uyển giật nảy mình, cơn buồn ngủ tan biến sạch, vò tóc đứng dậy, bước đến bàn cầm điện thoại, bực bội lẩm bẩm:

“Ai mà nửa đêm nhắn tin cho tớ thế không biết.”

Hà Bất Ngôn sững người, rồi lặng lẽ ngồi dậy: “Là tớ.”

Lúc này, Từ Uyển cũng nhìn thấy tin nhắn. Nhìn chằm chằm vào hai chữ “Ngủ ngon”, sắc mặt cậu tối lại, không nhịn được nói thẳng:

“Tớ nói này, tớ chỉ thuận miệng bảo cậu không liên hệ với tớ thôi, chứ đâu cần phải nhắn tin cho tớ suốt thế.”

Hà Bất Ngôn thành thật giải thích:

“Tớ... ngại nói trực tiếp với cậu.”

Từ Uyển bật cười vì tức: “Còn biết ngại nữa à?”

Hà Bất Ngôn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Ừ.”

Từ Uyển: “...”

Hà Bất Ngôn lại nói khẽ:

“Xin lỗi, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.”

Từ Uyển chợt cảm thấy mình như một quả bóng bị xì hơi, khẽ thở dài, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“... Không sao, sau này tớ bật chế độ im lặng là được.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận