Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 41.




"...Các em cũng thật là khéo, mấy hôm trước bộ đội mới tập trung ra kho than kéo được ít than quả bàng về, nếu không thì lúc này chỉ có mấy nhà bọn chị góp mỗi người một ít cho em dùng tạm thôi."

Thấy Cố Phương Bạch đi tới, Dư Hiến Liên chẳng nói chẳng rằng, đóng cổng viện lại là đi ngay, cái tạp dề trên người còn chưa kịp cởi.

Cố Phương Bạch hơi lo lắng: "Cửa lớn không cần khóa lại sao chị?"

"Khóa làm gì? Ở đây an toàn lắm, ở lâu em sẽ biết." Bản thân Dư Hiến Liên là người tốt nên nhìn ai cũng thấy là người tốt.

Cố Phương Bạch dù tin rằng đại đa số người trong khu gia đình đều chất phác nhưng vạn nhất thì sao? Cô không dám đánh cược, dù sao nhà cô cũng khá có điều kiện.

Đương nhiên lời này chỉ để trong lòng, nói ra thì không tiện.

Ngay lúc cô định chuyển chủ đề thì đột nhiên vang lên một tiếng “Rầm!” thu hút toàn bộ sự chú ý của Cố Phương Bạch.

Cô nhìn quanh chẳng thấy gì đành hỏi người bên cạnh: "Chị Hiến Liên, vừa rồi có chuyện gì thế ạ?"

Người vốn tính tình xởi lởi như Dư Hiến Liên hiếm khi thấy ngượng nghịu, chần chừ vài giây mới hất hàm về phía căn sân chéo phía trước: "Chu Mỹ Nam sập cửa đấy, là... là người nhà của Tiểu đoàn trưởng Hoàng bên tiểu đoàn 3."

Nói xong còn thêm một câu kiểu giấu đầu hở đuôi: "Em không quen đâu, không phải nhắm vào em đâu."

"..." Cho dù chưa nghe lão Lý kể về tình hình nhà Tiểu đoàn trưởng Hoàng nhưng nhìn phản ứng này của chị Hiến Liên, Cố Phương Bạch cũng đoán được là nhắm vào mình.

Tuy nhiên chỉ là sập cửa thôi, lại còn là sập cửa nhà mình, cô giả vờ làm một cô nàng ngây thơ cũng không phải là không được.

Thế là Cố Phương Bạch mặt đầy vẻ tò mò: "Chu Mỹ Nam? Là chữ 'Mỹ Nam' trong ‘mỹ nam tử’ ạ?"

Dường như không ngờ Phương Bạch lại phản ứng thế này, Dư Hiến Liên ngẩn ra một lúc rồi cười ha hả đáp: "Chị không biết chữ, cũng chẳng biết có phải trai đẹp không, chỉ biết nhà cô ta có bảy chị em gái, còn có người tên Mộ Nam gì đó nữa..."

Thế này chẳng phải cũng giống như “Phán Đệ”, “Chiêu Đệ” sao? Cố Phương Bạch bị dẫn dắt đi lệch hướng, thầm nghĩ chắc đúng là chữ "Nam" trong "nam tử" rồi.

Thỏa mãn tính tò mò xong, cô quẳng người đó ra sau đầu, hỏi sang chuyện khác: "Chị Hiến Liên, chúng ta đi mượn xe trước rồi mới đi kéo than ạ?"

"Mượn gì mà mượn, cứ đi tay không thôi, chị bảo đảm sẽ lo liệu ổn thỏa cho em." Chủ đề gượng gạo đã qua đi, Dư Hiến Liên lại khôi phục cái giọng oanh vàng, hừng hực khí thế dẫn cô em mới quen chạy thẳng đến phòng hậu cần.

Cũng phải đến tận nơi, nhìn thấy các chiến sĩ trẻ chẳng nói chẳng rằng trực tiếp giúp xúc than quả bàng lên chiếc xe thồ bánh cao su, Cố Phương Bạch đứng khoanh tay bên cạnh mới sực nhận ra chồng của chị Hiến Liên chính là người đứng đầu quản lý hậu cần - Phó trung đoàn trưởng Chu.

Nếu cô đi một mình chưa chắc đã thuận lợi được như vậy.

Nghĩ đến đây, lòng Cố Phương Bạch càng thêm cảm kích: "Chị, em chẳng biết cảm ơn chị thế nào nữa, chị giúp em việc lớn quá."

Dư Hiến Liên sảng khoái xua tay: "Cảm ơn cái gì? Các em từ xa xôi đến đây cũng không dễ dàng gì, vả lại chị cũng chỉ động cái mồm thôi, lát nữa em nhớ đưa cho mấy cậu chiến sĩ vài viên kẹo cho ngọt miệng là được."

"Đó là đương nhiên ạ." Sau khi nghiêm túc nhận lời, Cố Phương Bạch lại thầm tính toán xem nên tặng gì cho chị Hiến Liên, cứ mặt dày nhận sự giúp đỡ mãi mà không báo đáp là không được...

Mấy chiến sĩ cùng nhau hành động, rất nhanh đã xúc xong số lượng ghi trên phiếu than. Nhìn một chiến sĩ bắt đầu thắng ngựa vào xe, Cố Phương Bạch lại tò mò: "Một tấn than chỉ có bấy nhiêu thôi ạ?"

Dư Hiến Liên: "Ừ, chỉ có bấy nhiêu thôi... Đợi đến tháng 11 sẽ có thêm một đợt nữa, mỗi nhà còn được chia thêm hơn một tấn nữa."

Cố Phương Bạch hoàn toàn không hiểu thị trường, tiện miệng hỏi một câu: "Vậy... một mùa đông cần bao nhiêu than ạ?"

"Nếu em dùng thoải mái thì với căn nhà đó, 4 tấn than cũng không thấy nhiều đâu."

Nghĩ đến nhiệt độ mùa đông ở đây, Cố Phương Bạch thấy tê cả da đầu: "Vậy số còn thiếu đó, các chị những năm trước giải quyết thế nào ạ?"

Dư Hiến Liên nhìn quanh, xác định các chiến sĩ không chú ý bên này mới nói nhỏ: "Ai có mối quan hệ thì nhờ người kiếm được ít than, bình thường thì vào rừng nhặt củi, nói chung là thắt lưng buộc bụng thôi."

Mối quan hệ gì đó, trong đầu Cố Phương Bạch lập tức nghĩ ngay đến Lý Dũng Huy rồi vẻ mặt trở nên hơi kỳ quặc...

Hay thật, cái này chắc chắn là bị lây từ Phó đoàn Sở nhà cô rồi.

Ngày làm việc đầu tiên của Sở Ngọc. Không ngoài dự kiến, buổi trưa anh không về ăn cơm được.

Cố Phương Bạch nghe Tiểu Hồ nói Phó đoàn Sở mọi việc đều thuận lợi bèn không lo lắng thêm nữa. Thực tế là cô cũng rất bận. Vừa ăn cơm xong, chưa kịp ngồi nghỉ hai phút đã phải xuất phát đi đến nhà dân mua rau.

Lần này đi cùng còn có thêm chị Liễu Hà Thanh. Đội sản xuất nơi người dân ở có một khoảng cách khá xa so với đơn vị nên hai người chị dâu mỗi người một chiếc xe đạp đèo Cố Phương Bạch đi.

Đạp ròng rã hơn nửa tiếng mới đến nơi. Đường hẹp khó đi, ba người xuống xe đi bộ.

Cố Phương Bạch nhìn quanh những cánh đồng lúa mạch vàng óng khắp nơi, trong lòng bỗng thắt lại, vội hỏi chị Hiến Liên đang dắt xe bên cạnh: "Ở đây... khi nào thì bắt đầu gặt lúa mạch ạ?"

Cô không nỡ để Hương Tuyết phải tham gia vụ mùa bận rộn.

"Kiểu gì cũng phải nửa tháng nữa." Trong khu gia đình, mỗi nhà chỉ có khoảnh sân trước sau để trồng ít rau củ, Dư Hiến Liên cũng nhiều năm không đụng đến đồng áng nhưng thời gian thu hoạch đại khái chị vẫn nắm rõ.

Nửa tháng à, vậy thì vẫn còn kịp, tâm trạng căng thẳng của Cố Phương Bạch dần thả lỏng. Nhưng chưa kịp nhẹ nhõm hẳn, cô lại nghĩ đến bố mẹ chồng...

"...Phương Bạch? Ngẩn người ra làm gì thế? Đến nơi rồi, mau qua đây." Dư Hiến Liên gào to gọi cô gái đang thả hồn lên mây.

Cố Phương Bạch giật mình tỉnh sáo: "Đến đây, em đến đây."

Liễu Hà Thanh tâm tư tinh tế, nhạy cảm với cảm xúc của người khác nên nhận ra sự bất thường vừa rồi của Tiểu Cố, nhưng vì hai người chưa thân, vả lại chị cũng không phải người thích xen vào chuyện của người khác nên không mở miệng hỏi han.

Trong cuộc đời Cố Phương Bạch chưa bao giờ trải qua việc dự trữ lương thực cho mùa đông. Hôm qua nghe chị Hiến Liên nói đến muộn rồi, cô cứ ngỡ là muộn thật.

Nào ngờ sau khi hỏi kỹ ông cụ da dẻ ngăm đen gầy gò nhưng rất hiền từ, cô mới phát hiện bắt đầu dự trữ lúc này cũng chưa phải là quá muộn.

Cùng lắm là một số loại nấm khô gì đó năm nay không kịp tự làm, chỉ có thể mua để ăn. Còn lại thì thực sự không hề muộn chút nào.

Đặc biệt là đầu tháng 8, về cơ bản chỉ cần đem đậu cô ve, cà tím và các loại rau mùa hè thu phơi khô thành rau khô, muối thêm ít cải bẹ, cải tuyết lý hồng là coi như xong việc.

Việc dự trữ mùa đông thực sự thường diễn ra vào cuối tháng 10 đến tháng 11, đó mới là cao điểm. Sau khi hiểu ra, Cố Phương Bạch mua sắm theo định mức cho 3 người.

Dư Hiến Liên tò mò: "Nhà em chẳng phải chỉ có hai người sao?"

"Em chồng em đang làm thanh niên tri thức gần đây, có một phần là chuẩn bị cho cô ấy ạ." Hương Tuyết vài ngày tới sẽ đến khu gia đình, sớm muộn gì mọi người cũng biết nên Cố Phương Bạch thẳng thắn nói luôn.

Nói xong đối diện với ánh mắt kinh ngạc của hai người, cô lại hỏi: "Chúng em lâu rồi không gặp, em có thể đón cô ấy đến bộ đội ở vài ngày không ạ?"

"Sao lại không được? Bây giờ trong khu gia đình vẫn có hai nhà có em gái ở cùng đấy thôi, có người còn dắt cả cháu gái theo nữa kìa."

Nói xong Dư Hiến Liên còn định hỏi xem có phải Phương Bạch cũng muốn tìm cho em chồng một anh sĩ quan không, vì mấy nhà trước đó đều định bụng như vậy.

Phó đoàn Sở tướng mạo tuấn tú, còn đẹp hơn cả kép võ trong hí kịch, em gái ruột chắc chắn cũng xinh đẹp, biết đâu chừng lại chọn được người tốt thật.

Nghĩ đến đây, nhiệt huyết làm mối bùng cháy, Dư Hiến Liên vừa định mở miệng hỏi dồn thì chân bỗng đau nhói. Chị cúi đầu, phát hiện mình bị giẫm trúng, lập tức phản đối: "Hà Thanh, cô giẫm vào chân tôi rồi."

"Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không nhìn thấy." Liễu Hà Thanh thu chân lại, giọng nói thanh thanh thản thản nhưng trong lòng thì đang đảo mắt liên tục...

Cái miệng không có cửa nẻo gì cả, cái gì cũng muốn hỏi, có thân với người ta không mà hỏi lắm thế, ngu chết đi được!

Dư Hiến Liên hoàn toàn không nhận ra sự bực bội trong lòng cô bạn thân, tưởng bạn vô ý thật nên lập tức quẳng chuyện nhỏ nhặt này ra sau đầu, tiếp tục sự tò mò lúc nãy: "Phương Bạch, em với em chồng quan hệ tốt thế cơ à, em đón cô ấy... suỵt... Hà Thanh, cô lại giẫm vào chân tôi rồi!"

Liễu Hà Thanh vẫn không nhanh không chậm: "Ồ, xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu."

Dư Hiến Liên chỉ là người thật thà chứ không ngốc: "Cô vừa rồi chắc chắn là cố ý, giẫm thôi chưa đủ còn dùng chân di di một cái, tôi cảm nhận được mà."

Liễu Hà Thanh: "Cô cảm nhận sai rồi."

Dư Hiến Liên: "..."

"Phụt..." Đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn tương tác của hai người, Cố Phương Bạch không nhịn được mà bật cười.

Cười xong, cô giải thích với chị Hiến Liên đang nhìn chằm chằm mình: "Chị Hà Thanh là lo chị nói gì đó mạo phạm em thôi... Thực ra chẳng có gì không thể nói cả, em với em chồng quan hệ thực sự rất tốt, chúng em là bạn học cấp ba cũng là bạn thân, em với Sở Ngọc còn là do cô ấy làm mối đấy ạ."

Lời này vừa thốt ra, Dư Hiến Liên lập tức quên sạch cái đau ở chân, tò mò không chịu được: "Ôi mẹ ơi, thật hay giả vậy?"

Ngay cả Liễu Hà Thanh cũng ném cái nhìn tò mò tới.

Giữa người với người, muốn thu hẹp khoảng cách thì phải chia sẻ "tám chuyện" một cách hợp lý.

Cố Phương Bạch hiểu rõ đạo lý này, cộng thêm ý định kết giao với hai người nên đã kể thêm vài chuyện có thể kể.

Một câu chuyện rất đơn giản nhưng có lẽ nhờ logic ổn thỏa, cộng thêm việc có cô em chồng làm điểm nhấn, cả hai đều nghe như nghe kể chuyện cổ tích.

Đặc biệt là người nhiệt tình như Dư Hiến Liên càng ngưỡng mộ không thôi: "Hai đứa như vậy thật tốt quá, đúng thật là cái gì mà 'sài lang hổ báo' ấy nhỉ, chẳng giống chị với lão nhà chị, mười sáu tuổi đã kết hôn, hồi đó chẳng biết cái gì cả."

Liễu Hà Thanh dịch lại cho Cố Phương Bạch đang ngơ ngác: "Là 'lang tài nữ mạo' (trai tài gái sắc)."

Cố Phương Bạch... thực ra cô cũng đoán ra rồi.

Dư Hiến Liên nhấn mạnh: "Vừa rồi chị định nói cái đó đấy."

Liễu Hà Thanh đảo mắt một cái rõ dài: "Cô nói là 'sài lang hổ báo' (kẻ độc ác)."

"Thế à?" Tặc lưỡi hồi lâu vẫn không xác định được mình vừa rồi có nói sai hay không, Dư Hiến Liên dứt khoát bỏ qua vì sự chú ý của chị đã bị chuyện khác thu hút: "Phương Bạch, em là học sinh cấp ba à?"

Liễu Hà Thanh đã nghe loáng thoáng từ chỗ chồng mình, thở dài: "Phương Bạch là sinh viên đại học đấy."

"Đại... sinh viên đại học?" Dư Hiến Liên trợn tròn mắt, đột nhiên nói năng lắp bắp hẳn đi.

Cố Phương Bạch không hiểu, nhìn sang chị Hà Thanh: "Sao thế ạ?"

Liễu Hà Thanh cười giải thích: "Tham mưu trưởng bộ đội mình là sinh viên đại học, mắt mọc trên đỉnh đầu, lúc xóa mù chữ cho các chị em binh trạm không ít lần chê bai Hiến Liên đâu."

Chẳng trách, đây là bị "phản ứng dị ứng" với danh xưng sinh viên đại học rồi. Cố Phương Bạch buồn cười vỗ vỗ vai chị Hiến Liên: "Chị yên tâm, sinh viên cũng có kiểu này kiểu nọ, em không ép chị học tập đâu."

Ngày hôm nay học, ngày mai quên, Dư Hiến Liên - người hoàn toàn không có hứng thú với mặt chữ khó khăn rặn ra một nụ cười: "Thế... thế thì tốt quá."

Phụt... Sợ đến mức này cơ à.

Cố Phương Bạch nghiêng người đi, không để chị Hiến Liên đang trưng ra bộ mặt mướp đắng thấy được khóe miệng đang cong lên điên cuồng của mình.

Cố Phương Bạch không chỉ mua rau tươi và nấm khô ở nhà ông cụ. Cô còn mua rất nhiều sản phẩm mây tre đan.

Đúng vậy, ông cụ này là một cao thủ đan lát. Rèm cửa, gùi, bồ đựng lương thực, nia, mũ cỏ, nắp đậy vò chậu, thậm chí cả mành để sủi dẻo, Cố Phương Bạch đều mua hết.

Đều là những thứ không đáng tiền nhưng lại có thể giải quyết được đa số việc lưu trữ lặt vặt trong nhà. Đúng rồi, nhà này còn có rất nhiều vải thô kiểu cũ, Cố Phương Bạch chọn một xấp vải nền hoa màu xanh đậm...

Hẹn với ông cụ giao hàng đến bộ đội trước 5 giờ chiều, ba người bắt đầu ra về.

Nhà nào cũng có việc nhà phải lo nên sau khi về đến khu gia đình, ai nấy đều về nhà nấy. Chỉ là trước khi chia tay, Cố Phương Bạch ép mỗi người nhận một hộp kem dưỡng da.

Nhìn Phương Bạch chạy đi, lại nhìn hộp kem trong tay, Dư Hiến Liên theo bản năng định nhấc chân đuổi theo.

Liễu Hà Thanh đã giữ người lại: "Nhận lấy đi, Tiểu Cố là muốn cảm ơn chúng ta thôi. Tương nhà cô ngon đấy, có thể tặng lại cho em ấy một hũ."

Dư Hiến Liên suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: "Cô thông minh, nghe cô vậy."

Liễu Hà Thanh: "..."

Cố Phương Bạch hoàn toàn không biết màn tương tác của hai người chị dâu. Về đến nhà cô nằm nghỉ nửa tiếng rồi lại bắt đầu bận rộn.

Mép chiếu sậy hơi sắc, dễ làm xước người, chị Hiến Liên nói cần dùng dải vải và kim chỉ để bọc biên. Tuy chỉ có bốn cạnh nhưng đợi đến khi Cố Phương Bạch làm xong đã quá hai tiếng, ông cụ giao rau cũng đã tới.

Hai người ra ra vào vào mười mấy chuyến, đợi đến khi đồ đạc đổ hết vào lán ở sân trước, mặt trời đã ngả bóng tây.

Cũng chính lúc này, Sở Ngọc - người cũng bận rộn cả ngày bưng cơm canh về nhà, còn chưa kịp ôm vợ nũng nịu vài câu đã nghe thấy vợ nói:

"Sắp đến lúc vụ mùa bận rộn rồi, em định một hai ngày tới sẽ đi đón Hương Tuyết qua đây."

Sở Ngọc: "..."

 


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận