Tuy Là Gián Nhưng Tui Siêu Đáng Yêu

Chương 1.




🪳 Chương 1: Đừng có chọc gián 🪳

1

Giản Lang là một con gián nhỏ số khổ, từng chết đi sống lại dưới tay cùng một gã đàn ông tận mười lần. Hết bị gã giẫm chết, lại bị gã dùng đá đập chết. Hay tin người đàn ông kia lại đầu thai chuyển thế, Giản Lang ở tận chốn rừng sâu núi thẳm tức tối bò tới bò lui, ra sức xoa xoa đôi chân, hạ quyết tâm lần này phải dùng tấm thân kinh dị của mình để dọa cho gã khóc thét mới thôi.

Giản Lang rung rung hai cái râu nhỏ linh hoạt, rồi lén bò vào... ly trà của ảnh đế Văn Tuyết Tùng. Trong ly là nước ấm, còn có lá trà xanh, ngâm lên thơm thơm.

Nó nghe nói Văn Tuyết Tùng cực kỳ ở sạch. Nếu biết mình vừa uống nước tắm của gián... chắc chắn sẽ ghê đến mức muốn ói luôn!

Nghĩ tới đó, Giản Lang vừa bơi trong trà vừa ôm bụng cười khúc khích.

2

Văn Tuyết Tùng quay xong cảnh quay, trợ lý nói trà đã nguội. Gã đang khát nên cầm lên uống, vừa nhìn xuống phát hiện một con gián đang nổi trong ly, mắt tròn xoe, thân hình mập mạp, thì... Độc thân lâu rồi, thấy con gián này cũng "mi thanh mục tú" phết, bơi qua bơi lại trong nước, râu rung rung, còn há miệng như đang cười.

Gián thành tinh rồi à? Hay mình bị hoa mắt?

Dạ dày gã cuộn lên, buồn nôn, duỗi tay cầm ly trà đổ xuống đất ngay lập tức, gián theo nước trà rơi xuống, mắt hoa đầy sao luôn.

Giản Lang đứng lên, ngẩng đầu, chống hai càng lên hông, giận dữ mắng Văn Tuyết Tùng: "Tên đàn ông kia! Có ngày tui bắt anh uống nước tắm của tui! Cho anh biết chọc ai thì chọc, đừng dại dột mà chọc gián nha!"

Một giây sau, Văn Tuyết Tùng cau mày, dẫm cái rụp nghiền chết gián.

3

Trợ lý nhìn cảnh tượng tàn nhẫn đó, lòng "thánh mẫu" trỗi dậy: "Thầy Văn à, nó cũng là một sinh mạng đó, không yêu thì cũng đừng giết nó, mình có thể thả nó mà..."

Gã không nhìn thấy, con gián kia không chết, còn biết "tốc biến" (dịch chuyển tức thời). Nó phì phò thở gấp, bò tót lên vai cậu ta, rồi khoe khoang uy quyền gật gù cái đầu: "Đúng đấy! Gián cũng là một mạng người chứ bộ! Bộ tui có mấy cái mạng cho anh giẫm hả?"

Văn Tuyết Tùng bắt đầu nghi ngờ giữa trưa mình ăn lẩu nấm chưa chín nên bị trúng độc rồi đúng không, chứ sao lại thấy một con gián nói chuyện hai lần, còn trừng mình như muốn ăn tươi nuốt sống thế kia.

"Trên vai cậu có con gián." Văn Tuyết Tùng chậm rì rì nhắc nhở trợ lý.

Trợ lý cứng đờ quay đầu lại, đối diện với đôi mắt to ngây thơ đơn thuần, cậu ta thét lên chói tai muốn nổ phòng: "A a a a a! Con gián chết tiệt!!! Ghê quá ghê quá!!!! Tao phải giết mi!!!"

4

Giản Lang bị cậu ta tát mạnh một cú bay thẳng lên tường, mắt rưng rưng, điên cuồng dùng giày đuổi theo nghiền nát cho bằng được.

Giản Lang không dám chậm trễ một giây, vội vàng bò tọt vào trong túi tài liệu màu đen của Văn Tuyết Tùng. Nó tức run cả người, đôi mắt trừng lên đỏ hoe. Nó ghét loài người, loài người đúng là cái đồ "khẩu thị tâm phi", nói một đằng làm một nẻo!

Tại sao chỉ thích lũ mèo lũ chó, mà không thích gián chứ? Rõ ràng gián cũng đáng yêu lắm mà! Chẳng qua là loài gián không có bộ lông mềm mại thôi!

5

Văn Tuyết Tùng không hề phát hiện trong túi mình có một con gián. Sau khi kết thúc công việc, gã lái xe đến một quán bar.

Giản Lang từ trong túi bò ra, dán mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp trai của Văn Tuyết Tùng, chợt thấy gã khẽ nhếch môi cười, đang liếc mắt đưa tình với một cậu chàng có vẻ ngoài khá là bánh bèo.

Gã chỉ thích nói chuyện với con người thôi đúng không?

Giản Lang thầm nghĩ, được lắm, vậy thì mình sẽ biến thành người, sau đó ghé sát tai Văn Tuyết Tùng bảo rằng mình là một con gián, cho gã sợ chết khiếp luôn!

6

Văn Tuyết Tùng là gay, trời sinh đã thích đàn ông. Nhưng gã chỉ thích vui chơi qua đường chứ không muốn yêu đương nghiêm túc, chẳng muốn dây dưa mãi với một người. Thế nên mỗi khi có nhu cầu, gã lại đến quán bar dành cho người đồng tính, tìm một cậu chàng nào đó trông sạch sẽ, thuận mắt để tình một đêm cho vui vẻ.

Sau khi tiễn khách thứ mười vì ngoại hình không vừa ý, gã nhắm trúng một cậu thanh niên có ngũ quan thanh tú, đôi mắt linh động đáng yêu như chú nai con. Có điều... nhìn cái dáng đi đứng nghiêng ngả loạng choạng kia, chẳng lẽ cậu ta bị tật nguyền sao?

7

Đây là lần đầu tiên Giản Lang biến thành hình người. Y không thạo việc đi bằng hai chân cho lắm, phải chật vật mất một lúc lâu mới lết được tới phía đối diện chỗ Văn Tuyết Tùng ngồi. Không ngờ Văn Tuyết Tùng lại nhiệt tình như lửa, chủ động chào hỏi y, còn bảo: "419 không, lên lầu tâm sự chút?"

"419 là cái gì?" Giản Lang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt ngơ ngác mờ mịt. Làm gián ba trăm năm, làm người mới được có một ngày, y vẫn còn nguyên tem nguyên đai mà.

Văn Tuyết Tùng khẽ cười, xem ra là gà con ngây thơ rồi. Đầu óc có hơi ngốc nghếch chút cũng chẳng sao, gã lại càng thấy hứng thú muốn chơi đùa một chút.

8

"Tui muốn ăn bánh kem dâu tây, với cả Coca đá nữa." Gián ta vênh mặt lên, dùng lỗ mũi để nhìn người, đầy vẻ kiêu căng hống hách. Y mà lại thèm sợ một gã con người nhỏ bé sao?

Đợi lát nữa y biến lại thành gián, dùng thêm chút pháp thuật, nếu không dọa cho cái bản mặt bình tĩnh kia của Văn Tuyết Tùng thành kẻ ngu ngơ, y thề sẽ không mang họ Giản nữa!

Giản Lang đưa ra đủ thứ yêu cầu với Văn Tuyết Tùng rồi mới chịu đi khách sạn.

9

Đến khách sạn, Văn Tuyết Tùng tắm rửa một lát. Lúc ra ngoài, gã thấy Giản Lang ăn bơ dính đầy mặt mũi, trông bẩn kinh khủng, bèn nhíu mày thúc giục y đi rửa ráy mông cho sạch sẽ.

Giản Lang cãi lại: "Tui tắm sạch sẽ rồi! Sạch không chịu nổi luôn ấy chứ!"

Y đã ngâm mình trong nước trà xanh thơm nức nở rồi còn gì! Y nắm lấy tay Văn Tuyết Tùng: "Anh ngửi đi! Ngửi thử xem! Thơm không?"

Tuyệt đối không thể ngửi ra mùi gián được đâu!

"Được rồi," Văn Tuyết Tùng thầm nghĩ đúng là một tên ngốc, mà kệ đi, chơi một đêm rồi mai bỏ sau. Gã mất kiên nhẫn đè y xuống giường: "Nói trước cho cậu biết, tôi hàng khủng lắm đấy, lát nữa có đau cũng phải ráng mà nhịn."

10

Giản Lang khó hiểu ngước khuôn mặt nhỏ trắng trẻo lên, vẻ mặt ngây thơ vô số tội: "Nhịn cái gì? Anh làm gì thế? Sao tự dưng lại sờ mông tui?!!!"

Mông của gián là không có được sờ đâu nha! Y còn chưa có ấy ấy với con gián nào khác bao giờ đâu!

Văn Tuyết Tùng nghĩ thầm: Còn giả vờ ngây ngô gì nữa? Trông thì đã thành niên rồi mà không hiểu mấy chuyện này sao? Gã chẳng tin đâu, trực tiếp l*t s*ch quần Giản Lang rồi cúi xuống cắn lấy môi y.

11

Tên ngốc này khít kinh khủng, tiếng rên cũng lớn, làm Văn Tuyết Tùng sướng phát điên, gã còn định bụng mai sẽ ngủ với y thêm trận nữa. Chẳng ngờ nửa đêm, tên ngốc đột nhiên bò đến bên tai gã, giọng điệu u oán: "Anh có sợ gián không? Tui là gián đấy, anh vậy mà lại chịu ngủ với tui sao? Anh không sợ tui đẻ cho anh một bầy gián con hả?"

Văn Tuyết Tùng nửa đêm đang mơ màng, chợt sờ thấy một con gián ghê tởm trên gối. Nó đang nằm bò trên lớp vải mềm mại mà ngủ say sưa, cái mặt đen thui trông tởm quá đi, làm gã muốn nôn mửa.

Gã đinh ninh chắc chắn là tại tên ngốc Giản Lang kia tối nay ăn bánh kem nên mới dẫn dụ gián lên giường. Con gián nằm im thin thít như đã chết khô, Văn Tuyết Tùng lạnh mặt, xách cái gối vào nhà vệ sinh, hất con gián vào bồn cầu rồi thẳng tay nhấn nút xả nước.

12

Từ trong bồn cầu phát ra tiếng khóc lóc thê thảm vô cùng, Giản Lang vỗ cánh loạn xạ, nước mắt đầm đìa: "Đã ngủ với tui rồi thì anh chính là chồng gián của tui! Tui nhất định sẽ còn quay lại!!! Chân tui vẫn còn đang đau đây này, vậy mà dám đối xử với tui như thế, tui nguyền rủa anh!!!!"


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận