Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 32.




Tình cảm của cha mẹ nhà họ Sở rất tốt, hiếm khi to tiếng, phàm là chuyện gì cũng đều có sự bàn bạc, trao đổi. Lớn lên trong môi trường như vậy, do sự hun đúc từ nhỏ, Sở Ngọc cũng có thói quen chuyện gì cũng kể lại và trao đổi với vợ.

Lần này cũng không ngoại lệ, chập tối vừa bước vào cửa, anh đã kể ngay chuyện của Phương Tri Phàm.

Cố Phương Bạch đang giúp chồng treo mũ quân phục cũng không ngờ gã tra nam họ Phương kia vẫn còn "nhảy nhót", cô chán ghét chau mày: "Hắn muốn làm gì? Không lẽ lại ôm tâm tư báo thù đen tối gì đó chứ?"

Tháng 7 đang lúc nóng nực, đi bộ nhanh một quãng về nên lúc này trán Sở Ngọc đầy mồ hôi: "Chắc là vậy... lát nữa mình nói tiếp, anh đi tắm rửa chút đã."

Cố Phương Bạch chỉ vào chậu rửa mặt: "Em pha sẵn nước cho anh rồi."

"Không cần đâu, anh ra thẳng chỗ giếng nước, sẵn tiện dội chân luôn. Giày cao su không thoáng khí, bí cả ngày chân hôi rình, kẻo lại ám mùi lên người em."

Dứt lời, Sở Ngọc cũng chẳng đợi vợ phản ứng, cầm lấy khăn và chậu, ba chân bốn cẳng chạy biến.

Cố Phương Bạch trợn trắng mắt nhìn theo bóng lưng người đàn ông, chẳng qua là anh muốn dùng nước giếng mát lạnh thôi mà...

Sở Ngọc đi nhanh về cũng nhanh, khi anh bước vào nhà với thân hình sảng khoái, theo thói quen lại ôm vợ thơm hai cái rồi mới giúp múc cơm tối. Nhìn rõ đồ trong chậu, mắt anh sáng lên: "Đây là... mì lạnh?"

Thời này đồ ăn không có nhiều lựa chọn, đa số các nhà buổi tối chỉ ăn cháo loãng, cùng lắm thêm mấy cái bánh mỳ.

Cố Phương Bạch khá cầu kỳ, luôn cố gắng đổi món. Thấy dáng vẻ thèm thuồng của Tiểu đoàn trưởng Sở, đôi mày cô cong lên: "Thích thì ăn nhiều một chút, em cán không ít mì đâu."

Sở Ngọc đón lấy đôi đũa trên tay vợ: "Trong bếp nóng, em ra ngoài trước đi, để anh nêm gia vị. Đúng rồi, em có ăn cay không?"

"Có, em muốn ăn cay một chút." Cố Phương Bạch bê một bát to canh cà chua trứng đã để nguội từ trong chạn bát ra đi về phía phòng khách.

Sở Ngọc bưng bát mì lạnh đã trộn xong ra ngoài thì không thấy vợ trong phòng khách: "Phương Bạch?"

Giọng Cố Phương Bạch vọng vào từ bên ngoài: "Em ở đây, hôm nay mình ăn ngoài này đi, trong nhà nóng quá."

Sở Ngọc sải bước ra ngoài, bấy giờ mới phát hiện vợ không chỉ dùng hai chiếc ghế đẩu gỗ bắc thành một cái bàn tạm thời mà còn đốt sẵn hương muỗi bên cạnh. Anh cười: "Chuẩn bị cũng đầy đủ đấy chứ."

Cố Phương Bạch đặt chiếc quạt lá cọ xuống, cười đáp: "Tất nhiên rồi... mau ăn đi, lát nữa là trời tối hẳn đấy."

"Anh đã nhờ người mua quạt điện rồi." Sở Ngọc đưa bát tô cho vợ, còn mình thì trực tiếp ôm cả chậu mà "đánh chén".

Cố Phương Bạch định nói không cần mua vì chuyển nhà không tiện, nhưng lời vừa đến cửa miệng lại nghĩ đến việc thời này quạt điện rất hiếm, nếu lần này không mua, đợi đến quân khu miền Bắc lạ nước lạ cái sẽ càng khó mua hơn nên cô chuyển chủ đề: "Chuyện lúc nãy anh nói vẫn chưa hết, Phương Tri Phàm không làm hỏng chuyện của mình chứ?"

Sở Ngọc nuốt miếng thức ăn trong miệng: "Đừng lo, anh có người trông chừng rồi... Ngược lại là phía Hương Tuyết ấy, con bé ngốc nghếch đầu óc chẳng linh hoạt gì, bao nhiêu chỉ số thông minh chắc đem đổi lấy nhan sắc hết rồi, phải trông chừng cho kỹ."

Đây chẳng phải là chê Hương Tuyết là "bình hoa di động" sao?

Cố Phương Bạch vừa buồn cười vừa tức: "Em cũng xinh đẹp, có phải đầu óc cũng không linh hoạt không?"

Sở Ngọc lập tức "nhũn như chi bún": "Không có, tuyệt đối không có! Đồng chí Phương Bạch nhà anh vừa có tài vừa có sắc!"

"Phụt..."

Tiếng cười phun ra đột ngột ngắt ngang cuộc đấu khẩu của đôi vợ chồng trẻ.

Cả hai cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, bấy giờ mới phát hiện gia đình Chính ủy Lưu bên cạnh chẳng biết từ lúc nào cũng đã bày cơm tối ra bên ngoài. Và cậu thiếu niên đang bịt miệng kia rõ ràng chính là "thủ phạm" gây ra tiếng cười lúc nãy.

Chính ủy Lưu hớn hở trêu chọc: "Tiểu Sở, cậu đây là... gia giáo nghiêm quá nhỉ."

Sở Ngọc lập tức trưng ra bộ mặt nghiêm túc: "Học tập lãnh đạo ạ!"

Chính ủy Lưu buồn cười lắc đầu: "Cái thằng nhóc này..."

Thật sự, Cố Phương Bạch lại muốn che mặt rồi.

Dù thỉnh thoảng cửa miệng hay chê bai Tiểu đoàn trưởng Sở nhưng những gì cần quan tâm, Cố Phương Bạch không thiếu một chút nào.

Chẳng hạn như xót anh nhiệm vụ huấn luyện nặng nề, giày vải giải phóng bí chân, cô bắt đầu học chị dâu Hỷ Phong cách làm giày vải đế nhiều lớp, sẵn tiện để giết thời gian.

Thực sự là những ngày chờ đợi lệnh điều động quá đỗi dày vò, dù Trung đoàn trưởng Nhạc và Chính ủy Lưu đã nói riêng rằng việc điều chuyển chắc chắn như đinh đóng cột.

Nhưng chỉ cần lệnh chính thức chưa xuống, lòng Cố Phương Bạch vẫn không thể thực sự yên tâm. Thay vì ngồi suy nghĩ vẩn vơ, thà tìm việc gì đó làm cho qua ngày.

Thực tế, một khi con người bận rộn, tần suất nghĩ ngợi lung tung quả thực giảm hẳn. Cứ như vậy, hơn một tuần nữa trôi qua, Cố Phương Bạch không chỉ vơi bớt lo âu mà còn học được hòm hòm các công đoạn làm giày, chỉ có điều việc khâu đế giày hơi hại tay.

Nghe cô than vãn, Lâm Hỷ Phong ngồi bên cạnh đang khâu giày cho con bèn lục lọi hộp kim chỉ chọn ra một cái dùi đưa qua: "Này, tay em yếu, cứ dùng dùi đâm một lỗ xuyên qua đế trước, xác định rõ vị trí rồi mới đâm nhé, không là đường kim dễ bị lệch lắm."

"Đường kim của em bị lệch rồi này, chị xem có cần tháo ra làm lại không?" Cố Phương Bạch nhận lấy cái dùi nhưng không vội thử ngay mà đưa mấy mũi khâu vừa làm xong cho chị dâu Hỷ Phong xem.

"Lệch thật rồi, nhưng người mới ai cũng thế, để chị bù cho mấy mũi." Dứt lời, Lâm Hỷ Phong đã cầm lấy đế giày và thoăn thoắt khâu lại.

Thấy chị dâu thực hiện mỗi mũi khâu đều nhẹ nhàng như không, Cố Phương Bạch xoa xoa cổ tay đau nhức, cảm thán: "Đúng là nghề nào cũng có trạng nguyên."

"Em là người có học thức, có bản lĩnh lớn, không cần so bì với chị cái này..."

Lâm Hỷ Phong cười ha hả, lại khen ngợi: "Từ khi bài viết của em được đăng báo, các chị em trong khu gia đình ai mà chẳng nể em? Có điều là... chị cũng chẳng tốt đẹp được như em viết đâu."

Nói thì nói vậy nhưng nụ cười trên mặt Lâm Hỷ Phong lại tươi thêm mấy phần. Không có cách nào, trong bài viết chị được xây dựng thành một đồng chí tốt bụng sẵn lòng giúp đỡ mọi người, chị có thể không vui sao?

Điều Lâm Hỷ Phong ngại không nói ra là chị còn bảo lão Nhạc xin thêm hai tờ báo số này, một tờ đã gửi về quê cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ xem sự oai phong của mình. Tờ còn lại thì được chị cất giữ cẩn thận, sau này định truyền lại cho chắt.

Cố Phương Bạch nhận lại đế giày, bắt đầu dùng dùi thử nghiệm, miệng không quên phản bác: "Chị dâu sao lại không tốt chứ? Những gì em viết trong bài hoàn toàn là sự thật, không chỉ chị mà các chị dâu khác cũng vậy."

Nhắc đến chuyện này, Lâm Hỷ Phong lại bắt đầu "tám" chuyện: "Em không biết đâu, mấy người không được lên mặt báo những ngày này không ít lần nói xấu sau lưng, bảo em coi thường họ đấy."

Tất nhiên họ cũng chẳng xơ múi được gì, vì đa số các chị dâu đều có mặt trên báo, có được danh dự nên đương nhiên phải giúp cô mắng trả lại.

Cố Phương Bạch thì không quá bận tâm việc bị nói xấu, chỉ là... "Sao không thấy ai chạy đến trước mặt em mà nói nhỉ?"

Lâm Hỷ Phong ngạc nhiên nhìn sang: "Em thực sự không biết à?"

Cố Phương Bạch ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác: "Cái gì cơ ạ?"

"Xem ra là không biết thật rồi." Lâm Hỷ Phong lẩm bẩm một tiếng rồi giải thích: "Em có thể đăng bài trên báo quân đội Giải phóng nhân dân xx, họ đều có chút kiêng nể em rồi, sợ em nói xấu họ trên báo đấy, làm gì còn ai dám múa may trước mặt em? Cùng lắm chỉ là ngồi lê đôi mách sau lưng thôi."

Được rồi, Cố Phương Bạch thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện này, cô có chút dở khóc dở cười: "Em đâu có rảnh rỗi đến thế."

Lâm Hỷ Phong lại cười: "Họ sợ em cũng tốt, đỡ phiền phức, nếu không thì ngưỡng cửa nhà em chẳng bao giờ được yên tĩnh đâu. Ngày nào cũng có người tìm đến cửa nhờ em viết bài cho họ, lại còn phải viết kiểu khen ngợi họ nữa, phiền phức biết bao?"

"Đúng là phiền thật, chị dâu cứ yên tâm, có ai tìm đến em cũng chẳng thèm để ý đâu." Có những việc chỉ nên làm một lần chứ không nên có lần thứ hai, ví dụ như việc viết bài giúp Tiểu đoàn trưởng Sở kéo điểm quần chúng, Cố Phương Bạch sẽ không làm lần nữa, lại càng không đi viết hộ cho ai.

Lâm Hỷ Phong vỗ vai cô gái bên cạnh: "Nghĩ vậy là đúng rồi, chị còn sợ em trẻ tuổi không nỡ từ chối cơ đấy."

"Để chị dâu phải nhọc lòng vì em rồi." Cố Phương Bạch chân thành cảm ơn xong lại đưa đế giày qua: "Hình như lại lệch rồi, em rõ ràng đã tính kỹ khoảng cách mà."

Lâm Hỷ Phong nhìn những lỗ kim xiêu vẹo: "Người mới đều thế cả, cứ từ từ thôi... Kìa, sao tay em đỏ lựng lên thế này, đừng làm nữa, để chị làm cho. Sau này ra miền Bắc cũng không nhất thiết phải tự làm, cứ nhờ mấy người khéo tay làm giúp, chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu."

Lòng bàn tay thực sự đau rát, Cố Phương Bạch không kiên trì nữa, chỉ thở dài: "Lệnh điều động cũng không biết bao giờ mới xuống."

Lâm Hỷ Phong an ủi: "Sắp rồi, đã cuối tháng rồi mà..."

"Phương Bạch! Phương Bạch..."

Là giọng của Tiểu đoàn trưởng Sở nhà cô!

Nghe có vẻ rất gấp gáp, không kịp chào chị dâu, Cố Phương Bạch nhanh chân chạy ra ngoài. Vừa ra cửa đã thấy chồng đang sải bước tìm mình về phía này, mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.

Cô mừng rỡ, bước nhanh hơn: "Em ở đây này."

Sở Ngọc chạy vội tới, anh quá đỗi vui mừng, theo bản năng định đưa tay ôm vợ vào lòng. Nhưng tay vừa giơ lên đã bị Cố Phương Bạch nắm lấy: "Đi! Về nhà rồi nói."

"Được!" Sở Ngọc hít một hơi thật sâu, cố nén cảm xúc rạo rực, mặc kệ những người xung quanh vì tiếng động mà tò mò ló đầu ra xem, anh dắt tay vợ sải bước về nhà.

"Lệnh điều động xuống rồi à?" / "Lệnh điều động xuống rồi!"

Về đến nhà, gần như ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, hai vợ chồng đã đồng thanh thốt lên!

Sở Ngọc ngẩn ra rồi nhanh chóng ôm chặt lấy vợ: "Đúng, lệnh xuống rồi, anh thăng chức Phó trung đoàn trưởng rồi! Phương Bạch, cuối cùng anh cũng có thể đi thăm cha mẹ rồi..."

Đến câu cuối cùng, Tiểu đoàn trưởng Sở - người từng bị trúng đạn cũng không rơi lệ bỗng nghẹn ngào. Anh có chút ngại ngùng, vùi mặt trực tiếp vào hõm cổ vợ.

Lần đầu tiên Cố Phương Bạch không chê trán anh đầy mồ hôi, ngược lại còn thấy xót xa mà v**t v* lưng anh an ủi: "Mọi chuyện sẽ diễn ra như ý anh thôi, lúc đó chúng ta sẽ tìm cách đổi cho cha mẹ một công việc nhẹ nhàng hơn rồi đón em gái về bên cạnh... Mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."

Từ khoảnh khắc quen biết Phương Bạch, gia đình họ quả thực ngày càng tốt lên, chỉ là lần này Sở Ngọc không lên tiếng mà chỉ ôm vợ chặt hơn một chút.

Ôm chặt quá, eo hơi đau... nhưng động tác vỗ về của Cố Phương Bạch không đổi, cũng không vùng vẫy, chỉ im lặng bên cạnh anh.

Một lát sau, nhận thấy người đàn ông đã thu lại cảm xúc, cô mới nhỏ nhẹ nói: "Dạo này em đang học làm giày đấy."

Sở Ngọc hơi thẳng lưng dậy, tì cằm lên đầu vợ, nheo mắt hỏi lười biếng: "Sao lại học cái đó? Mệt lắm, mình mua sẵn là được mà."

Dù sản phẩm còn chưa tính là bán thành phẩm nhưng cũng không ngăn được Cố Phương Bạch dỗ dành: "Chẳng phải anh bảo giày giải phóng bí chân sao? Em định làm giày vải cho anh đi thử xem."

Sở Ngọc quả nhiên cảm động đến phát điên, cúi đầu hôn mạnh mấy cái l*n đ*nh đầu vợ mới buông người ra: "Tay bị thương rồi đúng không?"

Sự chú ý được chuyển dời là tốt rồi, Cố Phương Bạch xòe tay ra, để lộ lòng bàn tay còn hơi đỏ: "Không bị thương, chỉ là em không đủ sức, khâu đế giày tốn lực quá, sau này chắc chỉ có thể nhờ chị dâu Hỷ Phong làm giúp thôi."

Sở Ngọc dắt vợ vào bếp, trước tiên giặt một chiếc khăn mát giúp xoa bóp rồi mới nghiêm túc nói: "Sau này mấy việc tốn thể lực thế này em đừng làm nữa, nhà mình đâu có thiếu chút tiền này, giờ thì hay rồi, tay em đau, lòng anh xót."

Cố Phương Bạch bị chọc cười: "Vâng, nghe anh hết... Anh nói thêm cho em về chuyện lệnh điều động đi, bao giờ mình xuất phát?"

Sở Ngọc tiếp tục cách lớp khăn xoa bóp cho vợ: "Trước ngày 15 tháng 8 có mặt là được."

Hôm nay đã là 28 tháng 7 rồi, Cố Phương Bạch nhíu mày: "Đường đi mất bao lâu anh?"

"Hơn hai ngàn cây số, tính cả chuyển xe và những sự cố bất ngờ trên đường, chắc mất khoảng năm sáu ngày."

"Vậy phải xuất phát sớm thôi, báo danh sớm mới tốt cho việc thích nghi với môi trường mới." Dù chức vụ Phó trung đoàn trưởng này là do chồng dùng quân công đổi lấy nhưng bộ đội địa phương chắc chắn cũng có không ít người nhòm ngó, nay Tiểu đoàn trưởng Sở trực tiếp "nhảy dù" xuống, chắc chắn sẽ bị gây khó dễ.

Sở Ngọc cười: "Anh cứ tưởng em sẽ đòi đi thăm Hương Tuyết trước chứ."

Đúng là khá gấp, nhưng Cố Phương Bạch không đến mức không phân biệt được nặng nhẹ, cô hiểu rõ chỉ khi chồng đứng vững ở đơn vị mới thì mới có thể bảo vệ người thân tốt hơn, thế là cô lườm ai đó một cái: "Anh cứ rớt vào hũ giấm luôn đi cho rồi!"

"Rớt vào hũ giấm thì sao chứ? Em là vợ anh chứ đâu phải của cái con bé ngốc kia..." Tiểu đoàn trưởng Sở chỉ dám lẩm bẩm nhỏ trong miệng, cầm khăn đi giặt lại.

Cố Phương Bạch lườm anh: "Anh nói gì cơ?"

"Không có gì, anh có nói gì đâu." Sở Ngọc trải chiếc khăn đã giặt sạch ra, nịnh nọt: "Nào, vợ ơi, để anh bóp tay thêm cho em."

Cố Phương Bạch đặt tay lên khăn, buồn cười: "Nghiêm chỉnh chút đi... Với lại sao tự nhiên lại gọi em là 'vợ'?"

"Trước mặt vợ mình thì cần gì nghiêm chỉnh?" Sau khi phản đối, Sở Ngọc lại nói một cách hiển nhiên: "Học tập trước ấy mà, đàn ông miền Bắc nhiều người gọi vợ mình như thế lắm."

Cố Phương Bạch chuyển chủ đề: "Em nhớ anh từng nói đơn vị mới là một nông trường đúng không? Anh điều sang đó là quản lý sản xuất à?"

Nhắc đến công việc, Sở Ngọc lập tức nghiêm túc hơn vài phần: "Anh không quản sản xuất, Phó trung đoàn trưởng quản sản xuất đa số là cán bộ địa phương, cũng có thể có quân nhân tại ngũ nhưng trường hợp đó khá ít, anh chủ yếu phụ trách quân sự."

Cố Phương Bạch không hiểu lắm về tình hình đơn vị nông trường bèn hỏi kỹ hơn: "Bên đó có tổng cộng mấy Phó trung đoàn?"

"Cụ thể phải qua đó mới biết, nhưng đại khái sẽ có ba Phó trung đoàn, một quản quân sự, một quản sản xuất, còn một quản hậu cần."

Sợ nói quá chung chung, Sở Ngọc bồi thêm một câu: "Anh chủ yếu phụ trách huấn luyện quân sự, trực chiến bị, tuần tra biên giới và quản lý vũ khí."

Cố Phương Bạch hiểu ra, gật đầu rồi nhanh chóng xua tay: "Chuyện công việc của anh, em biết đại khái là được rồi, nói nhiều quá không tốt."

Sở Ngọc an ủi: "Không sao, đây đều là những thứ công khai minh bạch, điều lệ bảo mật anh nắm rõ mà."

Nói thì nói thế, Cố Phương Bạch vẫn không truy hỏi tiếp mà nói sang chuyện khác: "Vậy bao giờ mình mời mọi người ăn cơm?"

"Mai đúng lúc là Chủ nhật, hay là tối mai luôn?"

"Có kịp không? Đồ ăn còn chưa kịp chuẩn bị nữa."

"Kịp chứ, lát nữa anh sẽ sang bếp ăn của đơn vị gửi ít tiền và phiếu, nhờ họ giúp thu mua."

Nhắc đến tiền và phiếu, Cố Phương Bạch đứng dậy lấy từ trong ngăn kéo ra hai chiếc phong bì: "Anh họ và chị họ gửi thư cho em, mỗi người gửi 200 đồng, còn có một ít phiếu lương thực toàn quốc nữa, sẵn tiện dịp này mình tích trữ thêm ít vật tư khó mua ở miền Bắc mang theo."

Nghĩ đến sự yêu thương của bác trai, bác gái và em vợ dành cho vợ mình, Sở Ngọc có vẻ cũng không ngạc nhiên trước món quà mừng hậu hĩnh này: "Đợi khi họ kết hôn, mình sẽ mừng lại mỗi người 400 đồng!"

"Vâng, vậy cũng được... Đúng rồi, anh từng nói lần thăng chức này Lữ đoàn trưởng cũng giúp đỡ xoay xở, mình không tiện mời ông ấy qua ăn cơm đâu nhỉ?"

Một vị thủ trưởng lớn như vậy, nếu họ thực sự mở miệng hẹn gặp thì có chút không đúng mực.

Nhắc đến chuyện này, Sở Ngọc vỗ trán một cái: "Phía Lữ đoàn trưởng không tiện mời, mấy tháng trước anh đã nhờ Trung đoàn trưởng gửi tặng một củ nhân sâm rồi."

Con người anh không hẳn là xu nịnh nhưng cũng không thanh cao, bất kể là bạn bè hay lãnh đạo, anh luôn thấy phải bỏ tâm sức ra duy trì thì mới bền lâu. Đặc biệt là các vị lãnh đạo đều thực lòng nâng đỡ, anh càng nên đền đáp đôi chút.

Cố Phương Bạch nhíu mày: "Chỉ đưa cho Lữ đoàn trưởng thôi sao? Còn Trung đoàn trưởng Nhạc thì sao?"

"Nhân sâm khó kiếm lắm, củ tặng Lữ đoàn trưởng cũng là tìm mãi mới được, phía lão Nhạc anh vẫn nhớ mà, đợi tìm được thêm sẽ nhờ người mang cho anh ấy."

Nghĩ đến tính khí nóng nảy của lão Nhạc, Sở Ngọc cười lắc đầu: "Nếu giờ anh đưa nhân sâm cho anh ấy, với tính tình đó chắc chắn anh ấy sẽ nổi trận lôi đình, thà cứ thong thả một chút... Đừng lo, phía lão Tôn anh cũng nhớ rồi."

Cố Phương Bạch giãn chân mày: "Anh có sắp xếp là tốt rồi."

Sở Ngọc sáp tới hôn vợ một cái, đôi mắt phượng tràn đầy niềm vui: “Vợ ơi, cảm ơn em chuyện gì cũng nghĩ cho anh.”

Trung đoàn 586, vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 đầy tranh cãi Sở Ngọc đã được điều đến quân khu miền Bắc.

Chỉ trong một ngày, tin tức đã lan khắp bộ tư lệnh sư đoàn, đương nhiên bao gồm cả khu gia đình. Theo cái nhìn của nhiều người, lệnh điều động này chẳng khác gì bị "đày đi biên ải", dù trên lệnh ghi là thăng chức.

Chẳng phải sao, Thiên Tân gần thủ đô biết bao? Ai có tham vọng đều muốn chen chân vào thủ đô, vậy mà Tiểu đoàn trưởng Sở lại bị điều đến tận biên giới Tổ quốc, lại còn là nông trường lâm trường gì đó, chẳng lẽ ngày nào cũng phải đi chặt gỗ?

Vì những lời đồn đoán này nọ, từng người quân tẩu mang quà đến tận cửa để an ủi "cô dâu mới". Tất nhiên những món quà này không quá giá trị, đa số là giày tự làm hoặc dưa muối các loại.

Cố Phương Bạch không giải thích quá nhiều, sự thương hại dù sao cũng tốt hơn là ghen tị, nên sau khi nhận quà của mọi người, cô cũng không để họ thiệt mà đều tặng lại quà đáp lễ.

Hơn nữa dù đã mời mọi người một bữa tối thịnh soạn nhưng cô vẫn rất bận rộn.

Ví dụ cô phải ra huyện một chuyến nữa để tiêu hết những loại phiếu chỉ có hiệu lực tại địa phương. Đúng rồi, hành lý cũng phải nhanh chóng thu xếp, ngộ nhỡ đồ đạc quá nhiều còn cần gửi bưu kiện, chẳng hạn như quần áo chăn màn.

Phía người thân bạn bè cũng phải gửi điện báo báo tin... Tóm lại cô thực sự rất bận.

Phía Sở Ngọc cũng bận bàn giao công việc, cũng bận tối mắt tối mũi. Thế nên họ chẳng có thời gian mà quản những lời ra tiếng vào bên ngoài.

Tất nhiên, Cố Phương Bạch không bận tâm không có nghĩa là Sở Ngọc cũng không bận tâm.

Chiều tối hôm đó trở về khu gia đình, tình cờ nghe thấy có người mỉa mai vợ mình trước đó đăng báo này nọ chỉ là tốn công vô ích, Tiểu đoàn trưởng Sở lập tức đen mặt: "... Mọi người đang nói cái gì thế? Tôi là một người lính! Đương nhiên là nơi nào cần thì tôi đi! Sao nào? Miền Bắc không phải là lãnh thổ của đất nước ta chắc? Tư tưởng của mọi người như vậy là rất nguy hiểm, tôi phải làm báo cáo gửi lên cấp trên phản ánh về những tư tưởng lệch lạc này mới được!"

Đừng thấy Sở Ngọc trước mặt vợ thì cười hì hì, ở bên ngoài anh thực sự rất nghiêm túc, đặc biệt là lúc này khi sa sầm mặt lại, trông cực kỳ dữ tợn.

Chí ít mấy bà thím lắm chuyện đã bị dọa cho một trận, sau khi phản ứng lại được đối phương vừa nói gì, ai nấy đều tái mặt.

Có người nhanh trí lập tức cười xòa: "Ái chà, chúng tôi chỉ nói đùa thôi mà, Tiểu đoàn trưởng Sở cậu là đàn ông đại trượng phu, đừng chấp nhặt với mấy mụ đàn bà chúng tôi."

Sở Ngọc chẳng có khái niệm không cãi nhau với phụ nữ, ai bảo họ mở mồm thối mỉa mai Phương Bạch nhà anh trước, thế nên anh đáp trả thẳng thừng: "Phụ nữ thì sao? Lãnh đạo lớn đã nói phụ nữ giữ nửa bầu trời, tôi thấy mọi người có tư tưởng 'phong phú' lắm đấy!"

Người đàn bà kia nghẹn lời, có vẻ không ngờ thực sự có đàn ông lại đi chấp nhặt như vậy, vì theo bà ta đàn ông vốn trọng sĩ diện, trước nay chỉ cần tỏ thái độ thấp giọng một chút là đa số đều ngại chấp nhặt, huống hồ mấy người họ còn là hàng vai vế bậc trên.

Không ngờ hôm nay lại bị một gã thanh niên mắng cho xối xả vào mặt, bà ta thấy mất mặt, lập tức phản bác: "Tiểu Sở, cậu như vậy là quá đáng rồi đấy, chúng tôi chỉ là nói chuyện tào lao lúc rảnh rỗi thôi, có đến mức phải nâng quan điểm lên thế không?"

"Xem ra mọi người vẫn chưa nhận thức được sự hủ bại trong tư tưởng của bản thân rồi, tôi vẫn nên đi tìm Chính ủy nói chuyện thì hơn, đến lúc đó ai cầm đầu thì người đó viết kiểm điểm!"

Sở Ngọc bỏ lại một câu đầy tính đe dọa rồi không thèm dây dưa với mấy người đó nữa, sải bước bỏ đi.

Anh đi một cách dứt khoát nhưng mấy người ở lại đều đồng loạt biến sắc. Tìm Chính ủy chẳng phải tương đương với việc báo cho con trai họ biết sao?

Con trai mà biết chắc chắn sẽ không thiếu lời phàn nàn. Càng nghĩ càng phiền, mấy người lại bắt đầu nội chiến, đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, con thuyền tình bạn vốn chẳng vững chãi gì nói lật là lật luôn, cuối cùng còn lao vào đánh nhau túi bụi...

Bên kia góc tường, Sở Ngọc thấy mấy bà già lắm chuyện cào cấu nhau thành một đoàn mới coi như trút được cơn giận, quay người lao thẳng về nhà, vừa vào cửa đã gọi: "Phương Bạch! Mua được vé tàu rồi."

Cố Phương Bạch đang thu xếp quần áo trong phòng ngủ vội vàng chạy ra, mừng rỡ hỏi: "Nhanh thế? Công việc của anh bàn giao xong chưa?"

Sở Ngọc theo thói quen ôm vợ hôn hai cái mới cười đáp: "Bàn giao xong xuôi hết rồi, ngày mai không cần đến doanh trại nữa."

Cố Phương Bạch kéo anh ngồi xuống: "Vé ngày nào thế anh?"

"11 giờ trưa ngày kia, lão Tôn sẽ lái xe đưa mình ra ga."

Đồ đạc cơ bản đã chuẩn bị xong, tính ra thời gian như vậy là vừa khéo. Cố Phương Bạch thả lỏng người, bấy giờ mới nhận ra có điểm không đúng, dù Tiểu đoàn trưởng Sở đang cười nhưng rõ ràng tâm trạng có vẻ không được tốt lắm.

Đúng lúc cô định hỏi xem có chuyện gì xảy ra thì con trai nhỏ của chị dâu Thục Nga xuất hiện ở cửa: "Dì Phương Bạch, mẹ cháu bảo gửi cho dì một cây kem que ạ."

Thời này hàng xóm láng giềng thường xuyên gửi đồ ăn cho nhau, Cố Phương Bạch dù mới đến chưa lâu nhưng đã quen rồi, cô bốc một nắm kẹo từ trong tủ ra đưa cho cậu bé rồi mới bước ra ngoài.

Đến khi quay vào phòng, cây kem que cũ trên tay đã được cô xé vỏ.

Nghĩ đến người chồng đang tâm trạng không tốt, Cố Phương Bạch không vội truy hỏi nguyên nhân mà đưa cây kem đến bên môi anh, cười dỗ dành: "Ăn miếng kem cho hạ hỏa này."

Mày mắt Sở Ngọc lập tức giãn ra, anh thích sự quan tâm của vợ, liền há miệng cắn một miếng thật to.

Nhìn cây kem trên tay mất đi hơn một nửa, Cố Phương Bạch cạn lời...

Đây là cái miệng rộng ngoác gì thế này?


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận