Vào buổi sáng mùa đông có sương mù, thường là một ngày nắng ráo.
Ánh nắng ấm áp từ từ lên cao, chiếu rọi khắp sân trường. Ánh sáng xuyên qua từng ô cửa sổ của lớp học, khiến gương mặt các học sinh đang nghe giảng trở nên sáng bừng, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Từ Uyển tựa người thoải mái bên cửa sổ. Phần lớn cơ thể cậu đều được nắng chiếu, ấm áp đến mức chỉ cần chạm tay lên cánh tay cũng cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trên đồng phục.
Tiếng chuông tan học vang lên. Giáo viên trên bục giảng thu sách, ra lệnh:
"Được rồi, nghỉ ngơi đi."
Lên lớp 12 dường như không còn nghi thức nữa. Lớp trưởng không ra lệnh đứng lên, các bạn học cũng không chào thầy cô mà phần lớn gục đầu xuống bàn, tranh thủ nghỉ ngơi từng chút một.
Nhưng hôm nay ánh nắng thật ấm áp, không ít người trong lớp đều ra hành lang tắm nắng.
Từ Uyển không ra ngoài, cả buổi sáng gần như đều được ánh nắng chiếu rọi, mơ hồ cảm thấy hơi nóng. Hôm nay mặc hơi nhiều, cậu liền kéo khóa đồng phục xuống, để lộ chiếc áo len cổ tròn màu xanh biển và chiếc cổ thon dài trắng nõn.
"Ê, cậu có lạnh không?" Cậu dùng chân chạm nhẹ vào Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn tay trái chống má, hơi khép mắt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tối qua ngủ không ngon, cả buổi sáng tinh thần hắn hơi uể oải.
Bị Từ Uyển chạm, hắn khẽ nhíu mày, chậm rãi xoa vùng trán hơi đau, giọng có phần bất đắc dĩ: "Không lạnh."
Từ Uyển cười nói:
"Tớ còn tính nếu cậu không tắm nắng được, thì chúng ta đổi chỗ."
"Hả?" Hà Bất Ngôn chăm chú nhìn cậu, không chớp mắt.
"Hay là," Từ Uyển suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Cậu ngồi xích lại đây, cùng nhau phơi nắng?"
Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lát, rồi im lặng kéo ghế qua, một bên ghế chạm vào ghế Từ Uyển, khoảng cách giữa hai người gần hơn hẳn.
Từ Uyển hơi sững người, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt: "... Gần quá."
Hà Bất Ngôn như không nghe thấy, lại trở nên mệt mỏi uể oải hơn, giọng khàn khàn:
"Tớ buồn ngủ quá."
Từ Uyển lập tức nhớ đến chuyện đó. Cậu thầm lắc đầu: Việc vận động tay phải quả thật hao tổn tinh thần, nhất là dưới áp lực học tập nặng nề thế này.
Cường lực tự xử, tinh khí bay sạch.
Trước đây giáo viên Ngữ văn cũng đã nhắc bài này, sao không nghe lời người lớn nhỉ.
Từ Uyển mím môi, nhìn Hà Bất Ngôn, chần chờ nói:
"Hay là... cậu dựa vào vai tớ nghỉ ngơi một chút?"
Hà Bất Ngôn vốn đang nhắm mắt. Vừa nghe xong, mắt hắn đột nhiên mở to, đôi mắt đen láy lộ ra ánh sáng sâu thẳm khó đoán, dường như không thể tin nổi.
Từ Uyển vỗ vỗ vai phải, ngẩng cằm lên:
"Dựa đi."
Ánh mắt Hà Bất Ngôn theo tay cậu rơi xuống vai. Hắn có chút do dự: "Thật sự có thể?"
"Vớ vẩn." Từ Uyển tặc lưỡi, "Dựa hay không dựa? Cho cậu một giây suy nghĩ, không dựa thì thôi nhé."
Giây tiếp theo, đầu Hà Bất Ngôn nghiêng xuống, dựa vào vai Từ Uyển.
"Chậc, nặng thật." Từ Uyển nói.
Hà Bất Ngôn dựa vào mà không nhúc nhích, lại hỏi: "Hay là tớ đứng lên?"
Từ Uyển lắc đầu:
"Không cần, cậu nghỉ ngơi một lát đi, còn năm phút nữa là vào học rồi. Tớ không nói gì đâu."
Hà Bất Ngôn "Ừ" một tiếng, nhắm mắt lại.
Tiết học sau là Vật lý. Giáo viên nói qua bài kiểm tra cuối tuần quá nhanh, những chỗ thầy cho là đơn giản thì lướt qua. Lý Mộ có vài câu chưa hiểu, cầm bài kiểm tra quay lại hỏi học bá phía sau: "Từ Uyển..."
Lý Mộ nhìn thấy học bá phía sau dáng vẻ thân mật, còn dựa vào vai nhau, tưởng mình hoa mắt, suýt thốt ra lời th* t*c.
Từ Uyển nhíu mày, hạ giọng:
"Nói nhỏ thôi, sao thế?"
Lý Mộ nhìn Hà Bất Ngôn, ngoan ngoãn hạ giọng hỏi:
"Cậu ấy sao vậy, lại hạ đường huyết à?"
"Không, nghỉ một lát thôi." Từ Uyển để ý đến bài kiểm tra trong tay Lý Mộ, "Có câu hỏi à?"
Lý Mộ lúc này mới nhớ ra, đầu gật mạnh. Nhưng Từ Uyển như vậy lại không tiện động đậy. Cậu ấy rất chu đáo mà cười nhẹ:
"Không sao, tiết sau tớ sẽ hỏi, các cậu cứ tiếp tục đi."
Lời cậu ấy còn chưa dứt, Hà Bất Ngôn liền mở to mắt, liếc nhìn Lý Mộ. Hắn ngồi thẳng dậy, thần sắc lãnh đạm, khuôn mặt có chút lạnh lùng.
Lý Mộ giật mình, vội cười gượng hai tiếng:
"Tớ làm ồn đến cậu sao?"
Hà Bất Ngôn không nhìn, cụp mắt, nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.
Sắc mặt Lý Mộ càng thêm xấu hổ, nuốt nước bọt, tiếp tục cười gượng: "Thật ngại quá."
"Không sao." Từ Uyển bước ra hòa giải, nhận lấy bài kiểm tra trong tay Lý Mộ, "Câu nào cậu không hiểu?"
Lý Mộ chỉ vào đề bài, Từ Uyển xem qua rồi giảng giải cho cậu ấy.
"OK, hiểu rồi, cảm ơn học bá!"
Lý Mộ cười hì hì quay người lại. Vừa lúc Lý Tư từ ngoài lớp học trở về.
Đợi đối phương ngồi xuống, Lý Mộ liền nghiêng người tới gần, hạ giọng thật thấp để hàng sau không nghe thấy: "Nói cho anh một bí mật."
Lý Tư: "Hả?"
"Anh đừng ngạc nhiên nhé, nghe xong nhớ đừng kêu to đấy."
Lý Mộ thần bí dặn trước một câu, thấy Lý Tư có vẻ mất kiên nhẫn, cậu ấy lại ghé sát hơn, nói nhỏ bên tai: "Em thấy..."
Cậu ấy hít sâu một hơi, nói chậm lại:
"Từ Uyển và Hà Bất Ngôn mặc đồ đôi. Áo len bên trong y chang nhau, màu cũng giống nhau luôn..."
"Hà Bất Ngôn còn tựa vào vai cậu ấy ngủ nữa..."
Lý Mộ vừa nói vừa không kìm được rùng mình một cái, chậm rãi mà đầy khó khăn thốt ra suy đoán của mình, "Hai người họ... sẽ không phải là một đôi đấy chứ?"
Giờ mạng internet phát triển, hầu hết dân mạng đều ít nhiều hiểu về mấy chuyện kiểu này.
Nhưng mà, tận mắt nhìn thấy - hơn nữa lại là người ngay bên cạnh - thì vẫn hơi bị sốc thật.
Suốt tiết học sau đó, Lý Mộ cứ ngẩn ngơ mãi.
Hạng nhất khối và hạng nhì khối đấy...
Hai người đó mà yêu nhau, tuy rằng trường nghiêm cấm yêu sớm, nhưng tình huống của họ thì quá đặc biệt rồi. Nếu bị trường phát hiện, e là cũng chẳng biết xử lý thế nào - chắc chắn hiệu trưởng sẽ phải lo đến bạc nốt mấy sợi tóc còn sót lại trên đầu mất thôi.
Vừa hết tiết, Lý Mộ lại không kìm được mà quay đầu liếc nhìn hai người họ.
Từ Uyển lấy điện thoại từ trong cặp ra. Cậu muốn tra một thứ gì đó, đang chờ máy khởi động thì bắt gặp ánh mắt của Lý Mộ, liền hỏi: "Sao thế?"
Lý Mộ vội vàng lắc đầu: "Không có gì!"
Từ Uyển cúi đầu, kiên nhẫn chờ máy mở lên.
Chiếc điện thoại này là Từ Phúc Phúc mua cho cậu khi vừa lên cấp Ba, đã dùng hơn hai năm, giờ phản ứng chậm chạp vô cùng.
Chỉ mở một ứng dụng thôi cũng phải đợi mấy chục giây, nói gì đến việc khởi động máy.
Giờ nghỉ giữa tiết có mười phút, mà chỉ riêng khởi động máy đã chiếm mất ba.
Lý Mộ không dám nhìn thẳng Hà Bất Ngôn, chỉ dám dùng khóe mắt liếc qua.
Hà Bất Ngôn đang làm bài tập, lưng thẳng tắp, tư thế ngay ngắn.
Lý Mộ lại quay ánh mắt về, thấy điện thoại của Từ Uyển vẫn đen thui chưa sáng màn hình, liền ngẩn ra hỏi: "Điện thoại cậu bị sao thế?"
"Đang chờ khởi động," Từ Uyển đáp, "tiện thể rèn luyện thêm chút kiên nhẫn."
Lý Mộ hơi cạn lời:
"Học bá, điện thoại của cậu lag đến mức này rồi, đổi luôn cái mới đi? Dạo trước chẳng phải vừa ra đời 7 à, đổi thẳng 7 cho rồi."
Từ Uyển đứng thẳng dậy:
"Cậu nhắc tớ mới nhớ. Giờ 7 cũng ra rồi, chắc tớ mua nổi đời 4 nhỉ?"
Lý Mộ: "..."
"Thôi, không mua 4 nữa, sắp thi đại học rồi, con số này nghe không may."
Từ Uyển đổi giọng: "Hay mua đời 6 đi, giờ khoảng bao nhiêu tiền?"
Lý Mộ vốn hay để ý đến mấy đồ điện tử, liền đáp: "Hơn ba nghìn tệ đấy."
Từ Uyển nhướng mày:
"Đắt thế à? Thôi khỏi, tớ đợi thêm vậy. Dù sao mạng tớ còn dài, kiểu gì cũng đợi được đến lúc nó giảm còn hơn một nghìn."
Lý Mộ “phì” một tiếng bật cười, vui vẻ nói:
“Học bá, cậu có cần buồn cười đến thế không? Hơn ba nghìn tệ cũng đâu phải là đắt lắm. Với lại giờ đang học lớp 12, là con cưng của bố mẹ đấy — cậu muốn gì mà họ chẳng chiều.”
Từ Uyển không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ cười cười mà không nói gì.
Bên cạnh, Hà Bất Ngôn lại lên tiếng.
Không biết từ lúc nào hắn đã đặt bút xuống, dừng làm bài, nghiêng đầu nhìn Lý Mộ, thấp giọng hỏi: “IPhone 7 bao nhiêu tiền?”
Lý Mộ đột nhiên bị gọi tên, sửng sốt một lúc, vội vàng trả lời, giọng cũng không tự chủ mà run run:
"Mới ra mắt được mấy tháng, khoảng năm sáu nghìn tệ."
Hà Bất Ngôn gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Được."
Từ Uyển dùng khuỷu tay chạm vào Hà Bất Ngôn, nén cười hỏi:
"Cậu hỏi cái này làm gì, cũng định đổi điện thoại à?"
Hà Bất Ngôn lại cầm bút, mắt dõi xuống sách bài tập: "Không."
Lý Mộ nhìn thẳng họ một lúc, lại cảm thấy không nên, do dự vài giây, cuối cùng quay đi, tự nhủ: “Phi lễ chớ nhìn.”
Từ Uyển chợt nhớ Hà Bất Ngôn hai hôm trước hào phóng mua cho cậu một chiếc xe đạp, lại liên tưởng tới nhà hắn sắp bị giải tỏa - chắc chắn có một khoản tiền không nhỏ.
Thật đáng ghen tị!
"Này, đại gia!" Từ Uyển thốt lên.
Hà Bất Ngôn nghe tiếng liếc nhìn cậu, khẽ nhíu mày: "Gì vậy?"
Từ Uyển chợt ghé sát lại, nháy mắt với hắn, nhẹ giọng vẻ tò mò:
"Em trai Bất Ngôn, cậu có thể tiết lộ một chuyện không?"
Hà Bất Ngôn vẫn giữ nét mặt bình thản như thường: "Chuyện gì?"
"Nhà cậu giải tỏa được bao nhiêu tiền vậy?" Từ Uyển cũng không do dự, hỏi thẳng.
Hà Bất Ngôn hơi ngẩn ra.
Hắn lẳng lặng nhìn vào mắt Từ Uyển, Từ Uyển lại nháy mắt với hắn.
Hà Bất Ngôn như bị điện giật, lùi người một chút, mặt thoáng cứng lại.
Khi mở miệng, giọng hắn có phần lúng túng:
"Tớ không biết."
Từ Uyển "À" một tiếng, thẳng lưng trở về chỗ cũ nói:
"Cũng đúng, dì chắc là sẽ không nói những chuyện này với cậu đâu."
Cậu vừa nói, đột nhiên nhận ra điều gì đó, quay sang nhìn Hà Bất Ngôn:
"Khoan đã, vậy tiền cậu lấy từ đâu ra? Dùng tiền mừng tuổi hay tiền tiêu vặt tích cóp à?"
Chiếc xe đạp Hà Bất Ngôn tặng, nhìn thoáng qua là biết không rẻ.
Xe tốt hay xấu, nhìn một cái là biết ngay.
Ít nhất cũng phải hơn 500 tệ.
Hà Bất Ngôn bình thản đáp:
"Không phải, dùng tiền thưởng từ cuộc thi."
Đôi mắt Từ Uyển sáng lên, vội hỏi:
"Cuộc thi gì vậy, lại còn thưởng tiền trực tiếp à?"
Hà Bất Ngôn nhìn cậu, giọng điệu vẫn điềm tĩnh: "Cuộc thi do lớp học thêm tổ chức."
"À…" Từ Uyển hơi hụt hẫng.
"Họ cũng tổ chức vào dịp nghỉ đông, còn đi tỉnh ngoài." Hà Bất Ngôn nhìn cậu, chậm rãi nói, "Nếu cậu muốn đi, chúng ta có thể đi cùng nhau."