Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 98.




Từ Uyển không tìm Từ Phúc Phúc nói chuyện thêm lần nào nữa.

Cậu rất áy náy, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt ông.

Không khí trong nhà vẫn như thường. Từ Phúc Phúc vẫn chưa nói gì với Hà Linh.

Qua Tết Nguyên Tiêu là phải quay lại trường. Hà Linh như mọi năm giúp họ thu dọn hành lý, vừa làm vừa không yên tâm mà dặn dò liên hồi, bảo phải ăn nhiều hơn một chút, học tập cũng phải biết nghỉ ngơi điều độ.

Từ Uyển bỏ lọ vitamin vào balo, mỉm cười nhàn nhạt đáp lại lời bà.

Thu dọn xong, Từ Phúc Phúc lái xe đưa hai người ra ga.

Suốt dọc đường, Từ Uyển chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Đến ga tàu, Từ Phúc Phúc mở cửa xuống xe, ra cốp sau lấy hành lý. Từ Uyển và Hà Bất Ngôn cũng xuống theo, nhận lấy vali, đứng sang một bên.

Hà Linh nhìn họ, mắt ánh lên một tầng hơi nước nhưng vẫn mỉm cười, dịu giọng nói: “Nghỉ lễ nhớ về, mẹ làm đồ ngon cho hai đứa.”

Từ Uyển gật đầu, khóe mắt khẽ cong lên một chút. Cậu quay sang nhìn Từ Phúc Phúc.

Ánh mắt hai cha con chạm nhau. Từ Phúc Phúc khựng lại một nhịp rồi dang tay ra: “Con trai, lại đây ôm ba một cái.”

Từ Uyển sững người, rồi buông vali, bước tới ôm lấy ông, khẽ gọi: “Ba.”

Từ Phúc Phúc vỗ nhẹ vai cậu, hô hấp trầm xuống, dường như khẽ thở dài một tiếng.

Khoảng cách quá gần, Từ Uyển nghe rất rõ tiếng thở dài ấy.

Cho đến khi lên tàu, bên tai cậu dường như vẫn còn vương lại âm thanh đó.

Hà Bất Ngôn đặt vali lên giá xong, ngồi xuống cạnh Từ Uyển, theo bản năng nhìn sang. Thấy vẻ mặt cậu hơi ảm đạm, khẽ hỏi: “… Sao vậy?”

Từ Uyển hoàn hồn, chạm vào khóe môi mình, lặng lẽ lắc đầu.

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, hạ giọng hỏi: “Nghe nhạc không?”

Từ Uyển im lặng một lát rồi nói: “Ừ.”

Cậu lấy điện thoại ra khỏi túi, ngón tay vô tình chạm vào một tờ giấy gấp lại. Cậu khựng lại, nhíu mày lấy ra.

Hà Bất Ngôn nhìn thấy, hỏi: “Cái gì vậy?”

“Không biết.” Từ Uyển mở ra, thần sắc lập tức sững lại.

Hà Bất Ngôn lặng lẽ nghiêng sang xem. Một lúc sau mới hạ giọng nói:

“Ông ấy bỏ vào túi cậu lúc nào vậy? Lúc ôm cậu à?”

Từ Uyển không đáp.

Cậu lặng lẽ nhìn những dòng chữ gần như kín cả trang giấy. Đôi mắt đen sâu thẳm, mãi đến khi đọc xong vẫn còn chưa hoàn hồn, ánh nhìn vẫn dừng lại trên trang giấy.

Từ Phúc Phúc đã viết cho cậu một bức thư. Có lẽ vì những lời này, ông không nói ra được trực tiếp.

Thư khá dài. Nét chữ như của học sinh tiểu học, nhưng viết rất ngay ngắn.

[Con trai,

Thời gian này ba đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định tôn trọng lựa chọn của con.

Con luôn là đứa độc lập, có suy nghĩ riêng. Từ nhỏ ba đã không quản con quá nhiều, bây giờ cũng không thể can thiệp vào cuộc đời con. Ba phải xin lỗi con, khoảng thời gian này chắc con khó chịu lắm phải không? Ba biết con đã phải lấy hết dũng khí mới dám nói thật với ba, vậy mà ba lại giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Xin lỗi con trai. Cả đời ba sống ở nơi này, chưa từng va chạm với thế giới rộng lớn, tầm nhìn hạn hẹp, không hiểu rõ những chuyện như thế, nên nhất thời không thể chấp nhận ngay. Cho ba thêm chút thời gian, được không?

Uyển Uyển, ba không hề thất vọng về con. Con mãi mãi là niềm tự hào của ba. Sau này có tâm sự gì cứ nói với ba, đừng giấu trong lòng, giữ lâu sẽ rất khó chịu. Ở đại học có thể yêu đương, nhưng bất kể người đó là nam hay nữ, nhất định phải có trách nhiệm.

Ba tạm thời chưa nói với mẹ con. Con có muốn để mẹ biết không? Nếu con không ngại, ba sẽ nói rõ với bà ấy.

Con đường này không dễ đi, có thể sẽ bị người khác xem là dị biệt. Con đã thật sự nghĩ kỹ chưa?

Chữ hơi xấu, lâu rồi ba không viết, con đọc có rõ không?

Mãi yêu con.

Ba của con.]

Hà Bất Ngôn lặng lẽ đọc hết bức thư rồi trả lại cho Từ Uyển.

Từ Uyển cẩn thận gấp lại, bỏ vào túi, còn khẽ ấn nhẹ một cái. Cậu quay sang Hà Bất Ngôn, cong môi cười khẽ: “Qua cửa rồi.”

Hà Bất Ngôn nhìn cậu, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Không vui à?” Từ Uyển hỏi.

“Vui.”

“Vậy cười một cái xem.”

Hà Bất Ngôn ngẩng mắt nhìn đôi vợ chồng già ngồi đối diện, trầm ngâm một lát rồi quay sang Từ Uyển, nở một nụ cười lộ đủ tám chiếc răng.

Từ Uyển sững ra một chút rồi bật cười:

“Cậu làm gì đấy? Sao lại bắt chước kiểu cười trước kia của tớ?”

Hà Bất Ngôn thu lại nụ cười: “Thấy thú vị.”

“Haiz, đáng lẽ tớ nên chụp lại.” Từ Uyển tiếc nuối tặc lưỡi, rồi lấy điện thoại ra, mắt đầy ý cười nhìn hắn, “Cười lại lần nữa được không?”

Hà Bất Ngôn không ngẩng đầu, bình thản từ chối: “Không.”

Từ Uyển càng buồn cười, khẽ chạm đùi mình vào đùi hắn: “Sao mà keo thế.”

Hà Bất Ngôn mặt không đổi sắc, giọng vẫn nhàn nhạt:

“Cậu sẽ làm thành biểu cảm. Tớ sẽ không mắc bẫy.”

Từ Uyển cười mãi không thôi, cả người nhẹ nhõm hẳn: “Cậu hiểu tớ ghê nhỉ.”

Hà Bất Ngôn nghe vậy, lặng lẽ nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Tớ rất hiểu cậu.”

Từ Uyển nhướng mày, đáy mắt đầy hứng thú, cố ý hỏi:

“Thế nói xem giờ tớ đang nghĩ gì.”

Hà Bất Ngôn im lặng vài giây, lấy điện thoại của Từ Uyển, gõ một câu:

[Cậu muốn hôn tớ?]

Từ Uyển nhìn thấy, lông mày nhướng cao hơn.

Quả thật bị nói trúng.

Nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của Hà Bất Ngôn, cậu lại càng muốn hôn hơn.

Hà Bất Ngôn không lộ vẻ gì, quan sát phản ứng của cậu, rồi lại gõ tiếp, đổi dấu hỏi thành dấu chấm: [Cậu muốn hôn tớ.]

Từ Uyển cười gật đầu, thẳng thắn thừa nhận: “Ừ.”

Hà Bất Ngôn mím môi, cuối cùng mới lên tiếng. Giọng hạ thấp, hơi khàn: “Đợi về trường đã.”

Thi Dưỡng Luân và Ôn Gia Ninh vẫn chưa về trường, nói trong nhóm mai mới quay lại, nên trong phòng ký túc chỉ còn hai người họ.

Hai người nhanh chóng dọn dẹp qua loa, thay ga giường sạch, lau lại mặt bàn rồi mới ra ngoài ăn tối.

Buổi tối, Hà Bất Ngôn lại trèo lên giường Từ Uyển. Nằm chưa được bao lâu đã bắt đầu động tay động chân, vừa hôn vừa sờ, vội vàng mà nóng bỏng.

Từ Uyển để mặc hắn hôn, khóe môi luôn cong lên, nhưng khi mở miệng thì giọng đã hơi gấp: “Bất Ngôn… cái lịch đếm ngược của cậu… còn bao nhiêu ngày nữa?”

Hà Bất Ngôn không nặng không nhẹ x** n*n chỗ mềm dưới tay, lơ đãng đáp: “Không biết.”

kh*** c*m dâng lên mãnh liệt, Từ Uyển ngửa đầu, hơi thở dần trở nên nặng nề, ngắt quãng nói: “Đã tháng ba rồi…”

Hà Bất Ngôn cúi xuống hôn lên môi cậu, hoàn toàn không còn tâm trí nghĩ chuyện khác.

Lần đầu “hóa thân hồ lô oa” trong ký túc xá, cả hai đều rất kích động. Xong việc liền vội vàng mở cửa sổ cho thoáng khí.

***“葫芦娃” (Hồ Lô Oa) là nhân vật hoạt hình đầu to, tròn

Từ Uyển chỉ mặc mỗi q**n l*t nhảy xuống giường mở cửa sổ, rồi nhanh chóng chui lại vào chăn ôm Hà Bất Ngôn, tặc lưỡi: “Gió thổi một cái lạnh chết đi được.”

Hà Bất Ngôn khựng lại, thấp giọng: “Ôm chặt hơn.”

“Dán sát nữa là lại biến thành hồ lô oa tiếp đấy.” Từ Uyển cười không ngớt, “Còn muốn ngủ không? Này, đừng sờ…”

Ánh mắt Hà Bất Ngôn trầm xuống, không nói gì, lại nhích gần hơn, từ cổ họng bật ra một tiếng trầm khàn: “Cứ sờ.”

Cả kỳ nghỉ đông hầu như chẳng thân mật mấy, giờ vừa chạm vào đã có chút không dừng lại được.

Từ Uyển hết cách.

Đành phối hợp tiếp.

Cậu được Hà Bất Ngôn v**t v* đến mức thoải mái, nửa khép mắt, bỗng nảy ra một ý. Cậu đẩy nhẹ Hà Bất Ngôn ra, chống tay nửa quỳ trên giường, khóe mắt ửng đỏ còn mang ý cười, ánh nhìn đầy mê hoặc. Tay vẫn chậm rãi chuyển động, cực kỳ thong thả hỏi: “Có muốn… tớ dùng miệng không?”

Lần này Hà Bất Ngôn càng kích động hơn.

Không kịp khống chế, trực tiếp xuất ra.

Từ Uyển bị sặc, không để ý nuốt phải một ít. Cậu ho một hồi lâu, trong miệng đầy mùi vị, lúng túng vô cùng.

Hà Bất Ngôn vội vàng xuống giường rót cho cậu một cốc nước.

Từ Uyển uống một ngụm, nuốt cũng không xong mà nhổ cũng không tiện, phồng má ngậm nước trừng mắt nhìn hắn.

Hà Bất Ngôn suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhổ đi, nhổ vào cốc.”

Từ Uyển “ưm ưm” không nói rõ được, trừng còn dữ hơn.

Đây là cốc của cậu đấy!

Hà Bất Ngôn ngẩn ra: “Cậu nói gì?”

Từ Uyển cạn lời, mặc quần vào rồi lách qua hắn xuống giường nhổ nước, sau đó cầm bàn chải đi đánh răng lại một lượt.

Khi quay về, Hà Bất Ngôn đang ngồi trên giường nhìn cậu không chớp mắt.

Từ Uyển tắt đèn, trèo lên giường, thuận tay xoa đầu hắn: “Ngủ đi ngủ đi.”

Hà Bất Ngôn nằm phía trong, nghiêng người nhìn Từ Uyển, khẽ gọi: “Từ Uyển.”

Từ Uyển nhắm mắt, hờ hững “Ừm” một tiếng.

“Uyển Uyển.”

Từ Uyển tặc lưỡi: “Sao lại gọi hai lần, chẳng phải cho cậu gọi tên ở nhà rồi à.”

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút rồi nói: “Tớ thích.”

“Rồi rồi.” Từ Uyển bất đắc dĩ.

Hà Bất Ngôn im lặng một lát, lại nhích gần hơn, hạ thấp giọng hỏi: “Ăn ngon không?”

Từ Uyển không hiểu: “Cái gì?”

Tai Hà Bất Ngôn hơi đỏ. Không tiện nói thẳng, hắn ghé sát tai Từ Uyển, thì thầm: “Của tớ… ngon không? Cậu có thích không?”

Từ Uyển: “…”

Hà Bất Ngôn không nghe thấy câu trả lời, nghi hoặc hỏi: “Hửm?”

“Im đi!” Từ Uyển giật giật giữa mày, suýt nữa buột miệng chửi, “Cậu không thể nói hàm súc chút được à?”

Lại còn hỏi “con cháu đời đời” của mình có ngon không?

Thái dương Từ Uyển âm ỉ đau, hai má cũng nóng lên. May mà đã tắt đèn, đối phương không nhìn thấy cậu đỏ mặt.

Hà Bất Ngôn gật đầu, nhíu mày suy nghĩ khá lâu, rồi mới tiếp tục hỏi - lần này cực kỳ “hàm súc”: “Vậy… còn có lần sau không?”

Từ Uyển thật sự hết cách, đành dịu giọng:

“Cậu bây giờ ngoan ngoãn ngủ đi thì sẽ có lần sau.”

Hà Bất Ngôn nghe vậy lập tức nhắm mắt lại. Vẫn giữ tư thế nằm nghiêng sát bên Từ Uyển, khẽ nói: “Ngủ.”

Từ Uyển lại muốn cười, cũng hạ giọng theo: “Ngủ ngon."


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận