Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 16.




“Tôi không khuyên cậu nên trực tiếp đưa em gái đi tùy quân.”

Sở Ngọc muốn đưa em gái đi theo đơn vị, anh có nắm chắc việc thuyết phục được cấp trên nhưng thủ tục phía thành phố Tô Châu vẫn còn những điểm chưa chắc chắn.

Vì vậy khi Hương Tuyết hỏi về nỗi lo lắng này, anh chỉ bảo đợi trời sáng sẽ đi hỏi người có chuyên môn.

Chẳng ngờ vừa mới trình bày tình hình với người bạn chiến đấu cũ đã chuyển ngành sang làm cảnh sát hộ khẩu ở đồn công an, anh đã nhận được ý kiến phản đối.

Sở Ngọc nhíu mày: “Thủ tục khó làm lắm sao?”

Đường Binh cạn lời: “Đừng có giả ngốc, cậu lại không biết em gái thuộc diện quan hệ huyết thống hàng bàng hệ sao? Em gái cậu đã trưởng thành từ lâu rồi, căn bản không nằm trong điều kiện được đi tùy quân.”

“Cái đó không sao, tôi sẽ thương lượng với lãnh đạo, chỉ cần không dùng đến trợ cấp lương dầu của tổ chức thì cơ bản có thể linh động.”

“Vậy thì đừng nhắc gì đến chuyện tùy quân, cứ khai giấy chứng nhận thăm thân đi, nhưng mà...”

Đường Binh rít một hơi thuốc, ngập ngừng vài giây rồi mới hạ thấp giọng tiếp tục: “Giấy thăm thân cũng phải qua mấy khâu thủ tục, chỗ tôi đây chỉ là một cửa thôi, quan trọng nhất vẫn là bên Ủy ban Cách mạng khu phố. Tình hình nhà cậu... chắc chắn vẫn còn người để mắt tới, e là không dễ dàng thả người đi đâu.”

Sở Ngọc đương nhiên biết cái khó ở đây, nhưng anh có đường dây riêng của mình nên không thấy quá nan giải: “Tôi vẫn muốn khai chứng nhận tùy quân, giấy thăm thân không thể ở lâu dài được.”

Đường Binh vội xua tay, tàn thuốc bay lả tả. Sở Ngọc nhanh nhẹn lùi lại phía sau, vẻ mặt đầy chê bai: “Lão Đường, chị dâu làm sao chịu nổi cậu nhỉ?”

“Chị dâu cậu xót tôi còn không kịp ấy chứ.” Gương mặt chữ điền của Đường Binh đầy vẻ đắc ý.

Rời quân ngũ tuy có chút nuối tiếc nhưng giải ngũ rồi có thể ở bên vợ hàng ngày cũng rất tốt! Nghĩ tới đây, anh ta vừa dùng tay gạt tàn thuốc vừa cười nhạo: “Thôi bỏ đi, nói với cái đồ độc thân như cậu cũng chẳng hiểu được.”

Ai độc thân? Sở Ngọc anh bây giờ cũng là người có đối tượng rồi nhé?

“Chà, nhìn cái bản mặt không phục của cậu kìa, có tiến triển rồi hả?”

Đường Binh trước đây từng là lính trinh sát, sau này bị thương nặng mới giải ngũ, cơ thể không chịu nổi công việc tuyến đầu nên đành chuyển sang làm văn phòng nhưng nhãn lực cần có thì không thiếu, làm sao không nhìn ra vẻ đắc ý trong mắt người anh em.

Sở Ngọc chỉ mỉm cười, tiếp tục chủ đề trước đó: “Tôi vẫn muốn khai chứng nhận tùy quân, cậu nói xem, tìm ai thì có tác dụng?”

Xem chừng là có em dâu thật rồi, trông có vẻ quý lắm đây.

Đường Binh biết hoàn cảnh của bạn mình, thấy anh không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi thêm, nhưng trong lòng thấy rất mừng cho anh: “Muốn khai chứng nhận tùy quân ở Tô Châu này khó lắm, dù có làm được thì cũng dễ xảy ra sai sót ở khâu cuối cùng, hay là lão đại này hiến cho cậu một kế?”

Sở Ngọc: “Cậu nói đi.”

Anh em một nhà, Đường Binh cũng không vòng vo: “Cứ để em ấy đăng ký làm thanh niên tri thức đi. Hai bao thuốc lá là có thể đến được nơi các cậu muốn. Đến lúc đó trời cao hoàng đế xa, rồi mới đưa người vào đơn vị, vừa tiện vừa an toàn.”

Làm thanh niên tri thức sao? Có lẽ vì xót em gái phải chịu khổ, Sở Ngọc theo bản năng không muốn nghĩ theo hướng này...

“Đừng có xót. Đi bây giờ cùng lắm là xuống ruộng một hai tháng là cậu có thể đón người đi rồi, kiểu gì cũng tốt hơn là ở lại Tô Châu này, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ.”

Dứt lời, sực nhớ ra điều gì, Đường Binh lại nhắc thêm một câu: “Cậu đừng nghĩ những kẻ ngày nào cũng tìm em gái mình gây rắc rối đều có lý lịch sạch sẽ cả nhé?”

Sở Ngọc đương nhiên không ngây thơ như vậy, anh thậm chí dám khẳng định trong số hàng xóm có kẻ đã nhận lợi lộc.

Còn kẻ đứng sau là ai, anh cũng đoán được đại khái. Chính vì đoán được đại khái, biết rõ tình cảnh của Hương Tuyết không mấy lạc quan nên anh mới sốt ruột!

Đi làm thanh niên tri thức trước, tuy người có vất vả một chút nhưng lại chắc chắn hơn...

Thấy người anh em chân mày ủ rũ, Đường Binh ném bao thuốc qua: “Làm một điếu không?”

“Thôi.” Sở Ngọc hầu như không hút thuốc nhưng vẫn thuận tay nhét bao thuốc vào túi: “Tịch thu nhé, cái thân xác rệu rã của cậu thì hút ít thôi. Tôi đi đây.”

“Cái thằng này, quản rộng quá đấy. Tôi giấu được bao thuốc dưới mắt chị dâu cậu dễ dàng lắm đấy à?” Biết bạn đang bận, Đường Binh cũng không giữ lại lâu, vừa chửi đổng vừa tiễn người rời đi.

Để tránh bị chú ý, hai người hẹn gặp nhau ở một con hẻm hẻo lánh, lúc này đương nhiên không tiện cùng rời đi. Vì vậy đợi cho đến khi hút hết điếu thuốc trên tay, Đường Binh mới lững thững quay về đồn công an.

Ra khỏi hẻm, Sở Ngọc không vội về nhà ngay. Anh lần lượt đi thăm hỏi những người anh em đã uống rượu hôm trước, từ miệng họ có thêm không ít thông tin cần thiết. Xong một vòng, khi về đến nhà đã là hơn 3 giờ chiều.

Không nằm ngoài dự đoán, bất kể là cổng chính hay tường bao đều sạch bong sáng bóng.

Tất nhiên từ khi Hương Tuyết có phương án giải quyết mới, Sở Ngọc cũng chẳng buồn để tâm đến mấy trò vặt của hàng xóm nữa.

Lúc này điều anh quan tâm hơn cả là việc đại sự của đời mình vào tối mai. Lần đầu tiên đến thăm nhà nhạc phụ tương lai, phải chuẩn bị cho thật tốt...

“Tất cả chỗ này đều mang đến nhà Phương Bạch sao? Nhiều thế này làm sao xách hết được ạ?” Hơn 6 giờ tối, Sở Hương Tuyết vừa bước chân vào nhà đã bị choáng ngợp bởi đống quà cáp đầy bàn.

Sở Ngọc tỉ mỉ quan sát sắc mặt em gái, xác định cô không lén lút khóc lóc mới chỉ vào chiếc ghế dài bên cạnh: “Ngày mai xách chỗ kia qua thôi, những thứ khác sau này gửi dần.”

Sở Hương Tuyết nhìn qua, bấy giờ mới phát hiện trên ghế dài còn có một chồng nhỏ khác, thuốc lá, rượu và bánh kẹo đều đủ cả, trông rất tươm tất.

Thế là cô lại lo lắng chuyện khác: “Ngày mai anh mặc bộ nào đi? Em nghe dự báo thời tiết rồi, mai trời nắng.”

Sở Ngọc: “Hôm qua đồng chí Cố nhắc rồi, bảo anh đừng mặc quân phục.”

Đã là yêu cầu của Phương Bạch, Sở Hương Tuyết tự nhiên không nói thêm gì nữa. Cô lấy chìa khóa và những thứ trong túi ra bỏ vào ngăn kéo: “Anh, anh ăn tối chưa?”

“Chưa, đợi em về cùng ăn.”

“Vậy bây giờ em đi nấu.”

“Anh nấu xong rồi, đang ủ trong nồi, chỉ cần bưng ra thôi.” Trong lúc nói chuyện, Sở Ngọc đã nhanh chóng dọn dẹp đống quà trên bàn, phải để trống chiếc bàn bát tiên ra.

Việc anh cả đi lính về rồi trở nên thập toàn đại năng, Sở Hương Tuyết đã quen từ lâu, cô thoăn thoắt bưng cơm canh ra. Sau khi hai anh em ngồi xuống ăn cơm, Sở Ngọc mới nói chuyện muốn em gái đi làm thanh niên tri thức trong hai tháng.

Sở Hương Tuyết không sợ khổ, cô chỉ quan tâm đến người thân: “Có thể đến đại đội nơi ba mẹ bị điều đi để làm thanh niên tri thức không?”

“Được, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa. Đến bên đó cũng không phải sợ, cùng lắm hai tháng là anh đón em về đơn vị ở hẳn.”

Thế thì còn đợi gì nữa? Sở Hương Tuyết phấn khích tột độ: “Em đi! Ngày mai đi đăng ký luôn được không?”

Vì thất tình, thực ra cô đã u sầu cả ngày nhưng cố nhịn không khóc. Lúc này đây đâu còn nhớ gì đến tên mặt trắng lòng dạ hiểm độc kia nữa, trong đầu cô toàn là hình ảnh ba mẹ đang chịu khổ ở một góc khuất nào đó.

Sở Ngọc trấn an: “Anh nhờ người hỏi thăm rồi, tiểu đội thanh niên tri thức đến đại đội Hồng Hà sớm nhất là một tuần nữa, ngày cuối cùng chúng ta hãy đăng ký.”

“Đại đội Hồng Hà sao?” Xa cách hơn một năm, cuối cùng cũng có tin tức của ba mẹ, Sở Hương Tuyết rốt cuộc không kìm được, nước mắt bắt đầu rơi lã chã: “Em... hức... anh ơi, em nhớ ba mẹ quá... hức... họ chắc chắn đã chịu rất nhiều khổ cực, em ngày mai... hức... ngày mai em muốn đi đăng ký ngay...”

Đầu óc Sở Ngọc lùng bùng vì tiếng gào khóc của em gái nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: “Chắc chắn có người đang theo dõi chúng ta, đăng ký vào ngày cuối cùng sẽ an toàn hơn.”

Sở Hương Tuyết lập tức phản ứng lại, ngước đôi mắt đỏ hoe lên, liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, không được mạo hiểm.”

Thấy em gái khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, trông đáng thương vô cùng, Sở Ngọc thở dài, giặt một chiếc khăn ấm đưa qua: “Lau đi... Chuyện đăng ký thanh niên tri thức không được nói với bất kỳ ai, biết chưa?”

Sở Hương Tuyết dùng khăn chườm mắt: “Chị dâu cũng không được nói sao?”

“...” Im lặng vài nhịp, Sở Ngọc thốt ra một câu: “Bên phía đồng chí Cố để anh nói.”

Ngày hôm sau. 5 giờ chiều.

Cố Phương Bạch lại tan làm đúng giờ. Mặc dù cô đã hoàn thành xong công việc trong tay nhưng liên tiếp mấy ngày không tan làm đúng giờ thì cũng là xin nghỉ giữa chừng, ít nhiều cũng đã thử thách sự kiên nhẫn của tổng biên tập.

Nhưng Cố Phương Bạch có việc quan trọng hơn phải làm, chỉ đành phớt lờ ánh mắt nhìn "dũng sĩ" của đồng nghiệp mà chuồn lẹ.

Lúc xuống lầu, cô không nhịn được mà tự thầm trách mình... Rõ ràng không về sớm, sao lại thấy chột dạ thế này?

Sở Ngọc đã đến từ 4 giờ rưỡi. Tuy nhiên anh không lên lầu tìm người mà cứ im lặng đứng ở cổng lớn. Lúc này nghe thấy tiếng bước chân, anh theo bản năng quay đầu lại, đập vào mắt là một mảng màu hồng rực rỡ.

Nhìn kỹ lại, hóa ra là cô gái diện chiếc váy hoa nhí màu hồng đang từ trên lầu thướt tha đi xuống.

Mỹ nhân như họa, dưới sự tác động của thị giác, nhịp tim của Sở Ngọc lỡ mất một nhịp, đôi chân dài không tự chủ được mà bước tới đón.

Chỉ là khi nhìn rõ thần sắc của đối phương, anh vội lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”

“Không có gì, dạo này tôi toàn tan làm đúng giờ, tổng biên tập hơi khó chịu thôi.” Cố Phương Bạch sải bước tới trước mặt Sở Ngọc đứng, sau khi giải thích với vẻ không mấy bận tâm, cô quan sát cách ăn mặc của đối phương từ trên xuống dưới.

Vẫn là áo sơ mi trắng, chỉ là thay bằng một chiếc quần màu xanh tím than. Quần áo rất đứng dáng, rõ ràng đã được là ủi kỹ càng.

Cố Phương Bạch không tiếc lời khen ngợi: “Anh mặc thế này rất đẹp.” Kết hợp với mái tóc ngắn chỉ dài hơn đầu đinh một chút, trông anh cực kỳ sạch sẽ và điển trai.

Sở Ngọc theo bản năng khen lại: “Bộ váy này cũng rất hợp với cô, rất xinh đẹp.”

Đúng là xinh đẹp thật, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, kết hợp với đôi mắt phượng tiêu chuẩn và mái tóc đen dày mượt mà, lại thêm chiếc váy dài màu sáng hiếm thấy, đẹp đến mức chói mắt.

Lời hay thì ai cũng thích nghe, Cố Phương Bạch không ngoại lệ, nhưng xung quanh vẫn còn không ít đồng nghiệp đang tò mò ngó nghiêng, cô bèn đề nghị: “Vừa đi vừa nói chuyện nhé?”

Sở Ngọc đưa tay đỡ lấy túi xách trên tay đối tượng: “Có cần tôi lên lầu giải thích với biên tập bên cô một chút không?”

Cố Phương Bạch: “Không cần đâu, tổng biên tập tính cách là vậy, khẩu xà tâm phật thôi, cáu một tí là hết ấy mà. Chúng ta đi xe buýt về khu tập thể à?”

“Tôi có xe đạp rồi, xe ở ngay cổng.” Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới bên cạnh chiếc xe đạp.

Trên thanh xà ngang của chiếc xe Phượng Hoàng buộc một chiếc túi vải cỡ lớn, bắt gặp ánh mắt tò mò của đối tượng, Sở Ngọc giải thích: “Tôi có mang chút quà cho người nhà cô.”

Dứt lời, anh đã thoăn thoắt leo lên xe, đôi chân dài chống xuống đất, ra hiệu cho đối tượng ngồi lên phía sau. Yên sau xe đã được buộc sẵn một tấm đệm bông dày dặn, Cố Phương Bạch vuốt lại tà váy, ngồi lên thật vững chãi.

Dự báo thời tiết hôm nay vẫn không chuẩn. Bảo là trời nắng nhưng tầm ba bốn giờ chiều vẫn lác đác một trận mưa nhỏ.

Dù lúc này đã tạnh hẳn nhưng khi gió chiều thổi qua, trên những cành cây hai bên đường thi thoảng vẫn có những giọt nước đọng rơi xuống, gõ nhịp thanh thoát trên mặt đường đá xanh.

Hòa quyện trong đó còn có tiếng trò chuyện khe khẽ thỉnh thoảng vang lên của đôi trai gái trẻ:

“Nói với cô chuyện này.”

“Chuyện gì?”

“Về Hương Tuyết... Tôi định đưa em ấy đi làm thanh niên tri thức khoảng hai tháng.”

“Cách này đúng là chắc chắn, nhưng thanh niên tri thức vất vả lắm...”

“Đừng lo, tôi sẽ nhờ bạn chiến đấu thường xuyên qua trông nom.”

Bạn chiến đấu? Bạn chiến đấu miền Bắc ở đại đội Hồng Hà? Chẳng lẽ chính là chân mệnh thiên tử mà bà nội từng nuối tiếc mãi?!!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận