Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Đi học thêm vài ngày, hoàn thành kỳ thi cuối kỳ là bắt đầu nghỉ lễ.
Chu Kỳ kinh ngạc phát hiện ra, dù mỗi khi Cố Viễn Du phụ đạo cho đám Ngô Thiết Thạch, cậu dành tới 65% thời gian để thả hồn lên mây, nhưng vẫn có hiệu quả. Ít nhất là cậu đã thấy quen mặt với các dạng đề, điểm thi cuối kỳ cũng không tệ. Thầy giáo vui mừng xoa đầu cậu: “Chu Kỳ, sao tự dưng em lại ngoan ngoãn đáng yêu thế này? Có phải bị ai nhập hồn rồi không?”
Chu Kỳ cũng không giận, cười hì hì dang rộng cánh tay, hét lớn trước cả lớp: “Chúc mừng năm mới!”
Kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu.
Những kỳ nghỉ trước, Chu Kỳ toàn đi theo Cố Viễn Du đánh đấm để chạy cốt truyện, tính ra đây là kỳ nghỉ thảnh thơi đầu tiên của cậu. Cậu sống như một lão đại gia, sáng xuống lầu đi dạo, mua chút thức ăn, mệt thì ngủ, rảnh thì xem tivi, chán quá thì gọi Cố Viễn Du hoặc Cao Thành ra trung tâm thương mại lượn lờ.
Đến đêm giao thừa, Chu Kỳ dậy thật sớm, gọi điện cho Cố Viễn Du: “Đi thôi, đi đón giao thừa nào.”
Chu Kỳ hẹn gặp Cố Viễn Du ở trạm tàu điện ngầm gần nhà hắn. Nhà hai người không xa lắm, Chu Kỳ đi bộ cũng tới, nhưng cứ nghĩ đến việc sắp gặp Cố Viễn Du là tim lại như có ngọn lửa nhỏ nhen nhóm, thế là cậu nhảy lên xe buýt cho nhanh.
Từ trạm xe buýt đến trạm tàu điện có một đoạn đường ngắn. Vì đêm qua tuyết lại rơi nên Chu Kỳ bước thấp bước cao trên nền tuyết trắng. Vừa rẽ qua góc cua, cậu đã thấy Cố Viễn Du đứng chờ ở lối vào tàu điện ngầm.
Cố Viễn Du mặc chiếc áo phao dáng ngắn màu xanh hồ thủy, đội mũ len đen, đứng đó với gương mặt không cảm xúc. Hắn cao ráo, lại điển trai, dù tỏa ra khí chất người lạ chớ gần nhưng vẫn là một khung cảnh cực kỳ hút mắt, người qua đường bất kể nam nữ đều không nhịn được mà liếc nhìn một hai cái đầy ngưỡng mộ.
Chu Kỳ cố ý đi vòng ra phía sau, nhẹ nhàng tiếp cận rồi vỗ mạnh vào lưng hắn: “Anh đẹp trai ơi, cho em xin số wechat được không?”
Cố Viễn Du quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Chu Kỳ, lông mày hắn giãn ra. Chưa kịp nói gì, trên đầu đã hiện ra dòng chữ:
[Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ, ánh mắt thoáng vẻ mong đợi, dường như hắn hy vọng Chu Kỳ phát hiện ra hắn có điểm gì đó khác biệt.]
Hả? Khác ở đâu? Chu Kỳ ngơ ngác nhìn Cố Viễn Du, lại thấy dòng chữ tiếp tục chạy.
[Chu Kỳ đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, rồi mím môi cười: “Bộ quần áo này cậu mới mua đúng không?”]
Chu Kỳ vỗ trán, liền đọc theo đúng kịch bản: “Bộ quần áo này cậu mới mua đúng không?”
Cố Viễn Du: “…”
[Thấy Chu Kỳ nhận ra, Cố Viễn Du ngoài mặt vô cảm gật đầu, nhưng trong lòng lại rất vui sướng. Chu Kỳ chú ý tới rồi, đây có phải minh chứng cho việc mình đã có vị trí nhất định trong lòng cậu ấy không?]
Cố Viễn Du bực bội đá một cái vào đống tuyết dưới chân. Không, Chu Kỳ chẳng chú ý cái mẹ gì cả, mấy dòng chữ trên đầu đã phơi bày toàn bộ suy nghĩ trong lòng hắn. Thảm hại, quá thảm hại, Cố Viễn Du hắn đã trở thành đại diện thương hiệu cho hai chữ thảm hại vào ngày cuối cùng của năm rồi.
Chu Kỳ không biết Cố Viễn Du đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn lúc thì kìm nén lúc thì phẫn uất, bèn kéo kéo tay áo hắn: “Đi thôi, xuất phát nào.”
Vì là Tết nên tàu điện ngầm rất vắng, chỉ lèo tèo vài người xách vali, chắc là từ nơi xa về quê ăn Tết.
Chu Kỳ huyên thuyên về kế hoạch của mình: “Hôm qua tôi check lịch của khách sạn này rồi, mình đến đó làm thủ tục nhận phòng là vừa kịp xem show thú cưng khiêu vũ lúc 2 giờ chiều.”
Cố Viễn Du chen vào một câu: “Khiêu vũ?”
“Đúng thế,” Chu Kỳ nói: “Chẳng biết họ huấn luyện kiểu gì, mấy con thú nhỏ đó đa tài lắm, buổi sáng còn có thú nhỏ hát hò nữa cơ, nhưng tôi không dậy nổi nên không rủ cậu.”
Chu Kỳ tiếp tục: “Sau đó mình đi ăn trà chiều ở nhà hàng khách sạn, nghe nói ở đó cũng có thú nhỏ, mình có thể sờ soạn chúng.” Cậu dừng lại một chút: “Trong khách sạn có rất nhiều mục tương tác với thú cưng, mình chơi đến 8 giờ tối rồi gọi hai phần sủi cảo mang lên phòng, vừa ăn vừa xem Gala Xuân, đón giao thừa.”
Rõ ràng Chu Kỳ không phải là người tỉ mỉ, nên khi nghe cậu lập kế hoạch chi tiết thế này, Cố Viễn Du thấy khá cảm động.
Hắn hỏi Chu Kỳ: “Cậu thích động vật đến thế cơ à?”
“Đúng vậy, mấy thứ lông xù đáng yêu biết bao.” Chu Kỳ khua tay trong không trung: “Nhưng tôi lại lười nuôi, lần này cơ hội hiếm có, nhất định phải sờ cho đã tay.”
Hai người xuống tàu, đi theo bản đồ trên điện thoại hướng về phía khách sạn. Nhưng đi một hồi Chu Kỳ phát hiện ra mình chẳng cần định vị nữa, vì dường như mọi người trên đường đều đang đổ về hướng đó.
Cố Viễn Du và Chu Kỳ đi theo dòng người một lúc, Chu Kỳ chẳng nhận ra điểm gì bất thường, nhưng Cố Viễn Du thì đã bắt đầu để lông mày của mình hôn nhau. Không biết có phải ảo giác của hắn hay không, nhưng những người này toàn đi thành cặp, và điều kỳ quái nhất là đàn ông chiếm tới 90%, chỉ có lác đác vài bạn nữ. Lẽ thường thì con gái phải thích thú cưng hơn chứ?
Rẽ thêm một góc nữa là tới khách sạn.
Đây là khách sạn bốn sao, thường xuyên tổ chức sự kiện ở đây, trang trí rất lộng lẫy, trước cửa còn có hai người mặc mascot thỏ đứng chào khách.
Chu Kỳ và Cố Viễn Du đi vào, Chu Kỳ đang lướt điện thoại tìm ảnh chụp màn hình mã đặt chỗ, vừa ngẩng đầu lên liền ngẩn người. Quầy lễ tân khách sạn này không phải là nhân viên nữ như thường thấy, mà là một gã cơ bắp cuồn cuộn, đầu đội một chiếc băng đô tai thỏ màu hồng cực kỳ lạc quẻ với ngoại hình.
Thấy Chu Kỳ ngây người, gã cơ bắp tự giác cầm lấy điện thoại của cậu, làm xong thủ tục nhận phòng, dặn dò vài điều lưu ý rồi lấy từ dưới gầm bàn ra thứ gì đó nhét vào tay Chu Kỳ: “Đây là quà lưu niệm của sự kiện giao thừa lần này.”
Chu Kỳ nhìn xuống, trên tay mình đang cầm hai quả cầu lông xù màu đen.
Cậu hỏi: “Đây là cái gì?”
Gã cơ bắp thản nhiên đáp: “Đuôi thỏ đấy.”
Chu Kỳ cười: “Cảm ơn nhé, cầm sướng tay thật đấy.”
Cậu hỏi tiếp: “Mà này, xem thú cưng biểu diễn ở đâu thế?”
Gã cơ bắp chỉ một hướng: “Rẽ qua lối này, ngay ở sảnh sau, vào là thấy ngay.”
Chu Kỳ cảm ơn một tiếng, cùng Cố Viễn Du đi theo hướng chỉ dẫn. Trên đường đi cũng gặp không ít người đang hướng về phía đó. Những người này hoặc là đội đủ loại tai trên đầu, hoặc là đeo đủ loại đuôi động vật phía sau mông.
Cố Viễn Du im lặng chờ Chu Kỳ lên tiếng.
Chu Kỳ mặt mày đầy vẻ hớn hở nói: “Cố Viễn Du, nhìn kìa, họ thật sự rất yêu động vật nhỏ đấy nhỉ.”
Cố Viễn Du: “…”
Hắn nghẹn lời, u ám hỏi Chu Kỳ: “Cậu không nhận ra có gì đó sai sai à?”
Chu Kỳ ngơ ngác chớp mắt.
Cố Viễn Du há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, rồi ngậm chặt miệng lại.
Chu Kỳ thật thuần khiết, thật ngây thơ không biết gì, hoàn toàn chưa biết mình đã lạc vào chốn nào. Cố Viễn Du thầm thắp cho Chu Kỳ một nén nhang trong lòng.
Nơi biểu diễn thú cưng bình thường chắc hẳn là sảnh tổ chức đám cưới, có một sân khấu bán nguyệt, phía dưới đặt rất nhiều ghế. Chu Kỳ kéo Cố Viễn Du ngồi xuống, vừa vặn nghe thấy MC dùng giọng đầy hào hứng dõng dạc nói: “Show thú cưng biểu diễn bắt đầu! Xin mời quý ông Thỏ và quý ông Gấu lên sân khấu nhảy một điệu Waltz!”
Chu Kỳ ngạc nhiên ghé tai Cố Viễn Du: “Không phải chứ, gấu á? Thế này không vi phạm pháp luật rồi à?”
Cố Viễn Du: “… Chắc là không.”
Đèn toàn hội trường vụt tắt, hai bóng người từ phía cánh gà bước lên sân khấu. Đó là một gã lực lưỡng mặc váy cưới trắng tinh, đội tai thỏ trắng muốt, đi giày cao gót trắng; và một người đàn ông còn vạm vỡ hơn, khắp người phủ đầy lông lá.
Chu Kỳ nghe thấy tiếng dây thần kinh của mình đứt phựt một cái.
Cố Viễn Du ghé sát cậu, giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, vô tình nhưng lại mang chút khoái chí: “Chu Kỳ, theo dự đoán của tôi, tụi mình lạc vào địa bàn của dân cuồng thú nhân rồi.”
**
Chan: Tao cười chớtttttttttttttttttttt