Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 80.




Về chuyện học cách yêu đương, học từ đâu thì rất đơn giản - internet đúng là một thứ rất hữu ích.

Hà Bất Ngôn mở máy tính, nghiêm túc gõ vào công cụ tìm kiếm mấy chữ:

[Làm thế nào để yêu đương?]

Vừa nhấn tìm kiếm, hàng loạt kết quả hiện ra.

Từ Uyển dựa sát bên hắn, cúi người ghé gần màn hình laptop: “Viết gì thế?”

Hà Bất Ngôn nheo mắt, không lên tiếng.

Từ Uyển liếc qua một lượt, thấy hầu hết đều là các vấn đề xoay quanh yêu đương giữa nam và nữ. Cậu trầm mặc một lát rồi nói:

“Chắc cũng không khác nhau mấy đâu.”

“Khác chứ.” Hà Bất Ngôn nhìn chằm chằm màn hình, giọng nhạt đi, “Cậu đâu có kiểu nhạy cảm, thích lãng mạn, hay ghen, lại còn hơi tùy hứng như thế.”

Từ Uyển sững người, chưa kịp hiểu: “Cái quái gì vậy?”

Hà Bất Ngôn chỉ vào màn hình, nghiêng đầu nhìn cậu:

“Trên này nói tư duy nam nữ khác nhau rất nhiều, nữ sinh thường tâm tư tinh tế, thích lãng mạn....”

Lúc này Từ Uyển mới hiểu ra, cạn lời vài giây rồi cười mắng: “Đệt, cậu dám xếp tớ vào vai nà?”

Hà Bất Ngôn nhíu mày, hơi nghi hoặc: “Sai à?”

“Nói nhm.” Từ Uyển chậc một tiếng, “So kiểu đó thì cũng phải là cậu đóng vai nữ chứ, riêng cái khoản hay ghen đã rất hợp với cậu rồi.”

Hà Bất Ngôn lập tức phủ nhận: “Tớ không có.”

Nghe vậy, Từ Uyển bật cười khinh khỉnh, nhanh chóng nêu ví dụ:

“Tớ chỉ nói đùa một câu thôi mà ai đó nhớ mãi mấy tháng trời, suốt ngày lôi chuyện tớ mời Vương Xán đi xem Cự Long ra nói?”

Hà Bất Ngôn quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục tìm kiếm thông tin, giọng nhàn nhạt: “Bây giờ tớ không để tâm nữa.”

“Đương nhiên là không rồi.” Từ Uyển tặc lưỡi, “Dù gì cũng đã xem rồi, sờ rồi, còn để tâm nữa thì đúng là bình giấm chuyển kiếp.”

Hà Bất Ngôn nhớ tới chuyện xảy ra trong phòng tắm hôm đó, yết hầu vô thức khẽ động. Hắn nhìn thẳng Từ Uyển, nói rất nghiêm túc: “Chỉ sờ bốn lần.”

Từ Uyển cạn lời: “… Trong phòng tắm đấy đại ca, cậu còn định sờ ra hoa à?”

Hà Bất Ngôn mím môi, quay ánh mắt trở lại màn hình, hạ giọng nói: “Cho nên tớ không phải là vui quên lối về.”

Từ Uyển lập tức bật cười, đưa tay véo nhẹ tai hắn, trong giọng cũng mang theo ý cười: “Không thích cuộc sống đại học à?”

Hà Bất Ngôn nghĩ một lát rồi nói:

“Không phải. Chỉ có điểm này là không hài lòng, những thứ khác đều ổn.”

“Thế chẳng phải đang tra cách làm cậu hài lòng sao.” Từ Uyển vẫn cười, “Tránh ra, để tớ tìm.”

Hà Bất Ngôn nhường chỗ, Từ Uyển ngồi xuống, suy nghĩ một lúc rồi gõ:

“Nam sinh và nam sinh yêu đương như thế nào?”

Hà Bất Ngôn liếc nhìn, giọng nhạt: “Viết sai rồi.”

Từ Uyển ngẩng đầu: “Sai chỗ nào?”

Hà Bất Ngôn mặt không cảm xúc, sửa lại:

“Là đàn ông và đàn ông yêu đương như thế nào.”

Từ Uyển: “...”

Thấy ánh mắt Từ Uyển nhìn mình có gì đó vô cùng phức tạp, Hà Bất Ngôn bất giác nhíu mày, hạ giọng hỏi: “Lại sai à?”

“Không phải.” Từ Uyển nhìn bộ dạng của hắn thì bật cười, “Này người anh em, cậu mới vào đại học được mấy ngày đã tự nhận mình là ‘đàn ông’ rồi à?”

Hà Bất Ngôn cảm thấy lời này nghe rất kỳ quái, không khỏi cau mày phản bác: “Ý cậu là, không vào đại học thì không phải đàn ông sao?”

Từ Uyển im lặng một lúc, không muốn nói thêm nữa.

Miệng thì nói vậy, nhưng cuối cùng cậu vẫn nghe theo ý Hà Bất Ngôn, đổi chữ “sinh” thành “nhân” rồi tìm kiếm lại.

Kết quả tìm được không nhiều, chỉ lác đác vài bài tương tự trên Zhihu. Cậu mở ra đọc khá lâu.

Hà Bất Ngôn một tay chống vào lưng ghế, cúi người ghé sát lại, nheo mắt nhìn màn hình, trông vô cùng nghiêm túc.

“Người ta nói hai người đàn ông ở chung với nhau cần có đam mê.” Hà Bất Ngôn bắt được thông tin mấu chốt, ngón tay thon dài trắng trẻo chỉ vào một dòng chữ trên màn hình, bổ sung, “Làm một phát.”

Từ Uyển: “...

Làm ơn giữ im lặng, cảm ơn.”

Hà Bất Ngôn nghiêng mắt nhìn cậu, trong ánh nhìn mang theo vài phần dò xét: “Từ Uyển, cậu đang ngại à?”

Nói xong, hắn lại nhìn xuống màn hình, chỉ vào dòng phía dưới, đọc thành tiếng: “Đàn ông ở bất kỳ hoàn cảnh nào cũng đều ‘t*nh tr*ng lên não’, chẳng biết xấu hổ là gì.”

Từ Uyển bị chọc đến mức vừa tức vừa buồn cười, bực bội hừ một tiếng:

“Cậu đang vòng vo mỉa tớ không phải đàn ông đấy à?”

“Cậu là đàn ông.” Hà Bất Ngôn suy nghĩ một chút, rồi nói rất nghiêm túc, “Vậy thì làm một phát đi.”

Từ Uyển cảm thấy mình sắp bị Hà Bất Ngôn kéo thẳng xuống hố.

Buổi tối đi ngủ, Hà Bất Ngôn lại lẻn xuống, ngủ chung với cậu.

Từ Uyển đã quen rồi, tự động nằm dịch vào trong, nhường chỗ, kéo chăn chia cho hắn một nửa.

Hà Bất Ngôn nằm nghiêng nhìn cậu, đôi mắt đen thấp thoáng ánh sáng: “Từ Uyển.”

Từ Uyển nhắm mắt, mơ mơ màng màng đáp một tiếng: “Ừ?”

Hà Bất Ngôn nói: “Làm một phát.”

Từ Uyển: “...”

Thấy Từ Uyển không nói gì, Hà Bất Ngôn hơi suy nghĩ, rồi bàn tay đặt trong chăn trực tiếp thò sang, chạm vào eo cậu. Qua lớp áo mỏng, có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể ấm nóng.

Từ Uyển né đi, cuối cùng cũng mở mắt: “Đừng sờ chỗ đó, nhột.”

Hà Bất Ngôn trầm ngâm một lúc, ánh mắt càng sáng hơn: “Vậy sờ chỗ nào?”

Từ Uyển suýt nữa thì nghẹn thở, lần đầu tiên cảm thấy Hà Bất Ngôn khó đối phó đến vậy, thật sự bó tay với hắn. Cậu chậc một tiếng, dứt khoát buông xuôi, nắm tay Hà Bất Ngôn đặt lên quần mình: “Sờ đi.”

Hà Bất Ngôn yên lặng một giây, khẽ ấn xuống: “Sờ cách lớp quần à?”

Từ Uyển sắp phát điên tới nơi: “Cậu không biết c** q**n ra à?”

Hà Bất Ngôn đáp: “Biết.”

Sau đó.

Hà Bất Ngôn c** q**n Từ Uyển ra.

Chơi được một nửa, hắn cũng c** q**n mình.

Hai người cùng chơi.

Đôi mắt Từ Uyển ươn ướt, ánh nước mờ mịt, hơi thở dồn dập, phảng phất sự hưng phấn.

Lần đầu tiên cậu mới biết, cảm giác tự mình làm và cảm giác được người khác “ra tay giúp đỡ” lại khác nhau đến thế. So với tự chơi, được người khác chơi còn sướng hơn gấp mấy lần.

Hà Bất Ngôn cũng rất kích động.

Hai người giúp đỡ lẫn nhau, cực kỳ ăn ý.

Trong đêm khuya yên tĩnh, tiếng th* d*c vang lên rõ ràng trong căn phòng.

Hà Bất Ngôn vẻ mặt thỏa mãn, lại cúi xuống hôn nhẹ lên môi Từ Uyển, cười khẽ: “Tớ tìm được cảm giác rồi.”

Từ Uyển không nhịn được liếc hắn một cái, chậc lưỡi:

“Vậy trong mắt cậu, yêu đương đồng nghĩa với làm một phát à?”

Hà Bất Ngôn đáp: “Không, còn chuyện khác nữa.”

Nhận ra Hà Bất Ngôn đang ám chỉ điều gì, sắc mặt Từ Uyển hơi cứng lại, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói:

“... Bất Ngôn, cậu không thấy hơi nhanh sao?”

“Không nhanh.”

Hà Bất Ngôn lại không nhịn được, cúi người hôn lên môi cậu, dùng răng khẽ c*n m*t, khóe môi luôn cong lên, tâm trạng cực kỳ tốt.

Từ Uyển vẫn còn mơ hồ, để hắn hôn một lúc mới chần chừ nói: “Tớ vẫn chưa chuẩn bị.”

Câu nói này nhắc nhở Hà Bất Ngôn, hắn ngồi dậy:

“Tớ suýt nữa thì quên.”

Từ Uyển “A” một tiếng, ngẩng đầu nhìn hắn xuống giường lấy điện thoại, rồi lại ngồi xuống mép giường, cúi đầu lướt app, vừa hỏi:

“Cậu muốn xem phim gì?”

Từ Uyển ngơ ra một lúc, phản ứng lại: “... Đậu má.”

Hà Bất Ngôn quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy khó hiểu.

“Không có gì.” Từ Uyển nhíu mày, đau đầu xoa trán, thở dài nản chí, “Gì cũng được, cậu tự chọn đi.”

Hà Bất Ngôn nói: “Được.”

Từ Uyển bất lực nhắm mắt, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, cảm thấy hôm nay mình đúng là đồ ngốc.

Hà Bất Ngôn chọn xong phim, đặt điện thoại về chỗ cũ, lại lên giường, nắm lấy tay Từ Uyển. Lòng bàn tay nóng hổi, hắn khẽ cười, đôi mày ánh lên ý cười: “Từ Uyển, ngày mai đi hẹn hò nhé?”

Từ Uyển thờ ơ đáp: “Không đi, mai tớ có việc.”

Nụ cười trên mặt Hà Bất Ngôn thu lại: “Việc gì?”

“Đi bệnh viện kiểm tra não.” Từ Uyển nói xong nhìn hắn, than phiền, “Cả ngày hôm nay tớ bị cậu dắt mũi chạy vòng vòng.”

Hà Bất Ngôn sững lại: “Gì cơ?”

Từ Uyển muốn chết tới nơi, một tay vỗ lên trán:

“Mấu chốt là cậu còn đéo biết mình đã làm gì!”

Hà Bất Ngôn nhìn cu, bỗng bật cười: “Uyển Uyển, cậu đáng yêu thật đấy.”

Từ Uyển buông tay, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hà Bất Ngôn vẫn cười, đưa tay khẽ chạm lên trán cậu.

Từ Uyển chộp lấy cổ tay hắn, kéo mạnh một cái, lật người đè hắn xuống dưới, giơ tay hắn lên phía trước, cúi đầu hôn xuống.

Mu bàn tay đập vào tường rồi trượt xuống, Hà Bất Ngôn nhíu mày rên khẽ một tiếng. Nghe thấy vậy, Từ Uyển lập tức buông ra: “Sao thế?”

“Chắc trầy da rồi.” Hà Bất Ngôn rút tay về nhìn, “Rách da rồi.”

Từ Uyển nắm tay hắn xem kỹ, nhíu chặt mày: “Vừa nãy đập vào tường à?”

"Phải xử lý vết thương." Từ Uyển vừa nói vừa xuống giường lấy cồn i-ốt và băng cá nhân, cúi đầu chăm chú xử lý vết thương, rồi cẩn thận dán băng.

Hà Bất Ngôn nhìn mu bàn tay đã được dán băng, cười nói: “Cảm ơn.”

Từ Uyển không đáp, giữa hàng mày rõ ràng đè nặng một tia u sầu.

Vừa rồi kích động quá mức, có hơi l* m*ng, còn làm hắn bị thương.

Hà Bất Ngôn nhận ra vẻ mặt của cậu, ngập ngừng hỏi: “Sao thế?”

Chưa đợi Từ Uyển trả lời, hắn lại giơ tay lên, tiếp lời:

“Chẳng lẽ cái này ảnh hưởng tới buổi hẹn hò ngày mai?”

Nghe vậy, sắc mặt Từ Uyển dịu lại, giọng cũng mềm đi:

“Ngày mai hẹn hò thế nào, có kế hoạch chưa?”

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút: “Chưa có.”

Từ Uyển trầm ngâm: “Vậy giờ lập kế hoạch luôn?”

Hà Bất Ngôn hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Từ Uyển liếc hắn một cái, chậc lưỡi: “Cậu không đeo đồng hồ à?”

“Không, ngủ thì tháo ra rồi.” Hà Bất Ngôn tiện tay lấy điện thoại của Từ Uyển, nhìn thời gian hiển thị, “Một giờ tám phút.”

Từ Uyển ngẩn ra: “Muộn thế rồi à? Vậy để sáng mai tính, ngủ trước đi?”

Hà Bất Ngôn lắc đầu, đôi mày cong cong:

“Cậu ngủ trước đi, để tớ lên kế hoạch hẹn hò ngày mai."


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận